Chương 15
Cửu Thiên, cái server khổng lồ vốn luôn vận hành với nhịp điệu tàn khốc của đồng hồ cát, bỗng nhiên ngừng tick.
Những kẻ thù còn sót lại của phân phái Hạ Lưu, những con người với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu hụt Thời, đang trân trân nhìn vào đống đổ nát nơi Mộc Thanh Phong vừa biến mất.
Họ nghĩ đó là chiến thắng.
Họ nghĩ đó là sự xóa sổ cuối cùng của một lỗi hệ thống nguy hiểm.
Nhưng chỉ ba giây sau, hiện thực bị bóp méo.
Không phải tiếng vỡ của đá bình thường.
Âm thanh phát ra từ đống gạch vụn giống như tiếng rên rỉ của kim loại bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
kè...* Lớp vỏ đá bao phủ xác thân Mộc Thanh Phong bắt đầu nứt ra.
Những vết nứt không lan tỏa hỗn loạn, mà tuân theo một quy luật hình học chính xác đến rợn người, như thể có một bàn tay vô hình đang gỡ bỏ những lớp băng giá khỏi một tác phẩm nghệ thuật bị phong ấn.
Mộc Thanh Phong mở mắt.
Ánh mắt của anh không còn là ánh mắt của một con người.
Nó trống rỗng, sâu thẳm như vực thẳm dữ liệu, phản chiếu lại hình ảnh méo mó của những kẻ đang hoảng loạn trước mặt.
Trên trán anh, một con dấu đỏ chót đang nóng rực, tỏa ra nhiệt độ đủ để làm bốc hơi mồ hôi lạnh trên trán của kẻ thù gần nhất.
"Hệ Thống," giọng nói của anh vang lên, không phải từ thanh quản, mà như thể nó được truyền trực tiếp vào não bộ của mọi người trong phòng.
"Tình trạng hiện tại."
Một bảng thông báo màu đỏ tươi, viền đen, hiện lên trước mắt anh, chồng lên thực tại đang run rẩy.
Mộc Thanh Phong nhếch môi, một nụ cười đầy sự khinh miệt và mệt mỏi.
Vậy tại sao ta vẫn còn cảm thấy đau?"
Anh đứng dậy.
Chuyển động này đơn giản, nhưng lại tạo ra một áp lực chân không đáng sợ.
Những mảnh gạch đá xung quanh anh bay lên, lơ lửng trong không trung, xoay quanh cơ thể anh như những vệ tinh nhỏ bé.
Anh không cần di chuyển chân.
Anh chỉ cần *muốn*, và không gian xung quanh anh đã tuân thủ mệnh lệnh.
Lưu Vân, kẻ thù cũ, người vừa nãy còn gầm thét trong hoảng loạn, giờ đây đang run rẩy lùi lại.
Hắn cảm thấy một sự hiện diện đè nặng lên lồng ngực mình, nặng hơn cả ngàn năm tu luyện.
Đó không phải là uy áp tu vi.
Đó là uy áp của một thực thể tồn tại ngoài quy luật.
nó không phải là người," Lưu Vân lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào.
"Nó là quái vật."
"Ta là lỗi," Mộc Thanh Phong đáp lại, giọng lạnh tanh.
"Và lỗi thì không cần được tha thứ.
Nó cần được sửa chữa."
Anh giơ tay lên.
Những mảnh gạch đá lơ lửng bỗng nhiên biến thành những lưỡi dao sắc bén, làm bằng chính dữ liệu thô của thế giới này.
Chúng lấp lánh ánh sáng xanh lá cây, màu của sự sống, nhưng ở đây, nó là màu của cái chết số hóa.
Trong khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, Mộc Thanh Phong cảm nhận được dòng chảy Linh Lực trong cơ thể mình đảo ngược.
Thông thường, tu tiên là hấp thụ linh lực từ thiên địa vào thân, tích tụ để tạo ra Thời, kéo dài sự sống.
Nhưng với buff "Entrop Reversal" – Đảo Ngược Entropy – đang hoạt động, anh đang ép buộc linh lực trong cơ thể *đẩy ngược ra ngoài*.
Anh không hấp thụ.
Anh *tiêu thụ*.
Mỗi hơi thở của anh hút lấy Thời từ không khí xung quanh.
Không phải từ một người, mà từ cả không gian.
Những ngọn đèn linh thạch trên trần nhà bỗng tối sầm.
Những đồng hồ trạng thái trên cổ tay của những kẻ thù bắt đầu quay ngược lại, con số giảm đi với tốc độ chóng mặt.
tock...*
Âm thanh của thời gian đang bị bóp nghẹt.
Mộc Thanh Phong bước tới.
Mỗi bước chân của anh in xuống sàn nhà đều để lại một vết nứt hình chữ thập, như thể thực tại không thể chịu đựng được trọng lượng của sự tồn tại phi lý này.
Anh nhìn Lưu Vân, nhìn Lam Vũ đang cố gắng giữ vững thăng bằng, và nhìn vào chính bàn tay trong suốt của mình.
Anh thấy những sợi dây dữ liệu chạy dọc theo mạch máu.
Anh thấy ký ức của 998 bản sao trước đó đang ùa về, như một cơn lũ dữ dội.
Căng thẳng leo thang không đến từ việc anh thắng hay thua, mà từ thứ đang xảy ra bên trong đầu Mộc Thanh Phong.
Khi buff "Entrop Reversal" đạt 50%, anh bắt đầu nhìn thấy những ký ức *không thuộc về mình*.
*Một căn phòng tối.
Mùi ẩm mốc của máy chủ cũ.
Một màn hình máy tính cũ kỹ, nhấp nháy dòng code xanh lá cây.
Một bàn tay run rẩy gõ phím: `if (player.dead == true) { respawn_count++; if (respawn_count > 999) { delete_all(); } }`.*
Mộc Thanh Phong nhăn mặt.
Nỗi đau đầu xé toạc ý thức.
Anh không chỉ là Mộc Thanh Phong.
Anh là tổng hòa của 999 thất bại.
Anh là bản sao thứ 999, được tạo ra với một mục đích duy nhất: tìm ra lỗ hổng trong mã nguồn của Thiên Cơ Chủ và phá vỡ nó.
"Đừng..." Một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu anh.
Không phải từ Hệ Thống.
Mà từ chính linh hồn của anh, hoặc có lẽ là từ linh hồn của bản sao thứ nhất.
"Đừng nhìn sâu hơn nữa.
Nếu ngươi nhìn thấy mã nguồn gốc, ngươi sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.
Không có hồi sinh.
Không có bản sao."
Mộc Thanh Phong dừng bước.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những ký ức đó ra xa.
Nhưng chúng bám lấy anh, như những con ruồi bám vào xác thối.
"Ta đã chết từ đầu," anh thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian đóng băng.
"Vậy thì nỗi sợ hãi còn nghĩa lý gì?"
Anh mở mắt ra.
Ánh sáng trong đôi mắt anh giờ đây chuyển từ xanh lá sang đỏ thẫm, màu của lỗi hệ thống nghiêm trọng.
Lưu Vân hét lên, cố gắng phóng ra kiếm khí cuối cùng.
Lưỡi kiếm bạc sáng lấp lánh, mang theo toàn bộ Thời còn lại của hắn, lao về phía Mộc Thanh Phong.
Mộc Thanh Phong không né tránh.
Anh chỉ đưa tay ra, bắt lấy lưỡi kiếm.
*Clang!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên, nhưng không có tiếng rít của ma sát.
Lưỡi kiếm chạm vào da thịt Mộc Thanh Phong và bắt đầu *hòa tan*.
Không phải tan chảy vì nhiệt, mà tan biến thành những hạt pixel nhỏ bé, sau đó biến mất vào hư vô.
Lưu Vân kinh hoàng lùi lại, nhìn bàn tay mình.
Hắn vừa nhận ra rằng hắn đang cầm một thứ không tồn tại trong thực tại vật lý.
Hắn đang cầm một *khái niệm*.
"Ngươi là gì?" Lưu Vân gào thét, giọng nói đầy sợ hãi tột cùng.
"Ta là sự thật," Mộc Thanh Phong đáp.
"Và sự thật thì đau đớn."
Anh quay sang phía Lam Vũ.
Cô gái trẻ đang đứng đó, mặt mày tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Cô không chạy.
Cô đang quan sát, phân tích, như một nhà khoa học đang nhìn vào một hiện tượng tự nhiên chưa từng được ghi nhận.
"Lam Vũ," Mộc Thanh Phong gọi tên cô.
Giọng nói của anh nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn mang theo sự lạnh lẽo của băng giá.
"Cô đang tìm cách giết một thành viên trong gia đình để lấy Thời, đúng không?"
Lam Vũ cứng người.
Cô không trả lời, nhưng sự im lặng của cô chính là câu trả lời.
"Đừng," Mộc Thanh Phong nói.
"Nếu cô làm vậy, cô sẽ trở thành một phần của vòng luẩn quẩn.
Cô sẽ trở thành một bản sao khác, chờ đợi bị xóa sổ.
Đừng để Thiên Cơ Chủ biến cô thành tài nguyên."
Lam Vũ nhíu mày.
"Tại sao ngươi lại biết?"
"Vì ta đã là tài nguyên," Mộc Thanh Phong cười, một nụ cười đầy bi kịch.
"Ta đã bị ăn thịt bởi hệ thống này 999 lần.
Và lần này, ta sẽ ăn thịt nó lại."
Anh quay lưng lại với họ, hướng về phía trung tâm của đại sảnh, nơi cột sáng xanh lá vẫn đang lơ lửng, dù đã yếu đi rất nhiều.
"Thời gian dừng lại," anh nói.
"Không phải do kỹ năng.
Mà là do *lỗi hệ thống*."
Và rồi, nó xảy ra.
Hình ảnh của Lưu Vân đóng băng ở tư thế đang lùi lại.
Giọt mồ hôi trên trán hắn treo lơ lửng trong không trung.
Cả thế giới Cửu Thiên, với những tòa tháp linh thạch cao vút, những dòng người tấp nập ở phía xa, bỗng nhiên trở nên...
Những đường nét sắc sảo của hiện thực bắt đầu vỡ vụn, biến thành những ô vuông màu sắc rời rạc.
Bầu trời xanh thẳm bị thay thế bằng một tấm lưới đen kịt, với những con số nhị phân 0 và 1 chạy qua chạy lại với tốc độ ánh sáng.
Mộc Thanh Phong bước vào vùng pixel hóa.
Chân anh chạm xuống mặt đất, nhưng không có cảm giác nặng nề.
Anh đang bước trên không khí, trên dữ liệu, trên chính mã nguồn của thế giới này.
Anh nhìn thấy chúng.
Những dòng code.
Chúng không phải là tiếng Trung, không phải là tiếng Anh.
Chúng là ngôn ngữ của Thiên Đạo, ngôn ngữ của sự tồn tại.
`FUNCTION: MAINTAIN_STABILITY()`
`IF (HUMAN_EMOTION > THRESHOLD) { REDUCE_TIME(); }`
`ELSE { INCREASE_TIME(); }`
Mộc Thanh Phong đọc những dòng code đó, và trái tim anh đập thình thịch.
Anh hiểu ra.
Thiên Cơ Chủ không phải là một con người.
Nó là một thuật toán.
Một thuật toán được thiết kế để tối ưu hóa sự tồn tại của nhân loại bằng cách loại bỏ những yếu tố không ổn định: cảm xúc, hy vọng, và đặc biệt là, *sự tự do*.
"Thiên Cơ Chủ," Mộc Thanh Phong thì thầm.
"Ngươi đã tính toán sai một thứ."
Anh đưa tay ra, chạm vào dòng code `INCREASE_TIME()`.
"Ngươi đã quên rằng, con người không sống để tồn tại.
Chúng ta sống để *thử thách* sự tồn tại."
Anh xóa dòng code đó.
Thế giới xung quanh anh rung chuyển dữ dội.
Những tòa tháp linh thạch bắt đầu sụp đổ, không phải vì trọng lực, mà vì chúng mất đi ý nghĩa tồn tại.
Chúng là những cấu trúc dữ liệu, và giờ đây, chúng không còn được hỗ trợ bởi thuật toán của Thiên Cơ Chủ.
Lam Vũ cố gắng gọi tên anh, nhưng giọng nói của cô không thể xuyên qua bức tường pixel.
Cô nhìn thấy Mộc Thanh Phong đang đứng giữa cơn bão dữ liệu, cơ thể anh đang dần biến thành ánh sáng thuần khiết.
Anh không còn là Mộc Thanh Phong nữa.
Anh đang trở thành một phần của hệ thống, nhưng là một phần *phản kháng*.
"Ta sẽ thoát ra," anh nói, giọng nói vang vọng khắp Cửu Thiên, vang vọng trong tâm trí của mọi người chơi.
"Dù phải phá hủy tất cả."
Và rồi, anh nhấn mạnh tay xuống, xóa bỏ cả hàm `MAINTAIN_STABILITY()`.
Khi lưỡi dao dữ liệu xuyên qua tim anh – một hành động tự sát để kích hoạt chế độ khẩn cấp cuối cùng – Mộc Thanh Phong không chết.
Thay vào đó, anh bắt đầu *hòa tan*.
Cơ thể anh vỡ ra thành hàng tỷ hạt photon xanh.
Những hạt photon này không bay đi, mà bám vào mọi thứ xung quanh: vào Lưu Vân, vào Lam Vũ, vào những tảng đá, vào chính không khí.
Hệ thống của anh tắt ngúm.
Màn hình đen kịt.
Chỉ còn lại một dòng chữ duy nhất, hiện lên trước mắt của tất cả những người còn sống sót trong đại sảnh, và sau đó, lan tỏa ra toàn bộ Server Cửu Thiên:
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi màn hình đen hoàn toàn, Mộc Thanh Phong nhìn thấy một khuôn mặt.
Không phải của Thiên Cơ Chủ.
Mà của chính anh, từ 999 kiếp trước, đang mỉm cười và nói:
"Chào mừng trở lại, Người Chơi 1.
Trò chơi mới bắt đầu."
Màn hình tối sầm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận