Chương 9
---
---
**CHƯƠNG 9: ÁNH SÁNG HOẶC BÓNG ĐÊM**
Ma Nương đứng giữa không gian xám xịt, nơi thời gian dường như ngừng lại. Gió lùa qua khe hở trong cái hộp đá đen phía sau nàng, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ – ký ức về ngày Thạch Lệ rời đi, về cách hắn nhắm mắt trước ánh sáng mà mình mang theo, và về nụ cười bi thương trên môi người đàn ông từng xem nàng là tất cả.
Tam Nhiệt vẫn còn ngồi bên cạnh, ánh mắt trong veo nhưng lại chứa đựng một thứ gì đó lạ lẫm – như thể nàng đã nhìn thấy điều gì vượt qua giới hạn của hiện tại. “Em… em hiểu rồi,” cô gái trẻ thì thầm, giọng run rẩy nhưng không che giấu sự tỉnh táo vừa trỗi dậy. “Ánh sáng của anh không phải là thứ chúng ta cần giữ lại. Nó… nó là một phần của anh, và nếu anh rời bỏ nó, thì…”
Ma Nương khẽ cắn môi, tay siết chặt vào tay áo mình như thể muốn bóp nát nó. “Nhưng nếu anh đi, tôi sẽ mất anh.” Lời nói đó vang lên trong không gian trống rỗng, tựa như một lời cầu nguyện yếu ớt được thả vào gió.
Thạch Lệ đứng im lặng, ánh mắt không rời khỏi Ma Nương. Hắn nhìn cô – người phụ nữ từng là điều hắn sống để bảo vệ, nay lại trở thành kẻ phải lựa chọn giữa yêu thương và sự hủy diệt. Trong khoảnh khắc ấy, ánh sáng từ chiếc hộp đá đen như lóe lên một lần nữa, nhưng không phải để tiêu diệt mà để nhắc nhở: **“Sự lựa chọn của anh sẽ định hình tương lai.”**
Tam Nhiệt nhìn sang Thạch Lệ, rồi lại quay về phía Ma Nương. “Cô không thể giữ lại ánh sáng này – bởi vì nó không phải là thứ thuộc về cô. Nó là một phần của anh, và chỉ khi anh chấp nhận rời bỏ nó, thì… thì cả hai mới có cơ hội được sống thật sự.”
Ma Nương nghe thấy câu nói đó, nhưng tim nàng như bị ném vào một vũng nước lạnh – một cảm giác tuyệt vọng trào dâng từ tận đáy lòng. “Tôi không muốn mất anh,” cô khẽ nói, giọng run rẩy đến mức tự bản thân cũng chẳng hiểu mình đang nói thật hay chỉ là ảo tưởng.
Thạch Lệ bước lại gần hơn, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy quyết liệt. Hắn nhẹ nhàng đưa tay lên, chạm vào vai Ma Nương – một cử chỉ quen thuộc từng khiến nàng chìm đắm trong cảm giác an toàn. “Tôi không muốn mất cô,” hắn thì thầm, giọng như thể đang nói với chính bản thân mình. “Nhưng nếu tôi ở lại, ánh sáng sẽ hủy diệt con người tôi. Và khi đó…”
“…Cô sẽ phải trở thành kẻ trói buộc anh bằng ánh sáng?” Ma Nương cắt ngang, nước mắt đọng lại trên mi, nhưng nàng không cho phép bản thân khóc. “Đó là lý do duy nhất khiến anh quay lại – vì nếu không, linh hồn của tôi sẽ bị hủy diệt…”
Thạch Lệ nở một nụ cười đau khổ, tay siết chặt lấy vai Ma Nương như thể muốn ghi dấu vào da thịt nàng. “Tôi đã từng là người như anh,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Và giờ đây… tôi sẽ không để điều đó xảy ra nữa.”
Tam Nhiệt bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt sáng lên một cách bất thường. “Điều đó có nghĩa là anh sẽ từ bỏ ánh sáng?” Cô hỏi, giọng mang theo sự hoài nghi, như thể đang kiểm tra xem liệu Thạch Lệ có đủ can đảm để làm điều đó hay không.
Thạch Lệ lắc đầu. “Không, tôi sẽ giữ lại nó – nhưng không dùng nó cho chính mình.” Hắn nhìn về phía chiếc hộp đá đen, ánh mắt tràn đầy sự dứt khoát. “Tôi sẽ cấm đoán ánh sáng này… để bảo vệ cả hai chúng ta.”
Ma Nương lùi lại một bước, tim nàng đập nhanh như thể vừa chạy marathon. “Anh đang nói gì vậy? Cấm đoán ánh sáng?” Cô ngước lên, đôi mắt tràn đầy nghi ngờ và sợ hãi. “Không có cách nào để làm được điều đó… ánh sáng không phải là thứ người ta có thể cấm đoán dễ dàng như một món đồ. Nó sẽ hủy diệt cả hai chúng ta!”
“Vậy thì cô hãy chọn – sống với tôi trong bóng tối, hay để tôi đi?” Thạch Lệ hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự đau đớn không lời. “Cô biết rằng nếu tôi ở lại, ánh sáng sẽ khiến tôi trở thành một con quái vật. Và rồi… cô sẽ phải nhìn thấy điều đó mỗi ngày.”
Ma Nương im lặng, ánh mắt rụng xuống. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận rõ ràng sự thật tàn nhẫn: **Thạch Lệ không còn là người mà nàng từng yêu thương – hắn đã trở thành một phần của chiếc hộp đá đen, một thứ gì đó nguy hiểm và vô hình.**
Tam Nhiệt đứng bên cạnh, ánh mắt dõi theo màn đối thoại giữa hai người như thể đang nhìn vào một trận chiến không có hồi kết. Trong đầu cô, những ký ức về quá khứ – về cách Thạch Lệ từng bảo vệ nàng khỏi cái bóng của ánh sáng, về nụ cười của hắn khi xua tan những mây đen trong tâm trí nàng – ùa lại như một cơn gió lạnh.
“Em không thể để anh đi,” Tam Nhiệt bất chợt nói, giọng run rẩy. “Anh là người duy nhất có thể giúp em hiểu được điều gì đang xảy ra… và nếu anh rời bỏ ánh sáng này, thì…”
Thạch Lệ quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy cảm thông. “Nếu tôi đi, em sẽ phải đối mặt với hiện thực – rằng không ai có thể cứu vãn mọi thứ. Em sẽ mất tôi, nhưng cũng sẽ nhận ra rằng… có những điều không thể giữ lại.”
Tam Nhiệt cắn môi, nước mắt tràn ra, nhưng nàng không dám mở miệng. Trong lòng cô, một nỗi đau âm ỉ bắt đầu lan rộng – như thể nàng đang thấy chính mình bị xé nát từ trong ra ngoài.
Ma Nương quay sang nhìn Tam Nhiệt, rồi lại nhìn về phía Thạch Lệ. “Tôi… tôi không thể chọn,” nàng nói với giọng khàn đặc. “Tôi yêu anh – nhưng nếu anh ở lại, ánh sáng sẽ hủy diệt cả hai chúng ta.”
Thạch Lệ thở dài một cách đau đớn. “Vậy thì… cô hãy để tôi đi.” Hắn bước tới phía chiếc hộp đá đen, tay nắm chặt vào viền của nó như thể đang chuẩn bị từ bỏ thứ gì đó quý giá nhất trong đời. “Tôi sẽ không để ánh sáng hủy diệt mình… nhưng cũng không thể ở lại với cô nữa.”
Ma Nương bỗng nhiên lao tới, ngăn cản hắn. “Không! Đừng đi!” Cô khóc nức nở, tay nắm chặt lấy vai Thạch Lệ. “Tôi không muốn mất anh – tôi không thể sống mà không có anh!”
Thạch Lệ nhìn xuống nàng, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn. “Cô biết rằng nếu tôi ở lại… cô sẽ phải chịu đựng điều đó mỗi ngày.”
“Vậy thì hãy chọn – chọn tôi!” Ma Nương gào lên, nước mắt tuôn như suối. “Tôi không cần ánh sáng! Tôi chỉ muốn anh – dù là một phần của bóng tối cũng được!”
Thạch Lệ đứng im lặng, ánh mắt rơi xuống tay nàng, nơi những dấu hiệu của sự cám dỗ ánh sáng đang dần xuất hiện. Trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu rằng **nếu ở lại, Ma Nương sẽ trở thành kẻ trói buộc anh bằng ánh sáng – và điều đó sẽ hủy diệt cả hai.**
Tam Nhiệt đứng phía sau, nhìn cảnh tượng đau lòng trước mắt, tim nàng như bị xé nát. Trong đầu cô, một câu hỏi quen thuộc vang lên: **Liệu có cách nào để cứu anh không?**
Thạch Lệ rũ xuống, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Tôi… tôi không thể chọn được.”
---
**CAO TRÀO**
Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ – như thể cả không gian đang run rẩy trước quyết định đau đớn này. Thạch Lệ đứng giữa Ma Nương và Tam Nhiệt, tay nắm chặt vào viền chiếc hộp đá đen, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Ma Nương với sự đau đớn không lời.
“Nếu tôi ở lại,” hắn nói, giọng khàn đặc đến mức tự bản thân cũng chẳng hiểu mình đang nói thật hay chỉ là ảo tưởng, “ánh sáng sẽ hủy diệt tôi – và rồi… cô sẽ phải sống với một con quái vật.”
Ma Nương gào lên: “Tôi không cần ánh sáng! Tôi chỉ muốn anh!”
Thạch Lệ lắc đầu. “Cô không hiểu… ánh sáng không phải là thứ có thể được từ bỏ dễ dàng. Nó là một phần của tôi – và nếu tôi rời bỏ nó, thì…” Hắn ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía chiếc hộp đá đen như thể đang tìm kiếm sự cứu rỗi trong những khối đá tối tăm đó.
Tam Nhiệt bỗng nhiên bước lên, giọng run rẩy: “Anh… anh có cách nào để cứu lấy bản thân không?”
Thạch Lệ quay lại, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn. “Không. Tôi không thể cấm đoán ánh sáng – trừ khi tôi từ bỏ nó hoàn toàn.” Hắn nhìn về phía Ma Nương một lần nữa, rồi chậm rãi lùi lại một bước. “Nếu tôi đi… thì ánh sáng sẽ biến mất. Và nếu tôi ở lại…”
“Cô sẽ phải sống với một con quái vật!”
Thạch Lệ thở dài, tay siết chặt lấy viền chiếc hộp đá đen như thể đang chuẩn bị từ bỏ mọi thứ. Trong khoảnh khắc đó, cả không gian xung quanh dường như ngừng lại – chỉ còn lại tiếng gió lùa qua khe hở trong hộp đá, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ.
Ma Nương cố gắng chạy đến phía hắn, nhưng chân nàng trượt ngã trên mặt đất – một dấu hiệu đầu tiên cho thấy ánh sáng đang tác động lên cơ thể nàng. “Anh không được đi!” Nàng gào lên, tay nắm chặt lấy vai Thạch Lệ. “Tôi sẽ chết nếu anh rời bỏ tôi!”
Thạch Lệ nhìn xuống nàng, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn. “Cô biết rằng nếu tôi ở lại… cô sẽ phải chịu đựng điều đó mỗi ngày.”
“Vậy thì hãy chọn – chọn tôi!” Ma Nương khóc nức nở, nước mắt tuôn như suối. “Tôi không cần ánh sáng! Tôi chỉ muốn anh – dù là một phần của bóng tối cũng được!”
Thạch Lệ đứng im lặng, tay siết chặt lấy viền hộp đá đen. Trong đầu hắn, một hình ảnh hiện lên: **Một người đàn ông từng yêu thương nàng – giờ đây, đang chuẩn bị từ bỏ chính mình để cứu lấy cô.**
Tam Nhiệt nhìn cảnh tượng đau lòng trước mắt, tim nàng như bị xé nát. Trong đầu cô, một câu hỏi quen thuộc vang lên: **Liệu có cách nào để cứu anh không?**
Thạch Lệ rũ xuống, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Tôi… tôi không thể chọn được.”
---
**CLIFFHANGER**
Cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ – như thể cả không gian đang run rẩy trước quyết định đau đớn này. Thạch Lệ đứng giữa Ma Nương và Tam Nhiệt, tay nắm chặt vào viền chiếc hộp đá đen, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Ma Nương với sự đau đớn không lời.
“Nếu tôi ở lại,” hắn nói, giọng khàn đặc đến mức tự bản thân cũng chẳng hiểu mình đang nói thật hay chỉ là ảo tưởng, “ánh sáng sẽ hủy diệt tôi – và rồi… cô sẽ phải sống với một con quái vật.”
Ma Nương gào lên: “Tôi không cần ánh sáng! Tôi chỉ muốn anh!”
Thạch Lệ lắc đầu. “Cô không hiểu… ánh sáng không phải là thứ có thể được từ bỏ dễ dàng. Nó là một phần của tôi – và nếu tôi rời bỏ nó, thì…” Hắn ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía chiếc hộp đá đen như thể đang tìm kiếm sự cứu rỗi trong những khối đá tối tăm đó.
Tam Nhiệt bỗng nhiên bước lên, giọng run rẩy: “Anh… anh có cách nào để cứu lấy bản thân không?”
Thạch Lệ quay lại, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn. “Không. Tôi không thể cấm đoán ánh sáng – trừ khi tôi từ bỏ nó hoàn toàn.” Hắn nhìn về phía Ma Nương một lần nữa, rồi chậm rãi lùi lại một bước. “Nếu tôi đi… thì ánh sáng sẽ biến mất. Và nếu tôi ở lại…”
“Cô sẽ phải sống với một con quái vật!”
Thạch Lệ thở dài, tay siết chặt lấy viền chiếc hộp đá đen như thể đang chuẩn bị từ bỏ mọi thứ. Trong khoảnh khắc đó, cả không gian xung quanh dường như ngừng lại – chỉ còn lại tiếng gió lùa qua khe hở trong hộp đá, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ.
Ma Nương cố gắng chạy đến phía hắn, nhưng chân nàng trượt ngã trên mặt đất – một dấu hiệu đầu tiên cho thấy ánh sáng đang tác động lên cơ thể nàng. “Anh không được đi!” Nàng gào lên, tay nắm chặt lấy vai Thạch Lệ. “Tôi sẽ chết nếu anh rời bỏ tôi!”
Thạch Lệ nhìn xuống nàng, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn. “Cô biết rằng nếu tôi ở lại… cô sẽ phải chịu đựng điều đó mỗi ngày.”
“Vậy thì hãy chọn – chọn tôi!” Ma Nương khóc nức nở, nước mắt tuôn như suối. “Tôi không cần ánh sáng! Tôi chỉ muốn anh – dù là một phần của bóng tối cũng được!”
Thạch Lệ đứng im lặng, tay siết chặt lấy viền hộp đá đen. Trong đầu hắn, một hình ảnh hiện lên: **Một người đàn ông từng yêu thương nàng – giờ đây, đang chuẩn bị từ bỏ chính mình để cứu lấy cô.**
Tam Nhiệt nhìn cảnh tượng đau lòng trước mắt, tim nàng như bị xé nát. Trong đầu cô, một câu hỏi quen thuộc vang lên: **Liệu có cách nào để cứu anh không?**
Thạch Lệ rũ xuống, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Tôi… tôi không thể chọn được.”
---
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận