Chương 7

Mộc Thanh Phong đứng im.

Hắn không chạy, cũng không chiến đấu.

Trong thế giới Cửu Thiên này, khi "quyền sở hữu" của một thực thể đã bị chuyển giao, mọi kháng cự chỉ là sự ngu ngốc của dữ liệu lỗi.

Hắn hít một hơi sâu, không phải để lấy oxy, mà để cảm nhận dòng chảy Linh Lực trong kinh mạch đang trở nên hỗn loạn, nóng rát như lửa đốt.

Những bóng đen – những kẻ săn mồi chuyên bắt giữ "Lỗi Hệ Thống" để nộp cho Quản Trị viên – tiến lại gần.

Sợi dây xích ánh kim va vào nhau, phát ra âm thanh leng keng lạnh lẽo, vang vọng trong hang động ẩm ướt.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay đang dần trở nên trong suốt, như thể chúng đang bị xóa bỏ khỏi thực tại.

Một cảm giác kỳ lạ, không phải đau đớn, mà là sự mất mát dần dần của "tồn tại".

Mộc Thanh Phong mỉm cười, một nụ cười đầy đen tối và hài hước.

"Thật là tiện lợi," hắn thầm nghĩ.

"Không cần phải lo lắng về việc bị tra tấn.

Chỉ cần chờ đợi sự biến mất."

Những bóng đen bao vây hắn lại.

Chúng không có khuôn mặt, chỉ là những khối tối sẫm, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Chúng đại diện cho cơ chế dọn dẹp của Hệ Thống, vô cảm và hiệu quả.

Một trong số chúng vươn tay ra, nắm lấy cổ tay Mộc Thanh Phong.

Cơn lạnh giá truyền dọc theo cánh tay, xâm nhập vào máu thịt.

Mộc Thanh Phong không kháng cự.

Hắn để mặc chúng kéo mình ra khỏi bóng tối của hang động, bước ra dưới ánh nắng chói chang của buổi chiều tà.

Bầu trời Cửu Thiên nhuộm đỏ, những tòa tháp cao vút của Thiên Cơ Chủ nổi bật trên nền trời như những mũi dao chĩa thẳng vào lòng đất.

Mộc Thanh Phong nhìn chúng, mắt không chút run rẩy.

Hắn biết mình đang đi về đâu.

Hắn biết số phận của mình.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Điều quan trọng là, trong khoảnh khắc cuối cùng này, hắn vẫn là chủ nhân của ý chí mình.

Cho đến khi nào?

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của bản sao thứ 998 trong đầu.

Giọng nói thì thầm lại vang lên, nhẹ nhàng như làn gió: *"Đừng sợ.

Sự chết chỉ là một cổng chuyển đổi."* Mộc Thanh Phong gật đầu.

Hắn đã chấp nhận bi kịch của mình.

Hắn là bản sao thứ 999, một công cụ được tạo ra để thất bại, để dọn đường cho sự hoàn hảo.

Nhưng nếu sự hoàn hảo là mục tiêu, thì sự thất bại cũng là một phần của quá trình huấn luyện.

Hắn sẽ không chết một cách vô nghĩa.

Hắn sẽ chết để lại một dấu vết.

Khi phần lớn cơ thể Mộc Thanh Phong đã bị xóa, hắn không cảm thấy đau đớn nữa, mà là một sự trống rỗng tột cùng.

Thế giới xung quanh sụp đổ, thay vào đó là một không gian trắng xóa, vô tận – *Room Buffer* (Phòng đệm dữ liệu).

Đây là nơi giữa các "Server" thực tế, nơi các dữ liệu bị loại bỏ tạm thời lưu trữ trước khi bị xóa hoàn toàn.

Không có trọng lực, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Hắn nhìn xuống cơ thể mình.

Nó không còn là xác thịt, mà là những dòng code sáng lên trong bóng tối.

Những ký tự chạy nhanh, như một cơn bão dữ dội.

Mộc Thanh Phong nhận ra rằng đây không phải là nơi nghỉ ngơi cuối cùng.

Đây là phòng chờ.

Nơi mà những linh hồn bị xóa sẽ bị phân loại.

Những kẻ có giá trị sẽ được tái chế thành nguyên liệu cho các bản sao mới.

Những kẻ vô dụng sẽ bị xóa sạch, không để lại dấu vết.

Hắn cố gắng di chuyển, nhưng trong không gian này, ý chí không thể điều khiển cơ thể.

Hắn chỉ có thể quan sát.

Quan sát những dòng code xung quanh mình.

Quan sát sự thật về thế giới Cửu Thiên.

Hắn thấy những mảnh vỡ ký ức của các bản sao trước.

Những khuôn mặt đau đớn, những tiếng thét tuyệt vọng.

Tất cả đều là một phần của quá trình huấn luyện.

Tất cả đều là những bài học cho bản sao thứ 999.

Mộc Thanh Phong cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.

Không phải giận dữ với số phận, mà là giận dữ với sự vô cảm của Hệ Thống.

Hắn là một con người, dù là bản sao, nhưng hắn vẫn có cảm xúc, có ký ức, có ý chí.

Hắn không muốn trở thành một công cụ vô hồn.

Hắn muốn sống.

Không phải để tồn tại mãi mãi, mà để chứng minh rằng sự tồn tại của hắn có ý nghĩa.

Trong không gian trắng xóa, một cánh cửa xuất hiện.

Nó không có tay nắm, không có khóa, chỉ là một khe hở trong bức tường dữ liệu.

Mộc Thanh Phong biết rằng đó là lối ra.

Nhưng cũng là lối vào địa ngục.

Hắn phải chọn.

Tiếp tục ở lại trong sự an toàn giả tạo của Room Buffer, hay bước ra ngoài, đối mặt với cái chết thật sự?

Hắn không do dự.

Hắn bước về phía cánh cửa.

Khi chạm vào nó, một luồng dữ liệu mạnh mẽ cuốn lấy hắn, kéo hắn quay lại thực tại.

Cảm giác đau đớn quay trở lại, nhưng lần này, nó khác biệt.

Nó không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái sinh.

Cánh cửa không gian trắng vỡ tan.

Mộc Thanh Phong bị ném quay lại thực tại, đúng vào khoảnh khắc dây xích siết chặt cổ hắn.

Nhưng lần này, hắn không còn là MTP yếu ớt.

Hắn nhớ ra mọi thứ từ cuốn nhật ký.

Hắn biết các bóng đen sẽ làm gì tiếp theo: chúng sẽ rút hết "Thời" còn lại trong cơ thể hắn để nộp cho Quản Trị viên.

Hắn mở mắt ra.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào mắt hắn, chói lòa.

Hắn nhìn thấy những bóng đen đang đứng xung quanh, chờ đợi lệnh xóa.

Chúng không biết rằng hắn đã thay đổi.

Hắn không còn là một mục tiêu bị động.

Hắn là một mối đe dọa.

Mộc Thanh Phong hít một hơi sâu.

Hắn cảm nhận được dòng chảy Linh Lực trong cơ thể mình.

Nó không còn hỗn loạn nữa.

Nó đang chảy theo một nhịp điệu mới, một nhịp điệu mà hắn đã học được từ Room Buffer.

Hắn biết cách điều khiển nó.

Hắn biết cách sử dụng nó để chống lại Hệ Thống.

Hắn nhìn vào sợi dây xích ánh kim đang siết chặt cổ mình.

Nó là biểu tượng của sự kiểm soát.

Của sự nô lệ.

Nhưng nó cũng là một vật phẩm.

Và trong thế giới Cửu Thiên, mọi vật phẩm đều có giá trị.

Mộc Thanh Phong mỉm cười.

Hắn không cần phải chiến đấu với những bóng đen.

Hắn chỉ cần chiến đấu với chính Hệ Thống.

Và để làm được điều đó, hắn cần một thứ gì đó đặc biệt.

Một thứ gì đó mà Hệ Thống không thể dự đoán được.

Hắn nhớ lại lời nói của bản sao thứ 998.

*"Đừng chạm vào vết nứt.

Nó sẽ nuốt chửng ngươi."* Nhưng Mộc Thanh Phong không sợ vết nứt.

Hắn muốn bước vào nó.

Hắn muốn khám phá sự thật phía sau nó.

Hắn tập trung toàn bộ ý chí của mình vào sợi dây xích.

Hắn cảm nhận được sự rung động của nó.

Hắn cảm nhận được dòng chảy dữ liệu bên trong nó.

Và rồi, hắn làm điều mà không ai từng làm.

Hắn không cố gắng bẻ gãy nó.

Hắn cố gắng *hiểu* nó.

Cơ thể Mộc Thanh Phong hoàn toàn hóa đá.

Không khí xung quanh im lặng tuyệt đối.

Các bóng đen đứng đó, chờ đợi lệnh xóa từ Server.

Nhưng rồi, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

tích...*

Đồng hồ thời gian của thế giới Cửu Thiên – thứ mà không ai có thể can thiệp – bắt đầu quay *ngược*.

Những viên đá trên mặt đất bắt đầu di chuyển trở lại vị trí cũ.

Những tia nắng mặt trời thu mình lại, quay trở về chân trời.

Thế giới đang đảo ngược.

Mộc Thanh Phong không còn là một khối đá.

Hắn đang sống lại.

Nhưng không phải là sự sống bình thường.

Hắn đang sống trong dòng chảy ngược của thời gian.

Hắn thấy những hành động của mình diễn ra ngược lại.

Hắn thấy những bóng đen lùi lại.

Hắn thấy sợi dây xích nới lỏng.

Đây không phải là phép thuật.

Đây là lỗi hệ thống.

Và Mộc Thanh Phong đang lợi dụng nó.

Hắn biết rằng đây chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nhưng nó đủ để hắn làm điều mình muốn.

Hắn bước ra khỏi vòng vây của những bóng đen.

Hắn không chạy.

Hắn đi chậm rãi, từng bước một, như thể hắn đang bước trên một con đường quen thuộc.

Những bóng đen cố gắng ngăn cản hắn, nhưng chúng không thể.

Trong dòng chảy ngược của thời gian, mọi hành động của chúng đều bị đảo ngược.

Chúng càng cố gắng bắt giữ hắn, chúng càng đẩy hắn ra xa.

Mộc Thanh Phong nhìn vào đồng hồ thời gian trên cổ tay mình.

Nó đang quay ngược.

Số liệu "Thời" của hắn đang tăng lên.

Không phải từ việc hấp thụ Linh Lực, mà từ việc hệ thống đang "hoàn tác" lại những gì đã lấy đi.

Hắn biết rằng đây là cơ hội duy nhất.

Hắn phải tận dụng nó.

Hắn phải làm điều mà hắn đã lên kế hoạch từ lâu.

Hắn nhìn vào đầu sỏ của đám bóng đen.

Nó là một thực thể lớn hơn, với những sợi dây xích dài hơn, mạnh hơn.

Nó là đại diện cho quyền lực của Quản Trị viên.

Và Mộc Thanh Phong muốn lấy đi quyền lực đó.

Hắn lao về phía nó.

Trong dòng chảy ngược của thời gian, cú đấm của hắn không phải là một cú đấm thông thường.

Nó là một cú đấm mang theo sức mạnh của sự phủ nhận.

Của sự từ chối chấp nhận số phận.

Cú đấm trúng vào ngực của đầu sỏ bóng đen.

Một âm thanh vang lên, như thể một chiếc kính vỡ tan.

Đầu sỏ bóng đen lùi lại, sau đó sụp đổ.

Những sợi dây xích ánh kim rơi xuống đất, nằm im lìm.

Mộc Thanh Phong hạ gục đầu sỏ của đám bóng đen trong tích tắc.

Hắn lấy đi sợi dây xích ánh kim.

Khi chạm vào nó, một dòng thông báo hệ thống hiện lên, khác hẳn với những lần trước:

*[SYSTEM: Đã thu thập vật phẩm "Dây Xích Quản Trị".

Cấp độ ẩn mở khóa: Quản Lý Dữ Liệu (Level 1).]*

*[CẢNH BÁO: Hành động này đã thu hút sự chú ý của "Quản Trị viên".]*

Mộc Thanh Phong nhìn vào dòng thông báo.

Hắn mỉm cười.

Hắn biết rằng mình vừa bước vào một trò chơi mới.

Một trò chơi nguy hiểm hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng thú vị hơn.

Hắn nhìn vào sợi dây xích trong tay.

Nó không còn lạnh giá nữa.

Nó ấm áp, như thể nó đang sống.

Hắn cảm nhận được sức mạnh của nó.

Sức mạnh để kiểm soát dữ liệu.

Sức mạnh để thay đổi thực tại.

Nhưng hắn cũng cảm nhận được một sự hiện diện khác.

Một sự hiện diện đang nhìn hắn từ xa.

Từ trên cao.

Từ những tòa tháp của Thiên Cơ Chủ.

Mộc Thanh Phong ngẩng đầu lên.

Hắn nhìn vào bầu trời đỏ rực.

Hắn biết rằng mình không còn đơn độc.

Hắn có những bản sao trước đó trong đầu.

Và giờ, hắn có thêm một người quan sát.

Hắn cầm chặt sợi dây xích.

Hắn biết rằng cuộc chơi mới bắt đầu.

Và lần này, hắn sẽ không để mình bị xóa.

Hắn sẽ viết lại quy tắc.

Hắn sẽ trở thành Quản Trị viên.

Nhưng trước khi làm điều đó, hắn cần biết một điều.

Ai là người đã tạo ra Hệ Thống?

Ai là người đã đặt ra quy tắc "Thời"?

Và tại sao Mộc Thanh Phong lại là bản sao thứ 999?

Hắn nhìn vào dấu hiệu trên mu bàn tay.

Con mắt đang mở.

Nó đang nhìn hắn.

Và hắn biết rằng, con mắt đó không chỉ thuộc về anh.

Nó thuộc về tất cả những bản sao trước đó.

Và có lẽ, nó thuộc về chính Thiên Cơ Chủ.

Mộc Thanh Phong bước đi.

Hắn không biết mình đang đi về đâu.

Nhưng hắn biết rằng, mình sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.

Dù đó là sự thật về cái chết, hay về sự sống.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập