Chương 4

Lưỡi kiếm của Mộc Thanh Phong chém xuống, không phát ra tiếng va chạm kim loại lạnh lẽo, mà là âm thanh *rắc rắc* như thủy tinh vỡ vụn trong im lặng tuyệt đối.

Ba tên tu sĩ đối phương dừng lại, kinh ngạc nhìn thấy thanh kiếm của Mộc Thanh Phong xuyên qua không khí, đâm thẳng vào...

hư không nơi dòng chữ `[DỰ TRỮ THỜI: 03:12:00]` đang hiển thị lơ lửng trước trán mỗi người.

Hệ Thống rung lắc dữ dội.

Những con số đỏ chót bắt đầu đảo lộn, nhảy múa như những con sâu bị điện giật.

Mộc Thanh Phong cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc từ gốc đuôi gai, lan tỏa khắp toàn thân.

Đó không phải là đau đớn thể xác, mà là cảm giác như ai đó đang cố gắng xé toạc linh hồn anh ra khỏi khung xương thịt này.

"Không thể nào..." Tiếng nói của một tên tu sĩ đối phương vang lên, khàn khàn và đầy sự hoảng loạn.

"Ngươi vừa làm gì với dòng chảy Thời gian?"

Mộc Thanh Phong không đáp.

Anh chỉ cảm thấy lạnh.

Lạnh đến tận tủy.

Anh nhìn vào bàn tay mình, thấy các ngón tay đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch dữ liệu xanh lét chạy dọc theo gân cốt.

Hệ Thống của anh, thứ đã từng là công cụ, nay đang trở thành kẻ thù.

*[Cảnh báo: Vi phạm quy tắc cốt lõi.

Hành vi can thiệp vào cơ chế nền tảng.]*

Dòng chữ vàng hiện lên, nhưng lần này, nó không còn màu sắc trung tính.

Nó mang một sắc thái giận dữ, một sự uy quyền bị xúc phạm.

Mộc Thanh Phong cười, một nụ cười khô khốc, thiếu máu.

"Nếu đây là lỗi," anh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng như tiếng vọng từ đáy vực sâu, "thì hãy xóa tôi đi.

Nhưng trước khi tôi biến mất, tôi muốn biết sự thật."

Ba tên tu sĩ lao tới, nhưng chuyển động của họ chậm chạp, như thể chúng đang bơi trong mật đường.

Mộc Thanh Phong bước lùi lại, từng bước một.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, mặt đất đều nứt ra những vết rạn nhỏ, tỏa ra ánh sáng trắng xóa.

Anh không chiến đấu.

Anh đang chờ đợi.

Chờ đợi khoảnh khắc hệ thống sụp đổ.

Và rồi, nó xảy ra.

Một tiếng nổ ầm ầm, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong ý thức của anh.

Thế giới xung quanh tan rã thành vô số mảnh ghép dữ liệu, bay tán loạn vào trong bóng tối.

Mộc Thanh Phong đóng chặt mắt lại, cảm giác rơi tự do kéo dài mãi mãi, không có điểm dừng, không có đáy.

**

Mộc Thanh Phong tỉnh dậy, nằm đè lên đống đổ nát của hang động.

Không khí ẩm mốc và mùi máu tanh xông vào mũi anh.

Anh ngồi dậy, nhìn xung quanh.

Ba tên tu sĩ đối phương đứng đó, nhưng chúng không còn tấn công.

Chúng đang...

Không phải khóc vì thương cảm.

Máu từ mắt chúng chảy ra, trộn lẫn với nước mắt, tạo thành những dòng chữ đỏ tươi trên mặt đất: `[TARGET IDENTIFIED: BUG USER.

EXECUTE PURGE PROTOCOL.]`

Mộc Thanh Phong nhìn vào đôi mắt của chính mình.

Chúng không còn là màu đen nữa.

Chúng là màu xanh lét, giống như màu của dữ liệu.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, thấy những mạch dữ liệu vẫn đang chạy dọc theo gân cốt, nhưng lần này, chúng đang phát sáng rực rỡ, như thể đang đốt cháy da thịt anh.

"Chúng ta phải giết ngươi," một trong những tên tu sĩ nói, giọng nói run rẩy, đầy sợ hãi.

"Ngươi là một lỗi.

Nếu ngươi tồn tại, toàn bộ Server sẽ sụp đổ."

Mộc Thanh Phong đứng dậy, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.

Anh không còn cảm thấy đau đớn.

Anh không còn cảm thấy sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy...

trống rỗng.

"Giết tôi đi," anh nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Nhưng hãy nhớ rằng, mỗi khi ngươi giết một người chơi, ngươi đang giết một phần chính mình.

Vì tất cả chúng ta đều là dữ liệu.

Và dữ liệu thì không bao giờ thực sự chết."

Ba tên tu sĩ nhìn nhau, vẻ mặt đầy hoang mang.

Chúng không hiểu những gì anh vừa nói.

Nhưng chúng biết rằng chúng phải hành động.

Chúng rút kiếm, ánh sáng linh lực bao phủ lưỡi kiếm, chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng.

Mộc Thanh Phong không né tránh.

Anh đứng yên, mở rộng vòng tay, như thể đang chào đón cái chết.

Và rồi, bàn tay dữ liệu xuất hiện.

Nó không đến từ ba tên tu sĩ.

Nó đến từ chính Hệ Thống.

Một bàn tay khổng lồ, được tạo thành từ vô số dòng mã code, vươn xuống từ bầu trời hang động, bóp chặt lấy đầu của Mộc Thanh Phong.

***

Bàn tay dữ liệu bóp nát sọ của Mộc Thanh Phong.

Nhưng thay vì đau đớn, anh ta cảm thấy một sự *giải thoát* lạnh lẽo.

Thế giới sụp đổ.

Những bức tường hang động vỡ vụn, rơi xuống thành những khối lập phương đen.

Ánh sáng linh lực tắt ngấm, thay vào đó là bóng tối dày đặc, nuốt chửng mọi thứ.

Mộc Thanh Phong nhìn lên, thấy bàn tay dữ liệu đang từ từ rút lui, để lại một cái đầu không còn não bộ, nhưng đôi mắt vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào hư không.

Khi ý thức tắt đi, một thông báo cuối cùng hiện lên, không phải bằng chữ, mà bằng hình ảnh: Một chiếc đồng hồ cát khổng lồ, nhưng cát trong đó không rơi xuống, mà bay *lên*.

Cát bay lên, tụ tập lại, tạo thành một hình người.

Hình người đó mỉm cười, rồi tan biến vào trong bóng tối.

Mộc Thanh Phong cảm thấy linh hồn mình bị kéo ra khỏi cơ thể.

Anh bay lên, xuyên qua trần hang động, xuyên qua đất đá, xuyên qua bầu trời.

Anh nhìn xuống thế giới Cửu Thiên, thấy những thành phố, những ngọn núi, những dòng sông, tất cả đều đang tan rã thành dữ liệu.

Và rồi, anh rơi vào một không gian mới.

Không phải hang động.

Không phải không gian trắng.

Mà là một phòng thí nghiệm.

Anh đứng trước một tấm gương lớn.

Trong gương, anh nhìn thấy bản thân mình.

Nhưng không phải là Mộc Thanh Phong.

Mà là một người đàn ông khác, mặc áo choàng trắng, đeo kính, đang nhìn anh với ánh mắt tò mò, lạnh lùng.

"Chào mừng trở lại, Bản Sao #999," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng trong phòng thí nghiệm.

"Chúng ta đã có rất nhiều dữ liệu thú vị từ lần thử nghiệm này.

Bây giờ, hãy chuẩn bị cho lần tiếp theo."

Mộc Thanh Phong nhìn vào tấm gương, thấy hình ảnh của mình bắt đầu mờ đi.

Anh cố gắng nói gì đó, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang bị xóa, từng phần một, từ chân lên đầu.

Và rồi, anh tắt ngấm.

***

`[03:12:01...]`

`[03:12:02...]`

Thời gian không chỉ dừng lại.

Nó đang bị *ăn mòn*.

Mộc Thanh Phong mở mắt ra.

Anh đang nằm trên một giường bệnh, trong một căn phòng nhỏ, tối tăm.

Ánh sáng yếu ớt chiếu qua khe cửa sổ, tạo thành những tia sáng mờ ảo trong không khí bụi bặm.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Chúng vẫn còn nguyên vẹn.

Không có mạch dữ liệu.

Không có sự trong suốt.

Anh ngồi dậy, cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Ký ức về hang động, về ba tên tu sĩ, về bàn tay dữ liệu, vẫn còn in đậm trong tâm trí anh.

Nhưng nó cảm giác như một giấc mơ xa xôi, mờ nhạt.

*[Hệ Thống: Khởi động lại hoàn tất.]*

Một thông báo nhỏ hiện lên trước mắt anh.

Không có cảnh báo.

Không có lỗi.

Chỉ có một dòng chữ đơn giản.

Mộc Thanh Phong nhìn vào đồng hồ Thời của mình.

Nó đang đếm ngược.

Nhưng lần này, nó không đếm từ 03:12:00.

Nó đếm từ 12:00:00.

Mười hai giờ.

Anh bước ra khỏi giường, đi đến cửa sổ.

Nhìn ra ngoài, anh thấy một thế giới khác.

Không phải Cửu Thiên.

Mà là một thành phố hiện đại, với những tòa nhà chọc trời, những chiếc xe bay, và những người đi lại với những chiếc đồng hồ Thời gắn trên cổ tay.

Anh nhìn vào phản chiếu của mình trong kính cửa sổ.

Đôi mắt anh vẫn là màu xanh lét.

Và trong sâu thẳm ánh mắt đó, anh thấy một bóng hình mờ nhạt, đang mỉm cười.

Bản Sao #998.

Mộc Thanh Phong nắm chặt tay.

Anh biết rằng đây không phải là sự thật.

Đây chỉ là một tầng mới của ảo ảnh.

Nhưng anh cũng biết rằng, anh không còn lựa chọn nào khác.

Anh phải tìm ra sự thật.

Dù đó có phải là cái chết hay không.

Anh bước ra khỏi căn phòng, hòa mình vào dòng người熙攘 trên đường phố.

Và trong đầu anh, một câu hỏi vang lên, không ngừng lặp lại:

"Lần này, tôi sẽ chết khi nào?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập