Chương 10
Những luồng Linh Lực đang cuộn trào bỗng dừng mid-air, giống như những hạt bụi bị đóng băng trong resin.
Mộc Thanh Phong nhíu mày, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất thường.
Hắn đã từng chứng kiến cảnh giới Kim Đan của mình bị thử thách bởi thiên kiếp, nhưng chưa bao giờ cảm thấy thế giới này "rời rạc" đến thế.
Không phải là sự rung động của đất trời, mà là sự đứt gãy của chính quy tắc hiện thực.
Hắn giơ tay lên, ngón tay run rẩy nhẹ.
Trong tầm nhìn của hắn, những hạt linh lực lơ lửng không còn di chuyển theo quỹ đạo tự nhiên.
Chúng treo lơ lửng, tĩnh tại, như những con bọ cánh cứng bị mắc kẹt trong hổ phách.
Một tiếng rè rè, rất nhỏ, vang lên trong tai hắn.
Đó không phải là âm thanh của gió, hay tiếng bước chân của thú hoang.
Đó là tiếng của dữ liệu bị tắc nghẽn.
`[CẢNH BÁO: KẾT NỐI KHÔNG ỔN ĐỊNH.]`
Dòng chữ đỏ chót hiện ra trước mắt hắn, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Mộc Thanh Phong hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Hắn là bản sao thứ 999.
Hắn đã chết chín trăm chín tám lần trước đó.
Mỗi lần chết, hắn đều nhớ một phần ký ức, một phần dữ liệu.
Và lần này, khi hắn nhìn vào mảnh vỡ "Ngưng đọng Thời Gian" trên tay, hắn cảm thấy một sức hút kỳ lạ.
Mảnh đá vô tri ấy đang rung lên, đồng điệu với nhịp đập trái tim hắn.
Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều nặng nề như nếu đang đi trong nước.
Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn.
Những bức tường đất của túp lều, bầu trời xám xịt, và cả hình ảnh của chính hắn, tất cả đều biến thành những ô vuông màu sắc hỗn loạn.
Đó là hiện tượng "texture missing" mà những người chơi game thường gặp khi máy chủ quá tải.
Nhưng ở đây, nó là thực tại.
Thực tại đang sụp đổ.
Mộc Thanh Phong không chạy.
Hắn không hoảng loạn.
Hắn chỉ đứng đó, quan sát sự tan rã của thế giới mình vừa mới "tái sinh".
Hắn nhớ lại lời nói của Thiên Cơ Chủ, kẻ duy trì trật tự bằng cách thu gom Thời.
"Con người là tài nguyên," hắn từng nghĩ vậy.
Nhưng giờ đây, hắn nghi ngờ rằng chính mình cũng chỉ là một dòng code, một công cụ được lập trình để thất bại.
Khi toàn bộ túp lều biến mất, Mộc Thanh Phong rơi vào một khoảng trống.
Không có trọng lực.
Không có hướng.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Hắn mở mắt, và trước mặt hắn là cánh cửa.
Không phải cánh cửa gỗ hay sắt, mà là một khe nứt trong không gian, tỏa ra ánh sáng trắng ngà, lạnh lẽo và xa lạ.
Bên kia vết nứt là một khoảng không gian trắng xóa, vô tận.
Ở giữa, lơ lửng một khối lập phương đen tối, phát ra ánh sáng nhấp nháy như nhịp tim.
Xung quanh khối lập phương là hàng ngàn mảnh vỡ thủy tinh, mỗi mảnh chứa một ký ức.
Mộc Thanh Phong bước vào, đôi chân hắn không chạm xuống mặt đất, mà như đang đi trên một tấm gương phẳng lì, phản chiếu hình ảnh của hắn từ mọi góc độ.
Hắn tiến lại gần khối lập phương.
Đó là "Server Core" của Cửu Thiên.
Hắn có thể cảm nhận được sức nặng của hàng tỷ linh hồn đang được lưu trữ trong đó.
Mỗi một điểm sáng nhỏ trên bề mặt đen kịt là một con người, một tu sĩ, một kẻ hành khất bán Thời để mua một miếng cơm.
Và hắn, Mộc Thanh Phong, là một trong những điểm sáng đó.
Nhưng điểm sáng của hắn đang nhấp nháy yếu ớt, như ngọn nến sắp tàn.
Hắn với tay ra, chạm vào một mảnh vỡ thủy tinh gần đó.
Ngay lập tức, một ký ức không phải của hắn tràn vào đầu.
Hắn thấy một người đàn ông đang khóc bên mộ phần của vợ mình, bán hết Thời còn lại để mua một nén hương.
Hắn thấy một cô bé tu sĩ cấp Luyện Khí tầng 3 bị một tên cường đạo cướp mất ba năm Tuổi Thọ chỉ vì một bộ giáp rẻ tiền.
Hắn thấy sự tàn khốc, sự tuyệt vọng, và sự vô cảm của thế giới này.
Mộc Thanh Phong rùng mình.
Những ký ức này không phải là ảo ảnh.
Chúng là dữ liệu thô, chưa được lọc qua bộ lọc cảm xúc của Hệ Thống.
Hắn nhận ra rằng, Hệ Thống không chỉ là công cụ hỗ trợ tu luyện.
Nó là nhà tù.
Nó giam giữ những linh hồn này trong một vòng lặp vô tận của sự đói khát Thời, để Thiên Cơ Chủ có thể kiểm soát và thu hoạch.
Hắn nhìn vào khối lập phương đen.
Một dòng chữ hiện ra trên bề mặt nó, bằng ngôn ngữ lập trình cổ xưa mà hắn không thể đọc được, nhưng lại hiểu được ý nghĩa sâu xa.
`[LỖI: BẢN SAO 999 ĐÃ TIẾP CẬN VÙNG CẤM.]`
Mộc Thanh Phong cười khẩy.
"Cấm?" hắn tự nhủ.
"Ta đã chết từ đầu.
Vậy thì còn gì là cấm?"
Hắn tiến gần hơn, đưa tay ra để chạm vào khối lập phương.
Hắn muốn biết sự thật.
Hắn muốn biết tại sao mình lại là bản sao duy nhất có khả năng hồi sinh.
Hắn muốn biết liệu có cách nào để thoát khỏi cái vòng xoáy này hay không.
Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào bề mặt lạnh lẽo của khối lập phương, một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của hắn.
Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn của *tồn tại* đang bị xóa bỏ.
`[SYSTEM ERROR: USER MỘC THANH PHONG BỊ XÓA DỮ LIỆU.
TIẾN TRÌNH: 10%...
60%...]`
Mộc Thanh Phong ngã xuống, cơ thể hắn bắt đầu tan rã thành những pixel xanh dương.
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay hắn đã biến thành những khối vuông rời rạc.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, thấy những ngón tay đang biến mất, hòa vào không gian trắng xóa.
Hắn cảm thấy ký ức của mình đang bị xóa dần.
Ký ức về Lam Vũ, về Thiên Cơ Chủ, về những trận chiến đẫm máu...
tất cả đang mờ đi.
"Không!" hắn gầm lên, nhưng tiếng nói của hắn cũng bị cắt ngang, biến thành những tiếng rè rè điện tử.
Hắn cảm thấy sự sợ hãi.
Không phải sợ chết, mà sợ bị lãng quên.
Nếu dữ liệu bị xóa, thì Mộc Thanh Phong còn tồn tại không?
Hay hắn chỉ là một bóng ma trong máy chủ, chờ đợi một lần tái sinh khác để tiếp tục chuỗi ngày khổ ải?
Hắn nhìn vào khối lập phương đen.
Ánh sáng trên đó đang nhấp nháy nhanh hơn, như một lời chế giễu.
Hắn nhận ra rằng, đây không phải là lỗi hệ thống.
Đây là cơ chế bảo vệ.
Thiên Cơ Chủ không muốn hắn biết sự thật.
Hắn không muốn bất kỳ ai, đặc biệt là những "công cụ" lỗi như hắn, phát hiện ra rằng Cửu Thiên chỉ là một thí nghiệm.
Mộc Thanh Phong cố gắng tập trung linh lực cuối cùng.
Hắn là Kim Đan.
Hắn đã từng phá vỡ giới hạn của Luyện Khí, của Trúc Cơ, của Nguyên Anh.
Hắn không chấp nhận bị xóa như một dòng code lỗi.
Hắn hét lên, một tiếng hét chứa đựng tất cả sự căm phẫn, tuyệt vọng và ý chí sống còn của chín trăm chín tám đời trước.
`[WARNING: DỮ LIỆU BẤT ỔN ĐỊNH.
CỐ GẮNG PHỤC HỒI...]`
Dòng chữ đỏ chuyển sang màu vàng.
Sự tan rã chậm lại.
Những pixel xanh dương trên cơ thể hắn bắt đầu tụ tập lại, nhưng không hoàn toàn.
Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể hắn đang bay lên.
Hắn nhìn thấy chính mình từ xa, một hình ảnh mờ nhạt, đang bị kéo vào khối lập phương đen.
Đau đớn giảm đi, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng.
Hắn không còn cảm nhận được nhiệt độ, mùi vị, hay xúc giác.
Hắn chỉ còn là ý thức.
Một ý thức thuần túy, trôi nổi trong dòng chảy dữ liệu.
Hắn nhìn thấy hàng ngàn, hàng triệu dòng code chạy qua lại, tạo nên thế giới Cửu Thiên.
Hắn thấy sự phức tạp, sự tinh vi, và sự tàn ác của nó.
Và rồi, hắn thấy một thứ khác.
Một dòng code màu đỏ, nằm sâu trong lõi của khối lập phương.
Đó là dòng code của "Người Chơi".
Dòng code duy nhất được phép can thiệp vào quy tắc.
Dòng code của chính hắn.
Nhưng nó không chỉ có một.
Có hàng ngàn dòng code tương tự, chồng chéo lên nhau, như những lớp da cũ kỹ của một con rắn lột xác.
Mộc Thanh Phong hiểu ra.
Hắn không phải là bản sao thứ 999.
Hắn là bản sao thứ 999 trong vô số bản sao.
Và tất cả chúng đều thất bại.
Tất cả chúng đều bị xóa.
Và tất cả chúng đều để lại một phần dữ liệu, một phần ký ức, trong khối lập phương này.
Hắn không phải là duy nhất.
Hắn chỉ là mới nhất.
`[CRITICAL ERROR: DỮ LIỆU NHÂN VẬT XUNG ĐỘT.
HỆ THỐNG BẮT ĐẦU REBOOT...]`
Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa bùng nổ.
Không có âm thanh.
Không có đau đớn.
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Mộc Thanh Phong cảm thấy mình rơi.
Rơi xuống sâu thẳm trong bóng tối.
Bóng tối ấy không lạnh lẽo, mà ấm áp, như cái ôm của mẹ.
Hắn nhắm mắt lại, chấp nhận sự sụp đổ.
Hắn biết rằng, khi hắn mở mắt lại, mọi thứ sẽ bắt đầu từ đầu.
Nhưng lần này, hắn sẽ không quên.
Hắn sẽ mang theo ký ức của chín trăm chín tám người tiền nhiệm.
Hắn sẽ mang theo nỗi đau của họ.
Và hắn sẽ phá vỡ hệ thống này, bằng bất cứ giá nào.
MTF bước ra khỏi hang động, nơi hắn vừa "tỉnh lại".
Không khí trong lành, thơm mùi cỏ linh thảo.
Một cô gái bán thuốc đang ngồi bên đường, gọi mời khách hàng.
Mua một thoi Thời đi, rẻ lắm!"
MTF dừng bước.
Hắn nhìn cô gái.
Trong ánh mắt cô ấy, thoáng qua một cái gì đó kỳ lạ.
Cô ấy không nhìn vào hắn, mà nhìn xuyên qua hắn, như thể đang nhìn vào một thứ gì đó vô hình.
MTF nhíu mày, cảm giác quen thuộc này lại trỗi dậy.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Không có vết nứt xám.
Không có dấu hiệu thạch hóa.
Nhưng trong lòng hắn, một nỗi sợ hãi mới đang hình thành.
Hắn nhìn vào System.
Giao diện quen thuộc hiện ra.
Xanh lá cây.
`[TRẠNG THÁI: TỐT.]` `[THỜI CÒN LẠI: 365 NGÀY.]` `[CẤP ĐỘ: LUYỆN KHÍ TẦNG 1.]`
Nhưng có một thứ khác.
Một dòng chữ nhỏ, màu tím nhạt, ẩn dưới góc màn hình.
`[DỮ LIỆU SẴN LƯU: 0.0001%.]`
MTF mỉm cười, một nụ cười đầy âm mưu.
Trò chơi này mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, hắn sẽ là kẻ viết quy tắc.
Nhưng tại sao, trong khoảnh khắc đó, hắn lại cảm thấy như thể ai đó đang đứng sau lưng hắn, thở nhẹ vào tai?
Hơi thở đó lạnh lẽo, không mang theo chút hơi ấm của người sống, mà lại thấm đẫm mùi ẩm mốc của những hầm mộ sâu thẳm.
MTF quay người lại một cách chậm rãi, từng khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo khô khan, như thể cơ thể hắn đang dần cứng lại thành đá.
Không có ai cả.
Chỉ có gió thổi qua những khe đá hẹp, tạo ra những âm thanh rít lên giống như tiếng thì thầm của quỷ dữ.
Hắn nhíu mày, cảm giác đó không phải là ảo giác.
Nó thực tế hơn cả những con số hiện lên trên retina của hắn.
System vẫn hiển thị bình thường, nhưng dòng chữ màu tím nhạt đó dường như đang nhấp nháy yếu ớt, như một trái tim sắp ngừng đập.
MTF đưa tay lên, chạm vào không trung trước mặt, cố gắng kéo thanh trượt giao diện ra để kiểm tra kỹ hơn.
`[CẢNH BÁO: DỮ LIỆU BẤT ỔN ĐỊNH.
NGUỒN GỐC: CHƯA XÁC ĐỊNH.]`
Hắn cau mày.
"Chưa xác định?" Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì sự bất an.
Trong thế giới này, mọi thứ đều có giá trị, mọi thứ đều có thể đo đếm được bằng thời gian sống.
Nhưng thứ này...
thứ này nằm ngoài tầm kiểm soát của quy luật.
MTF quay lại phía trước, bước tiếp vào hang động tối om.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin năng lượng hạt nhân của hắn chiếu rọi lên những bức tường đá sần sùi, tiết lộ những vết khắc cổ xưa.
Những ký tự này không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà hắn từng học qua trong các thư viện kỹ thuật số trước khi thế giới sụp đổ.
Chúng giống như những đường gân máu đang nhảy múa trên đá, sinh động và đáng sợ.
MTF cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắn nhớ lại lời của ông lão tu tiên mù lòa ở biên giới vùng hoang dã.
"Thời gian không chỉ là đồng hồ, đứa trẻ.
Thời gian là ký ức.
Và ký ức...
có thể ăn thịt ngươi."
Lúc đó, MTF chỉ coi đó là lời của một kẻ điên già.
Nhưng giờ đây, khi nhìn vào dòng dữ liệu lạ lùng kia, hắn bắt đầu nghi ngờ.
Có phải hắn đang bị theo dõi?
Không phải bởi System, mà bởi chính bản chất của thế giới này?
Hắn bước nhanh hơn, chân dẫm lên những viên sỏi nhỏ, tạo ra tiếng động vang vọng trong không gian hẹp.
Mỗi bước chân là một giây đồng hồ trôi qua.
Hắn có thể cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, mạnh mẽ và gấp gáp.
`[THỜI CÒN LẠI: 365 NGÀY, 23 GIỜ, 59 PHÚT.]`
Con số giảm đi một đơn vị.
Sự sống của hắn đang chảy ra như máu từ một vết thương hở.
MTF hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh.
Hắn không thể để nỗi sợ hãi chi phối.
Nếu hắn sợ, hắn sẽ chết.
Và cái chết trong thế giới này không phải là sự giải thoát, mà là sự xóa sổ hoàn toàn.
Hang động dần mở rộng, dẫn hắn vào một gian hang rộng lớn.
Ở giữa hang, có một hồ nước đen ngòm, tĩnh lặng như gương.
Nước không phản chiếu ánh sáng, mà dường như đang hấp thụ nó.
MTF dừng lại ở mép hồ, nhìn xuống.
Trong làn nước đen, hắn không thấy phản chiếu của chính mình.
Thay vào đó, hắn thấy một khuôn mặt khác.
Một khuôn mặt già nua, với đôi mắt trống rỗng, nhìn thẳng vào hắn với vẻ mặt vô cảm.
Hắn giật lùi một bước, tim đập thình thịch.
"Ai đó ở đó sao?" Hắn hét lên, giọng vang vọng khắp hang động, nhưng không có tiếng đáp lại.
Khuôn mặt trong hồ nước từ từ mỉm cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai, giống hệt nụ cười mà MTF vừa mới có trước đó.
Hắn cảm thấy như thể mình đang bị soi thấu, bị lột trần từng lớp phòng thủ tâm lý.
MTF nắm chặt đấm, móng tay cào vào lòng bàn tay đến chảy máu.
Đau đớn giúp hắn tỉnh táo.
Hắn quay lại, chuẩn bị bỏ đi.
Nhưng chân hắn như bị đóng đinh vào chỗ.
Từ trong hồ nước đen, một bàn tay nhô lên.
Bàn tay đó trắng bệch, không có một chút máu thịt, chỉ còn lại xương cốt và da bọc hờ.
Nó vươn ra, hướng về phía MTF, như thể muốn kéo hắn xuống.
Hắn không chạy.
Hắn đứng yên, đối diện với bàn tay chết chóc đó.
Trong đầu hắn, System vang lên một tiếng cảnh báo chói tai.
`[CẢNH BÁO: TIẾP CẬN NGUY HIỂM.
MỨC ĐỘ: CỰC CAO.]`
`[LỰA CHỌN: ĐÁNH CHUYỂN HƯỚNG HOẶC CHỊU TẤN CÔNG.]`
MTF nhìn vào bàn tay đó, rồi nhìn lên, như thể đang nhìn vào một đối thủ vô hình.
"Ta không sợ ngươi," hắn nói, giọng lạnh lùng.
"Ngươi chỉ là một ký ức.
Và ký ức thì không thể giết chết ta."
Bàn tay đó dừng lại, lơ lửng trong không trung.
Rồi từ từ, nó co lại, chìm xuống dưới làn nước đen.
Hồ nước trở lại trạng thái tĩnh lặng, như thể chưa bao giờ có gì xảy ra.
MTF thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn đó, bám riết lấy hắn.
Hắn quay lại, bước ra khỏi hang động.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng hắn vẫn cảm thấy lạnh lẽo.
Khi hắn bước ra khỏi hang, thế giới bên ngoài hiện ra trước mắt.
Những ngọn núi cao chót vót, những cánh rừng rậm rạp, và bầu trời xanh thẳm.
Mọi thứ đều đẹp đẽ và kỳ vĩ.
Nhưng với MTF, nó giờ đây trở nên đáng sợ.
Mọi thứ đều có thể là bẫy.
Mọi thứ đều có thể là ký ức đang chờ đợi để nuốt chửng hắn.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây trôi lững lờ.
`[DỮ LIỆU SẴN LƯU: 0.0002%.]`
Con số tăng lên.
Chỉ một chút xíu.
Nhưng đó là một dấu hiệu.
Dấu hiệu cho thấy thứ gì đó đang quan sát hắn.
Và thứ đó đang học hỏi.
MTF bắt đầu chạy.
Hắn chạy qua những cánh đồng cỏ khô, chạy qua những con suối nhỏ, chạy cho đến khi phổi hắn như muốn nổ tung.
Hắn không biết mình đang chạy trốn khỏi điều gì, nhưng hắn biết mình không thể dừng lại.
Nếu hắn dừng lại, hắn sẽ chết.
Và cái chết, trong thế giới này, là điều duy nhất mà hắn không thể chấp nhận.
Hắn chạy mãi, cho đến khi mặt trời bắt đầu lặn.
Bóng tối bao trùm lấy thế giới, mang theo sự lạnh lẽo và im lặng.
MTF dừng lại, dựa vào một gốc cây cổ thụ, thở hổn hển.
Hắn nhìn vào System.
`[THỜI CÒN LẠI: 364 NGÀY.]`
Một ngày đã trôi qua.
Nhanh chóng và tàn nhẫn.
MTF mỉm cười, một nụ cười đầy mệt mỏi.
"Chưa hết," hắn nói với chính mình.
"Chưa hết."
Hắn đứng dậy, chuẩn bị tiếp tục hành trình.
Nhưng trước khi bước đi, hắn quay lại nhìn vào gốc cây đó.
Trên thân cây, có một vết khắc nhỏ, giống hệt những ký tự hắn đã thấy trong hang động.
Và bên cạnh vết khắc đó, có một dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi, còn ướt át.
"Ta biết ngươi đang nhìn."
MTF cảm thấy máu trong người mình đông đặc lại.
Hắn không quay lại.
Hắn chỉ chạy.
Chạy vào bóng tối, chạy vào sự vô định, chạy vào cái chết đang chờ đợi ở cuối đường.
Và trong bóng tối đó, hắn nghe thấy một tiếng cười.
Tiếng cười của chính mình, vang vọng từ quá khứ, từ hiện tại, và từ tương lai.
Hắn không biết mình đang chạy trốn khỏi điều gì.
Nhưng hắn biết, mình sẽ không bao giờ dừng lại.
Cho đến khi thời gian cạn kiệt.
Cho đến khi ký ức nuốt chửng hắn.
Cho đến khi hắn trở thành một phần của chính thế giới mà hắn đang cố gắng chinh phục.
Và lúc đó, hắn sẽ hiểu.
Hiểu về sự thật đằng sau những con số.
Hiểu về ý nghĩa thực sự của thời gian.
Và hiểu về lý do tại sao, từ đầu đến cuối, hắn đã là một kẻ chết.
Nhưng ngay lúc này, trong khoảnh khắc này, hắn vẫn còn sống.
Và đó là điều duy nhất quan trọng.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo tràn vào phổi.
Hắn bước tiếp, vào bóng tối, vào sự nguy hiểm, vào tương lai không chắc chắn.
Và phía sau lưng hắn, trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt đỏ rực mở ra, nhìn theo từng bước chân của hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận