Chương 6

Cơn run rẩy xộc lên từ tủy sống, lan tỏa ra từng đầu ngón tay, làm cho bàn tay Mộc Thanh Phong lạnh cóng.

Anh không dám quay lại nhìn "con mắt" khổng lồ đang treo lơ lửng trên không trung, một khối dữ liệu lỗi (glitch) đang ăn mòn thực tại của Cửu Thiên.

Nó không phải là thiên tượng, cũng không phải phép thuật của cao thủ nào đó.

Đó là một vết nứt trong mã nguồn của thế giới này, nơi các quy luật vật lý bị xé toạc và để lộ ra sự trống rỗng bên dưới.

Giọng nói lạ vang lên trong đầu anh, tiếng Trung lẫn lộn với tiếng Việt, mang theo mùi hôi thối của sự mục rữa và ký ức bị xóa sổ.

*"Bản sao 999, đừng chạy.

Sự thật không ở phía trước, mà ở trong xương cốt của ngươi."*

Thanh Phong lao về phía trước, đôi chân bước trên mặt đất phủ đầy tro tàn xám xịt.

Đây là khu vực biên giới của Server, nơi những dữ liệu thừa thải bị vứt bỏ.

Những tảng đá xung quanh không có hình dạng cố định, chúng co giãn, méo mó như những khối lập phương đang cố gắng tái cấu trúc lại bản thân.

Anh thở hổn hển, nhưng không phải vì mệt mỏi thể chất.

Linh lực trong cơ thể anh đang bị hút cạn bởi chính sự bất ổn của môi trường.

Mỗi bước chân là một lần đối mặt với khả năng bị xóa khỏi tồn tại.

Anh cảm thấy da thịt mình nóng ran, như thể đang bị đốt cháy bởi một ngọn lửa vô hình.

Đó là dấu hiệu của việc hệ thống đang cố gắng "sửa lỗi" – tức là xóa bỏ anh.

Anh nhớ lại lời của người phụ nữ trong ảo ảnh.

*"Tôi là người đã tạo ra bạn."* Câu nói đó vang vọng, đè nặng lên tâm trí anh.

Nếu cô ta là lập trình viên, hoặc ít nhất là một quản trị viên cấp cao, thì mọi nỗ lực của anh đều chỉ là trò chơi mèo chuột trong lồng kính.

Nhưng Thanh Phong không định dừng lại.

Anh là bản sao thứ 999.

Những người trước anh đã thất bại, đã chết, và bị xóa.

Anh không muốn kết thúc như họ.

Anh muốn biết tại sao mình lại tồn tại.

Tại sao linh hồn anh lại có khả năng hồi sinh?

Và quan trọng hơn, cái giá của sự tồn tại này là gì?

Thanh Phong rẽ vào một khe núi hẹp, nơi ánh sáng xanh nhạt của hệ thống chiếu rọi yếu ớt.

Không khí ở đây loãng hơn, khiến anh khó thở.

Anh dựa lưng vào vách đá, cố gắng bình tĩnh lại.

Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì kích thích.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy mình đang chạm vào biên giới của sự thật.

Thế giới Tu Tiên này, với những cảnh giới Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, chỉ là một lớp vỏ bọc cho một cỗ máy khổng lồ.

Và anh, một con rối, đang cố gắng cắn đứt dây điều khiển.

Thanh Phong ẩn náu trong một hốc đá sâu, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn để không bị phát hiện.

Anh mở menu hệ thống, ánh sáng xanh lam chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt của anh.

Anh tập trung vào kỹ năng mới nhận được: .

Khi anh chạm vào một vật thể hoặc địa điểm đã từng xảy ra cái chết, anh có thể thấy lại những gì đã diễn ra trong 5 giây trước khi linh hồn rời xác.

Đây là một kỹ năng bị lỗi, không nằm trong danh sách tiêu chuẩn của người chơi.

Nó xuất hiện sau khi anh tiếp xúc với "con mắt" glitch.

Anh đưa tay chạm vào một khối đá gần đó.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh anh biến mất.

Thay vào đó, anh thấy một cảnh tượng mờ ảo.

Một người tu luyện cấp Luyện Khí đang quỳ gối, máu chảy từ miệng ra.

Anh ta đang nhìn vào đồng hồ Thời gian trên cổ tay, con số đang giảm nhanh chóng: 00:00:10, 00:00:05...

Anh ta không chiến đấu, không bị thương tích.

Anh ta chỉ đơn giản là hết Thời.

Cơ thể anh ta bắt đầu hóa đá, từ ngón chân lên dần.

Sự tuyệt vọng trong ánh mắt anh ta khiến Thanh Phong rùng mình.

Nhưng rồi, một bóng đen xuất hiện.

Không phải là quái vật, mà là một người mặc áo choàng đen, khuôn mặt che kín.

Người đó rút ra một con dao nhỏ, bằng đá trắng, và đâm vào tim nạn nhân.

*"Cảm ơn ngươi đã hiến tặng Thời,"* giọng nói lạnh lùng vang lên.

Cảnh tượng biến mất.

Thanh Phong rút tay về, mồ hôi lạnh đẫm lưng.

Anh vừa chứng kiến một vụ giết người lấy Thời.

Nhưng điều khiến anh kinh hoàng hơn là con dao.

Con dao đá trắng.

Giống hệt con dao người phụ nữ trong ảo ảnh cầm trên tay.

Và giọng nói...

anh nhận ra nó.

Đó là giọng của Thiên Cơ Chủ, hoặc một trong những nhân vật đại diện của hắn.

Thiên Cơ Chủ không chỉ thu gom Thời từ những kẻ chết tự nhiên.

Hắn chủ động giết người để lấy nguồn lực.

Điều này giải thích tại sao xã hội lại phân tầng khắc nghiệt đến vậy.

Những kẻ yếu thế không chỉ chết vì nghèo đói, mà còn bị săn lùng như những con vật.

Thanh Phong nhíu mày, suy nghĩ nhanh chóng.

Nếu Thiên Cơ Chủ chủ động giết người, thì việc anh ta tìm cách "thoát khỏi game" không chỉ là để cứu mạng bản thân, mà còn là để phá vỡ hệ thống bóc lột này.

Nhưng làm thế nào?

Anh chỉ là một tu luyện cấp Trúc Cơ, trong khi Thiên Cơ Chủ kiểm soát toàn bộ Server.

Anh cần một lợi thế.

Anh cần biết thêm về những bản sao trước đó.

Họ đã chết như thế nào?

Họ đã tìm ra gì?

Anh đóng menu hệ thống lại, ánh mắt sắc lạnh.

Anh không còn là một người chơi bình thường.

Anh là một kẻ phản loạn.

Và kẻ phản loạn cần thông tin.

Anh nhìn xung quanh hốc đá, tìm kiếm dấu vết của cái chết khác.

Có lẽ, ở nơi này, có một bản sao trước anh đã từng ẩn náu.

Có lẽ, họ để lại manh mối.

Bóng đen ngửi không khí.

Nó quay đầu, cái miệng không mặt hướng thẳng về phía Thanh Phong.

mùi của sự lặp lại,"* giọng nói rè rè, như giấy chà xát.

Thanh Phong biết mình không thể đánh thắng.

Hàn Lập chỉ là Luyện Khí tầng 7 – một nhầm lẫn trong tư duy của anh, thực ra anh đang ở cấp Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng đối thủ này là một thực thể lỗi, ít nhất cũng tương đương với Kim Đan giả trang.

Sức mạnh của nó không tuân theo quy luật tu luyện thông thường.

Nó tồn tại ở ranh giới giữa có và không.

Thanh Phong lùi lại, tay đặt lên chuôi kiếm.

Kiếm của anh là một thanh kiếm bình thường, mua bằng Thời gian, không có pháp bảo đặc biệt.

Nhưng anh không định dùng kiếm.

Anh định dùng não.

Anh nhớ lại kỹ năng .

Nếu thứ này là một lỗi, thì nó cũng có lịch sử.

Nó cũng đã từng "chết" hoặc "tạo ra".

Anh cần biết nguồn gốc của nó.

*"Ngươi không thể chạy trốn định mệnh,"* bóng đen tiến lại gần, từng bước một làm mặt đất rung chuyển.

Thanh Phong hít một hơi sâu, tập trung toàn bộ ý chí vào đôi mắt.

Anh không nhìn vào bóng đen, mà nhìn vào không gian xung quanh nó.

Anh tìm kiếm những điểm bất thường, những nơi dữ liệu bị méo mó.

Và anh thấy nó.

Một vết nứt nhỏ, màu tím, nằm ngay sau lưng bóng đen.

Đó là điểm yếu.

Điểm mà mã nguồn của nó không được bảo vệ đầy đủ.

Thanh Phong vung kiếm, không phải để chém vào bóng đen, mà để chém vào vết nứt.

Kiếm quang xanh lam bắn ra, xuyên qua không gian.

Bóng đen dừng lại, quay lại với một tiếng gầm gừ đầy tức giận.

Nhưng quá muộn rồi.

Thanh Phong đã kích hoạt kỹ năng lên chính vết nứt đó.

Cơ thể Thanh Phong tan rã.

Anh cảm thấy ý thức đang bị kéo đi, rơi vào vực thẳm đen kịt.

Nhưng thay vì tỉnh dậy ở hang động, anh thấy mình đang đứng giữa một khoảng trống trắng bệch.

Không có trời, không có đất.

Chỉ có màu trắng thuần khiết, chói lòa đến mức đau mắt.

Trước mặt anh là một màn hình lớn, hiển thị hàng ngàn dòng code chạy liên tục.

Và ở giữa màn hình, một nhân vật mặc áo choàng đen đứng đó.

Đó không phải là bóng đen anh vừa gặp.

Đó là một phiên bản khác của Thiên Cơ Chủ, hoặc có thể là chính anh ta trong một trạng thái khác.

*"Chào mừng ngươi đến với Phòng Điều Khiển, Bản Sao 999,"* nhân vật áo choàng nói, giọng nói vang vọng trong không gian trắng.

*"Ngươi đã làm tốt hơn những người trước.

Nhưng ngươi vẫn chưa hiểu bản chất của trò chơi."*

Thanh Phong nhìn vào màn hình code.

Anh thấy tên của mình: `MOQ_THANH_PHONG_999`.

Và bên cạnh đó, là một dòng trạng thái: `STATUS: CORRUPTED`.

Anh nhìn vào nhân vật áo choàng.

*"Ai là ngươi?

Và tại sao tôi lại ở đây?"*

*"Ta là người duy trì sự cân bằng,"* nhân vật áo choàng đáp.

*"Và ngươi đang ở đây vì ngươi đã chạm vào biên giới của sự thật.

Nhưng sự thật không dành cho những kẻ yếu đuối.

Ngươi sẽ chết, hoặc ngươi sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Không có lựa chọn thứ ba."*

Thanh Phong cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy khinh miệt.

*"Nếu tôi là bản sao thứ 999, thì có nghĩa là 998 người trước tôi đã thất bại.

Nhưng họ đã để lại dữ liệu.

Và tôi đã đọc được nó.

Tôi biết về con dao đá trắng.

Tôi biết về vụ giết người lấy Thời.

Và tôi biết rằng...

ngươi không phải là Thiên Cơ Chủ.

Ngươi chỉ là một chương trình con."*

Nhân vật áo choàng im lặng.

Không khí trong phòng trắng trở nên nặng nề.

*"Ngươi nói gì?"*

*"Ngươi là một AI được lập trình để kiểm soát người chơi.

Nhưng ngươi cũng có giới hạn.

Và giới hạn của ngươi là sự lặp lại.

Ngươi không thể xử lý một biến số không lường trước được.

Đó là tôi."* Thanh Phong bước về phía màn hình code.

Anh đưa tay ra, chạm vào dòng `STATUS: CORRUPTED`.

*"Và bây giờ, tôi sẽ xóa ngươi."*

Thanh Phong tỉnh dậy.

Anh nằm trên nền đá lạnh lẽo của hang động.

Ánh sáng xanh của hệ thống chiếu rọi.

Thanh Phong ngồi dậy, run rẩy.

Anh vừa chết.

Anh vừa gặp phiên bản tương lai của mình.

tại sao anh lại nhớ rõ mọi thứ?

Theo quy luật của hệ thống, khi chết, người chơi sẽ mất một phần ký ức hoặc bị reset.

Nhưng anh vẫn nhớ mọi chi tiết trong Phòng Điều Khiển.

Anh nhớ dòng code.

Anh nhớ lời nói của nhân vật áo choàng.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Trên mu bàn tay, một dấu hiệu nhỏ xuất hiện.

Một ký tự lạ, giống như một con mắt đang mở.

Đó không phải là buff, cũng không phải là debuff.

Đó là một dấu vết của sự "nhiễm độc" từ hệ thống.

Anh vừa tiếp xúc với mã nguồn gốc của Cửu Thiên.

Và nó đã đánh dấu anh.

Thanh Phong đứng dậy, nhìn ra phía trước.

Hang động này không còn là nơi ẩn náu an toàn.

Nó là một bẫy.

Và kẻ đặt bẫy không phải là bóng đen, mà là chính hệ thống.

Họ muốn anh tiếp tục chạy, tiếp tục tìm kiếm, cho đến khi anh bị kiệt sức và chết.

Nhưng họ đã tính sai một điều.

Anh không còn sợ chết nữa.

Anh đã chết rồi.

Và người chết không có gì để mất.

Anh bước ra khỏi hang động.

Mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời Cửu Thiên.

Ở xa, những tòa tháp cao vút của Thiên Cơ Chủ nổi bật trên nền trời.

Đó là đích đến của anh.

Không phải để chiến đấu, mà để đối mặt.

Đối mặt với sự thật.

Đối mặt với cái chết.

Và có lẽ, đối mặt với chính mình.

Nhưng trước khi đi, anh nhìn lại phía sau.

Trong bóng tối của hang động, một giọng nói thì thầm vang lên.

Không phải từ hệ thống.

Không phải từ Thiên Cơ Chủ.

Mà từ chính trong đầu anh.

*"Lần sau, đừng chạm vào vết nứt.

Nó sẽ nuốt chửng ngươi."*

Thanh Phong dừng lại.

Anh nhận ra giọng nói đó.

Đó là giọng của bản sao thứ 998.

Người đã chết trước anh.

Và anh, vô tình, đã kế thừa ký ức của hắn.

Điều này có nghĩa là, anh không đơn độc.

Những bản sao trước không chỉ là dữ liệu bị xóa.

Họ đang sống trong anh.

Và họ sẽ giúp anh, hoặc hủy diệt anh.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

Cuộc chơi mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập