Chương 10
---
**CHƯƠNG 10: CHIẾC HỘP ĐÁ KHÔNG LỜI**
---
### **PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**
Không gian xám xịt bao trùm nơi này, như thể cả thế giới đã bị tách ra khỏi thời gian. Chỉ còn lại tiếng gió lùa qua khe hở trong chiếc hộp đá đen, vang lên âm thanh khắc nghiệt như lời cảnh báo từ quá khứ. Ma Nương ngồi xếp bằng trên mặt đất, chân nàng vẫn nhức buốt sau khi trượt ngã, nhưng cảm giác đau đớn đó có lẽ không đủ để khiến nàng chú ý. Ánh mắt nàng dán chặt vào Thạch Lệ—con người đang đứng cách xa nàng một bước, tay siết chặt viền hộp đá như thể nắm giữ một phần linh hồn của chính mình.
“Anh không thể chọn được…” Nàng lẩm bẩm, giọng run rẩy đến mức từng từ đều vỡ vụn trong không khí. “Vậy thì… chúng ta sẽ cùng nhau chịu đựng.”
Thạch Lệ quay lại, ánh mắt vẫn đầy tuyệt vọng. Hắn nhìn nàng như thể muốn tìm một lời hứa nào đó trong đôi mắt nàng, nhưng Ma Nương chỉ trừng trố nhìn lại, không nói gì thêm. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài—trong đó có cả sự đau đớn của Tam Nhiệt đứng bên cạnh, tay cô siết chặt vào vai mình đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt.
“Có lẽ… tôi hiểu rồi.” Cô khẽ nói, giọng vỡ vụn như từng mảnh sương sớm tan chảy. “Anh không thể rời bỏ ánh sáng, và cũng không thể sống sót nếu ở lại với nó…”
Thạch Lệ lắc đầu một cách yếu ớt. “Tôi… tôi chỉ muốn được yên bình.”
“Yên bình?” Tam Nhiệt cười khẩy, nước mắt trào ra từ khóe mắt. “Cô có biết cái giá của sự yên bình là gì không? Là để chính con người mình trở thành kẻ đáng sợ nhất trong bóng tối!”
Ma Nương nhíu mày, đứng dậy bằng cả sức lực còn lại, giọng nàng run rẩy: “Tam Nhiệt… anh ấy không thể chọn. Nếu anh ấy rời bỏ ánh sáng, thì…”
“Thì gì?” Tam Nhiệt quay lại, ánh mắt đanh thép như kim loại lạnh. “Thì chúng ta sẽ mất anh ấy! Thạch Lệ có thể chết—và nếu anh ấy sống sót, thì cả thế giới sẽ phải trả giá!”
Thạch Lệ không nói gì. Hắn chỉ đứng yên trong im lặng, ánh mắt trống rỗng như một chiếc hộp đá không đáy. Nàng nhớ lại khoảnh khắc khi hắn bị ánh sáng trói buộc—khi hắn là một con người bình thường, không phải linh hồn đam mê ánh sáng. Nhưng giờ đây, hắn đã trở thành thứ gì đó khác.
“Tôi… tôi có thể giúp anh.” Ma Nương bước lại gần hơn, tay nắm chặt vai Thạch Lệ. “Nếu anh rời bỏ ánh sáng, thì tôi sẽ không để nó tàn phá tôi. Tôi sẽ…”
“Cô không hiểu!” Thạch Lệ đột ngột quát lên, giọng hắn vang vọng như sấm rền. “Khi tôi rời bỏ ánh sáng, nó sẽ không chỉ biến mất—nó sẽ phản噬! Ánh sáng không phải thứ dễ dàng từ bỏ. Nó sẽ cắn lại, sẽ ăn vào da thịt tôi, sẽ… sẽ khiến tôi thành một con quái vật!”
Tam Nhiệt hít thở gấp gáp. Nàng hiểu rồi—nếu Thạch Lệ rời đi, ánh sáng sẽ hủy diệt chính hắn, nhưng nếu ở lại, thì nàng và Ma Nương sẽ phải sống chung với một linh hồn bị ám ảnh. Điều gì tồi tệ hơn?
Một tiếng ồn vang lên từ phía sau. Một vật thể nào đó đang lơ lửng trong không khí—đôi cánh bằng đá mỏng, hình dạng giống như cánh bướm nhưng đầy gai nhọn. Nàng nhận ra đó là một mảnh của **Dị Thạch**, thứ có thể bắt được ánh sáng và biến nó thành vật chất hữu hình.
“Cái gì vậy?” Ma Nương quay lại, ánh mắt tràn đầy nỗi sợ hãi.
Thạch Lệ không đáp, chỉ nhìn chăm chú vào mảnh Dị Thạch đang rơi chậm rãi xuống mặt đất. Hắn nhặt nó lên, ngón tay của hắn chạm vào những gai nhọn—cảm giác đó khiến hắn run rẩy.
“Anh đã để ánh sáng tác động đến cơ thể mình.” Ma Nương nói, giọng khàn đặc. “Nó đang ăn dần vào người anh, không phải sao?”
Thạch Lệ không đáp lại, chỉ lắc đầu một cách vô vọng. Hắn cất mảnh Dị Thạch vào túi áo, ánh mắt đầy sự đau đớn. Trong đầu hắn, hình ảnh của người đàn ông từng yêu nàng—chính mình—đang dần biến mất, thay thế bằng một bóng quái vật hung ác.
Tam Nhiệt thở dài, nhắm mắt lại. “Tôi… tôi không thể cứu anh được. Nhưng ít nhất, tôi sẽ cố gắng làm mọi thứ để bảo vệ cô.” Nàng nói, ánh mắt hướng về Ma Nương, như thể muốn trao cho nàng một sự an ủi nào đó.
Ma Nương không đáp, chỉ đứng lặng im, tay nắm chặt lấy tay Thạch Lệ. Hắn vẫn chưa rời đi—và nàng biết rằng, nếu hắn rời đi, thì cả thế giới sẽ phải trả giá. Nhưng nếu ở lại… thì nàng sẽ phải sống chung với một con quái vật.
Trong khoảnh khắc đó, gió lùa qua khe hở trong hộp đá, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ—và một điều gì đó khác đang âm thầm chuyển động trong bóng tối…
---
### **PHẦN 2 - CAO TRÀO**
Thạch Lệ đột ngột bước lên phía trước, tay nắm chặt lấy chiếc hộp đá đen. Ánh mắt hắn lấp lánh như thể đang đối đầu với một thứ gì đó vô hình. “Tôi… tôi sẽ không rời bỏ cô nữa.”
Ma Nương mở to đôi mắt—nàng chưa hiểu ý nghĩa của câu nói ấy. “Anh vừa mới nói rằng…”
“Tôi đã nói sai.” Thạch Lệ lắc đầu, giọng run rẩy đến mức từng từ đều vỡ vụn trong gió. “Tôi không thể rời bỏ ánh sáng… nhưng tôi cũng sẽ không để nó hủy diệt chính mình. Tôi sẽ tìm cách sống chung với nó—sống chung với cả cô và cả bóng tối.”
Tam Nhiệt hít một hơi sâu, tim nàng đập loạn nhịp. “Anh đang nói gì vậy? Nếu anh ở lại… thì ánh sáng sẽ tiếp tục ăn mòn anh!”
“Vậy thì tôi sẽ để nó ăn mòn.” Thạch Lệ nói, giọng hắn như thể đang thốt ra từ tận cùng của sự tuyệt vọng. “Nếu phải chọn giữa ánh sáng và bóng tối, thì tôi sẽ chọn cả hai—dù biết rằng điều đó có nghĩa là tôi sẽ chết trong đau đớn.”
Ma Nương không nói gì, chỉ đứng yên trước mặt hắn, tay vẫn nắm chặt lấy vai Thạch Lệ. Trong đầu nàng, một hình ảnh hiện lên: Một người đàn ông đang từ bỏ chính mình—không phải vì ánh sáng, mà vì sự lựa chọn của chính bản thân.
“Anh… anh sẽ chết.” Nàng khẽ nói, giọng đầy nỗi sợ hãi.
“Không,” Thạch Lệ cười khẩy, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn nhưng lại kiên cường như một ngọn lửa không bao giờ tắt. “Tôi sẽ sống—dù là trong đau khổ.”
Tam Nhiệt không thể tin nổi vào tai mình. “Anh đang nói gì vậy? Anh… anh muốn dùng Dị Thạch để…”
Thạch Lệ quay lại, ánh mắt đầy sự quyết tâm. “Đúng vậy. Tôi sẽ dùng Dị Thạch này để bắt giữ ánh sáng—dùng nó như một cái bẫy. Nếu tôi có thể giam cầm ánh sáng trong đó… thì ít nhất, tôi sẽ không bị nó hủy diệt.”
Ma Nương mở to mắt, nước mắt trào ra. “Anh đang tự hủy diệt chính mình!”
“Tôi không còn lựa chọn nào khác,” Thạch Lệ đáp lại, tay nắm chặt lấy mảnh Dị Thạch trong túi áo. “Nếu tôi rời bỏ ánh sáng, thì nó sẽ quay lại cắn tôi—và nếu tôi ở lại, thì cả hai chúng ta sẽ sống dưới bóng tối.”
Tam Nhiệt thở gấp, bước lên phía trước. “Anh không thể làm việc này! Dị Thạch là một thứ nguy hiểm—nó có thể tiêu diệt anh trong vài giây!”
“Tôi biết,” Thạch Lệ lắc đầu. “Nhưng tôi đã chọn. Tôi sẽ không để ánh sáng hủy diệt chính mình, và cũng sẽ không để bóng tối nuốt trọn cô.”
Ma Nương cố gắng chạy đến phía hắn, nhưng chân nàng lại trượt ngã một lần nữa—một dấu hiệu rõ ràng cho thấy ánh sáng đang tác động lên cơ thể nàng. “Anh… anh không thể làm điều đó!”
Thạch Lệ quay lại, ánh mắt đầy sự đau đớn. “Tôi phải làm. Nếu tôi không làm, thì cả hai chúng ta sẽ chết—một trong số chúng tôi sẽ mất đi. Nhưng nếu tôi dùng Dị Thạch này, thì ít nhất… ít nhất tôi có thể bảo vệ cô.”
Tam Nhiệt nhìn hắn với ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Anh không hiểu! Anh đang tự sát!”
Thạch Lệ cười khẩy, nhưng trong nụ cười đó là sự đau đớn đến tột cùng. “Tôi biết mình đang làm gì. Và tôi cũng biết… nếu anh không giúp tôi, thì tôi sẽ không thể hoàn thành điều này.”
Tam Nhiệt đứng lặng im, ánh mắt trống rỗng. Trong đầu nàng, một câu hỏi quen thuộc vang lên: Liệu có cách nào để cứu anh không?
Trước khi nàng kịp trả lời, Thạch Lệ đã cởi áo khoác của mình ra, đặt mảnh Dị Thạch lên ngực. Ánh mắt hắn nhìn về phía Ma Nương—một lần nữa, như thể muốn trao cho nàng một lời hứa nào đó.
“Cô… cô sẽ sống tiếp. Cô sẽ không còn phải chịu đựng điều này nữa.”
Ma Nương không nói gì, chỉ đứng lặng im trước mặt hắn. Trong đầu nàng, hình ảnh của Thạch Lệ—người từng yêu thương nàng, giờ đây đang chuẩn bị từ bỏ chính mình để cứu lấy cô—chạm đến trái tim nàng một cách dữ dội.
“Anh… anh sẽ không chết,” nàng khẽ nói, giọng đầy sự tuyệt vọng. “Tôi sẽ tìm cách giúp anh!”
Thạch Lệ mỉm cười yếu ớt. “Cô không thể cứu tôi được. Nhưng ít nhất… tôi có thể để lại một điều gì đó cho cô.”
Hắn đặt tay lên tấm Dị Thạch, và trong khoảnh khắc đó—ánh sáng bùng phát từ trong hộp đá, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ. Tia sáng chiếu thẳng vào ngực hắn, như thể đang cố gắng nuốt trọn linh hồn của một người đàn ông đang tự nguyện hy sinh…
Tam Nhiệt và Ma Nương ngã xuống đất, tay siết chặt vào nhau—những tiếng thét kinh hoàng vang lên trong không gian xám xịt. Trong khi đó, Thạch Lệ đứng im lặng trước ánh sáng đang xé toạc cơ thể hắn…
---
### **PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**
Ánh sáng từ Dị Thạch lan rộng như một ngọn lửa dữ dội, bao trùm toàn bộ không gian. Tam Nhiệt và Ma Nương bị văng ra xa, cơ thể nàng ta đầy vết thương do lực mạnh từ vụ nổ.
Thạch Lệ đứng yên đó—không di chuyển, không thở, như một bức tượng đá được ánh sáng chạm vào. Tuy nhiên, trong đôi mắt của hắn, ánh sáng đã bắt đầu thay đổi—nó đang hòa quyện với bóng tối, tạo nên một thứ gì đó mới.
“Anh… anh vẫn còn sống?” Ma Nương cố gắng đứng dậy, tay siết chặt vào vai Thạch Lệ.
Hắn không đáp lại, chỉ lắc đầu một cách yếu ớt. Ánh sáng đang xé toạc cơ thể hắn—mỗi khoảnh khắc trôi qua, hắn lại gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.
“Anh sẽ không chết,” Ma Nương khẽ nói, giọng đầy sự tuyệt vọng. “Tôi sẽ cứu anh!”
Thạch Lệ mỉm cười yếu ớt. “Cô không thể cứu tôi được… nhưng ít nhất, tôi đã để lại một điều gì đó cho cô.”
Trong tay hắn, một vật thể nhỏ bé bắt đầu phát sáng—đó là mảnh Dị Thạch mà hắn đã dùng để giam cầm ánh sáng. Nhưng giờ đây, nó đang tỏa ra thứ ánh sáng khác—một thứ ánh sáng mới, kết hợp giữa sự tươi sáng và bóng tối.
“Đây… là điều gì?” Tam Nhiệt nhìn chăm chú vào mảnh Dị Thạch trong tay Thạch Lệ, giọng nàng đầy ngạc nhiên.
Thạch Lệ không nói gì, chỉ đưa nó lại gần Ma Nương—một lần nữa, như thể muốn trao cho nàng một lời hứa cuối cùng. “Nếu… nếu tôi chết, thì hãy dùng thứ này để cứu cô.”
Ma Nương nắm chặt mảnh Dị Thạch, nước mắt tuôn ra từ khóe mắt. Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng bùng phát mạnh hơn—thần linh của ánh sáng đang cố gắng nuốt trọn một người đàn ông đang từ bỏ chính mình…
Một tiếng nổ vang lên trong không gian xám xịt. Thạch Lệ ngã xuống đất, cơ thể hắn tan rã thành những mảnh vỡ—mỗi mảnh đều phát sáng như một sao băng. Trong khi đó, ánh sáng từ Dị Thạch đang lan rộng hơn nữa, cuốn theo những mảnh vỡ của quá khứ…
Ma Nương và Tam Nhiệt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đau đớn trước mắt—trong tay nàng, mảnh Dị Thạch phát ra ánh sáng mới, nhưng cũng chứa đựng bóng tối.
“Anh sẽ không chết,” Ma Nương lẩm bẩm, giọng đầy sự tuyệt vọng. “Tôi sẽ tìm cách cứu anh… dù là bằng bất kỳ giá nào.”
Trong lúc đó, một hình ảnh hiện lên—một thứ gì đó đang âm thầm chuyển động trong bóng tối phía sau họ. Một bóng đen khổng lồ đang tiến gần hơn… và ánh sáng từ Dị Thạch có vẻ đã đánh thức một điều gì đó đáng sợ.
Một tiếng cười khẩy vang lên, đầy hận thù và lạnh lùng. “Các ngươi đã làm tôi tỉnh giấc…”
Trong khoảnh khắc đó, Ma Nương và Tam Nhiệt quay lại—tuy nhiên, ánh mắt họ không còn được ánh sáng soi chiếu. Thay vào đó, bóng tối đang bao trùm tất cả…
---
**[Cliffhanger]**
Ánh sáng từ Dị Thạch đã đánh thức một thứ gì đó trong bóng tối—một sinh vật khổng lồ, mang hình dạng của ánh sáng bị giam cầm. Nó đang tiến đến, với đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực.
Ma Nương và Tam Nhiệt đứng im lặng—nàng biết rằng, điều này không thể dừng lại. Đêm đã bắt đầu… và ánh sáng sẽ không bao giờ được cứu vãn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận