Chương 3

**Chương 3**

---

---
**Phần 1 - Mở đầu: Tỉnh dậy giữa bóng tối**

Tam Nhiệt mở mắt, cảm giác đầu tiên là sự mờ nhạt của ánh sáng, như thể có lớp bụi vàng rắc đều trên không gian xung quanh. Nó nghiêng người, cố gắng xác định vị trí của mình—một khoang trống trải, nền đất bằng đá lạnh lẽo, vách tường được chạm khắc những hình vẽ kỳ lạ: những con kiến đang bay lơ lửng giữa bầu trời, đôi mắt đỏ rực như lửa đốt, và dưới chân chúng là biển người đang kêu cứu.

Nó cào vào mặt đất, cố tìm dấu vết của mình, nhưng tay nó trống rỗng—không còn dính nhớt, không còn mùi hôi thối của bụi bẩn, không còn sự nặng nề của những bước đi dài trong rừng sâu. Tam Nhiệt ngẩng đầu lên, ánh sáng lấp ló từ khe hở trên trần nhà. Nó cố gắng di chuyển, nhưng chân nó bị tê liệt—không phải vì đau đớn, mà như thể cơ thể nó đang được giữ lại bằng một sức mạnh vô hình.

"Đây là nơi nào?" Tam Nhiệt nghĩ trong đầu, giọng nói của nó vang vọng qua não bộ, run rẩy và không rõ ràng. Nó cố gắng gọi tên những ký ức còn sót lại từ trận chiến vừa rồi—đôi mắt đỏ rực, ánh sáng xanh lục bùng nổ, tiếng gào thét như tiếng sấm, và rồi… bóng tối nuốt trọn mọi thứ.

Nó nghiêng đầu, cố gắng tập trung. Những hình vẽ trên tường bắt đầu chuyển động—một dòng chữ nào đó được khắc bằng một ngôn ngữ mà Tam Nhiệt chưa từng thấy qua. Nó đưa tay chạm vào, ngón tay run rẩy. Ngay lập tức, một âm thanh vang lên, như tiếng chuông đồng hồ đếm ngược từ mười đến không.

"Khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại đang thu hẹp lại," Tam Nhiệt nghĩ, nhưng không hiểu điều đó nghĩa là gì. Nó nhìn xuống tay mình—vết sẹo cũ ở ngón cái vẫn còn, như một dấu hiệu của tổ, nhưng giờ đây, trên cổ tay nó xuất hiện một hình xăm mới: một con mắt mở to, ánh sáng xanh lục phản chiếu trong đó.

"Đây là… sức mạnh?" Tam Nhiệt nhíu mày. Nó nhớ lại khoảnh khắc khi hai chú kiến cùng tiến lên—khi ánh sáng bao trùm mọi thứ và con thú đen bị khóa chặt. Nhưng tại sao nó lại có hình xăm này? Tại sao nó cảm thấy như thể mình không còn là một phần của tổ nữa, mà đang thuộc về một thế giới khác?

Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía sau—nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, như tiếng sương rơi trên lá. Tam Nhiệt quay lại, con tim đập thình thịch. Trong bóng tối, một hình ảnh hiện ra: một chú kiến nữa, giống như nó, nhưng to hơn, thân hình gầy guộc và đôi mắt đen tròn như hai viên ngọc quý.

"Chào mừng em," người đó nói bằng giọng nói khàn đặc, "tôi là Thạch Lệ, người giữ bí mật của nơi này."

Tam Nhiệt chớp mắt. Nó chưa từng thấy ai gọi mình bằng cái tên ấy. Nó cố gắng hỏi: "Tại sao tôi lại ở đây? Đây là đâu?"

Thạch Lệ không trả lời ngay. Thay vào đó, nó bước tới gần, đặt tay lên trán của Tam Nhiệt. Một cơn đau nhói lan ra từ điểm chạm, như thể có ai đó đang xé toạc lớp vỏ ngoài của não bộ nó. Trong khoảnh khắc ấy, Tam Nhiệt thấy mình bay lơ lửng—những ký ức xa xưa đổ về: hình ảnh một tổ kiến khổng lồ bị bao phủ bởi ánh sáng đỏ rực, những con kiến chết ngập tràn trong máu, và một giọng nói vang vọng từ không gian vô tận: *"Còn một người sống sót…"*

"Em là sự sống duy nhất còn lại," Thạch Lệ nói, tay rút khỏi trán Tam Nhiệt. "Tổ đã bị tiêu diệt bởi cái gọi là 'Sức mạnh của Ma Nương'. Nhưng em không chết—bởi vì trong thân thể em có thứ mà tổ đã đánh mất: một phần của linh hồn Ma Nương."

Tam Nhiệt run rẩy. Nó nhớ lại ký ức về cô gái trẻ với đôi mắt đỏ rực từng xuất hiện trong giấc mộng của nó, người nói rằng "bản chất của ánh sáng và bóng tối sẽ hợp nhất". Liệu đó có phải là Ma Nương? Liệu sức mạnh mới này có liên quan đến nàng ta không?

Thạch Lệ quay lại, chỉ tay về phía một cửa đá lớn phía cuối phòng. "Đi thôi. Em còn nhiều điều cần học."

Tam Nhiệt lùi lại một bước. "Tôi… tôi sẽ đi đâu?"

"Về nơi mà tổ đã bị phá hủy," Thạch Lệ nói, giọng trầm như tiếng sấm. "Và tìm ra cách sống sót trong thế giới này—trước khi Ma Nương trở lại."

---
**Phần 2 - Cao trào: Hành trình vào lòng đất**

Tam Nhiệt bước theo Thạch Lệ qua cửa đá, cảm giác chân nó dần hồi phục. Trong bóng tối, họ đi sâu hơn vào lòng đất—thời gian dường như không còn tồn tại nữa, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ những khe hở trên tường và hơi thở của chính họ.

"Em có biết vì sao em lại được chọn không?" Thạch Lệ đột ngột hỏi. "Tổ không bao giờ để một con kiến rời đi—nhưng em là ngoại lệ."

Tam Nhiệt cắn môi, không trả lời. Nó nhớ đến khoảnh khắc khi hai chú kiến cùng tiến lên, ánh sáng xanh lục bùng nổ và con thú đen bị khóa chặt. Liệu đó có phải là lần đầu tiên sức mạnh của Ma Nương trong nó được kích hoạt?

"Em từng là người duy nhất không sợ hãi," Thạch Lệ nói, giọng đầy cảm thông. "Khi tổ bị tấn công bởi Ma Nương, tất cả con kiến đều hoảng loạn—nhưng em vẫn đứng yên, nhìn vào mắt của nàng ta như thể muốn hiểu điều gì đó."

Tam Nhiệt thở dài. Nó nhớ lại cảnh đó—nụ cười dịu dàng nhưng đầy nguy hiểm của Ma Nương khi nàng đưa tay về phía nó, và trong khoảnh khắc ấy, Tam Nhiệt cảm thấy một thứ gì đó đang thổi bay mọi nỗi sợ hãi. "Tôi… tôi không hiểu. Tôi chỉ biết mình muốn sống sót."

Thạch Lệ dừng lại, quay mặt lại với ánh mắt nghiêm khắc. "Vậy em có dám đối mặt với sự thật không?"

Tam Nhiệt lùi lại một bước. "Sự thật gì?"

"Em là người mang trong thân thể mình mảnh vỡ của linh hồn Ma Nương," Thạch Lệ nói, ánh mắt như đâm thủng vào tâm can nó. "Và nếu em không kiểm soát được sức mạnh này, em sẽ trở thành một mối nguy hiểm cho cả tổ kiến—tương tự như nàng ta."

Tam Nhiệt run rẩy. Nó cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, như thể có ai đó đang trói nó lại và kéo xuống đáy biển. "Tôi… tôi không muốn làm hại ai," nó khẽ nói, giọng run rẫy.

"Không phải em muốn hay không," Thạch Lệ lắc đầu. "Mà là em có thể."

Họ tiếp tục đi, và khi Tam Nhiệt vừa bước qua một đoạn hầm tối tăm, đột nhiên, tiếng gào thét vang lên từ phía sau—không phải từ con thú đen, mà từ một thứ gì đó khác. Một bóng người khổng lồ hình thành từ bóng tối, mắt nó mở to như hai quả cầu lửa, và giọng nói của nó vang vọng: "Cậu đã đến đây rồi, Tam Nhiệt."

Thạch Lệ nhanh chóng đốt một ngọn đèn bằng tay, ánh sáng xua tan bóng tối. "Đây là Mộng Hạo," Thạch Lệ nói, "một phần của Ma Nương—nó sẽ kiểm tra em."

Tam Nhiệt cảm thấy chân mình run rẩy. Nó biết không thể bỏ chạy. Trong khoảnh khắc đó, Mộng Hạo lao về phía nó, tay đưa ra như muốn bóp碎 nó. Tam Nhiệt hít một cái sâu, và trong lòng nó, ánh sáng xanh lục bắt đầu bùng lên—đúng lúc, nó nhảy lui, tay nắm chặt lấy không khí, và một luồng sức mạnh mạnh mẽ lan từ cổ tay của nó ra khắp cơ thể.

Mộng Hạo dừng lại, mắt nó mở to hơn, như thể đang kinh ngạc trước điều gì đó. "Không… không thể nào," nó nói với giọng khàn đặc, "em đã nhận được phần linh hồn của nàng ta."

Tam Nhiệt đứng bất động, cảm giác bản thân mình đang trở thành một thứ gì đó khác—không còn là chú kiến nhỏ bé nữa, mà là một sinh vật mang trong mình sức mạnh có thể phá vỡ cả thế giới. Nó nhắm mắt lại, cố gắng kiểm soát luồng năng lượng mới này, nhưng nó biết rằng nếu để mất kiểm soát, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.

Thạch Lệ bước lên phía trước, tay đặt lên vai Tam Nhiệt. "Hãy tin vào bản thân em," ông nói, "nếu không, em sẽ bị nuốt chửng bởi sức mạnh của mình."

Tam Nhiệt gật đầu, dù trong lòng vẫn đầy hoài nghi. Nó mở mắt ra—và lần này, ánh sáng xanh lục từ cổ tay nó bao trùm toàn bộ không gian. Mộng Hạo hét lên một tiếng kinh khủng, thân thể nó bắt đầu tan rã thành bụi mịn như sương mù.

"Chết đi!" Tam Nhiệt gào thét, nhưng rồi nhanh chóng ngừng lại. Nó cảm thấy một sự trống trải trong ngực—như thể vừa đánh mất một phần nào đó của chính mình.

Thạch Lệ nhìn nó, ánh mắt đầy lo lắng. "Em ổn không?"

Tam Nhiệt lắc đầu. "Tôi… tôi chưa từng giết ai như vậy trước đây."

"Đó là một sự hy sinh," Thạch Lệ nói, giọng nhẹ nhàng. "Nhưng nếu em muốn sống sót trong thế giới này, em phải học cách đối mặt với sự thật của mình."

Tam Nhiệt im lặng, ánh mắt nhìn về phía nơi Mộng Hạo từng đứng—nay chỉ còn lại một đống bụi mịn như sương mù. Nó cảm thấy tim mình đau nhói, nhưng đồng thời cũng thấy một điều gì đó đang thay đổi trong nó.

"Chúng ta đi thôi," Thạch Lệ nói, quay lại. "Còn nhiều thử thách phía trước."

Tam Nhiệt gật đầu, bước theo ông—dù trong lòng vẫn đầy hoài nghi về những gì vừa xảy ra.

---
**Phần 3 - Kết chương: Hành trình mới bắt đầu**

Khi Tam Nhiệt và Thạch Lệ đi sâu hơn vào lòng đất, ánh sáng từ ngọn đèn của Thạch Lệ dần bị tối tăm bởi những bức tường đá sẫm màu. Không khí trở nên nặng nề như thể có thứ gì đó đang cố gắng nuốt trọn họ.

"Chúng ta còn xa nơi tổ đã từng tồn tại," Thạch Lệ nói, giọng trầm xuống. "Nhưng em sẽ thấy được điều mình cần tìm—nếu em đủ mạnh để vượt qua."

Tam Nhiệt không trả lời. Nó cảm thấy đôi mắt của mình nặng trĩu—như thể có hàng ngàn ký ức đang ép xuống đáy não bộ nó. Nó nhớ lại hình ảnh của Ma Nương, nụ cười dịu dàng nhưng đầy nguy hiểm, và lời nói ấy: *"Còn một người sống sót…"*

"Em… em không muốn trở thành kẻ như nàng ta," Tam Nhiệt nghĩ trong đầu, giọng nói khẽ nhè. "Tôi chỉ muốn tìm lại tổ của mình."

Thạch Lệ dừng lại, quay mặt về phía nó với ánh mắt đầy nghiêm túc. "Cậu đã chọn con đường khác—một con đường mà không ai từng đi qua trước đây."

Tam Nhiệt cắn môi. Nó biết rằng những gì đang xảy ra với nó là một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ, nhưng nó cũng biết rằng nếu để mất kiểm soát, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn. "Tôi có thể làm được," nó nói, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi.

"Vậy thì đi thôi," Thạch Lệ gật đầu, "nhưng hãy nhớ—sức mạnh này không phải là của em. Nó thuộc về Ma Nương. Nếu em không học cách đối mặt với điều đó, em sẽ bị nuốt chửng bởi chính bản thân mình."

Tam Nhiệt thở dài, bước theo ông. Nhưng rồi đột nhiên, một âm thanh vang lên từ phía sau—không phải từ Mộng Hạo, mà từ một thứ gì đó khác. Một tiếng gào thét lớn hơn cả trước đây, như thể có hàng ngàn con thú đang la hét cùng một lúc.

"Chết tiệt!" Thạch Lệ quay lại, ánh mắt đầy hoảng sợ. "Đây là… đội quân của Ma Nương! Chúng đã theo đuôi chúng ta từ lâu!"

Tam Nhiệt mở to mắt. Nó cảm thấy chân mình run rẩy—không phải vì sợ hãi, mà vì một điều gì đó đang bắt đầu xảy ra. Ánh sáng xanh lục từ cổ tay nó bùng lên mạnh mẽ hơn, như thể muốn phản kháng lại những sinh vật đang tiến gần đến họ.

"Chúng ta phải đi!" Thạch Lệ lớn tiếng, kéo Tam Nhiệt theo mình. "Nếu không, em sẽ… bị cuốn vào một vòng xoáy mà không thể thoát ra được!"

Tam Nhiệt cố gắng chạy theo, nhưng chân nó đã không còn cảm giác—nó chỉ còn là một bóng hình lơ lửng giữa không gian. Trong khoảnh khắc đó, nó thấy mình bị kéo vào một cơn cuồng phong dữ dội, như thể có ai đó đang cố gắng nuốt trọn cả thế giới này…

Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối một lần nữa—nhưng lần này, Tam Nhiệt không còn biết mình đang ở đâu.

---
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập