Chương 7
---
---
**PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**
Ánh sáng xanh lục từ chiếc hộp đá đen dường như vẫn còn hằn lại trong không gian, nhưng nay đã nhạt dần thành một màu tối tăm âm u. Tam Nhiệt tỉnh lại trong trạng thái hỗn loạn, đầu óc đầy những hình ảnh mờ ảo—Thạch Lệ đứng giữa ánh sáng, nụ cười đau đớn, tiếng khóc thét của chiếc hộp đá… Tất cả như một giấc mơ kéo dài vô tận. Cô cố gắng mở mắt, nhưng chỉ thấy bóng tối bao trùm quanh mình.
"Tam Nhiệt! Đừng ngủ nữa!" Ma Nương nắm chặt tay cô, giọng run rẩy. Tóc nàng rối bời, áo khoác rách nát, và đôi mắt đỏ ngầu vì nước mắt. Cô đang giữ một thanh kiếm ngắn bằng sắt gỉ, nhưng ánh sáng yếu ớt từ nó không đủ để xua tan bóng tối.
Tam Nhiệt cố gắng cử động, nhưng toàn thân cô tê liệt như thể bị một lực vô hình ghim xuống mặt đất. Nàng cảm thấy mình giống như một con rối—chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào thế giới này. "Chúng ta… đang ở đâu?" Cô khẽ hỏi, giọng run rẩy.
"Không phải 'đâu', mà là *khi nào*," Ma Nương lắc đầu, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. "Đây là thế giới trung gian—nơi linh hồn bị mắc kẹt giữa hiện thực và cõi chết." Cô dùng chân đẩy một mảnh đá vỡ bên cạnh, nhưng nó lập tức nổ thành bụi mịn như sương. "Thạch Lệ đã biến mất vào lỗ đen đó, cùng với phần linh hồn của em. Nhưng điều gì đang chờ đợi chúng ta… là thứ đáng sợ hơn cả cái chết."
Tam Nhiệt cố gắng gục đầu xuống, nhưng ngay lập tức cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ cổ xuống vai. Cô hoảng hốt quay người lại—chính nơi mà Thạch Lệ từng đứng, nay hiện ra hình ảnh của một con quái vật khổng lồ với đôi mắt đỏ rực như hai quả pháo hoa đang bùng cháy. Nó không di chuyển, nhưng ánh nhìn từ nó khiến Tam Nhiệt và Ma Nương cảm thấy mình bị xé toạc từng mảnh thịt.
"Đây là… thứ gì?" Tam Nhiệt lắp bắp, cố gắng trốn sau Ma Nương.
Ma Nương không trả lời. Thay vào đó, nàng bước ra phía trước, thanh kiếm trong tay run rẩy nhưng vẫn cố giữ vững. "Nó đã được sinh ra từ sự vỡ vụn của linh hồn Thạch Lệ và cái hộp kia… Nó là sự phẫn nộ của thế giới trung gian, một thứ không thể bị kiểm soát."
Con quái vật đột nhiên khẽ nhúc nhích—một động tác chậm như thể nó đang đánh thức từ giấc ngủ ngàn năm. Một tiếng hú dài như gió lùa qua hang động vang lên, khiến cả hai phụ nữ cảm thấy tim mình ngừng đập trong khoảnh khắc.
"Chúng ta sẽ không sống sót được," Tam Nhiệt khóc nức nở. "Không thể chiến đấu với thứ này… không ai có thể."
Ma Nương lắc đầu mạnh, nước mắt tràn ra từ khóe mắt. "Chúng ta *phải* chiến đấu. Nếu không, cả thế giới sẽ bị nó nuốt chửng, cùng với linh hồn của tất cả những người đã chết và những người còn sống. Thạch Lệ hy sinh để cứu em, nhưng nếu em để thứ này tồn tại, mọi hy sinh của anh ấy sẽ vô nghĩa."
Tam Nhiệt nín thở, nghe từng lời nói của Ma Nương vang vọng trong đầu như một lời hứa cuối cùng. Cô chậm rãi đứng dậy, chân run rẩy như những cành cây non. "Nếu em không thể chiến đấu… thì hãy để anh ấy dẫn đường cho em."
Con quái vật nhảy lên—một cú đập mạnh khiến cả mặt đất rung động. Tam Nhiệt và Ma Nương vội vàng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Một cơn gió dữ dội cuốn qua, mang theo mùi hôi thối của thịt mục nát và tro bụi.
"Chạy!" Ma Nương gào lên. Nhưng khi cô quay đầu lại—chỉ còn Tam Nhiệt đứng lặng im phía sau nàng, ánh mắt trống rỗng như thể cô đang nhìn thấy một thứ gì đó không thuộc về thế giới này.
---
**PHẦN 2 - CAO TRÀO**
Con quái vật tiến gần hơn, từng bước đi của nó tạo ra những vết nứt sâu trên mặt đất—những hố đen như miệng địa ngục. Tam Nhiệt cảm thấy sức mạnh trong tay mình tan chảy theo từng nhịp tim đập, nhưng cô vẫn không rời mắt khỏi hình ảnh đó. Trong đầu nàng, một giọng nói quen thuộc vang lên: *“Đừng sợ… em sẽ dạy anh cách chiến đấu.”*
Thạch Lệ—dù linh hồn của ông đã bị phong ấn trong chiếc hộp đá đen, nhưng nay lại xuất hiện như một bóng ma trong tâm trí Tam Nhiệt. Cô không hiểu tại sao lại vậy, nhưng hình ảnh của ông đang trở nên rõ ràng hơn từng ngày: đôi mắt ánh lên tia sáng vàng rực như mặt trời, giọng nói truyền vào tai nàng như tiếng gió lùa qua rừng cây.
"Chúng ta sẽ đánh nó bằng *tình yêu*," Tam Nhiệt khẽ thì thầm, không biết mình đang nói với ai—dù là Ma Nương hay chính bản thân cô. "Bởi vì nếu không có tình yêu… chúng ta chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng."
Ma Nương ngừng chạy, quay lại nhìn Tam Nhiệt như thể vừa nghe thấy một thứ kỳ lạ đến không tưởng. "Em đang nói gì? Chúng ta phải dùng vũ khí, không phải những lời mộng mị!"
"Vũ khí không đủ," Tam Nhiệt lắc đầu, giọng nàng chắc chắn hơn. Cô nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng khi Thạch Lệ cười—nụ cười đau đớn nhưng đầy yêu thương. "Anh từng nói rằng linh hồn của chúng ta sẽ không bao giờ chết nếu nó còn tồn tại trong những người sống khác. Vậy… em phải trở thành một phần của anh."
Nàng giơ tay lên, nắm chặt lấy thanh kiếm của mình—một thanh kiếm sắt gỉ, không có bất kỳ linh lực nào. Nhưng khi cô dùng sức mạnh từ trái tim để nhắm vào con quái vật, những sợi ánh sáng vàng lấp lánh bắt đầu bao phủ thanh kiếm.
"Em đang làm gì vậy?!" Ma Nương hét lên, mắt nàng mở to vì kinh ngạc. "Thanh kiếm này không thể phát ra sức mạnh như vậy! Em đã nói gì về tình yêu—tại sao em có thể dùng nó?"
Tam Nhiệt không trả lời. Cô chỉ nhìn vào con quái vật đang tiến gần lại từng bước, ánh mắt đầy quyết tâm. Trong khi đó, một giọng nói vang lên trong đầu cô—đó là Thạch Lệ: *“Nếu em muốn chiến đấu… hãy dùng sức mạnh của những người đã hy sinh cho em.”*
Một cơn gió bất ngờ cuốn qua, mang theo hàng ngàn hình ảnh—mặt trời mọc, hoa nở rộ, tiếng cười của trẻ thơ, và cả những khoảnh khắc đau thương. Những hình ảnh đó dường như là một phần của linh hồn Thạch Lệ, đang được Tam Nhiệt cảm nhận từng chút một.
"Anh… vẫn còn ở đây," cô khẽ thì thầm. "Dù anh đã biến mất… em có thể thấy anh trong mỗi hơi thở của mình."
Con quái vật hét lên một tiếng rùng rợn, và lần này—nó không đứng yên nữa. Nó lao về phía Tam Nhiệt với tốc độ khủng khiếp, nhưng đột nhiên dừng lại giữa không trung. Một ánh sáng vàng rực từ thanh kiếm của nàng phát ra, vươn lên như một tia chớp.
"Kẻ đã đến đây để cướp đi linh hồn—chúng ta sẽ không để anh làm được điều đó!" Tam Nhiệt gào lên, tiếng nói của nàng dội lại như một âm thanh từ tận đáy lòng Trái Đất.
Con quái vật run rẩy, đôi mắt đỏ rực nay trở nên mờ ảo—những tia sáng vàng đang xâm nhập vào cơ thể nó, từng mảnh thịt mục nát bong ra thành tro bụi. Nhưng sự phục hồi của nó không kéo dài lâu. Một tiếng gào thét vang lên từ sâu bên trong, và con quái vật biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một lỗ đen sâu hun hút phía sau.
Ma Nương đứng lặng im, ánh mắt tràn ngập sự hoài nghi. "Đây là… thật sao? Em đã đánh bại nó bằng cách dùng linh hồn của Thạch Lệ?"
Tam Nhiệt gật đầu, nhưng nhanh chóng run rẩy khi cảm thấy một cơn đau dữ dội lan từ ngực xuống chân. Nàng ngã quỵ xuống mặt đất, đôi mắt mờ đi. "Anh… đã cho em sức mạnh này—nhưng không phải để em sống sót."
"Em sẽ chết," Ma Nương khóc nức nở, cố gắng bế Tam Nhiệt lên vai. "Em không thể chết! Em là hy vọng duy nhất của tất cả những người còn sống!"
"Vậy… hãy cứu anh," Tam Nhiệt yếu ớt nói. "Anh đang ở trong em—em sẽ không để anh biến mất lần nữa."
---
**PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**
Ma Nương cố gắng chạy, nhưng mỗi bước đi lại khiến nàng cảm thấy mình như đang lún vào cát. Cái lỗ đen sau lưng họ vẫn mở ra, hút từng mảnh linh hồn bị bỏ lại từ Thạch Lệ và những người khác. Cô không biết nơi nào là giới hạn của thế giới trung gian—chỉ biết rằng nếu để Tam Nhiệt chết tại đây, mọi thứ sẽ kết thúc trong bóng tối vĩnh viễn.
"Chúng ta… có thể sống sót được," cô tự nhủ, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Tôi sẽ đưa em đến nơi an toàn—nơi linh hồn của chúng ta có thể hòa quyện với ánh sáng."
Nhưng trong khi Ma Nương đang chạy, một bóng hình khác xuất hiện từ lỗ đen phía sau. Nó không phải là con quái vật kia—mà là một người đàn ông mặc áo choàng đen, mái tóc bạc như tuyết rơi trong gió. Hắn đứng đó, ánh mắt hùng vĩ nhưng đầy lạnh lùng.
"Tam Nhiệt," giọng hắn vang lên, đầy quyền lực và uy nghi. "Ngươi đã dùng linh hồn của Thạch Lệ để chiến đấu—nhưng ngươi không hiểu rằng *chính anh ấy mới là thứ đang bị trói buộc*."
Ma Nương dừng lại, ánh mắt tràn ngập hoài nghi. "Anh là ai?"
"Hắn là người đã tạo ra linh hồn này," Tam Nhiệt yếu ớt nói từ trên vai nàng. "Hắn… là một trong những người đã bị phong ấn cùng với Thạch Lệ."
Người đàn ông gật đầu, ánh mắt nhìn về phía lỗ đen như thể nó đang thấy điều gì đó không thể hiện ra. "Thạch Lệ chỉ là một phần của cái trống rỗng lớn hơn—và nếu Tam Nhiệt muốn cứu anh ấy… cô phải đối mặt với sự thật về thế giới này."
"Không," Ma Nương lắc đầu mạnh, giọng nàng run rẩy nhưng đầy quyết tâm. "Cô sẽ không để em đối mặt với điều đó. Em đã chịu đủ rồi—không ai có thể đưa em trở lại hiện thực nếu em chết ở đây."
Người đàn ông cười một cách lạnh lùng, ánh mắt tràn ngập sự khinh miệt. "Vậy thì… hãy thử xem liệu *chính cô* có phải là kẻ cần được cứu không."
Anh ta giang tay ra—và trong khoảnh khắc đó, cả không gian xung quanh họ bắt đầu run rẩy như thể một trận động đất đang đến gần. Ma Nương và Tam Nhiệt ngã xuống mặt đất, cảm thấy toàn thân bị lực mạnh cuốn vào phía trước.
"Chúng ta… sẽ chết," Ma Nương thì thầm, ánh mắt đầy tuyệt vọng. "Và em không còn thời gian để cứu mình nữa."
Trong khi đó, người đàn ông cười—một nụ cười như thể anh ta biết rằng sự sống của họ đã được phán xét. Nhưng Tam Nhiệt, dù yếu ớt, vẫn cố gắng nhìn về phía anh ta. Trong đầu nàng, Thạch Lệ nói: *“Đừng để bản thân em chết trong cơn tuyệt vọng… bởi vì nếu em không còn ở đây, thì ai sẽ là ánh sáng cho thế giới?”*
---
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận