Chương 4
---
---
**CHƯƠNG 4 – HỒN TRONG BÓNG ĐÊM**
**[PHẦN 1 - MỞ ĐẦU] GIÁNG SỐNG VÀ NHỮNG GIAI ĐIỆU KHÔNG QUEN**
Tam Nhiệt mở mắt.
Không phải ánh sáng mờ nhạt như lần trước, mà là một thứ đen kịt đến mức ngay cả bóng tối cũng dường như co rụt lại, như thể không gian này đã nuốt chửng mọi tia sáng cuối cùng của vũ trụ. Cổ tay cô vẫn còn phát ra ánh xanh lục mong manh—một cái gì đó không bị hao mòn dù trải qua cơn xoáy khổng lồ vừa rồi. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân cô run rẩy đến mức gần như ngã quỵ.
Cô nhìn quanh. Không phải một hang động, không phải một tòa nhà đổ nát hay khu rừng bị bỏ hoang—nơi đây là một khoảng không trống trải, như thể thời gian và không gian đã ngừng tồn tại. Trên nền đất tối màu, những vệt ánh sáng xanh lục nhấp nháy theo nhịp thở của cô, tạo thành hình ảnh kỳ lạ: một bản đồ đường hầm, một dòng chữ được viết bằng ngôn ngữ cổ xưa mà cô không hiểu, và rồi... một con rắn khổng lồ đang cuộn mình trên nền trời.
"Đây là... nơi nào?" Cô khẽ hỏi, giọng run rẩy.
Không có trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua những khe hở của "không gian" này, phát ra âm thanh như tiếng cồng chiêng vỡ vụn, hay tiếng sáo lạc trong một bản nhạc bị xé toạc. Cô cảm thấy tim mình đập loạn nhịp—một sự lặp lại của những khoảnh khắc trước đó khi cô gần như bị nuốt chửng bởi Ma Nương.
Tay cô bất giác chạm vào cổ tay, nơi ánh sáng xanh lục vẫn phát ra. Cái cảm giác nóng bỏng bùng lên trong lòng cô, nhưng lần này không còn là sự sợ hãi, mà giống như một cái gì đó đang cố gắng nói với cô. Nó không phải lời nói, mà là hình ảnh—một cảnh tượng cô chưa từng thấy: một ngôi đền bằng đá đen nằm giữa núi non trập trùng, bên trong có hàng trăm người mặc áo choàng xanh lục đang đứng xếp thành vòng tròn, tay nắm chặt những thanh kiếm sáng rực.
"Đó là..." Cô cắn môi, cố gắng giữ bình tĩnh. "Không phải một giấc mơ... hay không?"
Cô bước đi, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn. Mỗi bước chân của cô đều để lại một dấu ấn xanh lục trên nền đất—những vệt sáng ấy nối dài như dây chỉ, tạo thành một đường thẳng dẫn về phía trước. Trong khi di chuyển, cô cảm thấy đầu óc mình dần dần "bật" lên những ký ức không thuộc về bản thân: hình ảnh của Ma Nương đứng giữa một cái vòng tròn khổng lồ, tay ném xuống một thanh kiếm đính trên một mảnh giấy vàng. Những người mặc áo choàng xanh lục đó không hét lên, không cầu xin—chỉ cúi đầu, chấp nhận số phận như những con thú bị cởi dây xích.
"Đây là... nơi mà Ma Nương bắt giữ họ?" Cô khẽ hỏi, giọng nghẹn lại. "Nhưng tại sao..."
Cô ngừng lại, quay về phía sau—cái bóng tối vẫn bao trùm, nhưng trong đó, một hình ảnh mới hiện ra: Thạch Lệ đứng giữa dòng ánh sáng xanh lục, tay nắm chặt thanh kiếm của mình. Trong mắt ông không còn sự nghiêm túc như trước, mà đầy sự tuyệt vọng.
"Thạch Lệ..." Cô gọi tên ông, nhưng không có hồi âm.
Cô chạy đến gần hơn, cảm thấy lòng mình tan vỡ—không phải vì nỗi đau thể xác, mà bởi sự thật rằng người đàn ông ấy có thể đã chết ở một nơi nào đó, và cô đang bị mắc kẹt trong một cõi mơ không có lối thoát.
"Thạch Lệ, nếu anh còn sống... xin hãy giúp em," cô khóc thầm, "em không muốn trở thành người như Ma Nương."
Cô chưa kịp tiếp tục lời cầu nguyện thì đột nhiên, ánh sáng xanh lục trên cổ tay cô bùng lên mạnh mẽ—một thứ sức mạnh dường như đang cố gắng thoát khỏi cơ thể cô. Cô giật mình hét lên, nhưng không ai nghe thấy tiếng của cô trong khoảng không trống rỗng này.
Trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một cái gì đó đang di chuyển—không phải từ bên ngoài, mà từ chính tâm trí cô. Một ký ức khác bùng lên: hình ảnh của Ma Nương đứng giữa dòng ánh sáng xanh lục, tay ném xuống thanh kiếm đính trên mảnh giấy vàng. Sau đó, một vệt sáng lớn lao về phía bầu trời, và tất cả mọi thứ—người đàn ông, con gái, trẻ em—đều biến mất trong cơn cuồng phong dữ dội.
"Em không muốn như thế," cô khẽ nói, "em chỉ muốn tìm lại tổ của mình."
Ánh sáng xanh lục trên cổ tay cô bùng lên lần nữa, và lần này, cô cảm thấy nó đang cố gắng kéo cô đến một nơi nào đó—không phải bóng tối, mà là ánh sáng. Nhưng trước khi cô có thể bước đi, một âm thanh khác vang lên: tiếng cười khúc khích từ phía sau.
---
**[PHẦN 2 - CAO TRÀO] KHẨN CẤP VÀ MÓN QUÀ CỰC NẶNG**
Tam Nhiệt quay người lại.
Trước mắt cô là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, mặc áo choàng đen dài lênh láng, mái tóc bạch kim như tuyết phủ đầy khuôn mặt gầy guộc. Trong đôi mắt của cô, ánh sáng xanh lục lấp ló—một thứ giống hệt như trên cổ tay Tam Nhiệt.
"Chào em," phụ nữ đó nói bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng trong đó ẩn chứa sự lạnh lẽo. "Tôi là Hắc Nương. Em đã đi vào lãnh địa của Ma Nương và sống sót... thực ra, em không phải là người bình thường."
Tam Nhiệt giật mình, chân run rẩy đến mức gần như ngã xuống đất. Cô chưa từng nghe tên "Hắc Nương" trước đây, nhưng hình ảnh của phụ nữ này gợi lên một ký ức khác—một cảnh tượng mà cô từng mơ thấy: một cái bàn dài bằng đá đen, phía trên là mười hai thanh kiếm được đặt cẩn thận, mỗi thanh đều có một mảnh giấy vàng.
"Tại sao em lại ở đây?" Hắc Nương bước đến gần hơn, tay nắm chặt vào thanh kiếm của mình. "Em đã sử dụng sức mạnh của Ma Nương—một thứ mà chỉ những người được chọn mới có thể sở hữu. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là em phải trả giá."
Tam Nhiệt không hiểu cô đang nói gì. Trong đầu cô, ký ức về Thạch Lệ lại xuất hiện—ông từng cảnh báo rằng sức mạnh này không phải của cô, mà thuộc về Ma Nương. Cô lùi lại một bước: "Em không muốn... em chỉ muốn tìm thấy tổ của mình."
"Vậy thì em hãy nghe đây," Hắc Nương nói, ánh mắt trở nên nghiêm khắc hơn. "Nếu em muốn đi đến nơi an toàn, em phải trả lời cho tôi một câu hỏi: Ma Nương đã lấy đi thứ gì từ em?"
Tam Nhiệt lắc đầu: "Em không hiểu..."
"Trí nhớ," Hắc Nương cất tiếng cười khúc khích. "Cô ta đã tước đoạt trí nhớ của em—thậm chí là ký ức về tổ tiên, về cha mẹ, và cả những người mà em từng yêu thương. Nhưng nếu em muốn lấy lại chúng, em phải đánh đổi."
"Đánh đổi gì?" Tam Nhiệt khẽ hỏi.
"Tất cả thứ em sở hữu," Hắc Nương đáp. "Chúng ta có thể đưa em trở về với ký ức của mình—nhưng cái giá là em sẽ mất đi chính bản thân. Em sẽ không còn là Tam Nhiệt nữa, mà là một người khác—một người thuộc về Ma Nương."
Tam Nhiệt ngã xuống đất, tay nắm chặt vào cổ tay đang phát ra ánh sáng xanh lục. Cô cảm thấy tim mình đập loạn nhịp—không phải vì nỗi sợ hãi, mà bởi sự đau đớn khi nhận ra rằng những gì cô từng trải qua có thể chỉ là một phần của một vở kịch lớn hơn.
"Em không muốn như Ma Nương," cô khóc thầm. "Em không muốn mất đi chính mình..."
Hắc Nương không nói gì, chỉ đứng yên nhìn cô với ánh mắt đầy sự thương hại. Trong khoảnh khắc đó, Tam Nhiệt cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua người cô—một thứ gì đó đang cố gắng xé toạc con tim của cô.
"Chúng ta có thể giúp em," Hắc Nương nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Nhưng điều kiện là... em phải đánh đổi thứ mà mình trân quý nhất."
Tam Nhiệt mở to mắt. Cô không hiểu câu trả lời sẽ là gì—nhưng trong đầu cô, một hình ảnh xuất hiện: Thạch Lệ đang đứng giữa dòng ánh sáng xanh lục, tay nắm chặt thanh kiếm của mình.
"Em... em không muốn mất anh ấy," cô khẽ nói, nước mắt trào ra. "Anh là người duy nhất còn sống sót..."
Hắc Nương mỉm cười, nhưng trong nụ cười đó có một thứ gì đó khiến Tam Nhiệt thấy sợ hãi—như thể cô biết rằng Thạch Lệ không còn tồn tại trên thế giới này nữa.
"Được rồi," Hắc Nương nói. "Nếu em muốn tìm lại tổ của mình, em phải bước vào cơn cuồng phong dữ dội kia và lấy lại ký ức đã bị mất. Nhưng hãy nhớ—đây là một hành trình không có lối thoát."
Tam Nhiệt đứng dậy, tay nắm chặt thanh kiếm được Hắc Nương đưa cho cô. Cô cảm thấy sức mạnh của nó đang thấm vào cơ thể mình—một thứ gì đó ấm áp và mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì cô từng trải qua.
"Em sẽ không bỏ cuộc," cô nói, giọng đầy quyết tâm. "Dù phải trả giá bao nhiêu đi nữa."
Hắc Nương mỉm cười, rồi biến mất trong bóng tối—chỉ để lại một âm thanh duy nhất: tiếng gió thổi qua những vệt ánh sáng xanh lục trên nền đất.
Tam Nhiệt bước vào cơn cuồng phong kia, tay nắm chặt thanh kiếm và lòng đầy quyết tâm. Trong khoảnh khắc đó, cô biết rằng mình đang đứng trước một lựa chọn quan trọng nhất trong cuộc đời mình—một lựa chọn có thể khiến cô trở thành một người khác, hay mất đi tất cả thứ mà cô từng trân quý.
---
**[PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG] ĐỊA NGỤC CỦA NHỮNG GIAI ĐIỆU KHÔNG QUEN**
Tam Nhiệt bước vào cơn cuồng phong.
Mỗi bước chân cô đều để lại một vệt sáng xanh lục trên nền đất—những dấu ấn ấy nối dài như dây chỉ, tạo thành một con đường dẫn đến một thứ gì đó mà cô chưa từng thấy trước đây: một cái xác người đang trôi dạt giữa dòng nước đen kịt.
Cô không nhận ra rằng mình đã bước vào một địa ngục của ký ức—nơi những sinh linh bị Ma Nương tước đoạt trí nhớ và sức mạnh đang sống trong sự tuyệt vọng vô tận. Cô cảm thấy cơ thể mình run rẩy vì nỗi đau, nhưng cô vẫn tiếp tục đi—dù biết rằng phía trước là một cái gì đó mà cô không thể lùi lại được.
Trong cơn cuồng phong, hình ảnh của Thạch Lệ hiện ra lần nữa—một người đàn ông đang đứng giữa dòng ánh sáng xanh lục, tay nắm chặt thanh kiếm của mình. Trong mắt ông có sự tuyệt vọng và đau đớn—như thể ông đã nhìn thấy điều gì đó mà cô không thể hiểu được.
"Thạch Lệ," cô khẽ gọi tên ông, "anh vẫn còn sống phải không?"
Ông không nói gì, chỉ đứng yên trong bóng tối—một cái bóng của một người đàn ông đang dần tan rã.
Cô chạy đến gần hơn, cố gắng nắm lấy tay ông. Nhưng khi cô chạm vào, một dòng ánh sáng xanh lục bùng lên mạnh mẽ, và cô cảm thấy toàn bộ ký ức của mình bị xé toạc—cả những ký ức về tổ tiên, cha mẹ, và tất cả thứ mà cô từng trân quý.
"Chào em," Thạch Lệ nói với giọng đầy đau đớn, "em đã đến nơi đây... để lấy lại ký ức của mình."
Cô không hiểu, nhưng trong đầu cô, một hình ảnh hiện ra: một cái xác người đang trôi dạt giữa dòng nước đen kịt—một cái xác thuộc về Thạch Lệ.
"Anh đã chết rồi," cô khóc thầm. "Vậy tại sao anh lại ở đây?"
Thạch Lệ không trả lời. Thay vào đó, ông mở ra một cái hộp bằng đá đen—trong đó chứa những mảnh giấy vàng và một thanh kiếm sáng rực.
"Đây là món quà cuối cùng mà em có thể nhận được," ông nói, "nhưng em phải nhớ: nếu em lấy lại ký ức, em sẽ mất đi chính mình."
Cô nhìn vào thanh kiếm—đây là thứ mà Thạch Lệ từng nắm chặt trong tay cô. Trong khoảnh khắc đó, cô biết rằng mình đã đến nơi cuối cùng của hành trình này.
Nhưng rồi, đột nhiên, một âm thanh vang lên từ phía sau—một tiếng gào thét dữ dội, như thể có hàng ngàn sinh linh đang la hét cùng một lúc.
"Chết tiệt!" Một giọng nói quen thuộc cất lên.
Tam Nhiệt quay lại.
Trước mắt cô là Ma Nương, đứng giữa dòng ánh sáng xanh lục, tay ném xuống một thanh kiếm đính trên mảnh giấy vàng. Trong ánh mắt của nàng có sự lạnh lùng và tàn nhẫn—một thứ gì đó mà Tam Nhiệt chưa từng thấy trước đây.
"Em đã đến đây," Ma Nương nói, "thế thì... em sẽ phải trả giá."
Tam Nhiệt nắm chặt thanh kiếm trong tay, biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác—vì cô đã bước vào một hành trình mà không ai có thể thoát ra được.
Và rồi, mọi thứ lại chìm vào bóng tối một lần nữa...
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận