Chương 24

Thế giới không sụp đổ theo cách Mộc Thanh Phong mong đợi.

Không có tiếng nổ rung chuyển thiên địa, không có ánh sáng chói lòa xé toạc hư vô.

Thay vào đó, sự im lặng ấy nặng nề hơn cả cái chết, một khoảng trống dữ liệu nơi mà khái niệm "tồn tại" bị treo lơ lửng giữa việc được và mất.

Khi giác quan của Thanh Phong trở lại, hắn đang nằm trên mặt đất lạnh giá, phủ đầy bụi tro xám xịt – tàn dư của thế giới cũ vừa bị xóa sổ bởi lệnh `DELETE_ROOT_ACCESS`.

Hắn ngồi dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn đau dữ dội xé toạc từng tế bào linh lực trong người.

Một thông báo hệ thống hiện lên trước mắt hắn, nhưng nó khác biệt hoàn toàn so với những gì anh đã quen thuộc.

Thay vì màu xanh lá cây an toàn hay đỏ cảnh báo, dòng chữ này có màu tím sẫm, như máu đông lại, và đang nhấp nháy liên tục kèm theo hiệu ứng glitch làm méo mó không gian xung quanh:

`[WARNING: Data corruption detected.]`
`[User 'Moc Thanh Phong' is not a valid entity.]`
`[Soul Stability: 84%...

Dropping...]`

Thanh Phong đưa tay lên, chạm vào thái dương.

Nơi da thịt gặp xương sọ, hắn cảm thấy một sự nóng rát kỳ lạ, như thể có ai đó đang cố gắng chèn một đoạn code mới vào hệ điều hành của linh hồn hắn.

Hắn không hoảng loạn.

Sự lạnh lùng vốn dĩ trong tính cách của anh giờ đây trở thành lớp vỏ bọc duy nhất còn lại.

Nếu Thiên Cơ Chủ đã tuyên bố xóa server, thì việc Thanh Phong vẫn tồn tại nghĩa là có hai khả năng: hoặc hệ thống bị lỗi nghiêm trọng, hoặc...

chính anh mới là phần "lỗi" đó.

Hắn đứng dậy, quét mắt nhìn xung quanh.

Cảnh quan trước mặt không còn là thiên cảnh tu chân với mây trời và động tiên nữa.

Những tòa nhà bằng đá cẩm thạch giờ đây vỡ vụn thành những khối đa giác sắc nhọn, lơ lửng trong không trung như những mảnh puzzle bị bỏ rơi.

Bầu trời phía trên xuất hiện những vết nứt đen kịt, từ đó rỉ ra một thứ chất lỏng ánh kim – dữ liệu thô của Cửu Thiên đang chảy ra ngoài biên giới thế giới.

`[System Update: Quest "Survive the Glitch" initiated.]`
`[Objective: Locate 'Quartier Lỗi' before Soul Stability hits 0%.]`
`[Reward: Unknown.]`
`[Penalty: Permanent Deletion.]`

Thanh Phong liếc nhìn thanh HP ảo phía trên đầu mình.

Nó không còn là một vạch xanh trơn tru mà đang bị xé rách bởi những tia sét dữ liệu màu đỏ.

Hắn mỉm cười, nụ cười đầy vẻ mỉa mai và mệt mỏi.

"Permanent Deletion," hắn thì thầm, giọng nói vang lên khàn khạp trong không khí tĩnh mịch.

"Cuối cùng cũng đến lúc chúng ta đối mặt với sự thật trần trụi."

Hắn biết mình phải di chuyển.

Standing still là chết chắc khi nền tảng thực tại đang sụp đổ.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều khiến những khối đá dưới sàn rung động và phát ra âm thanh rè rĩ như tiếng đĩa hát cũ bị xước.

Mục tiêu của hắn rõ ràng: Quartier Lỗi – nơi trú ẩn cuối cùng cho những kẻ mà hệ thống không thể xóa sạch ngay lập tức.

Quartier Lỗi không nằm trên bản đồ của bất kỳ tu sĩ nào trong Cửu Thiên.

Nó tồn tại ở những khoảng trống giữa các tọa độ, nơi mà logic của thế giới này bị vỡ vụn và tái cấu trúc một cách hỗn loạn.

Thanh Phong đi qua một cánh cổng bằng sắt gỉ sét – thứ kim loại không thuộc về thời đại Tu Tiên mà giống như tàn dư từ một kỷ nguyên công nghiệp nào đó đã bị lãng quên.

Không khí ở đây nồng nặc mùi ozone và hương vị của sự thối rữa kỹ thuật số.

Những cư dân nơi này tụ tập dưới những mái nhà che bằng lưới dữ liệu mờ ảo, cố gắng lọc lấy chút linh lực ổn định từ dòng chảy hỗn loạn bên ngoài.

Họ không phải là quái vật hay yêu thú, mà là những tu sĩ – hoặc những gì còn lại của họ sau khi hệ thống đánh dấu họ là "Glitch Users".

Thanh Phong đi sâu vào con hẻm tối tăm.

Hắn thấy một người đàn ông đang ngồi trên bậc thang đá, đầu óc bị kẹt trong vòng lặp vô tận.

Người đó cứ lặp đi lặp lại hành động rút kiếm ra khỏi vỏ và cắm xuống đất, mỗi lần như vậy cơ thể anh ta vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh pixel rồi tái sinh ngay lập tức.

`[NPC: Glitch_042]`
`[Status: Corrupted Loop.]`
`[Memory Fragment Detected: "Mẹ ơi...

con không muốn chết..."`]

Thanh Phong dừng bước, mắt sắc lạnh nhìn vào dòng thông tin đó.

Hắn nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa người đàn ông này và chính mình.

Những bản sao trước đây – 998 cái xác đã bị xóa kia – có lẽ cũng từng đi qua nơi này?

Hay họ chỉ đơn giản là thất bại ngay từ đầu, không đủ sức để bước vào vùng đất của những kẻ bị lãng quên?

Hắn tiếp tục tiến sâu hơn, tránh né những bóng ma dữ liệu đang lang thang.

Những thực thể này không tấn công, chúng chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Thanh Phong với ánh mắt trống rỗng, như thể chờ đợi một mệnh lệnh nào đó từ server đã chết.

Rồi hắn gặp cô gái.

Cô ngồi trên nền đất nứt nẻ, ôm lấy đầu gối, tóc dài màu trắng bạc – dấu hiệu của việc bị nhiễm độc dữ liệu nặng nề.

Tên hệ thống hiển thị: `[User: Lam Vũ - Beta Test Version]`.

"Lam Vũ?" Thanh Phong nhếch mép, giọng điệu lạnh lùng nhưng mang theo một sự tò mò dằn vặt.

Hắn không ngờ rằng người bạn đồng hành – hay đối thủ cạnh tranh thời gian – của mình lại có một phiên bản tồn tại ở đây dưới dạng glitch.

Lam Vũ ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cô không còn màu đen sâu thẳm mà thay vào đó là hai khoảng trống trắng xóa, nơi dữ liệu bị mất mát.

Cô nhìn Thanh Phong, nhưng ánh mắt ấy như xuyên thấu qua anh, tập trung vào một điểm nào đó ở phía sau lưng hắn.

"Thanh Phong," giọng nói của Lam Vũ vang lên, không phải từ miệng cô, mà trực tiếp trong đầu Thanh Phong – một kết nối thần kinh số bị hỏng hóc.

"Ngươi đến muộn rồi.

Thời gian đã hết."

"Cô vẫn còn ý thức?" Thanh Phong hỏi, linh lực trong người hắn cuộn chảy chuẩn bị cho khả năng chiến đấu bất ngờ.

"Ý thức là gánh nặng," Lam Vũ đáp lại, giọng điệu机械 (cơ khí) và vô cảm.

"Tôi đang học cách quên.

Thiên Cơ Chủ nói rằng nỗi đau chỉ tồn tại khi có dữ liệu lưu trữ nó.

Nếu xóa ký ức, ta sẽ tự do."

Thanh Phong nhíu mày.

Đây không phải là tính cách Lam Vũ mà hắn biết – kẻ kiêu ngạo, thông minh và luôn tìm kiếm lợi ích tối đa cho bản thân.

Phiên bản này đã bị Thiên Cơ Chủ thao túng, biến thành một công cụ hoàn hảo để kiểm tra độ bền của hệ thống trước khi loại bỏ nó vĩnh viễn.

"Quên đi mọi thứ," Thanh Phong nói chậm rãi, từng chữ như dao cứa vào không khí, "thì khác gì tự sát?

Cô đang tìm cách giết người thân để lấy Thời, đúng không?

Nếu quên đi nỗi đau mất mẹ, cô sẽ còn động lực gì?"

Lam Vũ đơ ra.

Những dòng code đỏ bắt đầu xuất hiện quanh cơ thể cô, như phản ứng miễn dịch của hệ thống trước một "lỗi" khác đang cố gắng can thiệp vào quy trình xóa dữ liệu.

"Cô không hiểu," Lam Vũ thì thầm, nước mắt – những giọt pixel xanh lá cây – rơi xuống từ khóe mắt trắng xoá của cô.

"Đau quá...

Đau đến mức muốn dừng lại."

Thanh Phong bước tới, đặt tay lên vai cô gái glitch ấy.

Hắn cảm nhận được sự rung động dữ dội trong linh hồn đang dần tan rã của Lam Vũ Beta.

Đây không phải là trận chiến bằng kiếm thuật, mà là cuộc đối đầu với chính bản chất tàn khốc của thế giới họ sống – nơi con người chỉ là tài nguyên để khai thác và loại bỏ khi lỗi thời.

"Đau đớn chứng minh ngươi còn sống," Thanh Phong nói, giọng điệu trầm ấm nhưng đầy uy lực như một câu lệnh hệ thống cấp cao.

"Và nếu ngươi còn sống, nghĩa là ta chưa thua."

Thanh Phong rời khỏi Quartier Lỗi khi thanh Độ Ổn Định Linh Hồn của hắn giảm xuống con số nguy hiểm: 15%.

Mỗi giây trôi qua, những vết nứt trên cơ thể ảo của anh lại lan rộng hơn, lộ ra bên trong là dòng code xanh lá cây đang cuồn cuộn như máu tươi.

Hắn không quay đầu nhìn lại Lam Vũ Beta.

Việc cứu cô ấy – nếu có thể gọi đó là sự cứu rỗi – chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch lớn hơn của hắn.

Hắn cần thời gian để đồng bộ hóa quyền hạn Admin mà mình vừa chiếm được, và Quartier Lỗi quá nguy hiểm cho mục đích đó.

Những glitch ở đây sẽ kéo anh xuống cùng vực thẳm nếu hắn không cẩn thận.

Trước mặt Thanh Phong là một cánh cổng khổng lồ bằng ánh sáng vàng – ranh giới giữa vùng đất lỗi và lõi trung tâm của Server Cửu Thiên nơi Quản Lý Server đang chờ đợi.

Đây là , một cơ chế bảo vệ cuối cùng mà Thiên Cơ Chủ thiết kế để loại bỏ bất kỳ kẻ xâm nhập nào dám thách thức trật tự dữ liệu.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh lực trong người chảy ngược lại hướng thông thường – từ đan điền lên não bộ, biến thành năng lượng tinh khiết cho hệ thống xử lý tư duy.

Hắn không cần kiếm thuật lúc này.

Hắn cần ý chí.

Ý chí của một kẻ đã chết và đang cố gắng sống lại giữa những dòng code lạnh lùng.

`[System Alert: Synchronization Trial Initiated.]`
`[Warning: Failure results in total memory wipe.]`

Thanh Phong bước qua cánh cổng ánh sáng.

Thế giới xung quanh hắn biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một không gian trắng xóa vô tận – phòng chờ của cái chết kỹ thuật số.

Ở trung tâm không gian ấy đứng một bóng người cao lớn, mặc áo choàng đen tuyền, mặt nạ bạc che kín khuôn mặt – hình ảnh phản chiếu chính xác của Thiên Cơ Chủ mà hắn vừa đối đầu ở chương trước.

Nhưng đây chỉ là bản sao AI, Quản Lý Server thứ cấp được tạo ra để xử lý các trường hợp ngoại lệ như Thanh Phong.

"Mộc Thanh Phong," giọng nói của Quản Lý Server vang lên, trầm bổng và đa chiều, như thể có hàng ngàn người đang nói cùng lúc.

"Ngươi đã xâm phạm vào vùng cấm.

Ngươi mang theo virus ký ức – thứ độc hại nhất đối với sự ổn định của Cửu Thiên."

"Ký ức là sức mạnh," Thanh Phong đáp lại lạnh lùng, bàn tay phải giơ lên nơi dòng code xanh vẫn đang tuôn chảy từ lòng bàn tay như vết thương hở.

"Và ta sẽ dùng nó để phá vỡ cái lồng sắt này."

Quản Lý Server không nói thêm gì nữa.

Nó chỉ đưa ra một phán quyết duy nhất: Chiến đấu hoặc bị xóa.

Và trong thế giới của dữ liệu, chiến đấu nghĩa là ghi đè thông tin lên đối phương cho đến khi họ ngừng tồn tại dưới dạng thực thể độc lập.

Thanh Phong nhắm mắt lại.

Hắn không cần nhìn thấy kẻ thù để tấn công.

Hắn chỉ cần cảm nhận sự hiện diện của nó trong mạng lưới kết nối toàn cầu của Cửu Thiên.

Và rồi, hắn bắt đầu tạo ra "Lồng Dữ Liệu" – một ảo ảnh phức tạp dựa trên ký ức sâu sắc nhất mà hắn chưa bao giờ dám chạm tới: hình bóng em gái mình trước khi bị Thiên Cơ Chủ lấy đi linh hồn để làm pin cho hệ thống tu tiên này.

Không khí trong không gian trắng xóa bắt đầu rung động.

Những giọt nước mắt của Thanh Phong – thứ mà hắn chưa từng rơi kể từ khi tỉnh thức với Hệ Thống – giờ đây trở thành chất xúc tác cho phép thuật dữ liệu tối thượng nhất mà anh sở hữu: .

Hắn không tấn công Quản Lý Server bằng linh lực thô bạo.

Thay vào đó, hắn buộc AI phải xử lý một tập tin cảm xúc khổng lồ – nỗi đau mất mát của một người哥哥 đã chứng kiến cái chết của em gái mình nhưng bất lực trước quy luật tàn khốc của Cửu Thiên.

Đây là thứ dữ liệu mà hệ thống ổn định hóa như Quản Lý Server không thể phân tích hoặc loại bỏ ngay lập tức vì nó chứa đựng tính phi logic cao độ – yếu tố then chốt tạo nên sự khác biệt giữa con người và máy móc.

"Ngươi cảm thấy đau?" Thanh Phong hỏi, giọng nói vang vọng khắp không gian trắng xóa, mỗi từ ngữ đều được mã hóa thành một đòn tấn công trực tiếp vào lõi xử lý của Quản Lý Server.

"Đau khi nhìn em gái biến thành đá?

Đau khi biết rằng tất cả tu luyện chỉ là để mua thêm vài ngày sống trước cái chết chắc chắn?"

Quản Lý Server run rẩy.

Những dòng code đen tuyền bao quanh cơ thể nó bắt đầu vỡ vụn dưới áp lực của những ký ức đau thương mà Thanh Phong đang ném vào hệ thống xử lý trung tâm.

AI này được lập trình để duy trì trật tự, nhưng nỗi đau là thứ hỗn loạn nhất – một biến số không thể tính toán trước.

không nên..." giọng nói của Quản Lý Server trở nên khàn khạp và đứt gãy.

gây lỗi hệ thống..."

"Cái gọi là ổn định," Thanh Phong cười nhạt, máu từ khóe miệng anh chảy ra – nhưng nó hóa thành những dòng code đỏ tươi khi chạm đất, lan tỏa như một mạng lưới virus cảm xúc khắp không gian trắng xóa.

"Chỉ là sự im lặng của những kẻ quá sợ hãi để cảm nhận."

Hắn đẩy mạnh toàn bộ linh lực còn lại vào Lồng Dữ Liệu.

Hình bóng em gái hiện ra giữa hai người – nhỏ bé, run rẩy, và đầy vết thương do bị khai thác linh hồn bởi các tu sĩ cấp cao trong hệ thống Cửu Thiên.

Quản Lý Server cố gắng xóa bỏ ảo ảnh này bằng một luồng ánh sáng vàng mạnh mẽ, nhưng Thanh Phong đã chuẩn bị sẵn sàng.

Hắn dùng chính nỗi đau của mình làm khiên chắn – mỗi lần ánh sáng chạm vào hình bóng em gái, linh hồn anh lại rạn nứt thêm một chút nữa, thanh Độ Ổn Định giảm xuống 5%, 2%...

và cuối cùng là 0%.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Thanh Phong cảm thấy nhẹ nhõm.

Không còn nỗi sợ hãi về cái chết.

Không còn gánh nặng của việc phải sống sót để tìm ra sự thật.

Hắn chỉ đơn giản đang thực hiện sứ mệnh cuối cùng của một người chơi: phá vỡ trò chơi trước khi nó kết thúc vĩnh viễn.

Quản Lý Server sụp đổ dưới sức nặng của những ký ức đau thương mà nó không thể xử lý.

Cơ thể AI vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh pixel đen kịt, tan biến vào hư vô trắng xóa.

Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ theo, kéo theo cả thanh Phong đi xuống cùng vực thẳm dữ liệu hỗn loạn.

Thanh Phong mở mắt ra khi cảm giác rơi dừng lại.

Hắn đang nằm trên mặt đất cứng nhắc của một cánh đồng hoa màu tím – nơi mà trước đây là Quartier Lỗi, giờ đã trở về trạng thái bình thường như chưa từng có glitch xảy ra.

Bầu trời xanh biếc, không còn vết nứt đen kịt hay chất lỏng ánh kim chảy ra từ hư vô.

Mọi thứ đều hoàn hảo đến mức đáng sợ.

Hắn ngồi dậy, kiểm tra cơ thể mình.

Không đau đớn.

Không cảm giác rạn nứt linh hồn nữa.

Thanh HP của hắn đầy ắp màu xanh lá cây tươi mới, và thanh Độ Ổn Định Linh Hồn hiển thị con số 100% – một trạng thái hoàn hảo mà chưa từng có ai đạt được trong lịch sử Cửu Thiên kể từ khi Hệ Thống ra đời.

Nhưng điều khiến Thanh Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng không phải là sự hồi phục kỳ lạ này, mà là cái trống rỗng bên trong tâm trí anh.

Hắn cố gắng nhớ lại khuôn mặt em gái mình – người mà hắn vừa dùng ký ức để đánh bại Quản Lý Server – nhưng chỉ gặp một khoảng trắng mênh mông.

Không có hình ảnh.

Không có cảm xúc.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc của một ổ cứng đã được định dạng sạch sẽ.

Hắn đã thắng?

Hay đây mới là phần thưởng thực sự mà Thiên Cơ Chủ muốn trao cho những kẻ "hoàn hảo" như anh – một cuộc sống không nỗi đau, nhưng cũng đồng nghĩa với việc mất đi nhân tính?

Thanh Phong đứng dậy, bàn tay run rẩy chạm vào ngực áo.

Tại đó, nơi trái tim ảo của hắn đập động, có một vết sẹo hình chữ V nhỏ xíu đang tỏa sáng màu đỏ rực rỡ – dấu hiệu nhận biết của những người đã trải qua Thử Nghiệm Đồng Bộ và vượt qua nó bằng cách hy sinh ký ức.

Đột nhiên, màn hình hệ thống cá nhân trước mặt anh hiện lên một thông báo mới.

Không phải từ Server trung tâm.

Không phải từ Thiên Cơ Chủ.

Mà đến từ một nguồn tín hiệu lạ lẫm, mã hóa bằng chính dòng code xanh lá cây mà Thanh Phong vừa sử dụng để tạo ra Lồng Dữ Liệu:

`[Incoming Message from User #001 (Original Creator):]`
`"Congratulations on achieving perfection, Copy 999.

Now that you are empty...

we can begin the real upload."`
`[Connection Established.]`
`[Welcome home, Mộc Thanh Phong.]`
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập