Chương 11
Cơ mặt hắn cứng đờ, như thể bị đóng băng bởi một luồng khí lạnh lẽo không thuộc về tự nhiên.
Cô gái bán thời gian, tên Tiểu Hoa, vẫn giữ nguyên nụ cười méo mó, nhưng ánh mắt cô ấy không hề chạm vào hắn.那双 mắt đen láy xuyên qua vai MTF, khóa chặt vào khoảng không khí trống rỗng ngay phía sau lưng hắn.
MTF cảm thấy những chiếc lông mày trên da đầu dựng ngược, da gà nổi lên khắp người.
Đó không phải là sự thờ ơ của một người bán hàng, mà là sự *sợ hãi* tột độ, kiểu sợ hãi của một con thú mồi khi ngửi thấy mùi máu của kẻ săn mồi đang ẩn nấp.
"Anh kia...
đừng quay lại," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói run rẩy như lá cây trước gió bão.
Bàn tay cô ấy siết chặt những đồng xu Thời gian trong lòng bàn tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
"Hắn không muốn tiền.
Hắn muốn linh hồn của những kẻ đã chết từ lâu."
MTF nghiến chặt răng.
Trong đầu, dòng chữ hệ thống hiện lên màu đỏ tươi, nhấp nháy liên tục như một hồi chuông báo động không dứt: Hắn không cần nhìn cũng biết.
Cảm giác bị quan sát đó quá quen thuộc, giống như khi hắn lần đầu tiên thức tỉnh Hệ Thống, hoặc khi hắn nhìn thấy những bản sao tiền nhiệm của mình tan rã trong hư vô.
Hắn từ từ nghiêng người, dùng thân hình làm tấm chắn, mắt liếc nhanh về phía sau.
Không có ai.
Chỉ có bóng tối dày đặc nuốt chửng con đường hẻm hẹp.
Nhưng không khí ở đó đang rung lên, tạo ra những gợn sóng vô hình trên mặt đất.
Một thứ gì đó đang di chuyển, chậm rãi, nhưng chắc chắn, tiến về phía hắn.
MTF hít một hơi sâu, cố gắng đè nén nhịp tim đang đập thình thịch như trống trận.
Hắn không quay lại.
Hắn biết quy tắc của thế giới này: khi kẻ thù đã nhìn thấy ngươi, thì việc trốn chạy chỉ là kéo dài sự đau đớn.
Nhưng MTF không phải là một kẻ ngốc.
Hắn là Mộc Thanh Phong, kẻ đã chết từ đầu, và kẻ chết không có gì để mất.
Hắn quay sang Tiểu Hoa, ánh mắt lạnh băng.
Nếu ngươi muốn sống thêm một ngày nữa."
Tiểu Hoa không cần nói hai lần.
Cô ấy quăng một nắm nhỏ 'Thoi Thời Gian' xuống đất, vật thể phát ra ánh sáng xanh nhạt, rồi lao vào bóng tối như một con thỏ bị đuổi bắt.
MTF cúi người xuống, nhặt lấy một viên Thời gian còn sót lại.
Viên đá nhỏ lạnh ngắt, mang theo sức nặng của một ngày sống.
Hắn ngậm chặt nó vào miệng, vị đắng chát lan tỏa khắp lưỡi, nhắc nhở hắn về giá trị của sự tồn tại.
Hắn bước lùi lại, gót chân chạm vào một viên gạch vỡ, phát ra tiếng lạo xạo nhẹ.
Tiếng động ấy vang lên như một tiếng súng lệnh trong sự im lặng chết chóc.
Cái bóng phía sau ngừng lại.
Một tiếng cười khanh khách, khô khốc và đầy khinh miệt, vang lên từ hư không.
"Bản sao thứ 999...
ngươi vẫn còn ham sống như những người trước đó sao?"
MTF không đáp.
Hắn chỉ cảm thấy máu trong người mình dường như đông đặc lại.
Hắn biết giọng nói đó.
Nó không đến từ một con người bình thường.
Nó đến từ một thứ gì đó cổ xưa, thứ gì đó đã tồn tại từ trước khi Hệ Thống được tạo ra.
Hắn quay người, chuẩn bị cho cuộc chiến, dù hắn biết rằng, trong thế giới này, chiến đấu đôi khi chỉ là cách để chết nhanh hơn.
**
MTF quay đầu bỏ chạy.
Hắn không nghĩ ngợi, chỉ biết rằng nếu ở lại đây thêm một giây nữa, hắn sẽ biến thành một bức tượng đá vĩnh cửu, linh hồn bị nhốt trong một cái bình thủy tinh để phục vụ cho những kẻ khác.
Hắn lao ra khỏi lều vải, phá tan chiếc rèm vải mỏng manh, và lao vào những con hẻm hẹp của khu chợ đen.
Bóng tối bao trùm lấy hắn.
Những tòa nhà cổ kính, đổ nát hai bên đường như những người khổng lồ đang cúi xuống nhìn hắn với ánh mắt đầy tò mò.
MTF chạy hết sức có thể, đôi chân hắn đập xuống mặt đất sỏi đá, gây ra những tiếng động vang vọng trong đêm tĩnh lặng.
Nhưng mọi ngã rẽ đều dẫn đến cùng một điểm: Quảng trường trung tâm.
Hệ thống liên tục bắn ra cảnh báo đỏ:
Hắn không quan tâm.
Cốt vỡ có thể chữa trị, nhưng linh hồn bị xóa sổ thì không.
MTF lao qua một con hẻm, rẽ phải, rồi lại rẽ trái.
Nhưng mỗi lần hắn quay đầu, hắn lại thấy Quảng trường trung tâm hiện ra trước mắt, gần hơn, rõ ràng hơn.
Những ngọn đèn lồng đỏ treo trên các cột đá cổ xưa phát ra ánh sáng mờ ảo, chiếu rọi lên bức tượng đá khổng lồ ở trung tâm quảng trường.
Đó là tượng của Thiên Cơ Chủ, một người đàn ông không mặt, tay cầm một chiếc đồng hồ cát khổng lồ.
Hắn cố gắng thay đổi hướng, nhưng không gian dường như bị bẻ cong.
Những bức tường đá di chuyển lại gần nhau, tạo thành một mê cung không lối thoát.
MTF cảm thấy mệt mỏi.
Linh lực trong người hắn đang cạn kiệt nhanh chóng.
Hắn thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
"Ngươi không thể chạy trốn khỏi chính mình, Mộc Thanh Phong," Giọng nói của gã đàn ông trong mặt nạ xương vang lên từ khắp nơi, như thể nó đang nói từ trong đầu hắn.
"Mê cung này không được xây dựng bằng đá.
Nó được xây dựng bằng ký ức của ngươi.
Những ký ức mà ngươi đã cố gắng xóa bỏ."
MTF dừng lại.
Hắn dựa vào một bức tường đá lạnh lẽo, thở dốc.
Hắn nhìn quanh.
Những bức tường không còn là đá nữa.
Chúng là những bức tranh vẽ lại những khoảnh khắc trong quá khứ của hắn.
Hắn thấy bản thân mình đứng trước xác của cha mẹ.
Hắn thấy bản thân mình giết chết bạn bè để lấy Thời gian.
Hắn thấy bản thân mình khóc trong bóng tối, cầu xin Hệ Thống cứu mình.
"Đây là bẫy tâm lý," MTF tự nhủ.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào Hệ Thống.
Hắn mở mắt ra.
Những bức tranh tan rã thành bụi.
Nhưng Quảng trường trung tâm vẫn ở đó.
Và lần này, hắn không nhìn thấy bức tượng Thiên Cơ Chủ.
Hắn nhìn thấy chính mình.
Hàng trăm, hàng ngàn phiên bản của Mộc Thanh Phong đứng xung quanh quảng trường, tất cả đều đang nhìn hắn với ánh mắt trống rỗng.
"Chào mừng ngươi trở về, Bản sao 999," Hàng trăm giọng nói nói đồng loạt.
"Ngươi đã đến lúc phải trả giá."
***
MTF nhìn vào ngực mình.
Thông qua kỹ năng "X-Ray Hệ Thống" mà hắn vừa mở khóa, hắn thấy bên trong lồng ngực không phải là tim đập, mà là một *cỗ máy đồng hồ* nhỏ bé, phức tạp, đang xoay tua.
Bánh răng bằng vàng ròng và bạc trắng quay đều đặn, tạo ra những tiếng tích tắc đều đặn, đồng điệu với nhịp tim của hắn.
Và trên cỗ máy đó, khắc tên hắn: .
Con số đó nhảy múa trước mắt hắn.
Hắn nghĩ mình là bản sao thứ 999.
Nhưng hệ thống lại cho thấy một con số khác.
Một con số lớn hơn gấp năm lần.
"Đây không phải là lần đầu tiên ngươi đến đây," Gã đàn ông trong mặt nạ xương xuất hiện trước mặt hắn, bước ra từ bóng tối như một bóng ma.
"Ngươi đã đến đây bốn nghìn chín trăm hai mươi mốt lần.
Và mỗi lần, ngươi đều nghĩ mình là duy nhất.
Mỗi lần, ngươi đều nghĩ mình có thể thoát ra.
Nhưng cuối cùng, ngươi đều trở thành một phần của cỗ máy này."
Gã đàn ông giơ tay lên, chỉ vào cỗ máy đồng hồ trong ngực MTF.
"Hệ Thống không phải là bạn của ngươi.
Nó là nhà tù của ngươi.
Nó huấn luyện ngươi, kiểm soát ngươi, và cuối cùng, thu hoạch ngươi.
Ngươi không phải là người chơi.
Ngươi là trò chơi."
MTF cảm thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ.
Những niềm tin, những mục tiêu, những hy vọng mà hắn đã xây dựng trong suốt thời gian qua, tất cả đều tan thành mây khói.
Hắn không phải là anh hùng.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn chỉ là một món đồ chơi bị vứt bỏ sau khi đã hết giá trị giải trí.
"Vậy thì sao?" MTF hỏi, giọng nói run rẩy nhưng đầy thách thức.
"Nếu ta chỉ là một bản sao, một công cụ, thì tại sao ngươi lại sợ ta?"
Gã đàn ông trong mặt nạ xương mỉm cười.
Nụ cười ấy lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Ta không sợ ngươi, Mộc Thanh Phong.
Ta sợ những gì ngươi mang theo.
Ngươi mang theo một lỗi trong hệ thống.
Một lỗi mà ta không thể sửa chữa.
Và lỗi đó có thể phá hủy toàn bộ Cửu Thiên."
MTF nhìn vào cỗ máy đồng hồ trong ngực.
Hắn thấy một bánh răng nhỏ đang bị kẹt lại.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên vỏ đồng hồ.
Hệ Thống bắt đầu phát ra những tiếng báo động hỗn loạn.
Hắn hiểu rồi.
Hắn không phải là bản sao thất bại.
Hắn là bản sao *lỗi*.
Và lỗi đó có thể là chìa khóa để phá vỡ vòng lặp vĩnh cửu này.
***
Kiếm trong tay MTF run rẩy.
Trước mặt hắn là cơ hội tự do, nhưng là tự do trong tuyệt vọng.
Sau lưng hắn là cái bẫy vĩnh cửu, nhưng ít nhất hắn còn có Hệ Thống, còn có hy vọng leo lên đỉnh Cửu Thiên.
Tiểu Hoa xuất hiện ở góc khuất, nắm chặt một viên 'Thời' cuối cùng.
Cô ấy nhìn MTF, mắt đỏ hoe.
anh có muốn sống tiếp không?"
MTF nhìn cô ấy.
Hắn nhìn thấy sự mong manh, sự yếu đuối, và cũng là sự mạnh mẽ của một sinh vật đang cố gắng tồn tại trong một thế giới tàn khốc.
Hắn nhớ lại lời của gã đàn ông trong mặt nạ xương.
*Ngươi là trò chơi.*
Nhưng trò chơi có thể bị phá vỡ.
MTF rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam, rực rỡ trong bóng tối.
Hắn không nhìn về phía Quảng trường trung tâm, cũng không nhìn về phía gã đàn ông trong mặt nạ xương.
Hắn nhìn vào chính mình, vào cỗ máy đồng hồ trong ngực.
"Ta không phải là trò chơi," MTF nói, giọng nói vang lên như một lời tuyên chiến.
"Ta là kẻ phá vỡ trò chơi."
Hắn vung kiếm, không phải để tấn công kẻ thù, mà để chém vào chính cỗ máy đồng hồ trong ngực mình.
Một tia sáng chói lòa bùng nổ, bao trùm lấy toàn bộ quảng trường.
Và trong khoảnh khắc đó, MTF nghe thấy một tiếng vang lớn, như thể cả thế giới Cửu Thiên đều đang rên rỉ.
Và rồi, mọi thứ trở về bóng tối.
Nhưng lần này, bóng tối không còn lạnh lẽo nữa.
Nó ấm áp, và đầy hứa hẹn.
MTF mở mắt ra.
Hắn vẫn đứng ở quảng trường.
Nhưng những bức tượng đá đã biến mất.
Những ngọn đèn lồng đỏ đã tắt.
Và gã đàn ông trong mặt nạ xương cũng không còn ở đó.
Chỉ còn lại một dòng chữ hiện lên trong không khí, màu đỏ tươi, như máu:
MTF mỉm cười.
Một nụ cười đầy điên rồ và tuyệt vọng.
Hắn biết mình không thể chết.
Và hắn biết, lần này, hắn sẽ thắng.
Hoặc hắn sẽ kéo cả thế giới này xuống cùng với mình.
Hắn bước tiếp, vào bóng tối, vào sự nguy hiểm, vào tương lai không chắc chắn.
Và phía sau lưng hắn, trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn theo từng bước chân của hắn.
Nhưng lần này, đôi mắt đó không còn nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt.
Nó nhìn hắn với ánh mắt...
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận