Chương 13
Mộc Thanh Phong nhìn chằm chằm vào ngón tay mình—vẫn nguyên vẹn, không hề có vết cắt nào từ cú đâm vừa rồi.
Nhưng cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng thì thật sự.
Người thu nợ, gã đàn ông gầy guộc với đôi mắt đỏ ngầu, đang chậm rãi lau máu trên lưỡi dao bằng một chiếc khăn bẩn.
"Anh đã chết," gã nói, giọng khàn đặc như sỏi đá ma sát nhau.
"Đúng ba giây trước.
Tim anh đã ngừng đập.
Hơi thở cuối cùng đã thoát ra.
Nhưng giờ đây, anh đang đứng đây, thở đều đặn như chưa từng xảy ra chuyện gì."
Thanh Phong nuốt khan.
Hệ Thống trong đầu im bặt.
Không có thông báo "Level Up", không có "Buff Activated".
Chỉ có một dòng chữ nhỏ, màu xám xịt, lơ lửng trước mắt hắn, khác hẳn với những thông báo xanh dương quen thuộc: *[Trạng thái: Tái cấu trúc linh hồn.
Lỗi dữ liệu: 0.03%].*
Hắn lùi lại một bước, gót chân chạm vào tường ẩm mốc.
"Ngươi nói gì?"
Gã thu nợ cười, một nụ cười méo mó, đầy sự ghê tởm và sợ hãi.
"Ta nói, ngươi là một cái xác không hồn.
Một lỗi trong mã nguồn của Thiên Đạo.
Ta đã đâm xuyên tim ngươi.
Ta thấy ánh mắt ngươi tắt lịm.
Ta thậm chí còn chuẩn bị lấy 'Thời' của ngươi để nộp cho cấp trên.
Nhưng rồi...
ngươi lại đứng dậy.
Như thể cái chết chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi."
Mộc Thanh Phong nhíu mày.
Trong ký ức của hắn, cú đâm đó đau đớn tột cùng.
Cái lạnh lan tỏa từ vết thương, nuốt chửng ý thức.
Hắn nhớ rõ khoảnh khắc mình ngã xuống, nhìn trần nhà bong tróc, và cảm giác buông bỏ.
Đó là cảm giác của cái chết.
Chân chính.
"Đây là quyền năng của ta," Thanh Phong nói, giọng lạnh lùng, cố gắng che giấu sự run rẩy trong tim.
"Ta là Mộc Thanh Phong, đệ tử của Sect Vô Vi.
Ngươi không nên hỏi quá nhiều."
"Đệ tử Sect Vô Vi?" Gã thu nợ bật cười, tiếng cười khô khan như lá rụng.
"Sect Vô Vi đã tan rã mười năm trước, kẻ ngu ngốc.
Và ngươi...
ngươi mang mùi của 'Hư Không'.
Mùi của những thứ bị xóa sổ."
Cánh cửa gỗ cũ kỹ bỗng bật mở.
Lam Vũ bước vào, mái tóc dài bay phất phơ trong luồng gió lạnh từ bên ngoài.
Cô gái kia nhìn quanh phòng, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên người gã thu nợ, rồi chuyển sang Mộc Thanh Phong.
"Thanh Phong, chúng ta phải đi," Lam Vũ nói, giọng trầm xuống.
"Không khí ở đây đang trở nên bất ổn.
Linh lực xung quanh đang bị 'ăn mòn'.
Nó giống như...
như thể thực tại ở đây đang vỡ vụn."
Mộc Thanh Phong nhìn Lam Vũ.
Cô ấy biết gì đó.
Ánh mắt cô không phải là sự lo lắng thông thường, mà là sự cảnh giác của một kẻ săn mồi đang đối mặt với con mồi nguy hiểm hơn.
"Ngươi đã thấy nó chưa?" Thanh Phong hỏi, bước về phía cô.
Lam Vũ gật đầu, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Ta thấy bóng của ngươi.
Khi ngươi 'chết'.
Nó không biến mất.
Nó tách ra.
nó đang nhìn chúng ta từ phía sau bức tường."
Mộc Thanh Phong quay người lại.
Phía sau bức tường gạch vữa nứt nẻ, một bóng đen đang cố gắng xuyên qua.
Không phải là bóng của hắn.
Đó là bóng của một thực thể khác, một thứ gì đó mang hình dáng của hắn nhưng lại trống rỗng, chỉ còn lại đôi mắt đỏ rực, đầy thù hận và điên cuồng.
*[Cảnh báo: Phát hiện 'Bản Sao Bị Từ Chối'.
Mức độ nguy hiểm: Cao.
Khuyến nghị: Tẩu thoát ngay lập tức.]*
Hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng giọng nói của nó không còn lạnh lùng máy móc nữa.
Nó run rẩy.
Như thể chính Hệ Thống cũng đang sợ hãi.
"Chạy!" Lam Vũ hét lên, vung kiếm chém vào không trung.
Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng bạc, cắt ngang qua bóng đen đang cố gắng xâm nhập.
Bóng đen rít lên, một âm thanh chói tai làm vỡ tan tất cả những chiếc bát đĩa trong phòng.
Gã thu nợ hét lên vì đau đớn, ôm đầu ngã lăn ra sàn.
Mộc Thanh Phong không cần nói thêm.
Hắn nắm lấy tay Lam Vũ, linh lực đen tuyền trong cơ thể hắn bùng nổ, đẩy mạnh hai người họ lao ra khỏi cửa.
Khi họ bước ra ánh sáng ban ngày, cảm giác ngột ngạt trong phòng thu nợ dường như đã bị bỏ lại phía sau.
Nhưng cái lạnh trong tim Thanh Phong vẫn còn đó.
Họ chạy qua những con hẻm nhỏ của thành phố dưới tầng, nơi những kẻ nghèo khổ phải bán từng giây từng phút để đổi lấy miếng cơm.
Ở đây, tiền bạc không có giá trị.
Chỉ có 'Thời'.
Những biển hiệu bằng linh thạch phát sáng nhấp nháy, hiển thị giá cả: *Một bát cháo nóng: 5 phút.
Một liều thuốc trị thương: 2 giờ.
Một đêm an giấc: 1 ngày.*
Thanh Phong nhìn vào đồng hồ trạng thái của mình.
Con số 'Thời' còn lại vẫn là 18 năm, 3 tháng, 12 ngày.
Không thay đổi.
Nhưng hắn cảm thấy nó đang giảm đi, không phải theo nhịp đập của trái tim, mà theo nhịp đập của nỗi sợ hãi.
"Chúng ta cần tìm một nơi yên tĩnh," Lam Vũ nói, thở hổn hển.
Cô dẫn đường vào một khu chợ cũ, nơi những gian hàng bán đồ cũ kỹ, linh kiện hỏng hóc và những cuốn sách cấm đoán.
"Ở đây, Thiên Đạo ít chú ý hơn.
Sự hỗn loạn của thông tin che giấu chúng ta."
Thanh Phong gật đầu.
Hắn biết Lam Vũ không nói dối.
Cô ấy thông minh, thực dụng, và luôn tìm cách bảo vệ bản thân.
Nhưng lần này, cô ấy đang bảo vệ cả hai.
Có lẽ vì hắn là 'Người Chơi' duy nhất có thể hồi sinh.
Có lẽ vì cô ấy muốn tìm hiểu bí mật của hắn.
Hoặc có thể, đơn giản là cô ấy không muốn nhìn thấy hắn chết lần thứ hai.
Họ dừng lại trước một gian hàng nhỏ, che khuất bởi những tấm màn vải rách nát.
Bên trong, mùi giấy cũ và bụi bặm扑鼻.
Một ông lão mù loà ngồi trên một chiếc ghế bành, tay đang mân mê một chiếc đồng hồ cát cổ xưa.
Cát trong chiếc đồng hồ không chảy xuống, mà chảy lên.
"Đến đây," ông lão nói, giọng khàn khàn, như thể đã nói chuyện với vô số linh hồn.
"Ta đã chờ đợi các ngươi."
Thanh Phong và Lam Vũ nhìn nhau.
Họ bước vào.
"Ta là Lão Tử," ông lão nói, mỉm cười.
"Ta không bán hàng.
Ta bán ký ức.
Và ta biết, ngươi đang tìm kiếm sự thật về cái chết của chính mình, Mộc Thanh Phong."
Thanh Phong cứng người.
"Ngươi biết ta?"
"Ta biết tất cả," Lão Tử nói, đưa tay ra.
"Đặt tay lên chiếc đồng hồ này.
Và nhìn vào dòng chảy của thời gian.
Nhưng cẩn thận.
Một khi ngươi nhìn thấy, ngươi không thể quay lại.
Sự thật có thể giết ngươi nhanh hơn bất kỳ thanh kiếm nào."
Thanh Phong nhìn Lam Vũ.
Cô ấy gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị.
Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ biết kẻ thù thực sự là ai."
Thanh Phong bước tới.
Hắn đặt bàn tay run rẩy lên chiếc đồng hồ cát.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể hắn.
Thế giới xung quanh biến mất.
Chỉ còn lại một khoảng không trắng xóa.
Và trong khoảng không đó, hắn thấy mình.
Không phải là mình hiện tại.
Mà là mình từ rất lâu trước đây.
Một phiên bản của hắn, mặc áo choàng đen, đứng trước một cánh cửa vàng.
Cánh cửa đó mở ra.
Và từ trong đó, hàng ngàn bản sao của hắn bước ra.
Mỗi bản sao đều có một biểu số trên trán.
cho đến 998.
Và rồi, bản sao thứ 999 bước ra.
Nhưng hắn không phải là người đầu tiên.
Hắn là bản sao cuối cùng.
Những bản sao trước đó đều đã thất bại.
Chúng đã bị xóa sổ, linh hồn bị phân rã, trở thành nguyên liệu để nuôi dưỡng Hệ Thống.
Và bây giờ, đến lượt hắn.
Hệ Thống không phải là một công cụ giúp hắn tu luyện.
Nó là một nhà tù.
Một nhà tù được thiết kế để huấn luyện hắn trở thành một công cụ hoàn hảo, một kẻ giết người vô cảm, một cỗ máy thu gom 'Thời' cho Thiên Cơ Chủ.
Và cái chết của hắn không phải là kết thúc.
Nó chỉ là một phần của quy trình huấn luyện.
Mỗi lần hắn chết, Hệ Thống sẽ ghi nhớ dữ liệu, phân tích lỗi, và tái tạo một phiên bản tốt hơn.
Hắn không phải là Mộc Thanh Phong.
Hắn là một sản phẩm.
Một lỗi hệ thống đang cố gắng thoát ra.
Thanh Phong hét lên trong tâm trí.
Hắn muốn rút tay ra, nhưng không thể.
Hình ảnh tiếp tục trôi qua.
Hắn thấy Thiên Cơ Chủ, kẻ đứng sau tất cả, đang nhìn hắn qua một màn hình quan sát.
Thiên Cơ Chủ mỉm cười, một nụ cười đầy sự hài lòng và tàn nhẫn.
"Chào mừng trở lại, Người Chơi 999," giọng nói của Thiên Cơ Chủ vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tâm trí của Thanh Phong.
"Ngươi đã học được bài học đầu tiên.
Cái chết là một phần của sự sống.
Và ngươi...
ngươi là nguồn sống của ta."
Thanh Phong cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo đi.
Hắn đang bị hấp thụ vào dòng chảy của ký ức giả tạo.
Hắn đang trở thành một phần của Hệ Thống.
"Thanh Phong!" Giọng nói của Lam Vũ vang lên, xa xôi và mờ nhạt.
"Đừng nghe nó!
Hãy tỉnh lại!"
Thanh Phong cố gắng chống cự.
Hắn tập trung tất cả linh lực đen tuyền trong cơ thể, đẩy ngược lại luồng năng lượng đang xâm nhập.
Hắn nhớ đến cảm giác đau đớn khi bị đâm.
Hắn nhớ đến nỗi sợ hãi khi nhìn thấy bóng đen.
Hắn nhớ đến hy vọng渺茫 của việc thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này.
"Tôi không phải là của ngươi!" Thanh Phong gầm lên trong tâm trí.
"Tôi là Mộc Thanh Phong!
Và tôi sẽ không để ngươi xóa sổ tôi!"
Một tia sáng mạnh mẽ bùng nổ từ trong lòng hắn.
Chiếc đồng hồ cát vỡ tan.
Lão Tử kêu lên, lùi lại.
Thanh Phong mở mắt ra, mồ hôi đầm đìa, tim đập như muốn vỡ tung.
Hắn vẫn ở trong gian hàng.
Lam Vũ đang đứng trước mặt hắn, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt đầy lo lắng.
"Ngươi ổn chứ?" cô hỏi.
Thanh Phong gật đầu, nhưng tay hắn vẫn run rẩy.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Vẫn nguyên vẹn.
Nhưng hắn biết, mọi thứ đã thay đổi.
Hắn không còn là một tu luyện gia đơn thuần.
Hắn là một kẻ phản loạn.
Một kẻ đang chạy trốn khỏi số phận đã được định sẵn.
Và giờ đây, hắn biết kẻ thù của mình là ai.
"Chúng ta phải đi," Thanh Phong nói, giọng lạnh lùng hơn trước đây rất nhiều.
"Thiên Cơ Chủ đang theo dõi chúng ta.
Và hắn sẽ không để chúng ta sống lâu hơn nữa."
Lam Vũ gật đầu.
Họ bước ra khỏi gian hàng, hòa vào dòng người熙熙攘攘 của thành phố.
Nhưng Thanh Phong biết, sự an toàn chỉ là ảo tưởng.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi chậm rãi.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một thứ gì đó khác.
Một con mắt khổng lồ, ẩn sau những đám mây, đang mở ra, nhìn thẳng vào hắn.
Và nó đang đếm ngược.
*18 năm, 3 tháng, 11 ngày, 23 giờ, 59 phút...*
Thời gian của hắn đang trôi đi.
Và hắn không biết mình còn bao nhiêu lần được chết trước khi linh hồn của hắn bị xóa sổ hoàn toàn.
Nhưng hắn sẽ không đầu hàng.
Hắn sẽ tìm ra cách 'thoát khỏi game'.
Dù phải trả giá bằng mạng sống.
Dù phải đối mặt với sự thật kinh hoàng nhất.
Vì hắn đã chết từ đầu.
Và bây giờ, hắn đang sống trong một thế giới của những kẻ chết.
Và kẻ chết, không sợ hãi.
Họ chỉ muốn trả thù.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận