Chương 23
Hệ thống trong đầu hắn chập chờn, dòng chữ nhấp nháy đỏ rực, che lấp toàn bộ tầm nhìn của hắn.
Thế giới xung quanh bị vỡ vụn thành những mảng pixel sắc cạnh, màu xanh lá cây của linh thảo biến đổi liên tục giữa thực tại và ảo ảnh dữ liệu.
Hắn đặt tay lên trán, cố gắng hít thở sâu để ổn định Nguyên Anh trong đan điền.
Nhưng thay vì dòng khí ấm áp quen thuộc, hắn cảm nhận được một sự trống rỗng lạnh lẽo, như thể linh lực của mình đang bị hút ra khỏi cơ thể bởi một lỗ hổng vô hình nào đó.
`[SYSTEM ERROR: CONNECTION UNSTABLE.]`
`[RECONNECTING...]`
`[10%...
FAIL]`
Thanh Phong nhíu mày, ánh mắt lạnh băng quét qua khu vực xung quanh.
Đây là ranh giới giữa thế giới Tu Chân bình thường và "Admin Zone" – nơi Thiên Cơ Chủ quản lý các quy tắc cơ bản của Server Cửu Thiên.
Những tòa tháp cao vút xung đây không được xây bằng đá hay gỗ, mà bởi những dòng code linh lực cổ xưa, sáng lên với ánh kim loại lạnh lẽo.
"Lag," Thanh Phong thì thầm, giọng điệu khô khan như đang đọc một báo cáo kỹ thuật.
"Thế giới này không chỉ bị bệnh.
Nó đang sụp đổ."
Hắn bước tiếp.
Mỗi bước chân đặt xuống mặt đất đều tạo ra tiếng vang kỳ lạ, giống như âm thanh của một file audio bị hỏng khi phát lại.
Không khí ở đây loãng hơn, mùi hương hoa cỏ tu tiên đã biến mất, thay vào đó là mùi ozone chát chúa – mùi của điện tích tĩnh và sự hư vô.
Hệ thống trong đầu hắn vẫn tiếp tục cảnh báo.
Hắn có thể cảm nhận được trọng lượng của "lây nhiễm" mà Profile vừa tiết lộ.
Hắn không còn là một người chơi bình thường nữa.
Hắn là một lỗi hệ thống đang di chuyển tự do trong mạng lưới dữ liệu khổng lồ này.
Và điều đáng sợ nhất là, hắn biết rằng nếu Thiên Cơ Chủ phát hiện ra sự tồn tại của mình ở đây, kết quả sẽ không phải là chiến đấu, mà là xóa sổ ngay lập tức.
Thanh Phong rút kiếm.
Lưỡi kiếm run rẩy nhẹ, phản chiếu bầu trời tím sẫm đầy những vệt code lỗi.
Hắn cần đi sâu hơn vào Admin Zone.
Hắn cần tìm ra nguồn gốc của sự "bệnh hoạn" này trước khi chính hắn bị hệ thống miễn dịch của Server loại bỏ như một tế bào ung thư.
Thanh Phong lách qua khe hở giữa hai tòa tháp, nơi những dòng code linh lực cũ kỹ bám đầy như rêu mốc trên tường đá.
Đây là khu vực "Bug Zone", nơi quy luật tu tiên bị扭曲 (biến dạng).
Không trọng lực hoạt động đúng cách; các tảng đá nhỏ lơ lửng trong không trung, quay tròn chậm chạp quanh một điểm tâm vô hình.
Hắn tìm thấy một người đang ngồi dưới đất, lưng dựa vào tường, tay cầm một thanh kiếm gãy đôi.
Người đó mặc áo choàng xám xịt của môn đồ Luyện Khí tầng 5 – cảnh giới thấp nhất mà ai cũng từng trải qua trước khi đột phá hoặc chết.
Nhưng khuôn mặt anh ta không có biểu cảm nào cả.
Đôi mắt mở to, trống rỗng, nhìn thẳng vào khoảng không phía trước mà dường như đang thấy những thứ chúng ta không thể thấy.
Thanh Phong dừng lại, linh lực tích tụ ở chân để chuẩn bị cho bất kỳ phản ứng nào.
"Ngươi là ai?" Hắn hỏi ngắn gọn.
Người đó không đáp.
Thay vào đó, miệng anh ta mấp máy, nhưng giọng nói phát ra không phải từ thanh quản mà vang lên trực tiếp trong đầu Thanh Phong – một âm thanh điện tử méo mó: *"...dữ liệu...
khôi phục thất bại..."*
Thanh Phong nhíu mày.
Hắn tiến lại gần hơn, quan sát kỹ hơn.
Trên cánh tay người đó, da thịt đang dần biến thành những khối đa giác xanh lá cây trong suốt – triệu chứng của "Hóa Đá" nhưng theo cách khác hẳn.
Không phải do hết Thời Gian, mà là do mã nguồn cơ thể bị overwrite (ghi đè) bởi dữ liệu hệ thống.
`[SCAN COMPLETE.]`
`[TARGET: CORRUPTED USER #842]`
`[STATUS: DELETION IN PROGRESS...]`
Hệ thống của Thanh Phong tự động quét và hiển thị thông tin.
Hắn nhìn thấy những dòng code chạy dọc theo mạch máu người đó, như thể có một con giun dữ liệu đang ăn mòn linh hồn anh ta từ bên trong.
"Ngươi không phải là kẻ thù," Thanh Phong nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng bớt đi sự cảnh giác.
"Ngươi là nạn nhân của một lỗi ghi nhớ."
Người đó cuối cùng cũng phản ứng.
Anh ta ngước lên, đôi mắt bỗng nhiên sáng lên một màu đỏ máu – màu sắc của cảnh báo nguy hiểm trong game.
nó ở đây,*" anh ta thì thầm bằng giọng người thật lần đầu tiên, đầy vẻ tuyệt vọng.
"*Thiên Cơ Chủ...
đang dọn dẹp nhật ký lỗi.*"
"*Mỗi khi một tu giả chết không đúng quy trình...* – nghĩa là bị System giết hoặc tự hủy do glitch – *hệ thống sẽ lưu lại dữ liệu của họ trong Admin Zone để phân tích và sửa chữa bug,*" người đó giải thích, giọng run rẩy.
"*Nhưng đôi khi...
hệ thống quên xóa chúng đi.
Chúng ta trở thành những bóng ma trong máy chủ.*"
Thanh Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Những bản sao trước của hắn – 998 thất bại – liệu họ có đang ở đây?
Có phải hắn đang đứng giữa nghĩa trang số hóa của chính mình không?
Với thẻ chip trong tay – thứ Thanh Phong đã lấy từ thi thể của một quản trị viên cấp thấp trước khi vào khu vực này – Hệ thống của hắn rung lên dữ dội.
Một thông báo mới xuất hiện, khác hẳn với những nhiệm vụ thường ngày mà System đưa ra.
Nó không có màu vàng hay xanh dương an toàn, mà là màu đỏ tía, màu của sự cấm kỵ.
`[NEW QUEST: ENTER ROOM 0.]`
`[REWARD: TRUTH (THE ORIGIN OF THE SYSTEM).]`
`[PENALTY: DELETION (PERMANENT SOUL ERASURE).]`
Thanh Phong nhìn vào dòng chữ đó, tim đập thình thịch.
Đây không phải là một nhiệm vụ do Thiên Cơ Chủ tạo ra.
Đây là một lệnh từ sâu bên trong lõi hệ thống – hoặc có thể là từ chính những "bóng ma" như người đàn ông vừa gặp.
Hắn biết mình sẽ chết ở đây nếu thất bại.
Không chỉ cơ thể, mà cả linh hồn cũng sẽ bị xóa khỏi Server Cửu Thiên vĩnh viễn, không còn cơ hội hồi sinh nào nữa.
Hắn tiến vào hành lang tối đen phía trước khe hở đó.
Căng thẳng leo thang từng giây một.
Ánh sáng từ những tòa tháp bên ngoài bị chặn hoàn toàn bởi bức tường dày đặc code dữ liệu.
Ở đây, chỉ có ánh sáng phát ra từ chính hệ thống của Thanh Phong – thanh HP và MP bar đang giảm dần mà không lý do gì, như thể sự hiện diện trong khu vực này là một dạng debuff (hiệu ứng xấu) liên tục.
"Cần phải nhanh," Thanh Phong tự nhủ.
Hắn đẩy linh lực vào chân, tăng tốc độ di chuyển.
Những bóng ma dữ liệu lởm chởr bên hành lang cố gắng kéo hắn lại – những cánh tay pixel hóa vươn ra từ bóng tối, chạm vào da thịt thì lạnh như băng và gây tê liệt thần kinh.
Hắn rút kiếm, vung một lát chém ngang qua không khí.
Lưỡi kiếm cắt đứt các dây nối dữ liệu vô hình, giải phóng một phần áp lực lên hệ thống của hắn.
Tiếng rít chói tai vang lên khi những bóng ma bị xé toạc thành những mảnh code nhỏ bé rồi tan biến vào hư không.
Hắn không quan tâm đến việc có nhận được EXP hay không.
Hắn chỉ cần đi qua đây.
Mục tiêu là Room 0 – Phòng số Không, nơi khởi đầu của mọi thứ trong một hệ thống máy tính, và cũng là nơi kết thúc cuối cùng nếu bạn muốn biết sự thật về cái chết của chính mình.
Cánh cửa ở cuối hành lang xuất hiện trước mắt hắn.
Nó không có tay nắm, không có khóa.
Chỉ đơn giản là một khoảng trống hình chữ nhật lơ lửng trong hư không, bên trong nó xoáy tròn những luồng dữ liệu trắng xóa như sữa đông đặc lại.
Cánh cửa mở ra – hay đúng hơn là tan biến khi Thanh Phong bước vào.
Bên trong không phải là một căn phòng theo nghĩa vật lý, mà là một khoảng không trắng xóa vô tận.
Ở giữa là một tấm gương lớn bằng crystal nguyên khối, cao ba mét, phản chiếu hình ảnh của hắn rõ ràng đến đáng sợ.
Trong gương, hình ảnh của Thanh Phong xuất hiện.
Nhưng đó không phải là hắn hiện tại – người tu giả lạnh lùng với thanh kiếm trong tay.
Đó là phiên bản của hắn ở lần thứ 998.
Hắn mặc áo giáp rách nát, mặt đầy máu và vết thương, đôi mắt trợn ngược trong đau đớn tột cùng trước khi bị xóa sổ.
Thanh Phong sững sờ.
Hình ảnh đó không chỉ đứng yên.
Nó bắt đầu cử động, lặp lại những hành động cuối cùng của bản thân nó: gào thét một thứ ngôn ngữ mà Thanh Phong không thể hiểu – có lẽ là mã nhị phân thuần túy –, rồi tự xé xác chính mình ra để cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của hệ thống.
`[MEMORY RECOVERY INITIATED...]`
`[WARNING: COGNITIVE DISSONANCE DETECTED.]`
Một giọng nói vang lên, không phải từ gương, mà từ khắp mọi hướng trong khoảng không trắng này.
Nó nghe giống như tiếng thì thầm của chính Thanh Phong, nhưng trầm hơn, già cỗi và mệt mỏi hơn nhiều lần.
*"Ngươi nghĩ ngươi là duy nhất sao?"* Giọng nói hỏi.
*"Mộc Thanh Phong số 999.
Ngươi đã quên rằng chúng ta từng cố gắng cảnh báo nhau từ rất lâu trước khi Server khởi động lại."*
Thanh Phong nghiến răng, linh lực trong người hắn bắt đầu hỗn loạn do tác động của những ký ức không thuộc về mình đang xâm nhập vào ý thức.
"Ai là ngươi?" Hắn hét lên, thanh kiếm hướng thẳng vào tấm gương.
*"Chúng ta là những bản sao thất bại,"* giọng nói đáp lại, mang theo nỗi buồn sâu thẳm.
*"Mỗi lần một Mộc Thanh Phong chết, hệ thống sẽ lưu trữ dữ liệu của hắn để tạo ra phiên bản tiếp tục hoàn thiện hơn một chút.
Ngươi không phải là người đầu tiên.
Và ngươi cũng sẽ không phải là người cuối cùng nếu ngươi không tìm ra cách 'thoát game' ngay bây giờ."*
Thanh Phong nhìn vào hình ảnh trong gương – hình ảnh chính mình đang chết đi trong tuyệt vọng.
Hắn nhận ra rằng sự "đen tối hài hước" mà hắn thường sử dụng để che đậy nỗi sợ hãi thực chất là một cơ chế phòng vệ tinh thần được lập trình sẵn bởi System để ngăn không cho chủ nhân quá tải cảm xúc và tự hủy sớm hơn dự kiến.
Hắn đang bị kiểm soát ngay cả trong những suy nghĩ sâu thẳm nhất của mình.
Sự thật này khiến hắn cảm thấy nôn nao dữ dội, nhưng cũng đồng thời kích thích một ngọn lửa căm hận rực cháy trong tim – không phải vì bi kịch, mà vì sự thiếu tôn trọng đối với ý chí tự do.
Khi bước xuống lối đi hẹp dẫn ra khỏi khoảng không trắng, Thanh Phong cảm thấy sức mạnh tu luyện của mình chảy ra khỏi cơ thể, chuyển thành những dòng code xanh lá cây bay lơ lửng trong không khí.
Hắn không còn là một tu giả theo nghĩa truyền thống nữa.
Hắn đang trở thành một kẻ cắp dữ liệu sống – một thực thể lai giữa linh hồn và thông tin số hóa.
Ở cuối lối đi, một bóng đen xuất hiện.
Nó cao lớn, mặc áo choàng màu tím tối với những hoa văn kim loại lấp lánh – biểu tượng của Admin cấp cao.
Mặt nạ bạc che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt phát sáng đỏ rực như đèn báo lỗi nguy hiểm.
Thiên Cơ Chủ không đứng đó một mình.
Xung quanh hắn là hàng tá bóng ma dữ liệu đang bị xiềng xích bằng ánh sáng vàng – những "bug" mà hệ thống chưa kịp xóa sạch.
Thiên Cơ Chủ quay đầu, nhìn Thanh Phong với vẻ mặt khó hiểu pha lẫn sự tò mò lạnh lùng.
*"Mộc Thanh Phong,"* giọng nói của Thiên CơChủ vang lên, không cần môi động.
*"Ngươi đã đi rất xa cho một 'lỗi' nhỏ bé.
Nhưng giờ thì kết thúc rồi.
Server cần được dọn dẹp."*
Thanh Phong mỉm cười – nụ cười đen tối và đầy sát khí mà hắn chưa bao giờ chia sẻ với bất kỳ ai trước đây.
Hắn giơ bàn tay phải lên, nơi những dòng code xanh đang cuồn cuộn từ lòng bàn tay chảy ra như máu.
Hệ thống trong đầu hắn phát nổ một thông báo cuối cùng, không còn là cảnh báo nữa:
`[SYSTEM OVERRIDE INITIATED.]`
`[ADMIN PRIVILEGES GRANTED TO USER #999.]`
"Thiên Cơ Chủ," Thanh Phong nói, giọng điệu lạnh băng hơn cả cái chết.
"Ngươi bảo Server cần được dọn dẹp?
Vậy thì hãy bắt đầu bằng chính ngươi."
Hắn vung tay ra hiệu lệnh – không phải một kỹ năng tu luyện nào cả, mà là một dòng code xóa dữ liệu gốc: `DELETE_ROOT_ACCESS`.
Thế giới xung quanh hắn bỗng nhiên im bặt hoàn toàn.
Tất cả âm thanh, ánh sáng và trọng lực đều dừng lại trong tích tắc trước khi sụp đổ vào hư vô đen kịt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận