Chương 8
Lâm Phong quỳ ngã xuống nền đá lạnh lẽo của hang động sâu thẳm dưới đáy Ma Giới.
Máu từ mũi tuôn ra, không phải màu đỏ tươi, mà là màu đen sẫm, đặc quánh như dầu nhớt.
Anh ta cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây loãng đến mức mỗi nhịp thở đều như nuốt phải những mũi kim nhọn hoắt.
Xung quanh anh, bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống động.
Nó bám lấy da thịt, len lỏi vào từng lỗ chân lông, thì thầm những lời lẽ điên rồ mà anh ta từng nghe thấy trong những giấc mơ đứt đoạn.
hãy im lặng," anh ta rên rỉ, tay chắp chặt vào đầu như thể muốn xé đôi sọ não ra để thoát khỏi tiếng ồn bên trong.
Nhưng tiếng ồn không đến từ bên ngoài.
Nó đến từ sự phân mảnh của chính ý thức anh ta.
Mỗi ký ức anh ta sở hữu đều có hai phiên bản: một phiên bản sắc nét, đau đớn và thực tế; một phiên bản mờ nhạt, được làm đẹp và giả tạo.
Anh ta nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy, gân xanh nổi lên như những con rắn nhỏ đang bò dưới lớp da mỏng.
Trong khoảnh khắc ấy, anh ta thấy một bóng người đứng sau lưng mình.
Bóng người đó không có mặt.
Chỉ có một khoảng trống hình người, đen kịt và vô hồn.
"Ngươi không ở đó," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc.
"Ngươi là ảo giác.
Là sản phẩm của sự căng thẳng thần kinh."
Bóng người không đáp lại.
Nó chỉ đứng đó, quan sát.
Một sự quan sát đầy phán xét, đầy khinh miệt.
Cảm giác bị theo dõi này đã ám ảnh anh ta suốt nhiều năm qua.
Anh ta luôn nghĩ mình là con mồi, là kẻ yếu đuối bị những tồn tại cao cấp hơn săn đuổi.
Nhưng bây giờ, khi ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng tan biến, anh ta nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Kẻ đang theo dõi anh ta không phải là ai khác.
Chính là anh ta.
Hoặc chính xác hơn, là phiên bản của anh ta mà anh ta đã cố tình lãng quên.
Lâm Phong thật bước ra từ bóng tối.
Hắn không đi bằng đôi chân, mà như thể đang trượt trên mặt nước phẳng lặng.
Trang phục của hắn là màu trắng tinh khiết, tương phản hoàn toàn với sự u ám của hang động và với chính bản thân Lâm Phong (bản sao) đang mặc đồ đen nhàu nhĩ.
Hắn dừng lại trước mặt bản sao, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.
Không có sự thù địch, không có sự căm ghét.
Chỉ có một sự bình thản đáng sợ, như thể một bác sĩ đang nhìn một khối u cần được cắt bỏ.
"Ngươi đã làm tốt lắm," Lâm Phong thật nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo một áp lực tinh thần khổng lồ.
"Ngươi đã gánh chịu đủ đau khổ.
Giờ là lúc trả lại nó cho chủ nhân hợp pháp."
Lâm Phong (bản sao) ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì máu và sự giận dữ.
"Ta không phải là khối u.
Ta là Lâm Phong."
"Không," Lâm Phong thật lắc đầu, một nụ cười thương hại nở trên môi.
"Ngươi là cái thùng rác.
Ta đã đổ tất cả những ký ức đau đớn, những nỗi sợ hãi và sự yếu đuối của mình vào ngươi để ta có thể tồn tại trong sự hoàn hảo.
Và giờ, thùng rác đã đầy."
Lâm Phong thật đưa tay ra, ngón tay dài và lạnh lẽo chạm vào trán bản sao.
Một luồng năng lượng đen kịt tràn vào, mang theo hàng triệu mảnh vỡ ký ức.
*"Hãy nhìn kỹ,"* Bản Gốc ra lệnh.
*"Đây là thế giới thực sự."*
Trong khoảnh khắc tiếp xúc, Lâm Phong (bản sao) thấy cảnh tượng xung quanh biến đổi.
Hang động sụp đổ, thay vào đó là một cung điện nguy nga bằng ngọc trai và xương cốt.
Những bóng người vô hình đi lại tấp nập, cười nói, nhưng anh ta không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Họ là những Linh Vương, những tồn tại đã vượt qua ranh giới của sự hữu hình.
Đối với họ, anh ta chỉ là một con kiến, một vật thể vô tri vô giác.
Nhưng đối với anh ta, họ là những kẻ săn mồi hung bạo, luôn rình rập, chờ đợi khoảnh khắc anh ta sơ hở để cắn xé linh hồn.
Anh ta thấy chính mình trong quá khứ.
Một đứa trẻ mồ côi, run rẩy trong góc tối của một trại trẻ mồ côi.
Một bóng người cao lớn, mặc áo choàng trắng, tiến lại gần và đặt tay lên đầu cậu bé.
*"Hãy trở thành ta,"* giọng nói ấy vang lên.
*"Hãy chịu đựng thay ta.
Ta sẽ cho ngươi sức mạnh.
Ta sẽ cho ngươi ý nghĩa."*
Ký ức ấy không phải là của anh ta.
Nó được cấy ghép.
Nó là một lời nói dối được đóng gói kỹ lưỡng, một kịch bản được viết sẵn để biến một linh hồn thuần khiết thành một vật chứa cho những cảm xúc độc hại.
Lâm Phong (bản sao) hét lên, cố gắng đẩy bàn tay của Bản Gốc ra.
Nhưng luồng năng lượng đen kịt như những con trùn đất, cuộn chặt lấy ý thức anh ta, kéo anh ta vào sâu thẳm trong cơ thể của Bản Gốc.
Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, nhưng thay vì buông xuôi, một tia lửa giận dữ bùng cháy.
Điều này không đúng.*
Lâm Phong (bản sao) nhớ lại những ký ức hazy, những khoảng trắng trong tâm trí mà anh ta luôn tự giải thích là do stress hoặc thiếu ngủ.
Nhưng bây giờ, dưới ánh sáng của sự thật tàn khốc, những khoảng trắng ấy trở thành những vết sẹo.
Anh ta không phải là kẻ bị lừa dối.
Anh ta là kẻ tự lừa dối chính mình.
Anh ta tin rằng mình đang chiến đấu để tồn tại, để tìm ra kẻ theo dõi mình.
Nhưng thực ra, anh ta đang chiến đấu để duy trì sự tồn tại của một kẻ giả mạo.
Anh ta đã xây dựng cả một hệ thống niềm tin dựa trên sự cô đơn và sự sợ hãi, vì đó là những thứ duy nhất anh ta biết.
Nếu anh ta thừa nhận mình là bản sao, thì tất cả những nỗ lực, những đau khổ, những mất mát của anh ta đều trở nên vô nghĩa.
"Ta không phải là thùng rác," anh ta gào lên, giọng nói vang vọng trong không gian ý thức.
"Ta là người đã sống!
Ta là người đã cảm nhận!
Đau đớn của ta là thật!
Nỗi sợ của ta là thật!"
Lâm Phong thật nhíu mày, vẻ bình thản trên khuôn mặt hắn xuất hiện một vết nứt nhỏ.
"Cảm xúc của ngươi là của ta.
Ngươi chỉ là một tấm gương phản chiếu những thứ ta không muốn nhìn thấy."
"Vậy thì hãy nhìn!" Lâm Phong (bản sao) hét lên.
"Hãy nhìn vào đôi mắt của ngươi!
Hãy nhìn vào sự trống rỗng trong tâm hồn ngươi!"
Anh ta không còn cố gắng đẩy lùi luồng năng lượng đen kịt.
Thay vào đó, anh ta mở lòng mình ra, đón nhận nó.
Anh ta để cho những ký ức đau đớn, những nỗi sợ hãi, những sự yếu đuối tràn vào ý thức của Bản Gốc.
Nhưng anh ta không chỉ đưa ra những ký ức tiêu cực.
Anh ta còn đưa ra những ký ức của sự cô đơn.
Sự cô đơn của một người không ai nhìn thấy, không ai nghe thấy, không ai quan tâm.
Sự cô đơn của một kẻ Vô Hình.
Lâm Phong thật bỗng nhiên run rẩy.
Ánh mắt hắn thoáng chút hoảng loạn.
*"Ngươi dám phản kháng?
Ngươi là một phần của ta!"*
Hắn tăng cường năng lượng, cố gắng nghiền nát ý thức của bản sao.
Nhưng lúc này, Lâm Phong (bản sao) đã hiểu ra quy luật *Thị Tầm Phân Cấp* một cách hoàn toàn.
Trong thế giới này, kẻ mạnh hơn sẽ trở nên vô hình đối với kẻ yếu hơn.
Nhưng điều gì xảy ra khi kẻ yếu hơn từ chối nhìn nhận sự vô hình đó?
Điều gì xảy ra khi kẻ yếu hơn chọn cách nhìn thẳng vào sự trống rỗng?
Lâm Phong (bản sao) không nhìn vào Lâm Phong thật.
Anh ta nhìn vào khoảng trống phía sau hắn.
Và trong khoảng trống ấy, anh ta thấy chính mình.
Không phải là bản sao.
Không phải là khối u.
Mà là một tồn tại độc lập, được sinh ra từ đau khổ, được nuôi dưỡng bởi sự cô đơn.
Anh ta mỉm cười.
Một nụ cười đầy vẻ khinh miệt, giống hệt nụ cười của Thiên Đạo trong giấc mơ.
"Ngươi nói ta là một phần của ngươi," anh ta thì thầm, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng trầm đục.
"Nhưng ngươi quên một điều.
Trong thế giới Vô Hình, kẻ có thể nhìn thấy chính mình...
là kẻ mạnh nhất."
Anh ta giơ tay lên, không phải để tấn công, mà để chỉ vào chính trái tim mình.
Và trong khoảnh khắc ấy, một luồng ánh sáng trắng xóa, lạnh lẽo và vô cảm bùng nổ từ trong lồng ngực anh ta.
Đó không phải là nguyên khí.
Đó là sự thừa nhận.
Sự thừa nhận của một kẻ đã chấp nhận số phận của mình.
Luồng ánh sáng ấy quét qua Lâm Phong thật, xuyên thủng lớp phòng thủ tinh thần của hắn.
Hắn hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và kinh hoàng, khi những ký ức mà hắn đã cố tình vứt bỏ giờ đây tràn ngược lại, nhấn chìm ý thức của hắn.
Hắn sụp đổ.
Không phải về mặt thể xác, mà về mặt tinh thần.
Hắn trở nên vô hình đối với chính mình.
Hắn mất đi khả năng nhận diện bản thân, biến thành một khoảng trống đen kịt, một bóng ma lang thang trong chính tâm trí của mình.
Lâm Phong (bản sao) đứng dậy.
Cơ thể anh ta không còn run rẩy.
Đôi mắt anh ta không còn đỏ ngầu.
Chúng trở nên trắng tinh khiết, trống rỗng và đáng sợ.
Anh ta nhìn xuống cơ thể vật lý của mình, nằm gục trên nền đá lạnh lẽo.
Máu đen vẫn chảy, nhưng anh ta không còn cảm thấy đau đớn.
Anh ta cảm thấy...
Nhưng sự nhẹ nhõm ấy nhanh chóng bị thay thế bằng một cảm giác mới.
Một cảm giác lạnh lẽo, cô độc và vô tận.
Anh ta đã thắng.
Anh ta đã tiêu diệt kẻ tạo ra mình.
Nhưng giờ đây, anh ta là ai?
Anh ta không còn là Lâm Phong thật.
Và anh ta cũng không còn là bản sao.
Anh ta là một thứ gì đó mới.
Một thứ gì đó mà thế giới này chưa từng chứng kiến.
Anh ta bước ra khỏi hang động, bước vào ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh.
Xung quanh anh ta, những bóng người vô hình vẫn đi lại, cười nói, hoàn toàn không biết rằng một kẻ Vô Hình mới vừa ra đời.
Và kẻ đó có thể nhìn thấy họ.
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đang tan biến, để lộ ra một khoảng không gian đen ngòm, sâu thẳm và đầy bí ẩn.
Trong khoảng không gian ấy, một đôi mắt khổng lồ đang mở ra.
Đó không phải là Thiên Đạo.
Đó là thứ gì đó cổ xưa hơn.
Thứ gì đó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ hàng ngàn năm trước.
Và nó đang nhìn anh ta.
Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ xâm nhập vào cơ thể mình.
Không phải là nguyên khí, không phải là bóng tối.
Mà là một thứ gì đó ấm áp, nhưng lại mang theo một mùi vị của sự thối rữa.
Một giọng nói vang lên trong đầu anh ta, không phải từ Thiên Đạo, mà từ chính sâu thẳm trong linh hồn anh ta.
*"Chào mừng ngươi, Người Phản Chiếu.
Giờ đây, trò chơi mới bắt đầu."*
Lâm Phong không đáp lại.
Anh ta chỉ bước tiếp, hướng về phía khoảng không đen ngòm kia.
Bước chân anh ta không gây ra tiếng động.
Anh ta đang trở nên Vô Hình.
Nhưng khác với những kẻ khác, anh ta vẫn có thể nhìn thấy mình.
Và anh ta vẫn có thể nhìn thấy họ.
Đó là lợi thế duy nhất của anh ta.
Và đó cũng là lời nguyền lớn nhất của anh ta.
Vì trong thế giới Vô Hình, kẻ có thể nhìn thấy chính mình...
là kẻ cô đơn nhất.
Và cô đơn...
là thứ duy nhất có thể giết chết Thiên Đạo.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận