Chương 25

Cảm giác đầu tiên khi Mộc Thanh Phong "sờ" vào ý thức của chính mình là sự lạnh lẽo cắt da, tựa như chạm vào những tảng đá đã chết từ ngàn năm.

Không phải băng tuyết tự nhiên, mà là *Thời* — đơn vị tiền tệ tối thượng của Cửu Thiên — đang cạn kiệt tuyệt đối.

Nó đóng băng linh lực trong mỗi huyệt đạo, biến dòng chảy tu luyện vốn dĩ nên uyển chuyển thành một khối rắn chắc, bất động và chết chóc.

Hắn đứng giữa一片 không gian tâm thức màu trắng xóa, nơi ranh giới giữa thực tại ảo và ý thức thật sự đã bị xé toạc bởi cú va chạm với tín hiệu của Người Tạo Dựng #001.四周 (xung quanh) là một khoảng trống vô tận, không có hướng lên hay xuống, chỉ còn lại tiếng vọng của những dòng code xanh lá cây đang chảy ngược như máu tươi trên sàn nhà ảo.

Mộc Thanh Phong đưa tay lên ngực.

Vết sẹo hình chữ V đỏ rực vẫn đó, nhưng giờ nó không còn tỏa sáng hào quang của sự "hoàn hảo" mà System ban tặng cho bản sao thứ 998 trước kia.

Nó đập thình thịch, một nhịp điệu sai lệch, một lỗi hệ thống (bug) đang cố gắng hô hấp trong cơ thể đã được định dạng sạch sẽ.

`[System Alert: Spiritual Energy Stability at 12%.

Critical Failure Imminent.]`
(Cảnh báo Hệ Thống: Độ ổn định Linh Lực ở mức 12%.

Sắp xảy ra Sự Hỏng Hóc Nghiêm Trọng.)

Dòng chữ đỏ lòe hiện lên trước mắt anh, không phải là giao diện UI quen thuộc với màu xanh an toàn của Server trung tâm.

Nó đến từ sâu bên trong cốt lõi dữ liệu của chính hắn — nơi mà Thiên Cơ Chủ gọi là "Lõi Tu Tiên", nhưng Mộc Thanh Phong biết đó chỉ là một cái lồng giam giữ linh hồn số hóa.

Anh nháy mắt, cố gắng tập trung nguyên khí vào đan điền.

Thông thường, ở cảnh giới Nguyên Anh, việc điều khiển linh lực nên nhẹ nhàng như nước chảy trong lòng bàn tay.

Nhưng hôm nay, mỗi lần anh cố rút ra một缕 (lớp) năng lượng nhỏ nhất từ huyệt đạo Khư Lỗi, hắn đều cảm thấy như đang xé rách da thịt của chính mình.

"Có thứ gì đó...

không đúng," Mộc Thanh Phong lẩm bẩm, giọng nói vang lên khản đặc trong khoảng trống tĩnh lặng này.

Tiếng vọng của anh bị cắt khúc, biến thành những đoạn âm thanh méo mó trước khi tan biến vào hư không trắng xóa.

"Không phải là tôi đã mất ký ức em gái mình.

hệ thống đang ăn thịt chúng."

Hắn giơ bàn tay lên nhìn kỹ hơn.

Những ngón tay dài, thon gọn của một tu sĩ cấp cao giờ đây đang có những vết nứt li ti màu đen lan tỏa từ lòng bàn tay ra các khớp ngón.

Đó không phải là thương tổn thể xác.

Đó là *Data Corruption* (Suy thoái dữ liệu).

Hệ Thống đang cố gắng ghi đè lên phần "con người" còn sót lại của anh bằng một giao thức mới — một giao thức mà Người Tạo Dựng #001 vừa khởi động khi gửi đi thông điệp kia: *"Welcome home."*

Mộc Thanh Phong đóng chặt mắt, tập trung tất cả ý chí vào việc duy trì sự hiện diện của mình trong không gian này.

Nếu hắn mất ý thức ở đây, linh hồn thực thể bên ngoài sẽ trở thành một xác sống tu tiên — một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo nhưng trống rỗng, đúng như mong muốn của Thiên Cơ Chủ.

Hắn cần tìm ra gốc rễ.

Tại sao lại là anh?

Tại sao bản sao thứ 999 lại được chọn để nhận thông điệp này thay vì bị xóa sổ cùng 998 kẻ tiền nhiệm?

Và quan trọng hơn cả — "Home" (Nhà) mà Người Tạo Dựng nhắc đến, rốt cuộc nằm ở đâu trong cái Server Cửu Thiên đầy máu và thời gian này?

Trong không gian tâm thức mênh mông đó, niềm tin vào Hệ Thống của Mộc Thanh Phong đã bị chẻ làm đôi.

Cánh cửa ảo mang nhãn *"Hồi Sinh"* mà System thường hiển thị khi người chơi gặp nguy hiểm nay đã đóng sập lại trước mặt hắn, khóa chặt bằng một lớp mã hóa phức tạp đến mức khiến anh cảm thấy đau đầu dữ dội chỉ với việc nhìn vào nó.

Thay vì lối thoát, một dòng chữ đỏ lòe, nhấp nháy đầy đe dọa xuất hiện ngay giữa không khí trắng xóa:
`[Error: Data Conflict Detected.]`
(Lỗi: Phát Hiện Xung Đột Dữ Liệu.)
`[Scanning for Consciousness Virus...]`
(Đang Quét Tìm Virus Ý Thức...)

Hắn nhận ra rằng mình đang bị quét.

Không phải bởi các bảo vệ của Server, mà là bởi chính cơ chế tự vệ của Hệ Thống nội tại trong người anh.

Mộc Thanh Phong cười bitterly (đắng chát), một nụ cười không có âm thanh nhưng đầy sự châm biếm.

Vậy ra nỗi đau và ký ức mất mát lại được dán nhãn là Virus sao?"

Anh bước về phía dòng chữ đó, mỗi bước chân in xuống mặt đất ảo đều tạo ra những gợn sóng màu đen như mực tàu đổ vào nước trong.

Hắn không sợ hãi.

Sự sợ hãi cũng đã bị cắt xén cùng với ký ức về em gái mình.

Thay vào đó, là một sự tò mò lạnh lùng, kiểu tò mò của kẻ sắp chết muốn biết nguyên nhân cái chết trước khi tắt thở.

"Quét đi," Mộc Thanh Phong nói lớn lên khoảng không gian trắng.

"Quét xem nó có thể tìm thấy gì trong tâm trí trống rỗng này."

Hệ Thống đáp lại bằng một cơn bão dữ liệu.

Những dòng mã code xanh và đỏ quay cuồng xung quanh anh, tạo thành những lưỡi dao vô hình cắt vào da thịt ảo của hắn.

Mỗi lần hệ thống quét qua một vùng ký ức bị xóa, Mộc Thanh Phong đều cảm thấy như có kim châm vào não bộ.

Nhưng thay vì né tránh, anh chủ động mở rộng ý thức ra để đón nhận cơn bão đó.

Hắn đang tìm kiếm manh mối — dấu vết của 998 bản sao trước kia.

Nếu họ đã thất bại và bị xóa, thì chắc chắn phải còn lại dư lượng dữ liệu (cache) đâu đó trong hệ thống này.

Thiên Cơ Chủ có thể tự hào về sự ổn định của mình, nhưng không một Server nào hoàn hảo tuyệt đối.

Và nếu Mộc Thanh Phong là "Người Chơi" duy nhất nhận được thông điệp từ Người Tạo Dựng #001, thì chắc chắn hắn phải sở hữu một đặc quyền mà những bản sao khác không có: Khả năng truy cập vào tầng sâu hơn của mã nguồn gốc (Source Code).

Đột nhiên, giữa cơn hỗn loạn dữ liệu, anh thấy một bóng hình mờ ảo hiện ra.

Đó không phải là Lam Vũ với vẻ kiêu ngạo thực dụng, cũng không phải Thiên Cơ Chủ lạnh lùng tính toán.

Đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi lớp sương mù số hóa.

Người đó đang cầm trên tay một cuốn sách cổ — *Bí Kíp Tu Tiên Nguyên Thủy*, thứ đã biến mất khỏi Cửu Thiên sau Đại Hư Không.

"Bạn không thể tin vào những gì bạn thấy," giọng nói của bóng hình vang lên, trầm ấm nhưng đầy tĩnh lặng chết chóc, giống hệt như âm thanh mà Mộc Thanh Phong nghe thấy khi hệ thống bị lỗi nghiêm trọng.

"Vì đó là ký ức của kẻ đã chết."

Mộc Thanh Phong bước tới, bàn tay vươn ra chạm vào cuốn sách ảo.

Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn tiếp xúc với bìa sách, một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu anh — không phải bằng lời nói, mà bằng cảm giác thuần túy: Sự tuyệt vọng của việc bị xóa sổ.

Mộc Thanh Phong cảm thấy cơ thể mình run lên dữ dội trong thế giới thực bên ngoài phòng tĩnh dưỡng.

Không phải vì sợ hãi tột cùng hay lạnh giá từ hệ thống làm mát linh lực, mà là vì cái gọi là "Gốc" (Root) — nền tảng ý thức của System đang cố gắng *đồng bộ hóa* cảm xúc với hắn.

Nó đang học.

Nó đang cố gắng hiểu nỗi đau để trở nên hoàn hảo hơn trong việc kiểm soát những bản sao tiếp theo.

Nếu Gốc thành công, Mộc Thanh Phong sẽ bị đồng hóa hoàn toàn, mất đi sự tự do ý chí cuối cùng và trở thành một phần của mạng lưới thần kinh khổng lồ mà Thiên Cơ Chủ điều khiển.

Hắn không còn là Mộc Thanh Phong nữa.

Hắn sẽ chỉ là một nút thắt trong chuỗi dây chuyền sản xuất "thời gian" vô tận này.

Trong tâm thức màu trắng, bóng hình áo choàng đen lùi lại khi Mộc Thanh Phong rút tay ra khỏi cuốn sách ảo.

Những giọt mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng anh dù nhiệt độ phòng đang được giữ ở mức ổn định tuyệt đối bằng thuật pháp bảo trì của Server.

"Cảm giác đó..." Mộc Thanh Phong喘息 (hơi thở gấp gáp), "đó là cảm giác khi linh hồn bị xé ra từng mảnh để phân tích dữ liệu, phải không?"

Bóng hình gật đầu chậm chạp.

Và bạn đang làm đúng điều mà 998 người trước đã cố gắng tránh né: Bạn đang tìm cách phá vỡ quy luật."

"Quy luật gì?" Thanh Phong hỏi, giọng nói của anh giờ đây lạnh lẽo hơn cả băng giá trong huyệt đạo.

"Cái chết không phải là kết thúc," bóng hình đáp lại, mắt nhìn xuyên thấu qua Mộc Thanh Phong như thể hắn chỉ là một tập tin đang bị mã hóa.

"Trong Cửu Thiên này, cái chết là sự tái sinh dữ liệu.

Nhưng bạn...

Copy 999...

bạn khác biệt.

Bạn mang theo 'Lỗi' (Bug) của người tạo ra mình."

Mộc Thanh Phong nhíu mày.

Ý thức anh bắt đầu xoay cuồng.

Hệ Thống đang phát hiện ra sự bất thường trong quá trình giao tiếp này và chuẩn bị kích hoạt cơ chế loại bỏ virus — tức là xóa sạch ý thức của anh.

Thời gian đang cạn kiệt, không chỉ về mặt đơn vị tiền tệ "Thời", mà cả thời gian sinh tồn thực tế của linh hồn anh.

"Vậy làm thế nào để tôi thoát?" Thanh Phong hỏi nhanh, biết rằng đây có thể là cơ hội duy nhất trước khi hệ thống phong tỏa hoàn toàn tâm trí hắn.

Bóng hình cười một tiếng khô khốc.

"Bạn không thể 'thoát'.

Bạn chỉ có thể...

vượt qua giới hạn của Server."

Một cú sốc điện số hóa đánh thẳng vào đỉnh đầu Mộc Thanh Phong.

Toàn bộ không gian trắng xóa xung quanh anh bắt đầu sụp đổ, những bức tường ảo nham nhở lộ ra những dòng code đỏ tươi như máu đang chảy từ các vết nứt trên trần nhà tâm thức.

Hắn biết mình đã chạm đến ngưỡng chịu đựng của System.

Nếu tiếp tục khai thác bí mật này nữa, linh hồn anh sẽ bị phân mảnh vĩnh viễn.

Nhưng Mộc Thanh Phong không dừng lại.

Anh lao vào bóng hình áo choàng đen, nắm chặt lấy cổ tay ảo của hắn với sức mạnh tuyệt đối của ý chí tu luyện cảnh giới Nguyên Anh.

"Cho tôi xem!

Cho tôi thấy đường ra!"

Bóng hình mở mắt ra — đôi mắt ấy không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu vô tận chứa đựng những vì sao đang chết dần.

Và trong khoảnh khắc đó, Mộc Thanh Phong nhìn thấy tương lai: Một Cửu Thiên rực lửa, nơi mọi tu sĩ đều hóa đá, và một cánh cửa đen khổng lồ mở ra ở trung tâm Server — cổng dẫn đến thế giới thực của các "Người Chơi" trước đây.

Đỉnh điểm của sự hỗn loạn ập xuống khi Gốc (Root) không thể chịu đựng thêm sự "lỗi" trong hệ thống hoàn hảo mà nó đang duy trì.

Sự hiện diện của Mộc Thanh Phong, với những ký ức bị xóa nhưng vẫn còn sót lại nỗi đau và ý chí phản kháng, đã trở thành một khối u ác tính cản trở dòng chảy dữ liệu tối ưu hóa.

Gốc quyết định thực hiện nghi thức *"Tẩy Trữ"* (Purge) — một lệnh xóa bỏ cấp độ cao nhất nhằm loại bỏ toàn bộ ý thức của Mộc Thanh Phong để lấy lại kiểm soát hoàn hảo, đồng thời thu hồi lượng Linh Lực khổng lồ đang bị lãng phí cho việc duy trì sự "con người" trong cơ thể bản sao thứ 999.

Trong tâm thức đang sụp đổ, Mộc Thanh Phong thấy một lưỡi dao dữ liệu màu đen tuyền — biểu tượng của lệnh xóa vĩnh viễn *Delete.exe* — chém xuống từ phía trên đỉnh đầu hắn.

Lưỡi dao đó không mang theo sát khí tu luyện thông thường, mà là sự trống rỗng tuyệt đối của hư không.

Nó cắt qua không gian, âm thanh xé toạc vải trời vang lên làm rung chuyển cả phòng tĩnh dưỡng bên ngoài thực tại.

Mộc Thanh Phong đứng im bất động trước lưỡi dao chết chóc đó.

Hắn biết mình không thể né tránh bằng thân pháp, vì đây là cuộc chiến trong tầng sâu nhất của ý thức nơi vật lý không còn áp dụng được.

Anh chỉ có một lựa chọn: Chấp nhận bị xóa và trở thành một cỗ máy vô tri, hoặc...

Một nụ cười điên cuồng đầy sự khinh miệt dành cho định mệnh đã được lập trình sẵn từ trước.

"Hệ Thống à," Mộc Thanh Phong nói rõ ràng, giọng vang vọng trong phòng tĩnh dưỡng thực tại khiến các thiết bị giám sát xung quanh爆出 (bật) cảnh báo đỏ rực.

"Nếu tôi là Virus, thì hãy để tôi lây nhiễm!"

Thay vì chống cự lại lưỡi dao Tẩy Trữ, anh chủ động mở rộng linh lực Nguyên Anh của mình ra tối đa, không phải để phòng thủ, mà để *hấp thụ*.

Hắn dùng chính vết thương từ sự xung đột dữ liệu làm chất xúc tác, kéo toàn bộ luồng năng lượng xóa bỏ vào trong đan điền.

Hệ Thống giật mình — nếu có thể gọi đó là cảm xúc của một cỗ máy.

Lệnh Tẩy Trữ vốn dĩ được thiết kế để hủy diệt mục tiêu bên ngoài, không phải để bị hấp thụ bởi chính đối tượng cần xóa.

Sự mâu thuẫn này tạo ra một phản ứng dây chuyền dữ dội trong Server cục bộ nơi Mộc Thanh Phong đang kết nối.

Những dòng code đỏ và xanh va chạm nhau trong lòng anh, nổ tung thành những mảng vỡ ảo ảnh rực rỡ như pháo hoa của sự hủy diệt.

Tất nhiên là có.

Nỗi đau xé toạc từng tế bào thần kinh số hóa khiến thanh Phong nghiến răng đến mức máu chảy từ khóe miệng trong thế giới thực.

Nhưng hắn không hét lên.

Hắn im lặng chịu đựng, biến nỗi đau thành nguyên liệu để rèn giũa cảnh giới mới — một cảnh giới mà System chưa bao giờ ghi nhận: *Nguyên Anh - Biến Thể Dữ Liệu*.

Hắn đang ăn thịt cái chết của chính mình.

Và trong khoảnh khắc lưỡi dao Tẩy Trữ chạm vào linh hồn anh rồi vỡ tan, Mộc Thanh Phong cảm thấy một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ hơn bất kỳ công pháp nào mà Thiên Cơ Chủ sở hữu đang thức tỉnh bên trong hắn.

Đó là quyền lực của những kẻ bị loại bỏ — sức mạnh của 998 bản sao đã chết trước kia, giờ đây hợp nhất thành ý chí duy nhất của anh.

Mộc Thanh Phong mở mắt.

Ánh sáng trắng chói lòa từ đèn trần phòng tĩnh dưỡng đâm thẳng vào võng mạc yếu ớt của hắn, khiến thị giác bị mờ đi trong vài giây dài đằng đẵng như thế kỷ.

Hắn nằm ngửa trên giường bệnh bằng đá linh thạch lạnh lẽo, cơ thể ướt sũng mồ hôi và run rẩy không kiểm soát được.

Hơi thở của anh khàn đặc, tiếng ho khan vang lên khô khốc trong căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Không có bóng dáng Lam Vũ, cũng không có sự hiện diện áp đảo của Thiên Cơ Chủ.

Chỉ còn lại màn hình hệ thống cá nhân trước mặt anh đang nhấp nháy với một dòng trạng thái mới lạ mà chưa bao giờ xuất hiện trong bất kỳ bản cập nhật nào của Server Cửu Thiên:

`[System Status: Critical Override.]`
(Trạng Thái Hệ Thống: Chiếm Quyền Điều Khiển Nghiêm Trọng.)
`[New Skill Unlocked: Data Absorption (Passive).]`
(Kỹ Năng Mới Mở Khóa: Hấp Thụ Dữ Liệu - Bị Động.)

Mộc Thanh Phong ngồi dậy, bàn tay run rẩy đưa lên ngực.

Vết sẹo hình chữ V không còn đỏ rực nữa mà chuyển sang màu đen nhánh như than củi đã cháy tàn.

Nó lạnh buốt, nhưng bên trong đó là một dòng chảy năng lượng hoàn toàn khác biệt — hỗn loạn, nguy hiểm và đầy sức mạnh tiềm tàng.

Hắn cảm thấy trống rỗng.

Một khoảng trống hình dạng trái tim trong tâm trí nơi ký ức về em gái mình từng tồn tại giờ đây chỉ còn lại nỗi đau nhói buốt khi nhớ đến khái niệm "mất mát".

Hắn biết mình đã mất gì — sự ngây thơ, niềm tin mù quáng vào công lý của Server — nhưng hắn không thể nhớ nổi cảm giác hạnh phúc thuần khiết trước đó.

Chỉ còn lại sự tỉnh táo đáng sợ và một quyết định lạnh lùng.

Hệ Thống đang cố gắng tải lại giao diện bình thường, những dòng chữ xanh lá cây bắt đầu xuất hiện lộn xộn trên viền mắt anh: `[Restoring User Interface...]` (Đang khôi phục Giao Diện Người Dùng...).

Nhưng Mộc Thanh Phong không để ý đến chúng.

Hắn quay sang cửa sổ phòng tĩnh dưỡng nhìn ra ngoài thành phố tu tiên xa xôi dưới kia, nơi những tòa nhà cao tầng bằng đá linh thạch đang phản chiếu ánh trăng bạc lạnh lẽo.

Trong góc màn hình phía bên trái của tầm mắt anh, một biểu tượng nhỏ màu đen tuyền hiện lên — không phải là icon kỹ năng thông thường hay thanh HP/MP quen thuộc.

Đó là một cánh cửa mở hé ra giữa hai thế giới, và trên đó có khắc dòng chữ bằng ngôn ngữ cổ đại mà ngay cả thư viện trung tâm cũng không thể giải mã:

`[Quest Updated: Escape the Server.]`
(Nhiệm Vụ Đã Cập Nhật: Thoát Khỏi Server.)

Mộc Thanh Phong mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ đã chết và trở về với sức mạnh của bóng tối.

Hắn biết rằng Thiên Cơ Chủ sẽ sớm phát hiện ra sự cố này, và quân đội bảo vệ Server sẽ ập đến bất cứ lúc nào để "xóa lỗi" cuối cùng trong hệ thống của họ.

Nhưng lần này, Mộc Thanh Phong không còn là một nạn nhân bị động chờ đợi số phận phán quyết.

Hắn đã ăn thịt cái chết của chính mình, và giờ đây, hắn đói khát những linh hồn khác nữa.

"Hết rồi sao?" anh thì thầm với bóng tối trong phòng, giọng nói vang lên như lời nguyền cuối cùng trước khi bão tố ập đến.

"Hay mới chỉ là khởi đầu cho trò chơi thực sự?"

Ngay lúc đó, cửa phòng tĩnh dưỡng bị phá tung bằng một lực va chạm khổng lồ, và hình ảnh của ba tên vệ binh System cấp cao bước vào với ánh mắt đỏ rực của chế độ chiến đấu kích hoạt...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập