Chương 2
Đây là lần thứ 47 anh bước vào hang động "Huyệt Tử Huyệt".
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng đếm ngược trong đầu: *3...
1...* Không có quái vật nhảy ra.
Chỉ có sự im lặng chết chóc, một thứ im lặng nặng trĩu như chì, đè nén lên lồng ngực đang co lại vì thiếu oxy.
Anh không sợ hãi.
Sợ hãi là cảm xúc của những người còn hy vọng vào kết quả khác.
Với Mộc Thanh Phong, hy vọng là một loại độc dược tinh khiết hơn bất kỳ chất độc nào trong thế giới Cửu Thiên này.
Anh nhớ rõ từng nhịp đập của trái tim mình trong 46 lần chết trước đó.
Lần thứ 12, anh bị xé xác bởi sói lửa.
Lần thứ 34, anh tự nổ tung để kéo theo cả một tổ ong độc.
Và lần thứ 46, anh đơn giản là ngồi xuống và chờ đợi Thời về 0, nhìn đồng hồ đếm ngược trên trán mình tắt dần, để lại một nụ cười mỉa mai cuối cùng trước khi hóa đá.
Bây giờ là lần thứ 47.
Nhưng thứ gì đó khác biệt.
Không có quái vật.
Không có bẫy.
Chỉ có ba bóng đen từ vách đá lao ra, nhanh như tia chớp, nhưng lại mang theo một sự quen thuộc rợn người.
Chúng không phải là thú dữ.
Chúng là những bản sao lỗi.
Những mảnh vỡ dữ liệu của chính anh.
Mộc Thanh Phong nháy mắt, thanh kiếm gỉ sét vung lên một cách cơ học.
*[Hệ Thống: Phán đoán hành động đối thủ.
Tỷ lệ thắng: 0.0001%].* Thông báo đỏ rực hiện lên trước mắt, lạnh lùng và vô cảm.
Anh biết mình sẽ chết.
Nhưng lần này, anh không cố gắng sống sót.
Anh cố gắng ghi nhớ.
Cú đánh đầu tiên của bóng đen thứ nhất trượt qua má anh, mang theo cảm giác lạnh lẽo của lưỡi dao.
Anh không né.
Anh để nó cắt vào.
Máu chảy ra, ấm áp, thực tế.
Trong khoảnh khắc đau đớn đó, anh nhìn thấy bên trong lớp da thịt của kẻ tấn công.
Không có cơ bắp.
Không có xương.
Chỉ có những dòng mã số xanh lam đang chảy tràn, vỡ vụn rồi tái hợp lại.
"Anh vẫn chưa hiểu sao?" Một giọng nói vang lên, không phải từ miệng bất kỳ bóng đen nào, mà từ chính trong não bộ anh.
Giọng nói đó giống như tiếng vang của một chiếc chuông đồng cổ, vang vọng trong không gian rỗng tuếch.
Mộc Thanh Phong cười, một nụ cười đau đớn và điên rồ.
Tôi là một con rối.
Và dây thừng đang được rút ngắn."
Bóng đen thứ hai lao tới, nhắm vào tim anh.
Anh không tránh.
Anh thậm chí còn tiến lại gần hơn, như thể muốn ôm lấy cái chết.
Khi lưỡi kiếm của bóng đen xuyên thủng lồng ngực anh, anh không cảm thấy đau.
Anh cảm thấy...
*[CẢNH BÁO: LINH HỒN BỊ TỔN THƯƠNG.
ĐANG ĐẾM NGƯỢC TÁI SINH...
1...]*
Thế giới sụp đổ vào trong một điểm đen.
***
Mộc Thanh Phong – phiên bản hiện tại đang nằm trên sàn đá, cố gắng cử động ngón tay nhưng vô ích.
Layer đá bao phủ mắt anh.
Anh chỉ có thể nghe.
Cơ thể anh đã hóa đá.
Đây là kết cục không thể tránh khỏi khi Thời về 0.
Nhưng lần này, anh không thấy mình đang nằm trong hang động Huyệt Tử Huyệt.
Anh đang ở một nơi khác.
Một không gian trắng xóa, vô tận, nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng bị xóa nhòa.
Anh nghe thấy tiếng bước chân.
Nhẹ nhàng, đều đặn, nhưng mang theo một sức nặng khủng khiếp.
Phiên bản "Mộc Thanh Phong mới" (gọi là Phong-Mới) bước vào, ánh mắt sắc lẹm.
Phong-Mới không nói gì, lao thẳng vào trung tâm.
Ba ảo ảnh xuất hiện.
Phong-Mới chiến đấu giống hệt anh, với cùng những động tác, cùng những sai lầm, và cùng cái chết định mệnh.
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) nhìn cảnh tượng đó với một sự tò mò lạnh lùng.
Anh không thể di chuyển, không thể nói, nhưng anh có thể *nhìn*.
Anh nhìn thấy Phong-Mới vung kiếm, nhìn thấy máu chảy, và nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của bản thân mình.
Đó là một cảm giác kỳ lạ.
Nhìn chính mình chết đi, lặp đi lặp lại, như một cuộn phim cũ kỹ bị tua lại.
Nhưng rồi, một bóng dáng khác xuất hiện.
Gã đứng yên, quan sát Phong-Mới chiến đấu với sự thờ ơ của một nhà khoa học đang quan sát một con chuột trong mê cung.
Gã không can thiệp.
Gã chỉ ghi chép.
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) cảm thấy một luồng linh lực kỳ lạ lan tỏa từ gã áo đen.
Nó không phải là linh lực tu chân thông thường.
Nó lạnh lẽo, vô cơ, và mang theo mùi vị của kim loại gỉ sét.
Phong-Mới cuối cùng cũng bị đâm thủng tim.
Cơ thể anh ngã xuống, hóa đá ngay lập tức.
Gã áo đen bước tới, cúi xuống, và chạm tay vào trán của Phong-Mới.
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua đầu.
Không phải đau thể xác, mà là đau dữ liệu.
Như thể ai đó đang cố gắng xóa đi một tập tin quan trọng trong bộ nhớ của anh.
"Chuyến đi này ngắn hơn dự kiến," Gã áo đen nói, giọng nói trầm thấp, không có chút cảm xúc nào.
"Bản sao 999 vẫn chưa đạt được hiệu suất tối ưu.
Cần thêm các biến số."
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) cố gắng hét lên, nhưng cổ họng anh đã hóa đá.
Anh chỉ có thể nhìn, với đôi mắt vô hồn, vào gã áo đen đang đứng trước mặt anh.
***
Gã áo đen bước đến gần xác đá của Mộc Thanh Phong (Quan Sát).
Anh đặt tay lên trán anh.
Một luồng linh lực lạnh lẽo xâm nhập.
"Đau không?" Gã hỏi.
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) không thể trả lời, nhưng trong đầu, hệ thống báo động: *[Cảnh báo: Bị quét dữ liệu.
Độ an toàn: 0%].*
Gã áo đen quay sang Phong-Mới, lúc này đang cố bò dậy từ đống đổ nát.
Phong-Mới nhìn gã áo đen với ánh mắt đầy thù hận và sợ hãi.
"Anh là ai?" Phong-Mới hỏi, giọng khàn đặc vì máu.
Gã áo đen mỉm cười.
Một nụ cười không đến nơi đến chốn, như thể khuôn mặt anh ta chỉ là một tấm mặt nạ được dán lên.
"Tôi là người dọn dẹp.
anh là rác thải cần được tái chế."
Gã vung tay.
Một luồng năng lượng tím sẫm bao phủ Phong-Mới.
Cơ thể Phong-Mới bắt đầu co quắp, rên rỉ.
Da thịt anh ta bắt đầu nứt ra, lộ ra những dòng mã số xanh lam bên trong.
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ.
Không phải với Phong-Mới, mà với chính mình.
Họ đều là những bản sao.
Những công cụ được tạo ra để phục vụ một mục đích nào đó mà họ không bao giờ được biết đến.
Gã áo đen bước lại gần Mộc Thanh Phong (Quan Sát).
"Anh ấy vẫn chưa hiểu," Gã nói, như thể đang tự nhủ.
"Họ luôn nghĩ rằng mình là duy nhất.
Luôn nghĩ rằng mình có ý chí tự do.
Nhưng thật ra, họ chỉ là những con rối trong bàn cờ của Thiên Cơ Chủ."
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) cố gắng tập trung mọi ý chí.
Hệ thống trong đầu anh bắt đầu rung chuyển.
*[Lỗi: Kết nối đứt đoạn.
Truy cập root...
Thành công.]*
Anh không thể cử động cơ thể, nhưng anh có thể *cảm nhận* hệ thống.
Và anh thấy một thứ khác.
Dưới lớp da thịt của gã áo đen, không có cơ bắp, không có máu.
Chỉ có những dòng mã số đang chạy liên tục.
Nhưng khác với những dòng mã số của Phong-Mới, những dòng mã này phức tạp hơn, sâu xa hơn.
Chúng mang ký hiệu của Thiên Cơ Chủ.
Gã áo đen không phải là một con người.
Gã là một phần của Hệ Thống.
Một trình quản lý.
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.
Không phải giận dữ vì cái chết, mà vì sự vô nghĩa.
Anh đã sống, đã chết, đã tái sinh hàng trăm lần, chỉ để trở thành một công cụ huấn luyện cho một kẻ không có cảm xúc.
Nhưng rồi, một ý tưởng lóe lên trong đầu anh.
Nếu gã áo đen là một phần của Hệ Thống, thì anh cũng có thể truy cập vào nó.
Anh không thể phá hủy nó, nhưng anh có thể...
Anh tập trung toàn bộ linh lực còn lại trong cơ thể đá của mình.
Không phải để tấn công, mà để tạo ra một tiếng động.
Một tiếng động trong thế giới dữ liệu.
*[Hệ Thống: Phát hiện nhiễu loạn.
Nguồn gốc: Bản sao 999.
Đang phân tích...]*
Gã áo đen dừng lại.
Anh quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của Mộc Thanh Phong (Quan Sát).
"Anh đang làm gì?" Gã hỏi, giọng nói lần đầu tiên có chút bất ngờ.
Mộc Thanh Phong (Quan Sát) không trả lời.
Anh chỉ cười.
Trong đầu anh, một thông báo mới hiện lên.
*[Nhiệm vụ ẩn: Gây nhiễu Hệ Thống.
Phần thưởng: 1 Giây Thời Gian.]*
Một giây.
Chỉ một giây.
Nhưng đó là tất cả những gì anh cần.
***
Mọi thứ biến thành màu trắng.
Mộc Thanh Phong mở mắt.
Anh đang nằm trên nền đất đá lạnh lẽo.
Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hang.
Anh ngồi dậy.
Cơ thể anh bình thường.
Không có layer đá.
Không có cảm giác quan sát.
Anh nhìn vào tay.
Thanh kiếm gỉ sét nằm đó, nhưng lần này, nó tỏa ra một luồng ánh sáng xanh ổn định.
Anh nhớ lại mọi thứ.
Cuộc chiến với Phong-Mới.
Và cái chết định mệnh.
Nhưng khác biệt là, anh không còn là một bản sao thụ động.
Anh đã gây nhiễu Hệ Thống.
Anh đã lấy được một giây Thời Gian từ tay của chính nó.
Anh đứng dậy, chân vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Lam Vũ đứng ở cửa hang, nhìn anh với ánh mắt khó hiểu.
"Anh vừa trải qua gì vậy?" Cô hỏi.
Mộc Thanh Phong nhìn cô, rồi nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của hang động.
"Tôi vừa tìm ra cách để thoát ra," anh nói, giọng nói trầm thấp.
"Và lần này, tôi sẽ không chết nữa."
Lam Vũ nhíu mày.
"Anh nói gì vậy?
Thời của anh vẫn còn 99:59:58.
Anh chưa chết."
Mộc Thanh Phong cười.
Một nụ cười đen tối và đầy bí ẩn.
Nhưng có một thứ khác vừa chết.
Đó là sự vô tri của tôi."
Anh bước về phía Lam Vũ, mỗi bước chân đều vang lên như một lời tuyên chiến.
"Chúng ta cần phải đi ngay.
Thiên Cơ Chủ đã biết về chúng ta.
Và họ sẽ không để cho chúng ta sống sót."
Lam Vũ nhìn anh, rồi nhìn về phía bóng tối.
Cô gật đầu.
"Dẫn đường đi."
Mộc Thanh Phong bước ra khỏi hang động.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, ấm áp nhưng giả tạo.
Anh biết rằng, cuộc trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không để mình là con tốt trong bàn cờ của Thiên Cơ Chủ.
Nhưng trong đầu anh, một câu hỏi vẫn còn nguyên.
Ai là người đã tạo ra anh?
Và tại sao Lam Vũ lại biết anh sẽ tái sinh?
Anh nhìn vào tay mình.
Thanh kiếm gỉ sét vẫn tỏa ra ánh sáng xanh.
Và bên cạnh nó, một thông báo nhỏ hiện lên.
*[Hệ Thống: Phát hiện lỗi nghiêm trọng.
Đang cố gắng sửa chữa...]*
Mộc Thanh Phong mỉm cười.
Tôi sẽ chờ."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận