Chương 1
Nó chỉ có mùi ẩm mốc, mùi phân hủy và mùi sắt gỉ tanh tưởi của những xác thịt đã khô cạn linh lực.
Mộc Thanh Phong quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo, hai tay chống đất, ngón tay run rẩy đến mức không thể giữ vững trọng lượng cơ thể.
Một ngụm máu đen sẫm, đặc quánh như hắc ín, phun ra từ miệng anh, bắn lên những tảng đá xám xịt xung quanh.
Anh không ngẩng đầu lên.
Anh không cần phải nhìn.
Giao diện sinh mệnh chiếu lên da thịt cổ tay trái, những con số đỏ thẫm nhấp nháy như nhịp tim của một kẻ đang hấp hối.
Bốn phút mười hai giây.
Đó là tất cả những gì còn lại cho Mộc Thanh Phong.
Trong thế giới Cửu Thiên này, thời gian không chỉ là khái niệm trừu tượng.
Nó là tiền tệ, là oxy, là mạng sống.
Khi con số về không, linh hồn sẽ bị khóa chặt trong xác đá, trở thành một phần vĩnh viễn của địa hình, chờ đợi ai đó đủ mạnh đến bẻ gãy và hút lấy chút linh lực tàn dư cuối cùng.
Mộc Thanh Phong khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng và mỉa mai.
"Cứu cánh hay là lời nguyền?" anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì mất nước.
"Ta đã chết rồi.
Vấn đề duy nhất là khi nào ta nhận ra điều đó."
Gió thổi qua thung lũng, mang theo tiếng rít của những khối đá ma thuật tự nhiên.
Chúng va vào nhau, tạo ra âm thanh giống như tiếng xương cốt cọt kẹt.
Mộc Thanh Phong liếc mắt về phía chân trời xa xăm, nơi những tòa tháp bằng ngọc bích của Thiên Cơ Chủ chọc trời, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời giả tạo.
Ở đó, những kẻ giàu có mua thời gian bằng đống, kéo dài sự tồn tại của mình đến hàng ngàn năm.
Còn ở đây, ở tầng đáy của xã hội tu tiên, người ta bán từng giây từng phút chỉ để mua một bát cơm thừa.
Anh hít một hơi sâu.
Không khí loãng và lạnh buốt.
Hệ thống trong đầu anh im lặng, không có bất kỳ thông báo nào, không có lời khuyên nào.
Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ.
Anh biết mình là ai, hay ít nhất là những gì anh được lập trình để tin rằng mình là.
Một tu sĩ Luyện Khí tầng 1, yếu đuối, vô dụng, và sắp chết.
Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một nỗi sợ hãi mơ hồ đang trỗi dậy.
Cảm giác này...
quá quen thuộc.
Như thể anh đã trải qua khoảnh khắc này trước đó.
Hàng trăm lần?
Hay hàng ngàn lần?
Mộc Thanh Phong đứng dậy, chân bước chực ngã nhưng anh vẫn giữ được thăng bằng.
Anh không chạy.
Chạy không giải quyết được gì khi đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu.
Anh cần một cuộc chiến.
Một cái chết có ý nghĩa, hoặc ít nhất là một cái chết đủ dữ dội để đánh thức thứ gì đó đang ngủ quên trong linh hồn anh.
*[Tên: Sắt Thiềm Lư Non][Cấp độ: Luyện Khí Tầng 3][Trạng thái: Hung bạo][Phần thưởng tiềm năng: 5 Thoi Thời Gian, 100 EXP]**
Năm Thoi Thời Gian.
Đủ để anh sống thêm năm phút.
Một khoản đầu tư rủi ro cao, nhưng với số dư hiện tại của anh, rủi ro là thứ xa xỉ duy nhất anh còn sở hữu.
Con thú lao tới.
Tốc độ của nó nhanh như tia chớp, móng vuốt sắc bén cào xé không khí, tạo ra những luồng gió nhỏ.
Mộc Thanh Phong không né.
Anh không thể.
Với tốc độ di chuyển của một tu sĩ Luyện Khí tầng 1, anh sẽ bị bắt kịp trước khi kịp đưa tay ra phòng thủ.
Thay vào đó, anh chờ đợi.
Khoảng cách thu hẹp.
Mộc Thanh Phong nhắm mắt lại trong tích tắc.
Anh không tin vào phản xạ của cơ thể, mà tin vào tính toán của Hệ Thống.
Anh nhớ lại dữ liệu từ những lần quan sát trước đó.
Sắt Thiềm Lư luôn tấn công bằng cú tát mạnh bằng đuôi trước khi dùng móng vuốt.
*Đúng lúc.*
Anh nghiêng người sang trái, một động tác nhỏ nhưng chính xác.
Cú tát của con thú lướt qua vai anh, chỉ cào xước nhẹ lớp áo vải thô.
Máu tươi chảy ra, nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh cảm thấy...
Con thú bị mất thăng bằng trong tích tắc.
Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi mà Mộc Thanh Phong cần.
Anh đâm thẳng thanh kiếm gỗ gỉ sét trong tay vào điểm yếu duy nhất của con thú: khớp nối giữa hai mảng giáp sắt ở cổ.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên.
Thanh kiếm gỗ vỡ vụn, nhưng lực tác động đủ mạnh để làm con thú sững lại.
Sắt Thiềm Lư gầm lên, đau đớn và tức giận.
Nó quay lại, mắt đỏ ngầu, chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.
Nhưng Mộc Thanh Phong đã không còn ở đó.
Anh lăn ra phía sau, tránh được cú vồ chết người, và lao về phía vách đá phía sau.
Anh không chạy trốn.
Anh đang dẫn dụ nó vào cái bẫy của chính mình.
*00:01:45[CẢNH BÁO: Kỹ năng này sẽ tiêu thụ toàn bộ linh lực dự trữ và gây tổn thương vĩnh viễn cho kinh mạch.
Tỷ lệ sống sót: 0%.]**
"Ta biết," Mộc Thanh Phong thì thầm.
"Nhưng ta không cần sống sót.
Ta cần dữ liệu."
Một luồng điện xanh lam chạy dọc sống lưng anh.
Nỗi đau biến mất, thay vào đó là sự hưng phấn điên cuồng.
Cơ bắp anh phồng to, tĩnh mạch nổi lên rõ rệt dưới làn da.
Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, không còn kiểm soát được nữa.
Nó tràn ra ngoài, tạo thành một áp lực mạnh mẽ đẩy lùi con Sắt Thiềm Lư.
Con thú hoảng hốt.
Nó chưa từng thấy một con mồi yếu ớt lại phát ra áp lực mạnh mẽ như vậy.
Nó lùi lại, nhưng không bỏ chạy.
Bản năng săn mồi vẫn thúc đẩy nó.
Mộc Thanh Phong lao tới.
Không phải bằng kiếm, mà bằng tay không.
Anh dùng toàn bộ sức mạnh của buff để đấm thẳng vào đầu con thú.
*Bum!*
Âm thanh沉闷 vang lên.
Sắt Thiềm Lư bị hất văng ra sau, va vào vách đá và rơi xuống vực thẳm.
Nó không kịp kêu lên.
Nó chỉ biến mất vào bóng tối.
Mộc Thanh Phong đứng đó, thở hồng hộc.
Cơ thể anh đang rung lắc dữ dội.
Buff đã hết hiệu lực.
Nỗi đau quay trở lại, mạnh gấp mười lần.
Kinh mạch anh đang nứt vỡ, máu chảy từ lỗ tai, mắt và miệng.
Đồng hồ đếm ngược: .
Anh mỉm cười.
Anh đã làm được.
Anh đã giết một con thú mạnh hơn mình.
Anh đã lấy được linh lực của nó, dù chỉ là một chút.
Nhưng quan trọng hơn, anh đã kích hoạt được phản ứng cuối cùng của Hệ Thống.
Anh ngả người ra sau, rơi xuống vực thẳm cùng con thú.
*[CẢNH BÁO: NHÂN VẬT CHẾT.][KÍCH HOẠT GIAO DIỆN TÁI SINH...][ĐANG PHỤC HỒI LINH HỒN...][LỖI: DỮ LIỆU KÝ ức BỊ MẤT MÁT 99%.][PHỤC HỒI HOÀN TẤT.
VỊ TRÍ TÁI SINH: THUNG LỦNG XƯƠNG - ĐIỂM XUẤT PHÁT.]99:59:59[BẢN SAO THỨ 999: KHỞI ĐỘNG THÀNH CÔNG.][MỤC TIÊU MỚI: TÌM RA NGUYÊN NHÂN CÙNG LOOP.]*
Mộc Thanh Phong nhìn xuống tay mình.
Bàn tay vẫn còn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là dư chấn của sự tái sinh.
Anh nhớ rõ cảm giác đau đớn khi linh lực xuyên tim, và kèm theo đó, là một khoảng trống hẫng hụt trong ký ức.
Anh cố nhớ khuôn mặt người mẹ mình đã mất năm nay.
anh chỉ nhớ được bóng dáng mơ hồ.
Cảm giác yêu thương dành cho bà...
nhạt nhòa đi, như thể đó là ký ức của một người khác.
Hệ thống lại lên tiếng, lần này là một thông báo nhiệm vụ mới.
>
>
>
>
Mộc Thanh Phong nhíu mày.
Kẻ đã giết anh lần trước?
Anh nhìn về phía vực thẳm nơi anh vừa rơi xuống.
Sắt Thiềm Lư đã chết.
Không có ai khác ở đó.
Anh quay lại, nhìn về phía bóng tối của thung lũng.
Một bóng dáng đứng đó, im lặng, quan sát.
Đó là Lam Vũ.
Cô gái với mái tóc đen dài và đôi mắt sắc lạnh như dao.
Cô đang nhìn anh, với một nụ cười khó hiểu trên môi.
"Chào mừng trở lại, Mộc Thanh Phong," cô nói, giọng nói vang vọng trong không khí tĩnh lặng.
"Lần này, anh sẽ làm gì khác?"
Mộc Thanh Phong không trả lời.
Anh chỉ nhìn cô, và trong đầu anh, một câu hỏi lớn hơn đang hình thành.
Nếu anh là bản sao thứ 999, thì ai là người đã tạo ra anh?
Và tại sao Lam Vũ lại biết anh sẽ tái sinh?
Anh bước về phía cô, mỗi bước chân đều là một lời thách thức.
Trò chơi vừa bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không để mình là con tốt trong bàn cờ của Thiên Cơ Chủ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận