Chương 5

**Chương 5**

---

**Chương 5: Khói Đen Từ Quá Khứ**

---

### **PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**
*“Tại sao anh lại ở đây?”* Câu hỏi đó vẫn vang lên trong đầu Tam Nhiệt như một âm thanh không thể xóa nhòa. Ký ức bị xé toạc, cảm giác đau đớn lan từ đầu đến chân—như thể cơ thể cô vừa trải qua hàng trăm trận chiến trong khoảnh khắc. Cô đứng giữa bóng tối lạnh lẽo, ánh mắt quay về phía Thạch Lệ đang đứng yên lặng như một pho tượng đá mài bóng.

Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hỗn tạp của máu khô. Ánh sáng xanh lục từ dòng ký ức bị xé toạc vẫn còn vương vấn trong không gian, tạo thành những dải ánh sáng loang lổ như mạng nhện. Tam Nhiệt cắn chặt môi, cố gắng ổn định hơi thở. Cô biết mình đã bước vào một nơi mà ngay cả cái chết cũng không thể xóa bỏ dấu ấn của nó—một địa ngục không có cửa ra.

Thạch Lệ vẫn giữ nguyên tư thế đứng, tay cầm thanh kiếm sáng rực như mặt trời đang lặn. Trong ánh mắt ông, có điều gì đó khiến Tam Nhiệt muốn khóc: sự hối hận, hay nỗi đau không thể giải bày? Cô nhớ lại hình ảnh cái xác trôi dạt giữa dòng nước đen kịt—thật ra, cô đã từng thấy nó trước đây, nhưng tại sao... tại sao lại là Thạch Lệ?

“Em phải chọn,” Thạch Lệ nói, giọng ông khàn đặc như thể đã trải qua hàng ngàn năm im lặng. “Lấy lại ký ức và mất đi chính mình, hay để mọi thứ giữ nguyên và tiếp tục sống trong vô thức?”

Tam Nhiệt không đáp lại. Cô chỉ nắm chặt thanh kiếm, cảm nhận sự lạnh buốt lan từ lưỡi kiếm vào tay mình. Nó không phải là một vũ khí thông thường—nó mang theo hơi thở của Thạch Lệ, một phần ký ức và nỗi đau của ông. Nhưng tại sao ông lại để nó ở đây, trong chiếc hộp đá đen?

Đột nhiên, ánh sáng xanh lục bùng lên dữ dội hơn, như thể có thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ không gian này. Tam Nhiệt quay người lại—trước mặt cô là Ma Nương, đứng giữa một漩涡 (vortex) của ánh sáng và bóng tối. Tóc nàng bay loạn xạ trong gió, đôi mắt đỏ thẫm như hai ngọn lửa đang thiêu đốt mọi thứ quanh đó. Trong tay Ma Nương là một thanh kiếm đính trên mảnh giấy vàng—chắc chắn là một vũ khí mang sức mạnh kỳ dị.

“Em đã đến đây,” Ma Nương nói, giọng nàng không còn chút yếu đuối như trước. “Thế thì… em sẽ phải trả giá.”

Tam Nhiệt chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy một lực kéo mạnh từ phía sau. Cánh tay của cô bị ném ra, thanh kiếm trong tay đập xuống đất với tiếng vang chói tai. Cô lùi lại một bước, ánh mắt không rời khỏi Ma Nương—nàng đang nhìn cô như thể đang xem xét một con mồi dễ bắt.

“Anh ấy đã nói gì?” Ma Nương hỏi, giọng nàng nhạt nhẽo nhưng đầy ý nghĩa. “Về lý do tại sao em lại ở đây?”

Tam Nhiệt không đáp. Cô biết điều đó sẽ chỉ khiến Ma Nương càng thêm hung hăng. Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo lắng khác đang âm ỉ—nếu cô nói ra, liệu điều gì sẽ xảy ra? Liệu ký ức của Thạch Lệ có thực sự là câu trả lời cho tất cả những bí ẩn này?

Thạch Lệ vẫn đứng yên, như thể không muốn can thiệp vào cuộc đối đầu này. Nhưng trong ánh mắt ông, Tam Nhiệt nhận ra một điều: ông đang cố gắng bảo vệ cô bằng cách giữ im lặng.

“Đừng nghe lời của anh,” Ma Nương thốt lên, giọng nàng có chút khinh miệt. “Anh ấy chỉ muốn em vĩnh viễn không thể nhớ lại quá khứ—để em trở thành một con người khác.”

Tam Nhiệt cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Cô chưa từng nghĩ rằng Thạch Lệ sẽ nói dối, nhưng giờ đây… cô không còn cách nào để tin tưởng vào ông nữa.

“Em đã đủ lớn để tự quyết định,” cô nói, giọng run rẩy nhưng cố giữ vững. “Không cần anh dạy em điều gì.”

Ma Nương mỉm cười—không phải là nụ cười bình thường, mà là một cái cười đầy châm biếm, như thể nàng đang xem xét một màn kịch vô cùng dễ đoán.

“Vậy em hãy chọn đi,” nàng nói, đưa tay ra hiệu. “Nhận thanh kiếm này và đối đầu với tôi… hay để tôi giúp em nhớ lại mọi thứ?”

Tam Nhiệt cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua người cô—gió mang theo mùi máu và nỗi sợ hãi của những ký ức bị lãng quên.

---

### **PHẦN 2 - CAO TRÀO**
*“Chết tiệt!”*

Câu nói của Ma Nương vang lên như tiếng sét đánh xuống, khiến không khí xung quanh căng thẳng đến mức mỗi hơi thở của Tam Nhiệt đều cảm thấy nặng nề. Cô không còn lựa chọn nào khác—nếu cô không hành động ngay lúc này, điều gì sẽ xảy ra? Liệu Ma Nương có giết cô để đạt được mục đích của mình hay không?

Tam Nhiệt nhặt lại thanh kiếm trên mặt đất, tay run rẩy nhưng cố giữ chặt. Lưỡi kiếm sáng rực như một ngôi sao đang lóa mắt, phản chiếu ánh sáng xanh lục từ không gian kỳ lạ này. Cô biết rằng đây là thanh kiếm của Thạch Lệ—nó mang theo sức mạnh của người đàn ông đã từng dạy cô cách cầm vũ khí, nhưng giờ đây, nó có thể là con dao đâm vào chính tim mình.

“Anh ấy đã nói không nên sử dụng thứ này,” Tam Nhiệt lẩm bẩm, mắt nhìn xuống thanh kiếm với ánh sáng dịu dàng như một lời hứa. “Nhưng nếu em không lấy lại ký ức, liệu em có còn là người mà anh ấy từng biết?”

Cô cắn môi, rồi quyết định—nếu muốn sống, cô phải chiến đấu.

“Tôi sẽ nhận,” Tam Nhiệt nói, giọng nàng vang lên đầy quyết tâm. “Nhưng đừng nghĩ rằng tôi dễ chết như vậy.”

Ma Nương nở một nụ cười rộng hơn, tay nắm chặt thanh kiếm của mình. Trong khoảnh khắc đó, hai bóng người đối mặt với nhau—một bên là cô gái trẻ với ánh mắt đầy quyết tâm, bên kia là một phụ nữ mang theo sự lạnh lùng và tàn nhẫn không ai có thể hiểu được.

*“Bắt đầu đi.”*

Ma Nương lao về phía Tam Nhiệt như một cơn gió dữ dội. Thanh kiếm của nàng phất lên, tạo ra một dòng ánh sáng đỏ rực cắt ngang không gian. Tam Nhiệt né qua, tay cầm thanh kiếm của mình và phản đòn lại—một tiếng va chạm kim loại vang lên mạnh mẽ, khiến cả không gian rung động.

Cả hai người lùi lại một bước, ánh mắt không rời khỏi nhau. Ma Nương mỉm cười, tay nàng di chuyển linh hoạt như thể nàng là một phần của gió—đáng sợ và bất tận.

“Tôi đã tưởng em sẽ dễ dàng hơn,” nàng nói, giọng đầy châm biếm. “Nhưng rõ ràng, em không phải người yếu đuối tôi từng biết.”

Tam Nhiệt hít sâu một hơi. Cô biết rằng Ma Nương đang cố gắng đánh vào tâm lý của cô—vì trước đây, họ từng là bạn, có lẽ từng yêu nhau. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.

“Tôi không còn là người mà anh ấy từng dạy,” Tam Nhiệt đáp lại, tay nắm chặt thanh kiếm. “Và tôi cũng không còn là người em từng biết.”

Trong khoảnh khắc đó, hai thanh kiếm va chạm lần nữa—một trận chiến giữa quá khứ và hiện tại, giữa ký ức và sự thật.

Ma Nương tấn công mạnh mẽ hơn, tạo ra những đòn liên tiếp như mưa rơi. Tam Nhiệt cố gắng né tránh nhưng cảm thấy cơ thể mình đang dần yếu đi—cô không đủ sức để chống lại Ma Nương trong một thời gian dài.

“Em có muốn biết lý do tại sao anh ấy đã chết không?” Ma Nương đột ngột hỏi, giọng nàng trở nên khàn đặc và đầy sự giận dữ. “Anh ấy đã bị giết bởi chính tay người mà em từng trân trọng nhất.”

Tam Nhiệt dừng lại một chút, ánh mắt thoáng chốc lùi lại—tại sao Ma Nương lại nói điều đó? Cô chưa từng nghi ngờ rằng Thạch Lệ đã chết do ai khác. Nhưng nếu đây là sự thật… liệu cô có thể tin được không?

“Em sẽ không tin anh ấy,” Tam Nhiệt đáp, giọng run rẩy. “Anh ấy không phải người như vậy.”

Ma Nương cười khẩy—một nụ cười đầy đau đớn và tuyệt vọng.

“Vậy em hãy xem đây là lý do tại sao anh ấy đã chết,” nàng nói, tay cầm thanh kiếm và lao về phía Tam Nhiệt lần nữa. “Tại vì… em từng phản bội anh ấy!”

Trận chiến trở nên dữ dội hơn—mỗi đòn của Ma Nương đều mang theo nỗi đau từ quá khứ, mỗi bước di chuyển của Tam Nhiệt đều là sự phản kháng trước một thực tế mà cô không muốn đối mặt.

Trong lúc chiến đấu, Tam Nhiệt cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ đang diễn ra—một ký ức nào đó từ thời thơ ấu đang trỗi dậy trong đầu cô. Cô nhớ lại cảnh Thạch Lệ đứng trên núi cao, tay nắm chặt thanh kiếm của mình, và Ma Nương đang ở phía sau, nở một nụ cười lạnh lùng.

“Tại sao em không nhớ được chuyện này?” Tam Nhiệt thốt lên trong đầu. “Liệu đó có phải là sự thật hay chỉ là ảo tưởng?”

Trong lúc cô mải suy nghĩ, Ma Nương đã nhảy đến phía trước, thanh kiếm của nàng chém mạnh xuống—nếu như Tam Nhiệt không né kịp, vết thương sẽ khiến cô mất mạng ngay lập tức. Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, cô quay lại, tay cầm thanh kiếm và đỡ đòn.

*“Tôi sẽ không để anh ấy chết một lần nữa,”* cô thề với chính mình.

---

### **PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**
Trận chiến giữa Tam Nhiệt và Ma Nương đi đến hồi kết, nhưng không ai trong hai người giành được chiến thắng. Cả hai đều bị thương—Tam Nhiệt có một vết cắt trên tay, còn Ma Nương thì thở dốc, ánh mắt nàng không còn lạnh lùng như trước nữa.

“Anh ấy… đã chết vì em,” Ma Nương nói, giọng nàng đầy sự đau đớn và tuyệt vọng. “Vì em đã phản bội anh ấy—tại vì em nghĩ rằng anh ấy sẽ không bao giờ bỏ đi.”

Tam Nhiệt đứng lặng im—cô cảm thấy tim mình như vỡ vụn. Nhưng tại sao lại là cô? Tại sao Thạch Lệ lại chết vì lỗi lầm của cô?

“Tôi chưa từng phản bội anh ấy,” cô khẽ nói, nước mắt trào ra từ khóe mắt. “Tôi chỉ… không nhớ được những điều này.”

Ma Nương cười—một nụ cười đầy châm biếm và đau đớn.

“Vậy thì em có thể quên đi mọi thứ,” nàng nói, tay nắm chặt thanh kiếm của mình. “Hoặc em có thể chọn nhớ lại toàn bộ sự thật…”

Trong lúc đó, ánh sáng xanh lục bùng lên mạnh mẽ hơn—một sức mạnh kỳ lạ đang lan rộng từ chiếc hộp đá đen mà Thạch Lệ để lại. Cả Tam Nhiệt và Ma Nương đều cảm nhận được điều gì đó sắp xảy ra.

“Em không thể trốn tránh mãi,” Ma Nương nói, ánh mắt nàng đầy quyết tâm. “Hãy chọn đi—nhớ lại quá khứ, hay quên nó?”

Tam Nhiệt nhìn xuống thanh kiếm của mình—nó đang phát sáng rực rỡ như một lời hứa cuối cùng của Thạch Lệ. Trong lòng cô, một câu hỏi lớn đang chờ đợi lời đáp: liệu cô có đủ can đảm để đối mặt với sự thật, hay sẽ chọn sống trong vô thức mãi mãi?

Và rồi…

Một tiếng gào thét vang lên từ phía sau—không phải của Ma Nương, mà là tiếng kêu đầy tuyệt vọng từ Thạch Lệ. Trong ánh mắt ông, có điều gì đó khiến cả hai người đều ngừng lại—một thứ gì đó mà Tam Nhiệt không thể hiểu được…

*“Anh ấy sẽ chết một lần nữa,”* cô nghĩ, giọng nàng nghẹn ngào. *“Nếu em chọn nhớ lại tất cả…”*

Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ bùng nổ—ánh sáng xanh lục lan tỏa như một cơn bão dữ dội, và cả Tam Nhiệt lẫn Ma Nương đều bị cuốn theo dòng chảy của ký ức bị lãng quên.

Cô cảm thấy mình đang rơi… rơi vào một nơi mà không có thời gian, không có không gian—chỉ còn lại những hình ảnh vụn vỡ từ quá khứ. Và rồi… cô thấy một thứ gì đó đang chờ đợi cô ở phía cuối của dòng chảy ánh sáng:

Một bức tranh bị xé toạc, với hai nhân vật đứng đối lập nhau—một người đàn ông và một phụ nữ, tay cầm thanh kiếm của chính họ. Và ở giữa họ… là một thiếu nữ đang khóc trong bóng tối.

Cô biết điều đó là thật. Nhưng liệu cô có đủ dũng khí để mở mắt ra, nhìn thẳng vào sự thật?

Trong khi Tam Nhiệt còn ngẩn ngơ trước hình ảnh cuối cùng đó, ánh sáng xanh lục bùng lên dữ dội hơn—một thứ gì đó đang đến… và tất cả sẽ bị lãng quên trong khoảnh khắc tiếp theo.

*“Đừng để anh ấy chết một lần nữa,”* cô thề với chính mình. *“Dù phải trả giá như thế nào, em cũng sẽ nhớ lại mọi thứ.”*

Và rồi…

Mọi thứ chìm vào bóng tối một lần nữa—
**Cùng với tiếng gào thét của Thạch Lệ và Ma Nương trong cơn bão ký ức không hồi kết.**
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập