Chương 3
Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy, không phải vì sợ hãi hay cái lạnh thấu xương của hang động, mà vì một cảm giác "khác biệt" đang lan tỏa dưới lớp da thịt.
Da thịt nóng rực, như thể có hàng nghìn sợi dây thần kinh mới vừa được nối vào hệ thống thần kinh cũ, mang theo sự đau nhói của sự tái tạo.
Hệ thống phát ra một âm thanh *bíp* chói tai, vang vọng trong đầu anh như tiếng chuông báo động của một phòng thí nghiệm bị sự cố.
*[Hệ Thống: Hợp nhất dữ liệu người tiền nhiệm...
Cảnh báo: Tích hợp ký ức bản sao #998.
Mức độ ổn định: 64%.]*
Mộc Thanh Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Không khí trong hang ẩm mốc, nhưng anh ngửi thấy mùi ozone của Linh Lực đang bị xé toạc.
Anh cảm nhận được dòng chảy của thời gian bên trong cơ thể mình.
Nó không còn trôi đi đều đặn như trước.
Nó giật cục, như một chiếc đồng hồ cơ bị kẹt bánh răng.
Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua thanh kiếm gỉ sét nằm trên nền đất.
Lưỡi kiếm vẫn tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, nhưng lần này, anh thấy những dòng chữ mã nhị phân nhấp nháy dưới lớp gỉ sét.
Đó không phải là pháp bảo.
Đó là một công cụ gỡ lỗi.
Lam Vũ bước lại gần, ánh mắt cô nghi hoặc khi nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của Mộc Thanh Phong.
"Anh trông như vừa bị rút hết linh lực," cô nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự quan sát sắc bén.
"Hệ thống của anh báo gì?"
Mộc Thanh Phong không đáp ngay.
Anh đang cố gắng lọc những ký ức hỗn độn vừa tràn vào.
Hình ảnh của một người đàn ông — không, là chính anh, nhưng với đôi mắt mệt mỏi hơn — đang quỳ gối giữa một đống xác chết, cười điên cuồng trước khi hóa đá.
Đó là bản sao thứ 998.
Người tiền nhiệm của anh.
Anh đã chết vì tin tưởng vào một "lối tắt" mà Hệ thống cung cấp.
Và giờ, ký ức đó là gánh nặng, nhưng cũng là vũ khí.
"Không có gì," Mộc Thanh Phong nói, giọng khàn đặc.
Anh đứng dậy, chân vẫn còn run nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén như lưỡi dao.
tôi nhớ lại một số lỗi hệ thống."
Lam Vũ nhíu mày, bước lùi lại nửa bước.
"Lỗi hệ thống?
Trong thế giới này, lỗi có nghĩa là chết.
Hoặc tệ hơn, bị Thiên Cơ Chủ thu hồi Thời."
Mộc Thanh Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến mắt.
"Chính xác.
Và tôi vừa học được cách để lỗi đó xảy ra theo ý tôi."
Anh quay lưng lại với Lam Vũ, hướng về phía lối ra của hang động.
Ánh sáng ban ngày lóe lên ở cuối đường hầm, chói lòa và giả tạo.
Anh biết rằng bước ra khỏi đây, anh sẽ bước vào một cái bẫy lớn hơn.
Nhưng ở lại trong bóng tối, anh chỉ là một con số chờ bị xóa sổ.
Anh cần phải di chuyển.
Anh cần phải tìm ra nơi Thiên Cơ Chủ đang giám sát chặt chẽ nhất, vì đó chính là nơi sơ hở lớn nhất.
***
Mộc Thanh Phong bò ra khỏi hang động, cơ thể anh va vào đá sỏi thô ráp.
Bên ngoài là khu nghĩa địa linh mạch cấp thấp, nơi những kẻ yếu kém nhất, những "người chơi" không còn giá trị sử dụng, bị vứt bỏ khi đồng hồ Thời của họ về 0.
Gió thổi lạnh cóng, mang theo mùi ozone của Linh Lực loãng và mùi thối rữa của xác đá.
Những bức tượng đá xám xịt đứng rải rác, mỗi bức tượng là một câu chuyện bi kịch bị đóng băng vĩnh viễn.
Anh không đi về phía gia tộc.
Đi về đó là tự sát.
Ký ức của bản sao #998 rõ ràng như ban ngày: người tiền nhiệm đã bị giết ở đây, ngay trước cổng thành, vì một lý do cụ thể.
Anh ta đã cố gắng "báo cáo lỗi" cho một giám sát viên cấp thấp, hy vọng được cứu trợ.
Thay vào đó, giám sát viên đó đã gọi đội dọn dẹp.
Họ không giết anh ta để lấy Thời.
Họ giết anh ta để xóa dữ liệu.
Mộc Thanh Phong hiểu ra: anh không phải là một người chơi.
Anh là một lỗi cần được vá.
Lam Vũ đi bên cạnh, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm.
Cô không hỏi thêm, nhưng ánh mắt cô quét qua từng góc khuất của nghĩa địa.
"Nơi này chết chóc," cô nói nhỏ.
"Linh lực ở đây bị ô nhiễm.
Nếu chúng ta ở lại quá lâu, Thời của chúng ta sẽ bị ăn mòn."
"Đúng vậy," Mộc Thanh Phong đáp, bước đi nhanh hơn.
"Đó là lý do tại sao chúng ta phải đi nhanh.
Và đừng chạm vào bất cứ thứ gì có màu xanh lá cây."
Lam Vũ dừng lại, nhìn anh đầy khó hiểu.
Tại sao?"
"Trong ký ức của người trước tôi," Mộc Thanh Phong giải thích, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió rít, "có một loại nấm phát sáng màu xanh lá mọc trên xác những kẻ bị Hệ thống đánh dấu là 'Lỗi'.
Chúng hấp thụ Thời còn sót lại trong xác đá và biến nó thành độc tố.
Nếu chạm vào, Thời của bạn sẽ bị đảo ngược.
Bạn sẽ già đi nhanh chóng cho đến khi chết."
Lam Vũ nhìn xuống mặt đất, nơi vài cụm nấm nhỏ đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
Cô rùng mình, lùi lại xa hơn.
"Hệ thống không bao giờ cảnh báo về điều đó."
"Hệ thống chỉ cảnh báo những gì nó muốn bạn biết," Mộc Thanh Phong nói, ánh mắt sắc lạnh quét qua chân trời.
"Nó giống như một người dẫn tour du lịch, chỉ chỉ cho bạn thấy những cảnh đẹp, trong khi giấu kín những hố sâu dưới chân."
Họ tiếp tục đi.
Bước chân của Mộc Thanh Phong nặng nề, nhưng mỗi bước đều có chủ đích.
Anh đang kiểm tra phản ứng của Hệ thống.
Mỗi khi anh nghĩ về cái chết của bản sao #998, một luồng dữ liệu nhỏ chạy qua đầu anh.
*[Cảnh báo: Suy nghĩ tiêu cực ảnh hưởng đến hiệu suất tu luyện.]*
Mộc Thanh Phong cười thầm.
"Hiệu suất?" anh tự nhủ.
"Tôi đang tìm cách phá vỡ hiệu suất của chính bạn."
Họ đi được khoảng nửa giờ, khi bóng đổ dài ra trên mặt đất.
Mộc Thanh Phong dừng lại, nhìn về phía một bức tượng đá nằm ngửa.
Khuôn mặt của bức tượng đó...
quen thuộc.
Không, nó chính xác.
Đó là khuôn mặt của anh.
Nhưng với một vết nứt lớn chạy ngang qua trán.
"Đó là..." Lam Vũ thì thầm, giọng run rẩy.
"Bản sao #997," Mộc Thanh Phong nói, giọng không chút dao động.
"Anh ta chết vì cố gắng phá vỡ tường rào của nghĩa địa.
Hệ thống đã đánh dấu anh ta là 'Quấy rối trật tự công cộng' và xóa sổ anh ta ngay lập tức."
Lam Vũ nhìn anh, ánh mắt đầy kinh hãi.
"Anh nói...
anh là bản sao?
Có nghĩa là...
có hàng nghìn người như anh đã chết?"
"Có," Mộc Thanh Phong đáp.
"Và tôi là người cuối cùng còn cơ hội.
Hoặc là tôi thoát ra, hoặc tôi sẽ nằm cùng họ."
Anh quay đi, không muốn nhìn thêm.
Nhưng trước khi bước đi, anh thấy một dòng chữ nhỏ hiện lên trên không trung, chỉ có anh nhìn thấy.
*[Lưu ý: Bản sao #999 đang tiếp cận vùng nguy hiểm.
Tỷ lệ sống sót: 12%.]*
Mộc Thanh Phong nén cơn giận lại.
"12%," anh lẩm bẩm.
Tôi cần ít nhất 50%."
***
Mộc Thanh Phong đứng một mình giữa nghĩa địa, tách rời khỏi Lam Vũ một khoảng cách an toàn.
Lời nói của gã thám tử — một ký ức mơ hồ từ bản sao #996 — vang vọng trong đầu anh.
*Đừng tin vào Hệ thống.
Nó không phải là trợ thủ.
Nó là nhà tù.*
Hệ thống đột nhiên cảnh báo đỏ rực, làm chói mắt anh: *[Phát hiện mối đe dọa cấp độ Cao.
Quét Virus đang đến gần.
Khoảng cách: 500 mét.
Thời gian còn lại: 15 phút.]*
Mồ hôi lạnh tuôn xuống lưng Thanh Phong.
"Quét Virus"?
Anh chưa từng nghe thuật ngữ này trước đây.
Nhưng ký ức của bản sao #998 lại rõ ràng: đó là những thực thể trắng xóa, không có khuôn mặt, di chuyển bằng cách "nhảy" qua không gian.
Chúng không dùng kiếm, không dùng phép thuật.
Chúng chỉ cần chạm vào da thịt bạn, và bạn sẽ bị "xóa".
Không có xác đá.
Không có Thời.
Chỉ có sự trống rỗng.
Không phải chạy theo bản năng, mà chạy theo chiến thuật.
Anh không chạy thẳng về phía trước, mà zig-zag qua những bức tượng đá.
Mỗi lần rẽ, anh đều kiểm tra lại đồng hồ Thời của mình.
Thời gian đang trôi đi bình thường, nhưng anh cảm thấy nó chậm lại, như thể không gian đang bị nén ép.
Lam Vũ hét lên từ phía sau, "Thanh Phong!
Đâu rồi?!"
"Đừng theo tôi!" anh hét lại, giọng gào thét.
"Nó đang nhắm vào tôi!"
Anh lao vào một bụi cây khô, nằm sấp xuống đất.
Tim anh đập thình thịch.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào Linh Lực trong cơ thể.
Cấp độ Luyện Khí tầng 1.
Nhưng đủ để anh cảm nhận được sự hiện diện của "Virus".
Không khí xung quanh bắt đầu rung động.
Một âm thanh tĩnh điện, giống như tiếng tivi không có sóng, vang lên ngày càng lớn.
Mộc Thanh Phong mở mắt.
Trước mặt anh, không gian bắt đầu méo mó.
Những bức tượng đá cách đó vài mét bỗng nhiên kéo dài ra, biến dạng thành những cột trụ trắng xóa.
Ba bóng người trắng xuất hiện.
Chúng không có chân, không có tay, chỉ là những khối hình người trơn nhẵn, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Chúng di chuyển về phía anh, không có âm thanh bước chân.
*[Hệ Thống: Phát hiện mục tiêu.
Thực thi xóa sổ.]*
Mộc Thanh Phong không sợ hãi.
Anh cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.
Anh nhớ lại ký ức của bản sao #998.
Người đó đã chết vì cố gắng chiến đấu.
Nhưng Mộc Thanh Phong không muốn chiến đấu.
Anh muốn *gây nhiễu*.
Anh rút thanh kiếm gỉ sét ra.
Ánh sáng xanh từ lưỡi kiếm sáng lên mạnh mẽ.
Anh không nhắm vào ba bóng trắng.
Anh nhắm vào mặt đất, nơi Linh lực đang bị ô nhiễm.
Anh chém xuống, không phải để giết, mà để tạo ra một vụ nổ Linh lực hỗn loạn.
*Bום!*
Một làn sóng năng lượng xanh lan tỏa, đánh bật ba bóng trắng ra xa.
Chúng giật lùi lại, hình dạng của chúng rung lắc, như thể tín hiệu truyền hình bị nhiễu.
*[Hệ Thống: Lỗi.
Mục tiêu không thể xác định.
Đang recalibrate...]*
Mộc Thanh Phong cười.
"Đó rồi," anh thì thầm.
"Hãy chậm lại."
***
Mộc Thanh Phong ngồi xuống bên xác con hổ linh thú đã chết từ lâu, cố gắng thở đều.
Hệ thống yên lặng.
Anh tưởng mình đã thoát.
Ba bóng trắng đã biến mất, có lẽ chúng cần thời gian để "tải lại" vị trí của anh.
Bất ngờ, không gian xung quanh anh bắt đầu *giật lag*.
Những tán cây xung quanh bị kéo dài, méo mó, như thể hình ảnh bị vỡ vụn.
Âm thanh gió biến thành tiếng ồn static, chói tai.
*[Lỗi: Phát hiện hành vi bất thường.
Kích hoạt giao diện Quản Trị Viên.]*
Một cửa sổ hệ thống khổng lồ, màu đen tuyền với chữ vàng, hiện lên trước mặt anh.
Nó không giống những thông báo bình thường.
Nó mang vẻ uy quyền, lạnh lùng và xa cách.
*[Quản Trị Viên: Bạn là ai?]*
Mộc Thanh Phong nuốt nước bọt.
Đây không phải là Hệ thống thông thường.
Đây là ý thức của Server.
Của Thiên Cơ Chủ.
"Tôi là Mộc Thanh Phong," anh nói, giọng run rẩy nhưng cố giữ vững.
"Người chơi số 999."
*[Quản Trị Viên: Sai.
Bạn là lỗi #999.
Và lỗi phải được sửa.]*
Ba bóng trắng xuất hiện lại, nhưng lần này, chúng lớn hơn, mạnh hơn.
Chúng bao vây anh, ánh sáng trắng tỏa ra đủ mạnh để làm chói mắt.
Mộc Thanh Phong cảm thấy Thời của mình bắt đầu bị rút đi.
Anh nhìn vào thanh kiếm.
Ánh sáng xanh đang tắt dần.
Anh không còn Linh lực để tạo ra vụ nổ nữa.
Anh bị kẹt.
*[Quản Trị Viên: Chấp nhận bị xóa.
Bạn sẽ được tái tạo lại dưới dạng bản sao #1000.
Quá trình sẽ nhanh chóng và không đau đớn.]*
Mộc Thanh Phong cười.
Một nụ cười điên cuồng.
Không cảm ơn.
Tôi không muốn là bản sao nữa."
Anh nhìn vào đồng hồ Thời của mình.
Nó đang đếm ngược nhanh hơn bình thường.
Anh nhớ đến lời khuyên của bản sao #998.
*Giá của sự tự do là thời gian.*
Mộc Thanh Phong đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ ảo hiện lên trước mắt anh.
Anh không cố gắng phá vỡ nó.
Anh cố gắng *đảo ngược* nó.
*[Hệ Thống: Cảnh báo.
Hành vi nguy hiểm.]*
"Thôi nào," anh nói, giọng gào thét lên, hòa lẫn với tiếng gào của hàng trăm linh hồn trong ký ức.
"Hãy xem điều gì sẽ xảy ra nếu thời gian chạy ngược!"
Anh vung kiếm, không nhằm vào ba bóng người trắng, mà nhằm vào *chính chiếc đồng hồ hệ thống* đang hiển thị trước mắt anh.
Lưỡi kiếm chém vào không khí, vào dòng chảy của Thời.
Và thế giới dừng lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận