Chương 14

Không gian xung quanh Mộc Thanh Phong bỗng chốc đóng băng, không phải bởi băng giá của thiên nhiên, mà bởi sự ngưng trệ tuyệt đối của dòng chảy "Thời".

Thế giới bên ngoài vẫn ồn ào, nhưng với hắn, mọi âm thanh đã bị cắt đứt như một cuộn băng bị cắt đôi.

Kỹ năng tự sát bị cấm, *Huyết Khử Thời*, kích hoạt.

Máu từ mười vạn huyệt đạo trong cơ thể anh không chảy ra ngoài, mà ngược lại, hút vào trung tâm lồng ngực, biến thành một khối cầu huyết sắc đậm đặc, pulsating theo nhịp đập của trái tim đang dần yếu đi.

Đây là lần thứ chín trăm chín mươi chín.

Hắn biết điều đó.

Không phải vì ký ức, mà vì cảm giác.

Cảm giác của những bản sao trước đã từng trải qua.

Mỗi lần chết, Hệ Thống không chỉ ghi lại dữ liệu, nó còn "ăn" đi một phần linh hồn, để lại những vết sẹo vô hình trong ý thức.

Khối cầu huyết sắc đó là thứ duy nhất còn lại của Mộc Thanh Phong thật sự, thứ cốt lõi mà Thiên Cơ Chủ đang cố gắng tinh luyện.

Lam Vũ đứng cách đó vài bước chân, ánh mắt cô mở to, kinh hãi.

Cô không thấy Mộc Thanh Phong, cô chỉ thấy một khoảng trống hình người, nơi không gian bị bẻ cong bởi áp lực của "Thời" đang bị rút cạn.

Những con số trên đồng hồ trạng thái của cô bắt đầu nhảy múa điên cuồng, không phải giảm, mà là...

Các ký tự số học vỡ vụn, thay thế bằng những dòng mã lỗi màu đỏ thẫm.

"Có chuyện gì đang xảy ra?" Lam Vũ gầm lên, giọng nói của cô vang lên méo mó, như thể đang phát ra từ dưới đáy biển.

Cô vung kiếm, lưỡi kiếm bạc cắt vào khoảng trống đó, nhưng không có phản lực.

Không có máu.

Chỉ có một cảm giác rỗng tuếch, như đang chém vào hư vô.

Mộc Thanh Phong không đáp lại.

Hắn đang chìm sâu vào bên trong chính mình.

Hắn đang khám phá bí ẩn lớn nhất của cuộc đời mình: Tại sao hắn lại tồn tại?

Tại sao hắn lại là bản sao cuối cùng?

Và quan trọng hơn, liệu có cách nào để thoát khỏi vòng lặp chết chóc này không?

Trong khối cầu huyết sắc, những ký ức của 998 bản sao trước đó bắt đầu trỗi dậy.

Chúng không phải là những đoạn phim chiếu lại, mà là những dữ liệu thô, đau đớn và hỗn loạn.

Hắn thấy bản sao thứ 1 thất bại vì quá tin tưởng vào Hệ Thống.

Hắn thấy bản sao thứ 500 chết vì cố gắng giao thương với Thiên Cơ Chủ.

Hắn thấy bản sao thứ 900 tự hủy để phá vỡ một phần của Server.

Mỗi cái chết là một bài học, một dữ liệu được nạp vào hệ thống huấn luyện.

Và bây giờ, đến lượt bản sao thứ 999.

Mộc Thanh Phong.

Hắn không sợ hãi.

Hắn cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ, như thể hắn đang nhìn ngắm một tác phẩm nghệ thuật sắp hoàn thiện.

Nhưng trong sự bình thản đó, có một tia lửa giận dữ.

Giận dữ vì sự bất công.

Giận dữ vì việc hắn bị coi là một công cụ.

Giận dữ vì việc hắn không được quyền chọn cách chết của mình.

"Ta không phải là của ngươi," hắn thầm thì trong tâm trí, dù không có ai nghe thấy.

"Ta là Mộc Thanh Phong.

Và ta sẽ tìm ra lỗ hổng trong mã nguồn của ngươi."

Khối cầu huyết sắc bùng nổ.

Không phải ra ngoài, mà vào trong.

Nó vỡ tung những rào cản cuối cùng trong ý thức của hắn, mở ra một cánh cửa dẫn vào thế giới thực của Server Cửu Thiên.

Một thế giới được cấu tạo hoàn toàn từ dữ liệu và linh lực.


Đại sảnh đại học tu tiên đã trở thành địa ngục.

Tiểu Nhạn đang cố gắng đào bới trong đống đổ nát, tay cô bị xước rách, máu chảy ròng ròng.

Xung quanh, những đệ tử tông môn khác cũng đang hoảng loạn.

Họ nhận ra rằng "Thời" của họ đang bị rút cạn nhanh chóng, không phải bởi Mộc Thanh Phong, mà bởi chính sự hoảng loạn của họ.

Khi "Thời" giảm xuống dưới một ngưỡng nhất định, tâm trí họ bắt đầu sụp đổ, dẫn đến những hành động điên rồ, gây ra nhiều thương vong hơn nữa.

Lưu Vân, kẻ thù cũ của Mộc Thanh Phong, đang đứng trên một đống gạch vụn, mặt mày trắng bệch.

Hắn liên tục phóng ra kiếm khí, nhưng tất cả đều vô ích.

Không có mục tiêu để tấn công.

Mộc Thanh Phong đã biến mất.

Nhưng áp lực của hắn vẫn còn đó, nặng nề như một tảng đá đè lên ngực của mọi người.

"Nó ở đâu?" Lưu Vân gầm lên, mồ hôi lạnh vã ra.

"Nó phải ở đây!

Nó không thể thoát được!"

Lam Vũ đứng im lặng, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Mộc Thanh Phong vừa biến mất.

Cô cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong không khí.

Linh lực trong đại sảnh đang trở nên hỗn loạn, như thể có một cơn bão dữ dội đang hình thành.

Cô nhìn vào đồng hồ trạng thái của mình.

Con số "Thời" của cô đang giảm nhanh chóng, nhưng không phải vì cô đang bị tấn công.

Mà vì cô đang cảm nhận được sự hiện diện của Mộc Thanh Phong.

"Cô cảm thấy nó phải không?" Tiểu Nhạn hỏi, giọng run rẩy.

Lam Vũ gật đầu.

"Nó không chết.

thay đổi."

Bỗng nhiên, một âm thanh vang lên.

Không phải tiếng sét, không phải tiếng gầm.

Mà là tiếng của một chiếc đồng hồ cát vỡ tan.

*Rắc.*

Toàn bộ đại sảnh im bặt.

Mọi người ngẩng đầu lên, nhìn về phía trung tâm của sự hỗn loạn.


Khi mọi người đã kịp phản ứng, thì đã quá muộn.

Một cột sáng xanh lá bùng nổ từ trung tâm đại sảnh, xuyên thủng bầu trời, xuyên thủng cả các lớp mây, xuyên thủng cả ranh giới của thế giới vật lý.

Ánh sáng đó không nóng, không lạnh.

Nó chỉ đơn thuần là...

trống rỗng.

Nó hút lấy mọi thứ xung quanh, linh lực, không khí, và cả "Thời".

Lưu Vân cố gắng chạy trốn, nhưng anh ta bị hút vào cột sáng.

Gương mặt anh ta biến dạng, kinh hoàng, trước khi bị xé toạc thành những mảnh dữ liệu nhỏ bé, tan biến vào hư vô.

Lam Vũ và Tiểu Nhạn cũng bị hút vào, nhưng chúng tôi đã kịp thời sử dụng kỹ năng phòng vệ.

Chúng tôi bám chặt vào nhau, cố gắng chống lại lực hút khủng khiếp đó.

Mộc Thanh Phong đứng giữa cột sáng, bất động.

Gương mặt hắn bình thản, không có bất kỳ cảm xúc nào.

Hắn đang nhìn thẳng vào tương lai, vào sự thật cuối cùng mà hắn đã tìm kiếm.

"Hệ Thống: Lỗi nghiêm trọng.

Server đang sụp đổ.

Đang cố gắng khởi động lại..."

Giọng nói của Hệ Thống vang lên, nhưng lần này, nó yếu ớt, gần như không nghe thấy.

Nó đang sợ hãi.

Sợ hãi trước sự hủy diệt mà Mộc Thanh Phong đang gây ra.

Mộc Thanh Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy sự giải thoát.

"Cuối cùng," hắn thì thầm.

"Ta đã tìm ra nó."

Và rồi, hắn bước vào cột sáng.

Khi hắn biến mất, đại sảnh đại học tu tiên sụp đổ.

Không phải bởi bom đạn, mà bởi sự thiếu vắng của ý nghĩa.

Mọi thứ trở nên vô nghĩa.

Tiền bạc, thời gian, tu luyện, tất cả đều tan biến.

Chỉ còn lại sự im lặng.

Và trong sự im lặng đó, một thông báo hiện ra trước mắt của tất cả những người còn sống sót:









Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ Hệ Thống, mà từ chính Mộc Thanh Phong.

Nhưng giọng nói đó không còn của một con người nữa.

Nó là giọng nói của chính Server.

"Chào mừng trở lại, Người Chơi 1."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập