Chương 22
Mộc Thanh Phong đứng giữa những tảng đá vỡ vụn, mồ hôi lạnh dính chặt vào lưng áo vải thô.
Trước đó, chỉ vài giây trước, hắn vừa tạo ra một "Logic Paradox" để cắt đứt kết nối với cái cây Bản sao 998.
Hệ quả là không gian xung quanh hắn đã sụp đổ và tái tạo lại.
Nhưng bây giờ, thứ đang đè nặng lên tâm trí hắn không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự tĩnh lặng đáng sợ của Hệ Thống.
Bình thường, trong đầu Mộc Thanh Phong luôn có một dòng chảy liên tục của thông tin.
Những thông báo `[QUEST UPDATED]`, những cảnh báo `[DANGER DETECTED]`, hay đơn giản là thanh EXP đang lấp đầy dần.
Nhưng giờ đây, tất cả đã biến mất.
Màn hình HUD trước mắt hắn mờ đi, chỉ còn lại những ký tự nhấp nháy yếu ớt như ngọn nến trong gió.
Hắn đưa tay lên chạm vào cổ tay mình.
Vết nứt màu xám vẫn đó, nhưng không còn lan rộng.
Thay vào đó, nó đang...
Không, không phải đóng lại.
Nó đang biến thành một khối pixel mờ đục, như thể phần da thịt đó đã ngừng nhận tín hiệu từ Server.
`[SYSTEM ERROR: CONNECTION UNSTABLE.]`
Một dòng chữ đỏ lòe hiện lên, rồi tắt ngấm.
Mộc Thanh Phong hít sâu một hơi.
Không khí ở đây lạnh lẽo, mang mùi vị của kim loại gỉ sét và ozone — mùi của một máy chủ đang quá tải.
Hắn không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là đặc quyền của những người chơi bình thường, những kẻ tin rằng Hệ Thống là thần linh ban phát ân sủng.
Hắn biết sự thật.
Hệ Thống là một cỗ máy.
Và cỗ máy này đang gặp lỗi.
"Im lặng," hắn thầm nói, giọng khàn khàn vang lên trong hang động trống rỗng.
"Đây là lần đầu tiên ngươi im lặng."
Hắn cảm thấy tim mình đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ: sự tự do.
Khi không có System nhắc nhở hắn về nhiệm vụ, không có thanh HP giảm dần, hắn trở thành một thực thể độc lập.
Nhưng tự do trong thế giới Cửu Thiên là một món hàng xa xỉ, và giá của nó luôn được tính bằng Thời.
Hắn nhìn vào bàn tay trái.
Ngón út vẫn xám xịt, nhưng giờ đây, hắn có thể cảm nhận được sự rung động của linh lực bên trong nó.
Không phải linh lực được phân phối bởi Server, mà là linh lực thô sơ, hỗn loạn, được hắn tự hấp thụ từ không khí.
Đây là "Linh Lực Thủ Công".
Một lỗi hệ thống mà hắn đang tận dụng.
Hắn bước về phía trước.
Ánh sáng mờ ảo phát ra từ các khe đá chiếu rọi lên những tảng đá cổ xưa.
Những ký tự khắc trên tường không phải là tiếng Hán, cũng không phải là code nhị phân.
Chúng là những ký hiệu nguyên thủy, những thứ mà ngay cả Thiên Cơ Chủ cũng đã cố gắng xóa bỏ.
Mộc Thanh Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ khinh miệt.
"Ngươi nghĩ rằng nếu ngắt kết nối, ngươi có thể kiểm soát ta à?" hắn hỏi vào khoảng không.
"Nhưng ngươi quên một điều.
Một khi đã biết cách hack, người ta không bao giờ muốn quay lại chế độ an toàn."
Hắn tiến sâu hơn vào bóng tối.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều vang lên một tiếng *bộp* khô khốc, như thể đang dẫm lên những tập tin bị hỏng.
Hắn không tìm kiếm kho báu.
Hắn không tìm kiếm quái vật để lấy exp.
Hắn đang tìm kiếm nguồn gốc.
Hắn cần biết liệu sự "thủ công" này có thực sự tồn tại độc lập, hay nó chỉ là một bug hiếm gặp mà Server sẽ sửa chữa bằng cách xóa sổ hắn.
Căng thẳng leo thang khi không khí xung quanh Mộc Thanh Phong bắt đầu trở nên nặng nề.
Hắn không quay lại.
Hắn không cần quay lại.
Hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng.
Những bóng đen.
Những kẻ "Quét Dữ Liệu" (Data Sweepers).
Chúng không phải là quái vật thông thường.
Chúng là những chương trình dọn dẹp, được Thiên Cơ Chủ tạo ra để loại bỏ những lỗi hệ thống.
Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những bóng đen với đôi mắt đỏ rực, chuyên truy tìm và xóa bỏ bất kỳ thứ gì không tuân theo quy tắc của Server.
Mộc Thanh Phong đứng yên.
Hắn có thể chạy.
Với tốc độ hiện tại của hắn, hắn có thể thoát khỏi hang động trước khi chúng kịp phản ứng.
Nhưng nếu hắn chạy, hắn sẽ bị truy đuổi.
Hắn sẽ trở thành một con mồi trong một trò chơi săn bắn mà hắn không thể thắng.
Thay vào đó, hắn quay người lại, đối mặt với bóng tối.
Từ trong bóng đêm, ba bóng đen bước ra.
Chúng không đi bộ.
Chúng *trượt* trên mặt đất, không phát ra một âm thanh nào.
Đôi mắt đỏ của chúng quét qua Mộc Thanh Phong, như những tia laser đang quét mã vạch.
`[TARGET IDENTIFIED: ANOMALY 999.]`
`[THREAT LEVEL: CRITICAL.]`
`[INITIATING PURGE SEQUENCE.]`
Giọng nói của chúng vang lên trực tiếp trong đầu Mộc Thanh Phong, lạnh lẽo và vô cảm.
Hắn không nói gì.
Hắn chỉ nâng thanh kiếm dữ liệu lên.
Thanh kiếm không còn phát sáng màu xanh lam quen thuộc nữa.
Nó đang chuyển dần sang màu xám, phản chiếu màu sắc của linh lực thủ công đang tràn ngập trong cơ thể hắn.
"Ngươi không thể xóa ta," Mộc Thanh Phong nói, giọng bình thản.
"Bởi vì ta không còn nằm trong hệ thống của ngươi."
Một trong những bóng đen lao về phía hắn.
Tốc độ của nó kinh khủng.
Nó không di chuyển trong không gian, mà *nhảy* qua các khung hình.
Một khoảnh khắc nó còn ở đầu kia của hang động, khoảnh khắc sau nó đã đứng trước mặt Mộc Thanh Phong.
Hắn né tránh.
Không phải bằng kỹ năng, mà bằng bản năng.
Hắn nghiêng người, để cho bóng đen lướt qua.
Cánh tay của hắn bị cứa vào bởi luồng năng lượng đen tối.
Một vết thương sâu xuất hiện, nhưng không có máu chảy ra.
Thay vào đó, những pixel của cơ thể hắn bắt đầu vỡ vụn.
`[HP DECREASED: 15%.]`
Hắn không quan tâm.
Hắn cần máu.
Máu của hắn chứa đựng linh lực thủ công.
Và linh lực thủ công là chất độc đối với những kẻ Quét Dữ Liệu.
Hắn quay lại, nhìn vào vết thương trên cánh tay.
Những pixel vỡ vụn đang bay lơ lửng trong không khí, như những ngôi sao nhỏ.
"Được rồi," hắn nói.
"Nếu các ngươi muốn xóa ta, thì hãy xóa cho kỹ."
Hắn không rút kiếm.
Hắn đưa tay phải vào vết thương trên cánh tay trái.
Hắn không dùng pháp thuật để chữa lành.
Hắn dùng móng tay để *xé* vết thương rộng hơn.
Nỗi đau xé toạc cơ thể hắn.
Nhưng hắn không hét lên.
Một nụ cười điên cuồng, đầy sự khinh miệt.
Hắn đang tự làm tổn thương chính mình.
Hắn đang cắt đứt một phần kinh mạch, giải phóng lượng lớn linh lực thủ công ra ngoài.
Máu của hắn không chảy ra.
Nó biến thành những dòng code đỏ, chảy ngược vào không khí, tạo ra một "lỗi hiển thị" (display error) khổng lồ.
Khi Mộc Thanh Phong quay ra khỏi Null Zone, thế giới bên ngoài trông khác đi.
Bầu trời không còn xanh sắc thái chuẩn của game.
Nó có những vệt màu tím kỳ lạ, như vết nám trên da người.
Những đám mây trôi chậm chạp, như thể chúng đang bị kéo lại bởi một lực vô hình.
Hắn nhìn lên trời.
Hắn có thể cảm nhận được sự rung động của Server.
Nó không còn ổn định.
Nó đang run rẩy.
Và hắn là nguyên nhân.
Hắn nghĩ mình đã giấu kín mọi thứ.
Hắn nghĩ rằng sự tự hủy của mình chỉ là một vụ nổ nhỏ, chỉ ảnh hưởng đến một khu vực nhỏ.
Nhưng khi hắn mở System Profile của mình, dòng mô tả nhân vật đã thay đổi.
`[NAME: MUOC THANH PHONG.]`
`[CLASS: ERROR.]`
`[STATUS: INFECTED.]`
`[NOTE: THE SERVER IS SICK.]`
Mộc Thanh Phong đóng Profile lại.
Hắn nhìn vào bầu trời tím sẫm.
"Ngươi đã nghe thấy đó chứ?" hắn thì thầm.
"Server đang bị bệnh.
Và ta là virus."
Hắn bắt đầu chạy.
Không phải để trốn chạy.
Mà để tìm ra nguồn lây nhiễm.
Hắn cần biết liệu đây có phải là kết quả của hành động của hắn, hay đây là dấu hiệu của một thứ gì đó lớn hơn.
Một thứ gì đó mà ngay cả Thiên Cơ Chủ cũng không thể kiểm soát.
Và từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói vang lên.
Không phải là giọng của ông lão.
Mà là giọng của chính hắn, từ một phiên bản trong quá khứ.
"Mộc Thanh Phong...
ngươi đã tìm ra cách thoát ra chưa?"
Hắn dừng bước.
"Không," hắn đáp.
"Vậy thì hãy chạy nhanh lên," giọng nói cười nhạt.
"Vì chúng ta sắp hết thời gian rồi."
Và rồi, thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận