Chương 9

Ký hiệu hình tròn vỡ vụn trên trán Lâm Phong không phát sáng, mà ngược lại, nó hút lấy ánh sáng.

Nó như một hố đen vi mô, nuốt chửng mọi tia sáng yếu ớt còn sót lại từ bình minh, biến vùng da xung quanh thành một khoảng trống tối đen, lạnh lẽo.

Không gian xung quanh anh bắt đầu méo mó, giống như một tấm gương bị búa đập vỡ từ bên trong, nhưng thay vì vỡ ra thành từng mảnh sắc nhọn, nó chảy xuống như sáp nóng hổi.

Cảm giác ngột ngạt của quy luật "Thị Tầm Phân Cấp" đột ngột biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ.

Những bóng đen khổng lồ, những Linh Vương mà trước đây anh không thể nhìn thấy, giờ đây hiện hình rõ ràng.

Chúng không phải là quái vật, mà là những con người bình thường, đang đi lại, cười nói, hoàn toàn vô tư.

Nhưng chúng không nhìn thấy anh.

Chúng bước qua cơ thể anh như thể anh chỉ là một vầng sương mù mỏng manh.

Một người phụ nữ bước qua, áo dài của cô lướt qua ngực anh, mang theo mùi hương hoa nhài nồng nàn, nhưng cô không hề run rẩy, không hề quay lại.

Anh đứng đó, tay nắm chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu, nhưng không ai thấy vết thương.

Anh hét lên, nhưng giọng nói của anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng của thế giới.

Anh là một người vô hình trong thế giới của những người hữu hình, và ngược lại, anh là kẻ hữu hình duy nhất trong thế giới của những kẻ vô hình.

Sự cô đơn không còn là một cảm xúc, mà trở thành một thực thể vật lý, đè nặng lên lồng ngực anh, bóp nghẹt每一次 nhịp đập.

Khi cơn đau dịu đi, Lâm Phong tỉnh lại trong một không gian trắng xóa, vô tận.

Không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Trước mặt anh, một bóng người đang ngồi xếp bằng, quay lưng lại.

Bóng người đó mặc áo đen đơn sơ, tóc đen dài chảy xuống như suối nước, hòa lẫn với nền trắng đến mức khó phân biệt ranh giới.

Đó không phải là Bạch Tuyết, cũng không phải Diệp Thanh Long.

Đó là một người đàn ông có dáng vẻ quen thuộc đến rợn người.

"Ngươi đã thức tỉnh," Bóng người nói, giọng nói vang lên không phải từ miệng, mà từ chính tâm trí Lâm Phong.

Nó lạnh lùng, tính toán, giống như tiếng chuông đồng hồ đang đếm ngược.

"Hoặc chính xác hơn, ngươi đã nhớ lại."

Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh nặng nề như chì.

"Ta không cần nhớ lại bất cứ thứ gì," anh gầm lên, dù giọng nói vang lên trong không gian trắng này nghe yếu ớt và xa xăm.

"Ta là Lâm Phong.

Ta đã giết chết kẻ theo dõi ta.

Ta đã tự do."

Bóng người từ từ quay lại.

Khuôn mặt đó giống hệt khuôn mặt của Lâm Phong, nhưng thiếu đi sự đa nghi và ám ảnh.那双 mắt sáng suốt, bình thản, như thể nhìn thấu mọi bí mật.

Ngươi nghĩ rằng việc giết chết một 'người theo dõi' là tự do?

Ngươi đã giết chết một phần ký ức của chính mình, Lâm Phong.

Ngươi đã giết chết nỗi đau, và cùng với nó, ngươi đã giết chết con người thật của mình."

"Lời nói suông," Lâm Phong lạnh lùng đáp, dù tim anh đập thình thịch.

"Ta không tin vào những lời lẽ triết lý rỗng tuếch.

Ta chỉ biết rằng ta sống, và kẻ kia chết."

"Kẻ kia không chết," Bóng người mỉm cười, một nụ cười bi thương.

"Kẻ kia chỉ buông bỏ.

Và ngươi...

ngươi là thứ còn lại.

Ngươi là cái vỏ rỗng, được nhồi nhét bằng những ký ức đau khổ mà bản gốc không muốn chịu đựng.

Ngươi không phải là Lâm Phong thật.

Ngươi là 'Bản Sao'.

Một công cụ.

Một cái thùng rác cho những ký ức tồi tệ."

"Lừa dối!" Lâm Phong gào thét, nhưng giọng anh yếu ớt.

Ký ức của anh bắt đầu hỗn loạn.

Anh nhớ lại những đêm không ngủ, những cảm giác trống rỗng khi nhìn vào gương, và những giấc mơ về một thanh kiếm đen.

Anh luôn nghĩ đó là di sản của tổ tiên, là thiên phú đặc biệt.

Nhưng nếu đó chỉ là dữ liệu được cấy ghép?

Nếu những ký ức về gia đình, về tình yêu, về sự mất mát, chỉ là những đoạn phim được chiếu đi chiếu lại trong đầu anh?

Anh nhớ lại Bạch Tuyết, ánh mắt lạnh lùng của cô.

Cô không bao giờ thực sự nhìn thẳng vào mắt anh.

Cô luôn giữ khoảng cách.

Không phải vì cô sợ anh, mà vì cô biết anh là gì.

Anh nhớ lại Diệp Thanh Long, sự nhiệt tình giả tạo của cậu ta.

Cậu ta không coi anh là bạn, mà coi anh là một thí nghiệm, một đối thủ để chứng minh sức mạnh của sự "hữu hình".

Mọi thứ đều là một vở kịch.

Và anh là diễn viên chính, nhưng kịch bản đã được viết sẵn từ trước khi anh sinh ra.

"Ngươi cảm thấy thế nào?" Bóng người hỏi, giọng điệu như một bác sĩ đang chẩn đoán một bệnh nhân.

"Cảm giác khi biết rằng cuộc đời mình là một lời nói dối vĩ đại?

Cảm giác khi biết rằng những người mà ngươi yêu, những kẻ mà ngươi ghét, chỉ là những con rối trong bàn tay của Thiên Đạo?"

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh không cố gắng chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng ý chí.

Anh nhớ lại mọi khoảnh khắc nhỏ bé: mùi hương của hoa cỏ, âm thanh của mưa rơi, cảm giác ấm áp của bàn tay người khác.

Những thứ mà Bản Gốc coi là vô nghĩa, nhưng với Lâm Phong, đó là cuộc sống.

Dù là giả tạo, nhưng cảm xúc của anh là thật.

Nỗi đau của anh là thật.

Sự cô đơn của anh là thật.

"Ngươi nói ta là bản sao," Lâm Phong mở mắt, ánh mắt anh sắc lạnh như dao cùn.

"Nhưng ngươi quên một điều.

Bản sao cũng có thể tiến hóa.

Bản sao cũng có thể cảm nhận.

Và bản sao...

có thể giết chết bản gốc."

Bóng người nhíu mày, vẻ bình thản lần đầu tiên bị xáo trộn.

"Ngươi đang nói điều gì?"

"Ta không quan tâm ta là ai," Lâm Phong đứng dậy, bước về phía Bóng người.

Mỗi bước chân đều vang lên như tiếng sấm trong không gian trắng.

"Ta chỉ biết rằng ta tồn tại.

Và nếu Thiên Đạo muốn dùng ta làm mồi, thì hãy chuẩn bị cho bữa tiệc.

Vì ta sẽ không chết.

Ta sẽ nuốt chửng cả Thiên Đạo."

Bóng người nhìn anh, đôi mắt mở to.

ngươi không sợ?"

"Sợ?" Lâm Phong cười, một nụ cười điên cuồng, đầy vẻ khinh miệt.

"Ta đã sống trong sợ hãi suốt cả đời.

Giờ đây, ta đã nhìn thấy bộ mặt thật của nỗi sợ.

rất nhỏ bé."

Không gian trắng bắt đầu rung lắc.

Những vết nứt xuất hiện trên nền đất, lan rộng ra như mạng nhện.

Bóng người đứng dậy, lùi lại vài bước.

"Ngươi đã phá vỡ quy tắc.

Ngươi không còn là một Bản Sao thụ động.

Ngươi đã trở thành một mối đe dọa."

"Thú vị.

Bản sao thứ hai lại có ý chí phản kháng.

Thiên Đạo, ngươi đã đánh giá thấp sự tiến hóa của 'Vật Phẩm'.

Hãy để ta xem, lần này, ngươi sẽ chơi trò gì?"

Lâm Phong run rẩy.

Ai đang nói chuyện với Thiên Đạo?

Giọng nói đó không phải của Bóng người, cũng không phải của anh.

Nó vang lên từ khắp nơi, từ chính không gian xung quanh.

Một giọng nói cổ xưa, đầy vẻ khinh thường và tò mò.

Và nếu anh không phải là bản sao duy nhất...

thì còn bao nhiêu "Lâm Phong" khác đang lang thang trong Vạn Giới Hư Không?

Và ai, hoặc cái gì, đang quan sát tất cả những cuộc chơi này?

Không khí trong Hư Không đột ngột trở nên nặng nề, như thể có một khối lượng vô hình ép xuống vai Lâm Phong.

Anh cố gắng hít thở, nhưng mỗi lần lồng ngực phồng lên lại cảm giác như đang hít phải bụi tro của những thế giới đã chết.

Mùi vị của sự thối rữa cổ xưa, của thời gian bị mục nát, len lỏi vào từng tế bào.

Anh quay đầu lại, nhìn về phía bóng đen vừa biến mất.

Không có gì ở đó.

Chỉ có màn sương xám xịt, dày đặc và tĩnh lặng đến chết chóc.

Nhưng trực giác sinh tồn trong anh gào thét.

Cảm giác bị theo dõi không phải đến từ phía sau, mà từ chính bên trong cơ thể anh.

Từ những mạch máu đang đập thình thịch, từ nhịp tim đang dần lệch nhịp.

"Ngươi..." Giọng nói ấy vang lên lần nữa,这一次, nó gần hơn.

Nó không còn là tiếng vọng của không gian, mà giống như tiếng thì thầm bên tai, lạnh lẽo và ướt át.

"Ngươi vẫn tin rằng mình là 'chủ nhân' của thân xác này sao?"

Lâm Phong run rẩy nắm chặt quyền lực trong tay.

Linh lực trong kinh mạch chảy xiết, nhưng thay vì mang lại sức mạnh, nó lại mang lại cảm giác tê liệt.

Anh cảm thấy những ngón tay của mình đang trở nên mờ nhạt.

Không phải là mất đi, mà là...

tan biến vào nền xám của thế giới.

"Ta không cần ngươi tin," giọng nói đáp lại, dường như đọc được suy nghĩ của anh.

"Ta chỉ cần ngươi *sống*.

Sống để chứng kiến sự sụp đổ của ảo tưởng."

Một cơn đau dữ dội xuyên qua đầu.

Không phải đau vật lý, mà là đau tinh thần.

Những ký ức bắt đầu vỡ vụn.

Hình ảnh mẹ anh, người thầy cũ, những trận chiến khốc liệt...

tất cả đều bị nhuộm màu xám.

Chúng trở nên phẳng lì, như những bức tranh vẽ trên giấy cũ kỹ.

Lâm Phong quỳ xuống, ôm lấy đầu.

Tại sao lại là tôi?"

"Không phải là ngươi," giọng nói cười nhạo, một âm thanh khô khan như tiếng lá rụng mùa thu.

"Mà là *bản sao thứ 749*.

Và ngay cả bản sao này cũng đang suy yếu."

Lâm Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và sợ hãi.

"Ai đang nói chuyện?

Ra đây!"

Không có phản hồi.

Chỉ có sự im lặng.

Nhưng trong sự im lặng đó, anh nghe thấy một âm thanh khác.

Tiếng bước chân.

Nhẹ nhàng, đều đặn, tiến lại gần.

Tap.*

Giày da trên đá.

Nhưng không có ai ở đó.

Lâm Phong xoay người, linh lực bùng nổ thành một vòng tròn bảo vệ.

Nhưng vòng tròn đó không đẩy lùi bất cứ thứ gì, bởi vì không có gì để đẩy.

Anh đang chiến đấu với bóng tối của chính mình.

"Ngươi sợ bóng tối," giọng nói thì thầm.

"Nhưng bóng tối mới là nơi duy nhất tồn tại thực sự.

Ánh sáng...

chỉ là màn kịch."

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh cố gắng tập trung vào nguyên khí trong cơ thể, tìm kiếm nguồn gốc của giọng nói.

Nhưng khi anh mở mắt ra, thế giới đã thay đổi.

Trước mặt anh, một cánh cửa gỗ cũ kỹ xuất hiện giữa hư không.

Nó không có tay nắm, không có khóa, chỉ có những vết nứt rạn nứt chạy dọc theo bề mặt.

Trên cánh cửa, có khắc một dòng chữ bằng máu khô: *Đừng mở ra, nếu ngươi muốn giữ lý trí.*

Lâm Phong bước tới.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Anh đưa tay ra, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.

Máu khô dưới đầu ngón tay cảm giác ấm áp, sống động.

"Đây là gì?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

"Đây là ranh giới," giọng nói đáp.

"Giữa kẻ tỉnh thức và kẻ mơ ngủ."

Lâm Phong do dự.

Trực giác mách bảo anh không nên mở.

Nhưng một sức hút kỳ lạ, mạnh mẽ hơn cả linh lực, kéo anh lại.

Anh muốn biết.

Anh cần biết.

Sự thật, dù đau đớn, luôn gọi mời những kẻ tò mò.

Anh xoay tay nắm cửa vô hình.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Đó là một hành lang dài vô tận, hai bên là vô số cánh cửa khác.

Mỗi cánh cửa đều có một tấm gương nhỏ gắn trên đó.

Lâm Phong bước vào.

Hành lang lạnh lẽo, mùi ẩm mốc nồng nặc.

Anh đi qua cánh cửa đầu tiên.

Trong tấm gương, anh thấy một người đàn ông đang cười.

Người đàn ông đó có khuôn mặt của anh, nhưng nụ cười thì tà ác, đầy sự khinh miệt.

Người đàn ông trong gương nhìn thẳng vào anh và nói: "Chào mừng đến với nhà tù của chính ngươi, Lâm Phong."

Lâm Phong giật lùi lại.

"Đồ giả mạo!"

"Giả mạo?" Người trong gương cười lớn, tiếng cười vang vọng trong hành lang.

"Ngươi mới là giả mạo.

Ta là nguyên bản.

Ta là kẻ đã sống sót sau cuộc thử thách đầu tiên.

Còn ngươi...

ngươi chỉ là tàn dư."

Lâm Phong cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Nguyên bản?

Những từ ngữ này xé toạc nhận thức của anh.

Anh lao về phía trước, đập vỡ tấm gương.

Thủy tinh văng tung tóe, nhưng không có âm thanh vỡ.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Những mảnh vỡ trên sàn nhà không phản chiếu ánh sáng.

Chúng phản chiếu *ký ức*.

Trong mỗi mảnh vỡ, anh thấy những phiên bản khác nhau của chính mình.

Một phiên bản đang chết trong đau đớn.

Một phiên bản đang cười điên cuồng.

Một phiên bản đang khóc.

Và một phiên bản...

đang nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, như thể anh mới là kẻ ảo ảnh.

"Ngươi không thể phá hủy sự thật bằng bạo lực," giọng nói từ khắp nơi vang lên, đầy vẻ thương hại.

"Sự thật là một cấu trúc.

Và ngươi đang ở bên trong nó."

Lâm Phong chạy.

Anh chạy dọc theo hành lang vô tận, vượt qua hàng trăm, hàng ngàn tấm gương.

Mỗi tấm gương đều hiển thị một bi kịch khác nhau.

Một thế giới bị hủy diệt.

Một người yêu chết trong tay anh.

Một đứa con bị sát hại.

Tất cả đều là *của anh*.

Tất cả đều là *sự thật*.

"Đủ rồi!" anh gào thét, linh lực trong người bùng nổ, đốt cháy không gian xung quanh.

Hành lang bắt đầu rung chuyển.

Những cánh cửa rạn nứt.

Những tấm gương vỡ vụn.

Nhưng khi bụi bặm tan đi, anh vẫn đứng ở đó.

Và trước mặt anh, xuất hiện một tấm gương mới.

Lớn hơn, sáng hơn.

Trong gương, không có Lâm Phong.

Chỉ có một khoảng trống đen kịt.

Và từ khoảng trống đó, một bàn tay thò ra.

Bàn tay của chính anh, nhưng với những ngón tay dài ngoặc, biến dạng.

Bàn tay đó chạm vào mặt kính.

Và mặt kính vỡ ra.

Lâm Phong lùi lại, nhưng chân anh không thể di chuyển.

Anh bị đóng băng tại chỗ.

Bàn tay từ trong gương thò ra, nắm chặt lấy cổ anh.

"Ngươi nghĩ ngươi là người chơi," giọng nói vang lên, lần này nó đến từ chính cổ họng của Lâm Phong.

"Nhưng ngươi chỉ là con tốt.

Và ván cờ...

mới bắt đầu."

Lâm Phong mở mắt.

Anh đang nằm trên mặt đất lạnh lẽo của Hư Không.

Cánh cửa gỗ đã biến mất.

Hành lang đã biến mất.

Chỉ còn lại anh và bóng tối bao trùm.

Nhưng lần này, anh không cảm thấy cô đơn.

Anh cảm thấy *được quan sát*.

Hàng ngàn, hàng triệu ánh mắt vô hình đang nhìn anh từ khắp nơi.

Từ trên cao, từ dưới đất, từ bên trong cơ thể anh.

Và rồi, một giọng nói khác vang lên.

Không phải giọng nói cổ xưa, mà là giọng nói của một người phụ nữ.

Nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng đầy chết chóc.

"Em đã tìm thấy anh rồi," giọng nói ấy thì thầm.

"Cuộc chơi của chúng ta, bắt đầu nào."

Lâm Phong nhìn xuống tay mình.

Trên lòng bàn tay, một con dấu màu đen đang hiện ra.

Nó giống như một con mắt.

Và con mắt đó...

đang mở ra.

Anh không còn biết mình là ai.

Anh không còn biết thế giới này là thật hay ảo.

Anh chỉ biết một điều duy nhất:

Anh không thể nhắm mắt lại nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập