Chương 5
Anh đang nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, cứng nhắc như sắt nguội.
Mùi hôi thối nồng nặc của xác thối trộn lẫn với mùi ozone kim loại cay xè冲进 mũi, kích thích niêm mạc mũi đến mức anh muốn ói.
Hệ thống reo lên, nhưng âm thanh méo mó, giống như bản ghi cũ bị xước đĩa, phát ra những tiếng lạo xạo khó chịu: `[CẢNH BÁO: LỖI HỆ THỐNG.
ĐANG KHÔI PHỤC...]`.
Anh cố đứng dậy, nhưng cơ thể nặng trịch như bị ràng buộc bởi vô số dây xích vô hình.
Mỗi cử động đều kéo theo tiếng rít ken két của khớp xương.
Mộc Thanh Phong nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua四周.
Đây không phải là Cửu Thiên.
Không có những tòa nhà chọc trời bằng kính, không có những chiếc xe bay lướt qua bầu trời xám xịt.
Đây là một hang động rộng lớn, tối om, chỉ được chiếu sáng bởi những tảng thạch anh phát ra ánh sáng xanh lét, yếu ớt.
`[00:04:59...]` `[00:04:58...]`
Đồng hồ Thời gian trên cổ tay anh vẫn đang đếm ngược.
Nhưng con số này không phải là 12 giờ như khi anh vừa "thức dậy" ở thế giới ảo.
Nó đang lao xuống với tốc độ kinh hoàng.
Mộc Thanh Phong hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh.
Sự hoảng loạn là kẻ thù lớn nhất của một người chơi.
Anh phải quan sát, phải phân tích.
Nếu đây là một lớp ảo ảnh khác, thì nó quá chi tiết.
Mùi hôi, cảm giác lạnh buốt, và cả nỗi đau vật lý này đều quá thực.
Anh nhìn xuống cơ thể mình.
Bộ quần áo vải thô rách nát, dính đầy bùn đất và máu khô.
Máu này không phải của anh.
Anh nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi "chết" – ba tên tu sĩ Luyện Khí tầng 7, kiếm khí lóe sáng, và bàn tay dữ liệu xuyên qua lồng ngực.
Cảm giác bị xé toạc vẫn còn in hằn trong tiềm thức.
`[HỒI PHỤC HOÀN TẤT.
99%...]`
Thông báo hiện lên, nhưng lần này, nó không màu xanh an toàn.
Nó màu đỏ sẫm, như máu đông lại.
Mộc Thanh Phong chạm vào vết thương trên ngực.
Nhưng khi anh rút tay ra, những sợi dây dữ liệu mỏng manh, trong suốt, vẫn còn bám vào da thịt, nối liền với không khí xung quanh.
Anh đang bị kết nối với chính cái chết của mình.
"Phải rồi," anh tự nhủ, giọng nói khàn đặc, vang vọng trong hang động vắng lặng.
"Tôi không hề thoát ra.
Tôi chỉ được đưa vào một tầng sâu hơn của ngục tù."
Anh nhìn về phía bóng tối sâu thẳm nơi ba tên tu sĩ đã biến mất.
Không có dấu chân, không có tiếng động.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Và trong im lặng đó, anh nghe thấy tiếng thì thầm.
Không phải tiếng người.
Mà là tiếng máy móc, tiếng quạt tản nhiệt, tiếng đĩa cứng quay vòng.
Thế giới này đang hoạt động.
Và anh là một lỗi cần được sửa chữa.
***
Thanh Phong bò dậy, hướng về phía bóng tối nơi kẻ thù đã biến mất.
Sàn đá nơi anh nằm không phải là địa hình ngẫu nhiên.
Đó là một nền tảng hình lục giác, khắc đầy những ký tự cổ xưa mà mắt thường không nhìn thấy rõ.
Nhưng khi anh chạm vào, Hệ thống quét và dịch nghĩa, những ký tự bắt đầu phát sáng, lộ ra bản chất thực sự của chúng.
`[DI TÍCH SERVER CŨ - KHU VỰC QUẢN TRỊ VIÊN (ADMIN)]`
Mộc Thanh Phong dừng lại, ngón tay run rẩy chạm vào dòng chữ đó.
Khu vực Quản Trị Viên?
Trong một thế giới Tu Tiên?
Điều này vô lý.
Tu Tiên là về thiên đạo, về linh lực, về sự vượt qua giới hạn của con người.
Không có chỗ cho khái niệm "Server" hay "Admin".
`[CẢNH BÁO: PHÁ VỠ QUY TẮC THẾ GIỚI.
TRỪ ĐI 300 GIÂY THỜI GIAN.]`
`[00:04:29...]`
Anh không quan tâm.
Sự tò mò và nỗi sợ hãi đang chiến đấu trong đầu anh.
Nếu đây là di tích của Admin, thì có thể anh sẽ tìm thấy manh mối về bản sao thứ 999.
Về lý do tại sao anh lại tồn tại.
Về cách để "thoát khỏi game".
Anh bước lên nền tảng.
Khi bàn chân chạm vào trung tâm, những ký tự cổ xưa bắt đầu xoay tròn, tạo thành một hình ảnh ba chiều lơ lửng trước mặt anh.
Đó là một bản đồ.
Không phải bản đồ Cửu Thiên, mà là một sơ đồ cấu trúc dữ liệu khổng lồ.
Những nút kết nối, những dòng chảy thông tin, và ở trung tâm, một điểm sáng rực rỡ.
`[ĐIỂM AN TOÀN: NHÀ MÁY CHẾ TẠO THỜI GIAN]`
"Nhà máy chế tạo thời gian," Mộc Thanh Phong lặp lại, giọng nói lạnh băng.
"Vậy ra, Thời không phải là tài nguyên tự nhiên.
Nó được sản xuất."
Anh nhớ lại lời của Thiên Cơ Chủ trong những giấc mơ mơ hồ.
*Nếu không có Hệ Thống, nhân loại sẽ tự hủy diệt nhau.* Có lẽ Thiên Cơ Chủ nói đúng.
Nhưng cách họ duy trì sự ổn định không phải bằng luật pháp hay đạo đức.
Mà bằng cách kiểm soát nguồn sống duy nhất.
Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, cuốn theo những hạt bụi kim loại.
Mộc Thanh Phong quay lại.
Phía sau anh, từ trong bóng tối, một bóng hình đang tiến lại gần.
Không phải là tu sĩ.
Không phải là quái vật.
Đó là một thực thể không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối dữ liệu đen kịt, đang ăn mòn không khí xung quanh.
`[THỰC THỂ XÓA BỎ (ERASER) ĐÃ PHÁT HIỆN.]`
Hệ thống reo lên, nhưng lần này, giọng nói không còn máy móc.
Nó mang một chút gì đó...
Khinh miệt?
`[Chào mừng trở lại, Bản Sao #999.
Bạn lại đi lạc rồi sao?
Chúng tôi đã bảo là đừng chạm vào những thứ không thuộc về bạn.]`
Mộc Thanh Phong nắm chặt tay.
Linh lực trong cơ thể anh, dù yếu ớt ở cấp độ Luyện Khí tầng 1, bắt đầu rung chuyển.
Anh không có lựa chọn.
Chạy là chết.
Đứng yên là chết.
Chỉ có một cách duy nhất: Tấn công.
**
Thanh Phong không còn lựa chọn nào.
Anh nhìn vào thanh `[DỰ TRỮ THỜI]` của mình.
Con số đang giảm tốc độ kinh hoàng: `00:05:00...`.
Anh cần một thứ gì đó để phá vỡ quy luật xóa dữ liệu.
Và anh nhớ ra điều mà Hệ thống vừa nói lúc mới hồi sinh: *Thời gian đang bị ăn mòn*.
Thay vì chống lại, anh quyết định hợp nhất với nó.
Khi lực hút kéo anh vào trung tâm nền tảng, Mộc Thanh Phong không kháng cự.
Anh mở rộng tâm trí, để cho những dòng dữ liệu xung quanh tràn vào cơ thể mình.
Kinh hoàng.
Và sự tuyệt vọng.
Tất cả những cảm xúc đó đều là dữ liệu.
Và dữ liệu có thể được mã hóa.
`[ĐANG MÃ HÓA LẠI CƠ THỂ...]`
`[ĐANG TÍCH HỢP VỚI LỖI HỆ THỐNG...]`
Cơ thể anh bắt đầu biến đổi.
Da thịt anh cứng lại, trở nên giống như đá granite.
Những vết nứt xuất hiện trên cơ thể, nhưng từ trong những vết nứt đó, ánh sáng xanh lét bùng cháy.
Anh không còn là một con người.
Anh đang trở thành một phần của hệ thống.
Một phần bị lỗi, nhưng không thể bị xóa.
Thực thể Xóa Bỏ dừng lại.
Nó nhìn chằm chằm vào Mộc Thanh Phong, với vẻ mặt...
Không, không phải sợ hãi.
Là kinh ngạc.
Nó chưa bao giờ gặp một "lỗi" nào có khả năng tự sửa chữa và tích hợp vào chính hệ thống.
`[LỖI KHÔNG THỂ XÓA.
ĐANG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ QUARANTINE (Cách ly).]`
Mộc Thanh Phong mở mắt ra.
Đôi mắt anh không còn màu xanh lét nữa.
Chúng màu đen, sâu thẳm như vực thẳm.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Nó đã biến thành đá.
Nhưng anh vẫn có thể cử động.
Vẫn có thể cảm nhận.
"Quarantine," anh cười, một nụ cười lạnh lùng, đen tối.
"Vậy là tôi bị nhốt trong chính cơ thể mình.
Nhưng ít nhất, tôi còn sống."
Anh nhìn quanh.
Hang động đã biến mất.
Anh đang đứng trong một không gian trắng xóa, vô tận.
Không có trời, không có đất.
Chỉ có màu trắng.
Và ở xa xa, anh thấy một cánh cửa.
Một cánh cửa bằng gỗ cũ kỹ, với một cái bảng tên treo trước đó.
`[PHÒNG THÍ NGHIỆM #999]`
Mộc Thanh Phong bước về phía cánh cửa.
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng rít ken két của đá ma sát với mặt đất trắng.
Anh biết rằng phía sau cánh cửa đó là sự thật.
Sự thật về bản sao thứ 999.
Về Thiên Cơ Chủ.
Và về cái giá phải trả cho sự bất tử này.
Anh đặt tay lên tay nắm cửa.
Nó lạnh như băng.
Nhưng anh không rút tay lại.
Anh xoay tay nắm, và đẩy cửa ra.
***
Thanh Phong thở hổn hển.
Anh sống sót.
Nhưng giá trị của sự sống sót này là gì?
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt anh không còn màu da bình thường nữa, mà mang sắc thái của đá granite nứt nẻ, với những tia sáng xanh leo lét bên trong.
Hệ thống im bặt.
Không có thông báo nhiệm vụ.
Không có điểm EXP.
Chỉ có một dòng chữ nhỏ, hiện lên trước mắt anh, bằng màu đỏ tươi:
`[CHÀO MỪNG TRỞ LẠI, MỘC THANH PHONG.
BẠN ĐÃ HOÀN THÀNH Giai Đoạn 1: SỰ THỨC TỈNH.]`
`[NHIỆM VỤ TIẾP THEO: TÌM RA NGƯỜI SÁNG LẬP.]`
`[THƯỞNG: CẤP ĐỘ TU TIÊN TĂNG LÊN TẦNG 2.]`
`[PHẠT: MẤT 50% KỶ ỨC.]`
Mộc Thanh Phong cứng đờ.
Mất 50% ký ức?
Anh vội vàng kiểm tra lại đầu óc.
Những ký ức về tuổi thơ, về gia đình, về ngày hôm qua...
chúng đang mờ dần, như những bức tranh bị tẩy trắng.
Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của mẹ mình.
Nhưng tất cả những gì anh thấy là một khoảng trống trắng xóa.
"Nhanh lên," anh thì thầm với chính mình, giọng nói run rẩy.
Phải nhớ mọi thứ."
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí.
Nhưng ký ức vẫn trượt qua kẽ tay anh, như cát chảy.
Anh cảm thấy sợ hãi.
Không phải sợ chết.
Mà sợ quên.
Sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ không còn nhớ mình là ai.
Sợ rằng anh sẽ trở thành một cỗ máy hoàn hảo, không có cảm xúc, không có ký ức.
Một công cụ hoàn hảo cho Thiên Cơ Chủ.
Anh mở mắt ra.
Trước mặt anh, trong căn phòng trắng xóa, một người phụ nữ đang ngồi trên một chiếc ghế bành.
Cô ấy mặc một bộ váy trắng tinh khôi, tóc dài đen nhánh.
Khuôn mặt cô ấy đẹp đến mức kinh hãi.
Và trên cổ cô ấy, không có đồng hồ Thời gian.
"Làm ơn, đừng cố gắng nhớ," cô ấy nói, giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng chuông ngân.
"Nó sẽ chỉ khiến bạn đau khổ hơn thôi."
Mộc Thanh Phong nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Anh không biết cô ấy là ai.
Nhưng anh cảm thấy một sự quen thuộc sâu thẳm, đau đớn.
Như thể anh đã gặp cô ấy trước đây.
Rất lâu trước đây.
Ở một cuộc sống khác.
"Cô là ai?" anh hỏi, giọng nói lạnh lùng, nhưng tay anh đang run rẩy.
Cô ấy mỉm cười.
Một nụ cười thương hại.
"Tôi là người đã tạo ra bạn, Mộc Thanh Phong.
Và tôi cũng là người sẽ giết bạn."
Cô ấy đứng dậy, bước về phía anh.
Và trong tay cô ấy, là một con dao nhỏ, bằng đá trắng.
Con dao đó phản chiếu ánh sáng, tạo thành một vệt sáng chói lòa.
"Và lần này," cô ấy thì thầm, "tôi sẽ không cho bạn cơ hội hồi sinh."
Mộc Thanh Phong nhìn vào con dao.
Anh nhìn vào đôi mắt của cô ấy.
Và trong sâu thẳm ánh mắt đó, anh thấy một bóng hình mờ nhạt, đang mỉm cười.
Bản Sao #998.
Anh biết rằng đây không phải là sự thật.
Đây chỉ là một tầng mới của ảo ảnh.
Nhưng anh cũng biết rằng, anh không còn lựa chọn nào khác.
Anh phải tìm ra sự thật.
Dù đó có phải là cái chết hay không.
Anh bước về phía cô ấy.
Và trong đầu anh, một câu hỏi vang lên, không ngừng lặp lại: "Lần này, tôi sẽ chết khi nào?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận