Chương 6
---
---
**PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**
Một cảm giác nặng trĩu như thể cả cơ thể Tam Nhiệt bị nhét vào túi nilon và kéo xuống đáy đại dương. Cô mở mắt, ánh sáng mờ ảo như những tia nắng xuyên qua lớp sương dày đặc. Không gian xung quanh cô không còn là hang động tối tăm mà là một căn phòng trống trải, tường làm bằng đá lạnh lẽo, lấp lánh những vệt vàng óng như được ánh sáng mặt trời chạm qua hàng nghìn năm.
Tam Nhiệt ho khan, cơn đau đầu dữ dội như có hàng trăm cây kim nhọn đâm xuyên não. Cô đưa tay lên, thấy lòng bàn tay mình nhuốm một màu xanh lục mờ, giống như màu ánh sáng từ chiếc hộp đá đen mà Thạch Lệ để lại. Cảm giác đó vẫn bám riết không rời, như một thứ gì đó đã thấm vào da thịt cô.
"Tam Nhiệt..." Một giọng nói khàn đặc vang lên bên cạnh. Cô quay đầu, thấy Ma Nương đang ngồi bên cạnh, lưng tựa vào bức tường đá. Ánh mắt nàng lấp lánh ánh bạc, như thể có thứ gì đó đang phản chiếu trong đôi mắt ấy—một hình bóng mà Tam Nhiệt không thể nhìn rõ.
"Chúng ta... ở đâu?" Tam Nhiệt hỏi, giọng khàn đặc như thể cổ họng cô bị đốt cháy.
Ma Nương chậm rãi đứng dậy, bước đi từng bước một, bàn tay run rẩy nắm chặt thanh kiếm của mình. "Đây là nơi mà ký ức bị lãng quên sẽ trở về," nàng nói, giọng đầy ám ảnh. "Một không gian không thuộc về quá khứ hay hiện tại. Nơi đây, thời gian và không gian chỉ tồn tại theo ý muốn của những ai đang nhớ lại."
Tam Nhiệt cảm thấy một cơn đau nhói trong tim. Cô nhớ lại hình ảnh cuối cùng trước khi bị cuốn vào dòng chảy ánh sáng—bức tranh xé toạc với hai nhân vật đối lập, và thiếu nữ khóc giữa bóng tối. Nhưng giờ đây, cô không thể xác định được ai là người đó.
"Thạch Lệ..." Tiếng gọi nhẹ nhàng thoát ra từ miệng cô, đầy chất vấn. "Anh ấy... đã chết rồi sao?"
Ma Nương quay lại, ánh mắt nàng như nhìn thấu từng tế bào trong cơ thể Tam Nhiệt. "Chết? Không, không phải là cái chết bình thường. Anh ấy... đang bị giữ lại bởi một thứ gì đó lớn hơn cả sinh mạng của mình."
Tam Nhiệt cảm thấy tim mình ngừng đập. Câu trả lời của Ma Nương như một cú đánh trực tiếp vào ngực cô. "Thứ gì?" Cô hỏi, giọng run rẩy.
Ma Nương không đáp. Thay vào đó, nàng bước đến phía chiếc hộp đá đen đang nằm ở trung tâm căn phòng. Hộp vẫn phát ra ánh sáng xanh lục mờ ảo, nhưng giờ đây, nó như một con mắt mở to, nhìn chằm chằm vào Tam Nhiệt.
"Em không thể trốn tránh mãi," Ma Nương nói, giọng nàng trở nên nghiêm khắc như khi cô đối đầu với Thạch Lệ lần cuối. "Hãy chọn đi—nhớ lại quá khứ, hay quên nó?"
Tam Nhiệt nắm chặt tay, ánh sáng xanh lục từ lòng bàn tay lan rộng hơn, bao phủ toàn bộ cơ thể cô. Cô cảm thấy mình đang bị kéo về một hướng nào đó, nhưng không phải là dòng chảy ký ức như trước—lần này, nó giống như một lời triệu hồi từ tận đáy trái tim.
"Em... sẽ nhớ lại," Tam Nhiệt nói, giọng nàng đầy quyết tâm. "Dù phải trả giá như thế nào."
Ma Nương gật đầu, ánh mắt nàng tràn ngập sự đồng cảm và nỗi đau. "Vậy thì hãy bắt đầu đi."
Chiếc hộp đá đen bỗng phát ra một âm thanh vang dội, giống như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ đang tỉnh giấc sau ngàn năm dài ngủ mê. Ánh sáng xanh lục bùng lên dữ dội hơn, và trong khoảnh khắc đó, Tam Nhiệt cảm thấy mình bị cuốn vào một luồng lực mạnh mẽ—một thứ gì đó đã chờ đợi cô từ rất lâu, sẵn sàng bộc lộ mọi bí mật ẩn giấu.
---
**PHẦN 2 - CAO TRÀO**
Ánh sáng xanh lục như sóng thần tràn ngập không gian, và Tam Nhiệt cảm thấy bản thân mình đang bị tách rời khỏi thực tại—không phải là một dòng chảy ký ức nữa, mà là sự phân mảnh của chính tâm hồn cô. Những hình ảnh vụn vỡ bắt đầu hiện lên trong đầu:
Một buổi chiều mùa thu, gió cuốn lá vàng rơi trên mặt hồ. Một người đàn ông đứng bên cạnh cô—Thạch Lệ, ánh mắt ông đầy nỗi đau và sự tiếc nuối. Trong tay ông là thanh kiếm của Tam Nhiệt, nhưng không phải để chiến đấu, mà để... "Giải thoát" cô khỏi một cái gì đó.
Ký ức tiếp theo: Một trận chiến giữa hai người—Thạch Lệ và Ma Nương. Họ không gào thét hay ném ra những lời mắng nhiếc, chỉ đơn giản là hai con người đối đầu với nhau trong sự đau đớn của chính mình. Thạch Lệ đã dùng kiếm của Tam Nhiệt để cắt đứt một thứ gì đó đang bám vào tay Ma Nương, nhưng điều đó khiến ông bị thương nặng.
Rồi hình ảnh cuối cùng: Một phòng khám tối tăm, nơi Tam Nhiệt ngồi bên cạnh Thạch Lệ đang dần nhạt phai đi. Cô ôm chặt tay ông, nhưng không thể ngăn được sự rời xa của người đàn ông mà cô yêu nhất. Thạch Lệ đã chết—nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, ông đã truyền lại cho cô một thứ gì đó, thứ khiến ánh sáng xanh lục ấy phát sinh từ cơ thể cô.
Tam Nhiệt mở mắt, nước mắt tràn ra. Cảm giác đau đớn lan rộng khắp cơ thể cô—không phải là thể xác mà là tâm hồn. Nàng đã nhớ lại tất cả: Thạch Lệ không phải người chết vì chiến tranh hay bệnh tật, mà bị bắt giữ bởi một sức mạnh cổ xưa gọi là "Bản Ngã Bị Chôn Vùi" — thứ đã xâm nhập vào cơ thể ông khi Ma Nương cố gắng ngăn chặn một cuộc diệt vong.
"Ông ấy... không chết vì bất kỳ ai," Tam Nhiệt khóc, giọng nàng nghẹn ngào. "Mà vì sự cứu rỗi của em."
Ma Nương đứng yên bên cạnh, ánh mắt nàng đầy nỗi đau và sự xót xa. "Anh ấy đã hy sinh bản thân để giải phóng em khỏi nó—điều mà anh ấy biết em không thể vượt qua một mình."
Tam Nhiệt nắm chặt thanh kiếm của mình, ánh sáng xanh lục bùng lên mạnh mẽ hơn. "Vậy thì em sẽ hoàn thành điều ông ấy đã bắt đầu," nàng nói, giọng đầy quyết tâm. "Em sẽ tìm ra cách đưa anh ấy trở lại thế giới sống."
Ma Nương gật đầu, nhưng trong mắt nàng có một thứ gì đó khác—một nỗi sợ hãi sâu sắc. "Chúng ta không thể làm được điều đó, Tam Nhiệt," nàng nói, giọng run rẩy. "Bản Ngã Bị Chôn Vùi đã hấp thụ phần linh hồn của anh ấy. Nếu em cố gắng đưa ông ấy về, cả hai sẽ bị cuốn theo nó."
Tam Nhiệt không nghe. Cô bước đến gần chiếc hộp đá đen, ánh sáng xanh lục từ cơ thể nàng lan tỏa ra, bao quanh toàn bộ căn phòng. "Em đã trải qua tất cả những điều này," cô nói, giọng đầy xúc động. "Và em sẽ không để ai phải chịu đựng điều đó một lần nữa—không phải Thạch Lệ, cũng không phải em."
Chiếc hộp đá đen run rẩy dữ dội, như thể nó đang cố gắng phản kháng lại sự hiện diện của Tam Nhiệt. Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ bên trong, giống như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
"Chết tiệt!" Ma Nương hét lên, lao đến đỡ lấy Tam Nhiệt khi cô bị cuốn vào dòng chảy ánh sáng mạnh hơn. "Em không thể làm điều này! Nó sẽ tiêu diệt em và Thạch Lệ cùng một lúc!"
Nhưng Tam Nhiệt đã không còn nghe thấy gì nữa. Trong lòng nàng, sự đau đớn và nỗi nhớ về Thạch Lệ trở thành động lực mạnh mẽ, khiến cô tiến gần hơn đến chiếc hộp. Ánh sáng xanh lục từ cơ thể cô bắt đầu thấm vào những kẽ hở của hộp đá, như thể nó đang cố gắng phá vỡ một lớp vỏ bọc dày đặc.
"Thạch Lệ... em sẽ đưa anh về," Tam Nhiệt thì thầm, giọng nàng đầy sự đau khổ và tình yêu thương. "Dù phải trả giá bằng cả linh hồn của em."
Chiếc hộp đá đen bỗng nứt toác một cách kinh khủng—những vệt xanh lục lan rộng như mạng nhện từ bên trong ra ngoài. Trong khoảnh khắc đó, Ma Nương cảm thấy một sức mạnh cổ xưa đang trào ra từ chiếc hộp, cuốn theo cả cơ thể cô và Tam Nhiệt vào một không gian khác—một nơi mà thời gian ngừng lại, chỉ còn lại hai con người và một linh hồn đang bị phân mảnh.
---
**PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**
Khi ánh sáng xanh lục bùng lên dữ dội nhất, Tam Nhiệt cảm thấy cơ thể mình đang tan rã—không phải là cái chết, mà là sự hợp nhất giữa linh hồn cô và một thứ gì đó lớn hơn cả bản thân. Cô nhìn lại, thấy Ma Nương đang nắm chặt tay nàng, ánh mắt đầy lo lắng.
"Em không thể làm điều này," Ma Nương khóc, giọng nàng nghẹn ngào. "Nếu em mở ra chiếc hộp này, linh hồn của Thạch Lệ và cả em sẽ bị vĩnh viễn phong ấn trong thế giới trung gian—không còn cơ hội trở lại!"
Tam Nhiệt không đáp lại. Cô chỉ nhìn vào khoảng trống giữa hai người, nơi một bóng hình đang dần hiện ra—Thạch Lệ, với ánh mắt u buồn và sự đau đớn đã được che giấu hàng nghìn năm qua. "Anh... đã chờ em rất lâu," giọng ông vang lên, như thể từ tận sâu trong cõi hư vô.
"Vậy thì hãy cho anh về," Tam Nhiệt nói, nước mắt tràn ra. "Em sẽ không để ai phải chịu đựng điều này nữa."
Thạch Lệ gật đầu, nhưng rồi hình ảnh ông bắt đầu mờ dần—từng mảnh của linh hồn đang bị kéo vào chiếc hộp đá đen. Ma Nương cố gắng chạy đến bên cạnh Tam Nhiệt, nhưng chân nàng dẫm trúng một vật gì đó cứng rắn—chiếc hộp đá đã nổ tung hoàn toàn, để lộ ra một lỗ sâu hun hút như một miệng địa ngục.
"Tam Nhiệt! Nhìn lại!" Ma Nương hét lên, cố gắng kéo Tam Nhiệt khỏi lỗ đen đang nuốt từng mảnh của linh hồn Thạch Lệ và cả cô.
Nhưng Tam Nhiệt đã không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu nàng, hình ảnh cuối cùng là cảnh Thạch Lệ đứng giữa ánh sáng xanh lục, nở một nụ cười đầy đau đớn—một nụ cười mà cô chưa từng thấy trong đời thực.
Và rồi...
Mọi thứ chìm vào bóng tối.
Chiếc hộp đá đen bỗng phát ra một âm thanh khóc thét dữ dội, và từ trong đó, một hình ảnh mới hiện lên—đó là một con quái vật khổng lồ, với đôi mắt đỏ rực như có thể thiêu đốt cả thế giới. Nó đang trừng nhìn xuống Tam Nhiệt và Ma Nương, miệng há rộng như một cái hố sâu không đáy.
"Chúng ta... đã mất rồi," Ma Nương thì thầm, ánh mắt nàng đầy tuyệt vọng. "Nó sẽ nuốt lấy tất cả."
Cô nắm chặt thanh kiếm của mình, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô biết rằng những gì họ đã trải qua chỉ là khởi đầu—một cuộc chiến không có kết thúc, và một con quái vật đang chờ đợi để xé toạc cả thế giới.
---
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận