Chương 21

Chương 21: Tu Tiên: Main Đã Chết Từ Đầu

Mộc Thanh Phong đứng giữa những tán cây mục rữa, hít thở mùi thối rữa của linh lực ô nhiễm.

Không khí ở đây nặng nề, đặc quánh như dầu nhớt cũ, bám dính vào da thịt và xâm nhập vào từng lỗ chân lông.

Đây là Rừng Khúc Tắc, một vùng đất bị hệ thống đánh dấu là "Dữ liệu rác" (Trash Data).

Nơi đây, thực vật không còn màu xanh của sự sống, mà là một sắc tím sẫm, bệnh hoạn, giống như những vết bầm tím trên da thịt của thế giới.

Ngón tay út bên trái của hắn tê cứng.

Cảm giác này không phải là sự tê liệt do lạnh giá hay chấn thương vật lý.

Đó là cảm giác của sự "đông cứng".

Mộc Thanh Phong nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt ở khớp ngón tay đang dần chuyển sang màu xám xịt, mất đi độ phân giải.

Nó trông giống như một khối đá granit cũ kỹ, hoặc tệ hơn, một phần của mô hình 3D chưa được render hoàn chỉnh.

`[SYSTEM WARNING: TIME CORRUPTION DETECTED.]`
`[BODY PART: LEFT PINKY FINGER.]`
`[STATUS: FROZEN / DATA LOSS IMMINENT.]`
`[RECOVERY RATE: -50% DUE TO HOST CORRUPTION.]`

Dòng chữ đỏ lòe hiện lên trước mắt, nhấp nháy với tần suất gây đau đầu.

Mộc Thanh Phong không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là đặc quyền của những người còn hy vọng.

Hắn đã chấp nhận cái chết từ khi bước vào thế giới này, hay chính xác hơn, từ khi hắn biết mình là bản sao thứ 999.

Nhưng nỗi sợ thực sự không nằm ở việc ngón tay này biến thành đá.

Nó nằm ở việc khi hắn "tải lại" (reload) sau cái chết, ký ức về *lý do* sống sẽ bị xóa sạch.

Hắn nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.

Ông lão không mặt.

Thanh kiếm ánh sáng.

Và cảm giác trống rỗng khi Humanity Index giảm xuống 98%.

Hắn cố nhớ khuôn mặt Lam Vũ.

Hình ảnh cô gái kiêu ngạo với mái tóc đen dài đang mờ dần, như một bức ảnh bị xóa bỏ bằng khăn giấy ẩm.

Hắn cố nhớ mùi hương của hoa sen trong viện tu luyện của sư phụ.

Chỉ còn lại một khoảng trắng trắng xóa, đau đớn nhưng vô nghĩa.

"Ta không thể để điều đó xảy ra," Mộc Thanh Phong thì thầm.

Giọng nói của hắn vang lên trong rừng sâu, nhỏ bé và dễ vỡ giữa những tiếng xào xạc kỳ lạ của lá cây kim loại.

Hắn cần "Dữ liệu lỗi" (Glitch).

Chỉ có những sinh vật hoặc hiện tượng bị hệ thống đánh dấu là lỗi mới có thể cung cấp "Mã nguồn gốc" để hắn sửa chữa sự đông cứng của chính mình.

Nếu không, ngón tay út này sẽ lan rộng lên cánh tay, rồi đến trái tim, và cuối cùng là ý thức.

Hắn sẽ trở thành một bức tượng đá sống, một NPC vĩnh cửu trong rừng sâu, chờ đợi một người chơi nào đó bước qua và vô tình đá vào chân mình.

Hắn bắt đầu di chuyển.

Mỗi bước chân đều cẩn thận, tránh dẫm lên những nhánh cây khô.

Ở Cửu Thiên, âm thanh cũng là một dạng dữ liệu.

Một tiếng động quá lớn có thể thu hút sự chú ý của "Quét dọn viên" (Cleaners) — những thực thể vô hình patrolled những vùng dữ liệu rác.

Mộc Thanh Phong rút thanh kiếm của mình.

Không phải kiếm linh khí, mà là một lưỡi dao bằng dữ liệu đen tối hắn đã cướp từ ông lão không mặt.

Lưỡi dao rung lên, phát ra những tia sáng tím nhạt, ăn mòn không khí xung quanh.

Hắn đang săn mồi.

Nhưng con mồi của hắn không phải là quái vật.

Nó là một bí ẩn.




Mộc Thanh Phong sững sờ.

Thanh kiếm trong tay hắn run lên.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự công nhận.

Bản sao 998?

Điều đó có nghĩa là có ít nhất 998 người trước hắn đã bước vào bước đường cùng này.

Và tất cả họ đều đã thất bại.

"Ngươi đang nói gì?" Mộc Thanh Phong hỏi, giọng căng thẳng.

Hắn lùi lại một bước, chuẩn bị tấn công.

Nếu đây là một bẫy, hắn cần phản ứng nhanh.

Bản sao 998 không di chuyển.

Chỉ có khối đa giác trên mặt hắn tiếp tục xoay, ngày càng nhanh, tạo ra những vòng xoáy nhỏ trong không khí.

*"Ngươi đang tìm cách thoát ra,"* giọng nói trong đầu Mộc Thanh Phong nói, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm.

*"Nhưng ngươi không hiểu.

Không có lối thoát.

Chỉ có sự chấp nhận."*

"Chấp nhận cái gì?"

*"Chấp nhận rằng chúng ta là công cụ.

Chấp nhận rằng Thiên Cơ Chủ không sai.

Hệ thống là cần thiết.

Nếu không có nó, linh lực sẽ tràn lan, làm nổ tung thế giới.

Chúng ta là những van an toàn.

Chúng ta hấp thụ sự hỗn loạn, và chúng ta chết để giữ cho thế giới ổn định."*

Mộc Thanh Phong cười nhạt.

Một nụ cười đen tối, đầy sự khinh miệt.

"Vậy thì ngươi đã chết.

Và giờ ngươi là một cái cây."

*"Ta không chết,"* Bản sao 998 đáp.

*"Ta đang chờ.

Chờ ngươi đến.

Chờ ngươi nhận ra sự thật."*

Cánh tay trái của Bản sao 998 đột ngột giơ lên.

Không phải để tấn công, mà để chỉ vào ngực Mộc Thanh Phong.

Tại đó, vết nứt trên cổ tay của hắn bắt đầu phát sáng.

Những ký tự đỏ từ chương trước bắt đầu lan rộng, không còn là cảnh báo, mà là một lời mời gọi.

`[CONNECTION ESTABLISHED.]`
`[DATA TRANSFER INITIATED.]`

Mộc Thanh Phong cảm thấy một dòng dữ liệu lạnh giá lao vào đầu hắn.

Không phải là thông tin, mà là cảm xúc.

Nỗi sợ hãi.

Và sự tuyệt vọng.

Hắn thấy mình đang đứng ở đây, ba ngày trước.

Hắn thấy mình đang đi bộ trong rừng, với lòng đầy hy vọng ngu ngốc.

Và hắn thấy kết cục của mình: hắn sẽ tấn công cái cây này.

Hắn sẽ lấy dữ liệu từ nó.

Và hắn sẽ chết.

Không, không phải chết.

Hắn sẽ bị *hợp nhất*.

"Đừng," Mộc Thanh Phong hét lên, cố gắng cắt đứt kết nối.

Nhưng quá muộn.

Dữ liệu từ Bản sao 998 đang xâm nhập vào ý thức của hắn.

Hắn thấy những ký ức không thuộc về mình.

Ký ức của 998 người đàn ông đã sống, đã yêu, đã mơ ước, và cuối cùng đã trở thành những cái cây trong rừng này.

Họ không phải là quái vật.

Họ là những nạn nhân.

Và giờ đây, Mộc Thanh Phong đang trở thành một trong số họ.




Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, Mộc Thanh Phong đứng một mình giữa một khoảng trống trắng xóa.

Không có rừng.

Không có cây.

Không có Bản sao 998.

Chỉ có hắn, và thanh kiếm dữ liệu trong tay.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng cũng cảm thấy trống rỗng.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Ngón tay út bên trái vẫn còn màu xám, nhưng sự lan rộng đã dừng lại.

Hắn đã thắng.

Một trận chiến nhỏ.

Nhưng khi hắn nhìn vào gương mặt của chính mình trong phản chiếu của thanh kiếm, hắn thấy đôi mắt của mình.

Chúng không còn màu đen nữa.

Chúng là màu trắng.

Trắng như giấy.

Trắng như những chiếc lá trong rừng.

`[HUMANITY INDEX: 93%.]`
`[MEMORY FRAGMENT LOST: CHILDHOOD HOME.]`

Hắn cố nhớ về ngôi nhà thời thơ ấu.

Nơi mà mẹ hắn từng nấu cơm.

Nơi mà cha hắn từng dạy hắn cách tu luyện.

Chỉ còn lại một khoảng trắng.

Một khoảng trắng đau đớn, nhưng không có ký ức đi kèm.

Hắn vừa sống.

Nhưng hắn đang chết.

Không phải là cái chết về thể xác.

Mà là cái chết về con người.

Mộc Thanh Phong quay lưng lại, bước vào bóng tối.

Dưới chân hắn, những dòng code đen tối bắt đầu nảy mầm, tạo thành một con đường dẫn vào địa ngục.

Và từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải là giọng của ông lão.

Mà là giọng của chính hắn, từ một phiên bản trong quá khứ.

"Mộc Thanh Phong...

ngươi đã tìm ra cách thoát ra chưa?"

Hắn dừng bước.

"Không," hắn đáp.

"Vậy thì hãy chạy nhanh lên," giọng nói cười nhạt.

"Vì chúng ta sắp hết thời gian rồi."

Và rồi, thế giới sụp đổ.

Mộc Thanh Phong mở mắt ra.

Hắn đang nằm trên mặt đất, trong một hang động ẩm ướt.

Mùi ẩm mốc và mùi máu tanh nồng nặc.

Hắn ngồi dậy, nhìn xung quanh.

Đây không phải là Rừng Khúc Tắc.

Đây là một nơi khác.

Một nơi mà hệ thống của hắn không thể xác định được tọa độ.

Trước mặt hắn, có một cánh cửa đá cổ xưa.

Trên cánh cửa, khắc một dòng chữ bằng tiếng cổ:

`[WELCOME TO THE SERVER CORE.]`

Mộc Thanh Phong đứng dậy.

Hắn lau máu trên tay mình.

Và hắn bước về phía cánh cửa.

Hắn biết rằng phía sau cánh cửa đó là gì.

Đó là nơi mà Thiên Cơ Chủ đang ngồi.

Đó là nơi mà mọi thứ bắt đầu.

Và đó là nơi mà mọi thứ sẽ kết thúc.

Nhưng lần này, hắn không sợ.

Vì hắn đã biết rằng, cái chết không phải là kết thúc.

Nó là một checkpoint.

Và hắn đã sẵn sàng để chơi lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập