Chương 12
Nước từ miệng anh ta không trôi ngược vào cổ, máu cũng không chảy ngược vào vết thương.
Thay vào đó, *trạng thái* của anh ta bị đặt lại.
Cảm giác đau đớn kinh hoàng từ cú đấm của đối thủ vẫn còn âm ỉ, nhưng cơ thể anh ta đột nhiên nhẹ bẫng.
Mộc Thanh Phong mở mắt ra.
Hắn vẫn đứng ở quảng trường.
Nhưng những bức tượng đá đã biến mất.
Những ngọn đèn lồng đỏ đã tắt.
Và gã đàn ông trong mặt nạ xương cũng không còn ở đó.
Chỉ còn lại một dòng chữ hiện lên trong không khí, màu đỏ tươi, như máu:
Mộc Thanh Phong mỉm cười.
Một nụ cười đầy điên rồ và tuyệt vọng.
Hắn biết mình không thể chết.
Và hắn biết, lần này, hắn sẽ thắng.
Hoặc hắn sẽ kéo cả thế giới này xuống cùng với mình.
Hắn bước tiếp, vào bóng tối, vào sự nguy hiểm, vào tương lai không chắc chắn.
Và phía sau lưng hắn, trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn theo từng bước chân của hắn.
Nhưng lần này, đôi mắt đó không còn nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt.
Nó nhìn hắn với ánh mắt...
Mộc Thanh Phong hít một hơi thật sâu.
Không khí ở đây loãng hơn, mang theo mùi ẩm mốc của đá cũ và mùi kim loại lạnh lẽo của Linh Lực bị cô lập.
Hắn chạm tay vào ngực mình.
Cỗ máy đồng hồ ảo trong ý thức vẫn đang quay, nhưng kim giây đã bị bẻ cong, chỉ vào một hướng vô định.
Anh ta không phải là người đầu tiên mang Hệ Thống này.
Anh là bản sao thứ 999.
Những bản sao trước đều đã thất bại và bị xóa.
Hệ Thống đang 'huấn luyện' anh để trở thành một công cụ hoàn hảo.
Nhưng công cụ cũng có thể tự phá vỡ chính nó.
Hắn bước đi, đôi chân chạm xuống mặt đất đá lạnh lẽo.
Mỗi bước chân đều vang lên một tiếng động nhỏ, như thể thế giới này đang rên rỉ dưới áp lực của sự tồn tại.
Mộc Thanh Phong không nhìn về phía Quảng trường trung tâm, cũng không nhìn về phía gã đàn ông trong mặt nạ xương.
Hắn nhìn vào chính mình, vào cỗ máy đồng hồ trong ngực.
"Ta không phải là trò chơi," MTF nói, giọng nói vang lên như một lời tuyên chiến.
"Ta là kẻ phá vỡ trò chơi."
Hắn vung kiếm, không phải để tấn công kẻ thù, mà để chém vào chính cỗ máy đồng hồ trong ngực mình.
Một tia sáng chói lòa bùng nổ, bao trùm lấy toàn bộ quảng trường.
Và trong khoảnh khắc đó, MTF nghe thấy một tiếng vang lớn, như thể cả thế giới Cửu Thiên đều đang rên rỉ.
Và rồi, mọi thứ trở về bóng tối.
Nhưng lần này, bóng tối không còn lạnh lẽo nữa.
Nó ấm áp, và đầy hứa hẹn.
Mộc Thanh Phong mở mắt ra.
Hắn vẫn đứng ở quảng trường.
Nhưng những bức tượng đá đã biến mất.
Những ngọn đèn lồng đỏ đã tắt.
Và gã đàn ông trong mặt nạ xương cũng không còn ở đó.
Chỉ còn lại một dòng chữ hiện lên trong không khí, màu đỏ tươi, như máu:
Mộc Thanh Phong mỉm cười.
Một nụ cười đầy điên rồ và tuyệt vọng.
Hắn biết mình không thể chết.
Và hắn biết, lần này, hắn sẽ thắng.
Hoặc hắn sẽ kéo cả thế giới này xuống cùng với mình.
Hắn bước tiếp, vào bóng tối, vào sự nguy hiểm, vào tương lai không chắc chắn.
Và phía sau lưng hắn, trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn theo từng bước chân của hắn.
Nhưng lần này, đôi mắt đó không còn nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt.
Nó nhìn hắn với ánh mắt...
Thay vì đối kháng, Mộc Thanh Phong lao thẳng về phía sau tảng đá.
"Kẻ điên!" La Hổ quát, Linh Lực ngưng tụ thành vuốt sư tử, xé toạc không gian đuổi theo.
Mộc Thanh Phong cảm thấy da thịt mình rát bỏng dưới sức ép của Linh Lực cấp cao.
Hệ thống trong đầu anh phát ra cảnh báo liên tục:
Mộc Thanh Phong không chạy.
Hắn lao thẳng vào bóng tối, nơi ánh sáng không thể chạm tới.
Hắn biết rằng, trong bóng tối, Hệ Thống của hắn có thể hoạt động hiệu quả hơn.
Hắn cần thời gian.
Hắn cần không gian.
Và hắn cần sự bất ngờ.
La Hổ gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì cảm giác tuyệt vọng khi thấy "Thời" của mình bị rút cạn.
Hắn lao vào tảng đá, cố gắng giành lại quyền kiểm soát.
Mộc Thanh Phong bị hất văng, đập vào tường đá.
Xương sườn nứt.
Nhưng anh không chết.
Không thể chết.
Hệ thống hiển thị:
Mộc Thanh Phong cười khẽ.
Hắn biết rằng, mỗi lần hắn bị thương, Hệ Thống sẽ thu thập dữ liệu.
Và mỗi lần hắn thu thập dữ liệu, hắn sẽ mạnh hơn.
Hắn không cần phải thắng ngay lập tức.
Hắn chỉ cần tồn tại.
Và tồn tại là cách tốt nhất để phá vỡ trò chơi.
La Hổ lùi lại, kinh hãi trước sự biến dị của Mộc Thanh Phong.
Hắn rút lui, biến mất vào bóng tối.
Hắn không dám đối đầu với một kẻ không biết chết là gì.
Mộc Thanh Phong đứng một mình trong bóng tối.
Số dư âm ngày càng lớn.
Đột nhiên, hệ thống phát ra một thông báo lạ, không phải màu đỏ, mà là màu xanh lá cây.
Một màu sắc mà anh chưa từng thấy trước đây.
Mộc Thanh Phong nhíu mày.
Người phụ nữ kiêu ngạo và thông minh đó?
Tại sao cô ấy lại liên quan đến Hệ Thống của anh?
Và tại sao màu sắc lại thay đổi?
Người thu nợ bước tới, chìa ra một tờ giấy trong suốt.
Trên đó không có chữ, mà chỉ có một nút bấm đỏ: và một nút bấm đen:
"Ta sẽ xóa nợ 3 năm của anh," người thu nợ nói.
"Đổi lại, anh phải hoàn thành một nhiệm vụ.
Giết chết người có mã màu Vàng đứng đầu danh sách săn đuổi tại Thung Lũng Tử Thần."
Mộc Thanh Phong nhìn vào tờ giấy.
Hắn biết rằng, đây không phải là một đề nghị.
Đây là một mệnh lệnh.
Và nếu anh từ chối, anh sẽ chết.
Nhưng nếu anh chấp nhận, anh sẽ trở thành một công cụ.
Một công cụ hoàn hảo.
Hắn nhìn vào đôi mắt của người thu nợ.
Đôi mắt đó không có cảm xúc.
Chỉ có sự lạnh lùng và tính toán.
Mộc Thanh Phong mỉm cười.
Một nụ cười đầy điên rồ và tuyệt vọng.
"Ta chấp nhận," hắn nói.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự thay đổi trong cơ thể mình.
Linh Lực của anh ta bắt đầu chảy mạnh mẽ hơn, như thể một cánh cửa đã được mở ra.
Một cánh cửa dẫn đến sự thật.
Và phía sau lưng hắn, trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn theo từng bước chân của hắn.
Nhưng lần này, đôi mắt đó không còn nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt.
Nó nhìn hắn với ánh mắt...
Cảm giác đó không phải là sự sung mãn, mà là sự xói mòn.
Linh lực tuôn chảy trong kinh mạch Mộc Thanh Phong không còn mang màu xanh ngọc trong trẻo của Linh Mộc Cổ Thụ nữa.
Nó chuyển sang màu đen tuyền, đặc quánh như dầu nhớt, nặng trĩu và lạnh lẽo.
Mỗi một nhịp đập của tim, dòng năng lượng độc hại đó lại cào cào vào thành mạch, như những con giun nhỏ đang ăn mòn từ bên trong.
Mộc Thanh Phong hít một hơi thật sâu.
Không khí trong hang động ẩm ướt, mùi mốc meo và mùi máu tanh nồng nặc.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa hô hấp theo nhịp điệu của hệ thống.
[Thông báo: Hợp đồng ký kết thành công.]
[Đang đồng bộ hóa linh lực chủ nhân với nguồn năng lượng 'Mảnh Vỡ Hư Không'...]
[Tiến độ: 1%...]
Một giọng nói cơ giới, lạnh lùng vang lên trong đầu hắn.
Không có cảm xúc, không có sự thương hại.
Chỉ là dữ liệu.
Chỉ là sự thật trần trụi.
Mộc Thanh Phong mở mắt ra.
Ánh sáng trong hang động dường như tối đi một chút.
Những bóng đổ trên vách đá kéo dài, biến dạng, giống như những linh hồn đang cố gắng thoát ra khỏi thế giới thực.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình.
Những ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên rõ rệt dưới làn da mỏng manh.
"Thời gian," hắn thì thầm.
Trong thế giới này, vàng bạc chỉ là thứ rác rưởi mà những kẻ ngu muội mới coi trọng.
Đá quý, tiên thảo, đan dược...
tất cả đều vô nghĩa nếu bạn không có thời gian để tiêu thụ chúng.
Tiền tệ duy nhất được công nhận là 'Tuổi Thọ'.
Một năm tuổi thọ có thể mua được một bảo bối cấp Hoàng.
Một thập kỷ có thể đổi lấy một bí kỹ cấp Tiên.
Và Mộc Thanh Phong vừa bán đi phần lớn tương lai của mình.
Hắn nhớ lại con số trên bảng trạng thái.
Trước khi ký hợp đồng, hắn còn 42 năm.
Bây giờ, con số đó giảm xuống còn 18 năm, 3 tháng, 12 ngày.
Sự chênh lệch lớn đến mức kinh hoàng.
Nhưng đổi lại, hắn đã nhận được quyền truy cập vào 'Kho Tàng Hư Không' – nơi chứa đựng những bí mật bị cấm đoán bởi Thiên Đạo.
Những bí mật mà ngay cả các vị Thánh Nhân cũng phải e dè.
"Mười tám năm," Mộc Thanh Phong tự nhủ.
"Đủ để ta trở thành người mạnh nhất trong giới tu luyện này, hay đủ để ta chết một cách vô danh?"
Hắn bước ra khỏi hang động.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, chói lòa và gay gắt.
Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây.
Những đám mây trắng bồng bềnh trôi chậm rãi, như thể thời gian ở trên cao cũng chậm lại.
Trước mặt hắn là một thung lũng rộng lớn, phủ đầy cỏ xanh mướt.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy những đốm đen li ti trên lá cỏ.
Đó là dấu hiệu của sự thối rữa.
Cả thế giới này đang dần mục nát, và Mộc Thanh Phong là một phần của quá trình đó.
Hắn bắt đầu chạy.
Chân hắn lướt qua lớp cỏ, tạo ra những âm thanh xào xạc nhẹ nhàng.
Tốc độ của hắn nhanh hơn trước rất nhiều.
Linh lực đen tuyền trong cơ thể cung cấp cho hắn một sức mạnh khủng khiếp, nhưng cũng kèm theo đó là nỗi đau âm ỉ, dai dẳng.
Mỗi bước chân đều như dẫm lên than hồng.
Nhưng hắn không dừng lại.
Vì dừng lại đồng nghĩa với việc đầu hàng.
Và trong thế giới tu luyện, kẻ yếu chỉ có một lựa chọn duy nhất: chết.
Sau nửa tiếng chạy, Mộc Thanh Phong dừng lại ở bờ vực của một hồ nước.
Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu hình ảnh của hắn.
Một chàng trai trẻ, mái tóc đen nhánh, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sự mệt mỏi và điên rồ.
Hắn nhìn vào bóng mình.
Bóng đó cũng nhìn lại hắn.
Nhưng có một điều khác biệt.
Bóng của hắn không di chuyển cùng nhịp với hắn.
Nó đứng yên, bất động, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Mộc Thanh Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn quay người lại, nhưng phía sau chỉ là khoảng không trống trải.
Không có ai.
Không có gì.
[Thông báo: Phát hiện dị thường không gian.]
[Khuyến nghị: Tránh xa khu vực này trong vòng 24 giờ.]
Hệ thống lại lên tiếng.
Lần này, giọng nói có vẻ khẩn trương hơn một chút.
Mộc Thanh Phong nhíu mày.
"Dị thường không gian?
Ở đây sao?"
Hắn nhìn lại mặt hồ.
Lần này, hắn thấy rõ hơn.
Dưới bề mặt nước tĩnh lặng, có một bóng đen đang nổi lên.
Nó không phải là phản chiếu của hắn.
Nó là một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó cổ xưa, đáng sợ.
Bóng đen đó từ từ hiện ra hình dạng.
Đó là một khuôn mặt.
Một khuôn mặt giống hệt hắn, nhưng mắt thì trống rỗng, không có tròng đen, không có tròng trắng.
Chỉ có màu đen sâu thẳm, như vực thẳm.
Mộc Thanh Phong lùi lại một bước.
Tim hắn đập thình thịch.
"Ngươi là ai?" hắn hỏi, giọng run rẩy.
Bóng đen không trả lời.
Nó chỉ mỉm cười.
Một nụ cười kinh dị, méo mó, như thể khuôn mặt đó đang bị xé toạc từ bên trong.
Rồi nó biến mất.
Mặt hồ trở lại trạng thái phẳng lặng, như thể chưa bao giờ có gì xảy ra.
Mộc Thanh Phong thở hổn hển.
Hắn lau mồ hôi trên trán.
Bàn tay hắn run rẩy.
"Đó là gì?" hắn tự hỏi.
Hệ thống im lặng.
Không có thông báo nào nữa.
Hắn biết rằng mình vừa chạm vào một ranh giới nguy hiểm.
Nhưng hắn không thể quay lại.
Con đường tu luyện của hắn đã không còn lối thoát.
Hắn chỉ có thể tiến về phía trước, dù phía trước là vực thẳm hay thiên đường.
Mộc Thanh Phong quay người, bước đi về phía chân trời.
Bóng nắng của hắn kéo dài ra sau lưng, hòa lẫn với bóng tối đang bao trùm lấy thế giới.
Và trong bóng tối đó, đôi mắt đỏ rực vẫn mở ra.
Theo dõi từng bước chân của hắn.
Và chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc hắn gục ngã.
Chờ đợi khoảnh khắc linh hồn hắn bị nuốt chửng.
Nhưng Mộc Thanh Phong không biết điều đó.
Hắn chỉ biết rằng mình còn 18 năm.
Và trong 18 năm đó, hắn sẽ sống hết mình.
Hắn sẽ khám phá mọi bí mật.
Hắn sẽ chạm đến đỉnh cao của sức mạnh.
Dù phải trả giá bằng mạng sống.
Hắn bước vào khu rừng rậm rạp phía trước.
Cây cối ở đây cao lớn, lá xanh um tùm.
Nhưng không khí thì ngột ngạt, nặng nề.
Mùi hương của hoa cỏ bị lẫn vào đó là mùi của sự chết chóc.
Mộc Thanh Phong rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm sáng ngời, phản chiếu ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán lá.
Hắn nghe thấy một tiếng động.
Như tiếng bước chân của một con thú nhỏ.
Hắn dừng lại.
Nghe ngóng.
Rồi tiếng động đó lặp lại.
Mộc Thanh Phong căng cơ thể.
Linh lực đen tuyền trong cơ thể hắn bắt đầu sôi sục.
Hắn cảm thấy sức mạnh tuôn trào, nhưng cũng cảm thấy nỗi đau xé toạc.
Từ trong bụi rậm, một con sói trắng bước ra.
Bộ lông của nó trắng muốt, không một vết bẩn.
Nhưng đôi mắt của nó thì đỏ rực, như máu.
Con sói nhìn hắn.
Không gầm gừ.
Không tấn công.
Mộc Thanh Phong cũng nhìn nó.
Hai ánh mắt đối diện nhau.
Một bên là sự điên rồ của con người.
Một bên là sự lạnh lùng của thú dữ.
Rồi con sói quay đi.
Bước vào bóng tối.
Mộc Thanh Phong thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thu kiếm lại.
Nhưng khi hắn quay lại, hắn thấy một thứ gì đó nằm trên mặt đất.
Một mảnh giấy.
Hắn cúi xuống nhặt nó lên.
Mảnh giấy cũ kỹ, vàng ố.
Trên đó có viết một dòng chữ bằng mực đen:
"Ngươi đã bán linh hồn của mình cho ai?"
Mộc Thanh Phong nhìn dòng chữ.
Tim hắn đập mạnh.
Hắn không nhớ mình đã viết dòng chữ này.
Và hắn cũng không nhớ ai đã đặt nó ở đây.
Hắn nhìn quanh.
Không có ai.
Chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng chim hót xa xa.
Nhưng cảm giác bị theo dõi ngày càng mạnh mẽ.
Mộc Thanh Phong bỏ mảnh giấy vào túi.
Hắn tiếp tục bước đi.
Nhưng lần này, hắn cẩn thận hơn.
Hắn biết rằng thế giới này không còn an toàn.
Và kẻ thù của hắn không chỉ là những tu luyện gia khác.
Kẻ thù của hắn là chính bản thân hắn.
Là hệ thống.
Là những bí mật bị cấm đoán.
Và là thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối.
Hắn bước sâu hơn vào rừng.
Ánh sáng mặt trời ngày càng yếu.
Bóng tối đang bao trùm lấy mọi thứ.
Và trong bóng tối đó, một giọng nói khẽ vang lên.
Không phải từ hệ thống.
Mà từ chính trong đầu hắn.
"Chào mừng trở lại, Mộc Thanh Phong."
Hắn dừng bước.
Quay người lại.
Không có ai.
Nhưng giọng nói đó vẫn vang vọng.
Và đáng sợ.
"Ngươi đã quên nhiều thứ," giọng nói tiếp tục.
"Nhưng đừng lo lắng.
Ta sẽ giúp ngươi nhớ lại."
Mộc Thanh Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trồi lên.
Những hình ảnh mờ nhạt.
Những khuôn mặt không quen thuộc.
Những lời hứa bị phá vỡ.
Hắn ôm đầu, quỳ xuống.
Nỗi đau xé toạc ý thức của hắn.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một cánh cửa.
Một cánh cửa lớn, bằng vàng, đứng trước mặt hắn.
Trên cánh cửa có khắc một biểu tượng.
Biểu tượng của hệ thống.
Và phía sau cánh cửa đó, là sự thật.
Sự thật về cái chết của hắn.
Sự thật về thế giới này.
Và sự thật về kẻ đã giết hắn từ rất lâu trước đây.
Mộc Thanh Phong nhắm mắt lại.
Hắn biết rằng mình không thể mở cánh cửa đó.
Không phải bây giờ.
Nhưng hắn cũng biết rằng, sớm muộn gì, hắn cũng sẽ phải đối mặt với nó.
Vì thời gian của hắn đang cạn kiệt.
Và khi thời gian hết, cánh cửa đó sẽ tự động mở ra.
Dù hắn có muốn hay không.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận