Chương 7

Ánh sáng trắng tinh khiết kia không bùng nổ, mà tắt lịm.

Nó tắt đi như một ngọn nến bị gió từ hư không thổi tắt, để lại thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo và vô cảm của bình minh.

Lâm Phong đứng sững giữa tàn tích của quả cầu năng lượng vàng kim.

Những mảnh vỡ nhỏ bé, từng là biểu tượng của sức mạnh Đế Quân, giờ đây chỉ là bụi phấn rơi xuống vai áo rách rưới của anh.

Anh cảm thấy lạnh.

Không phải lạnh của nhiệt độ, mà là lạnh của sự trống rỗng trong xương tủy.

Đôi mắt màu trắng tinh khiết của anh dần chuyển sang màu đen quen thuộc, nhưng sự thay đổi đó không mang lại cảm giác an toàn.

Ngược lại, nó giống như một chiếc mặt nạ vừa được kéo lên, che giấu một khuôn mặt mà anh không dám nhìn vào.

Người đàn ông trong áo choàng đen – hay chính là phiên bản gốc của Lâm Phong – vẫn đứng đó.

Hắn không di chuyển.

Hắn không thở.

Hắn chỉ mỉm cười.

Một nụ cười đầy trắc ẩn, nhưng trong đó không có sự thù địch, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm, cổ xưa như chính nền đất này.

"Ngươi đã tỉnh lại," giọng nói của hắn vang lên, không phải từ miệng, mà từ trong đầu Lâm Phong.

Nó vang vọng như tiếng chuông đồng cũ kỹ trong một ngôi đền bỏ hoang.

"Và ngươi đã nhận ra sự thật đầu tiên."

Lâm Phong nuốt nước bọt.

Cổ họng anh khô khốc như nuốt phải cát.

Anh muốn hét lên, muốn tấn công, muốn xé toạc lớp vỏ bọc của kẻ đối diện.

Nhưng cơ thể anh từ chối cử động.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một lý do sinh học nào đó sâu xa hơn: anh nhận ra rằng máu trong tĩnh mạch mình đang cộng hưởng với nhịp đập của người đàn ông kia.

"Hãy nhìn quanh đi, đứa trẻ," Lâm Phong bản gốc nói, đưa tay chỉ về phía xung quanh.

"Hãy nhìn bằng đôi mắt của ngươi.

Đừng dùng linh giác.

Hãy dùng trực giác của kẻ cô đơn."

Lâm Phong chậm rãi quay đầu.

Thung lũng chết chóc vẫn ở đó.

Những tảng đá đen ngòm, những cành cây khô cằn vươn lên như những ngón tay xương xẩu.

Nhưng thứ gì đó đã thay đổi.

Bầu không khí nặng nề hơn.

Không phải do áp lực nguyên khí, mà do sự hiện diện của hàng ngàn, hàng vạn...

Anh không nhìn thấy chúng.

Đó là quy luật tối thượng của Vạn Giới Hư Không: *Thị Tầm Phân Cấp*.

Những thực thể đạt cảnh giới Linh Vương trở lên đã vượt khỏi ngưỡng nhận thức của phàm nhân.

Họ trở nên vô hình.

Không phải là tàng hình theo nghĩa thuật pháp, mà là sự tồn tại của họ bị loại bỏ khỏi nhận thức của kẻ yếu.

Lâm Phong, dù vừa trải qua biến cố thức tỉnh, vẫn bị kẹt ở cấp độ Phàm Nhân về mặt cảnh giới tu luyện.

Thiên phú "Thị Tầm Phá Vong" mà anh vừa chạm tới chỉ là một tia sáng le lói, đủ để anh nhìn thấy Đế Quân trong khoảnh khắc cuối cùng, nhưng không đủ để anh nhìn thấy những kẻ thực sự cai trị thế giới này.

Anh nhìn thấy khoảng không trống rỗng.

Nhưng anh cảm thấy.

Anh cảm thấy hơi thở nóng hổi phả vào gáy mình.

Anh cảm thấy ánh mắt sắc bén như dao cạo lướt qua trán.

Anh cảm thấy bàn tay vô hình đặt lên vai, nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.

"Chúng ở đó," Lâm Phong bản gốc thì thầm, giọng nói vang lên từ mọi hướng.

"Chúng luôn ở đó.

Ngươi tưởng mình cô đơn?

Ngươi tưởng mình là con mồi duy nhất trong rừng sâu?

Ngươi là con mồi duy nhất *có thể nhìn thấy* mình đang bị săn.

Những kẻ khác...

họ chỉ đơn giản là không biết rằng họ đang bị quan sát."

Lâm Phong rùng mình.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh quay lại nhìn người đàn ông kia.

"Tại sao ngươi lại nói vậy?"

"Vì ngươi là lỗi lầm," hắn đáp, không chút do dự.

"Ngươi là bản sao.

Một bản sao được tạo ra từ ký ức đau khổ mà ta muốn vứt bỏ.

Ta không giết ngươi vì ta ghét ngươi.

Ta giữ ngươi lại vì ngươi là cái gương.

Ngươi phản chiếu những thứ ta không dám nhìn."

Lâm Phong nghiến răng.

"Vậy thì giết tôi đi.

Nếu tôi chỉ là một công cụ, hãy phá hủy nó."

"Ta không thể," Lâm Phong bản gốc lắc đầu.

"Vì ngươi đã thức tỉnh.

Và khi ngươi thức tỉnh, Thiên Đạo cũng thức tỉnh."

Từ phía xa, một bóng người xuất hiện.

Không phải từ hư không, mà từ bóng tối của những tảng đá.

Bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nào, nhưng mỗi bước chân đều làm rung chuyển không khí xung quanh.

Đó là Bạch Tuyết.

Cô ta đứng cách Lâm Phong mười bước chân.

Trang phục trắng muốt của cô ta tương phản mạnh mẽ với nền đất đen ngòm.

Khuôn mặt cô ta lạnh lùng, không biểu cảm, nhưng đôi mắt cô ta lại đang quan sát Lâm Phong với một sự tò mò thú vị, giống như một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật kỳ lạ trong kính hiển vi.

"Ngươi đã làm tốt hơn tôi dự đoán," Bạch Tuyết nói, giọng điệu bình thản như thể đang bình luận về thời tiết.

"Tôi nghĩ ngươi sẽ vỡ vụn ngay khi đối mặt với chính mình.

Nhưng ngươi lại đứng vững."

Lâm Phong nhìn cô ta, rồi nhìn về phía Lâm Phong bản gốc.

"Cô biết chuyện này?

Cô biết tôi là bản sao?"

Bạch Tuyết nhún vai, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy sự khinh miệt.

"Tôi biết nhiều thứ.

Nhưng kiến thức là thứ nguy hiểm nhất trong thế giới Vô Hình.

Nó khiến ngươi trở nên 'cồng kềnh'.

Và những thứ cồng kềnh thì dễ bị bắt."

"Cồng kềnh?" Lâm Phong lặp lại từ ngữ đó.

"Đúng," một giọng nói khác vang lên.

Diệp Thanh Long bước ra từ phía sau Bạch Tuyết.

Anh ta trông mệt mỏi.

Bộ áo giáp của anh ta bị nứt, trên người có nhiều vết thương chảy máu.

Nhưng ánh mắt anh ta vẫn rực rỡ, đầy nhiệt huyết và sự bốc đồng đặc trưng.

"Anh bạn à," Diệp Thanh Long cười, nhưng nụ cười đó đầy đắng chát.

"Trong thế giới này, sự 'hữu hình' là một tội lỗi.

Những kẻ mạnh, những kẻ Vô Hình, họ tồn tại như những quy luật tự nhiên.

Không ai nhìn thấy họ, không ai cảm thấy họ, vì vậy họ không bị phán xét.

Nhưng chúng ta...

chúng ta là những con người.

Chúng ta có cảm xúc, có nỗi đau, có sự hiện diện.

Và Thiên Đạo...

Thiên Đạo ghét sự ồn ào."

Lâm Phong nhìn Diệp Thanh Long.

Anh nhận ra sự khác biệt.

Diệp Thanh Long, với sức mạnh thể chất khổng lồ và sự tồn tại 'cồng kềnh' của mình, là một mục tiêu hoàn hảo.

Anh ta giống như một ngọn đuốc sáng giữa đêm tối, thu hút tất cả sự chú ý – và tất cả sự thù địch.

"Thiên Đạo là một thực thể?" Lâm Phong hỏi.

"Thiên Đạo là ý chí của sự im lặng," Bạch Tuyết đáp, bước lại gần hơn.

Cô ta dừng lại ngay trước mặt Lâm Phong, đủ gần để anh ta có thể ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo, mùi của băng giá và sự chết chóc.

"Nó không yêu thích sự hỗn loạn.

Nó yêu thích trật tự.

Và trật tự cao nhất là sự vô hình.

Khi ngươi tồn tại, ngươi tạo ra sóng gợn trên mặt hồ phẳng lặng.

Và sóng gợn đó...

gọi sự chú ý của những kẻ săn mồi."

Lâm Phong cảm thấy đầu mình quay cuồng.

Những mảnh ghép của sự thật đang dần được ráp lại, nhưng bức tranh hoàn chỉnh lại đáng sợ hơn bất kỳ ảo giác nào.

Anh không phải là anh hùng.

Anh không phải là nạn nhân của một âm mưu lớn.

Anh chỉ là một lỗi kỹ thuật.

Một bản sao được tạo ra để chứa đựng những ký ức đau khổ mà bản gốc muốn vứt bỏ.

Và bây giờ, anh đang trở thành mục tiêu của cả Thiên Đạo lẫn những kẻ Vô Hình.

"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" Lâm Phong hỏi, giọng anh run rẩy.

"Chạy," Diệp Thanh Long nói, nắm chặt thanh kiếm trong tay.

"Chạy thật xa.

Tránh xa những vùng có mật độ nguyên khí cao.

Tránh xa những nơi có sự hiện diện của Linh Vương."

"Chạy không giải quyết được vấn đề," Bạch Tuyết ngắt lời, mắt cô ta nhìn chằm chằm vào Lâm Phong bản gốc.

"Ngươi phải đối mặt với nó.

Ngươi phải hòa nhập với nó.

Hoặc là ngươi phải tiêu diệt nó."

Lâm Phong bản gốc vẫn đứng đó, mỉm cười.

"Ta đã nói với ngươi rồi.

Chúng ta là một.

Ngươi không thể giết ta, vì ta là một phần của ngươi.

Và ta không thể giết ngươi, vì ngươi là ký ức mà ta không thể quên."

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của bản gốc.

Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy những ký ức.

Không phải ký ức của anh, mà là ký ức của *hắn*.

Những ký ức về một gia tộc huy hoàng, về những âm mưu đen tối, về nỗi đau mất mát, và về sự cô đơn tột cùng của một kẻ đứng trên đỉnh cao nhưng không ai có thể nhìn thấy.

Anh hiểu rồi.

Lâm Phong bản gốc không ác.

Hắn chỉ đơn giản là quá mệt mỏi.

Hắn muốn thoát khỏi gánh nặng của sự tồn tại.

Hắn tạo ra bản sao để chứa đựng những ký ức đau khổ, hy vọng rằng khi bản sao chết đi, những ký ức đó sẽ biến mất theo.

Nhưng bản sao không chết.

Bản sao thức tỉnh.

Và bây giờ, cả hai đều mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn của sự tồn tại.

"Chúng ta không thể hòa làm một," Lâm Phong nói, giọng anh chắc nịch hơn.

"Vì nếu chúng ta hòa làm một, ta sẽ trở thành ngươi.

Và ta không muốn trở thành một kẻ Vô Hình."

Lâm Phong bản gốc nhíu mày.

Sự Vô Hình là sức mạnh tối thượng.

Ngươi sẽ không còn bị ai nhìn thấy, bị ai phán xét.

Ngươi sẽ tự do."

"Tự do trong sự cô đơn?" Lâm Phong cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt.

"Đó không phải là tự do.

Đó là cái chết của linh hồn.

Tôi宁愿 là một con người cồng kềnh, ồn ào, và dễ bị tổn thương, chứ không muốn là một bóng ma vô hình."

Bạch Tuyết khẽ mỉm cười.

Đó là lần đầu tiên Lâm Phong thấy cô ta cười.

Một nụ cười mỏng manh, đầy sự mỉa mai.

"Chọn lựa thú vị," cô ta nói.

"Nhưng ngươi có biết điều gì sẽ xảy ra khi ngươi từ chối sự Vô Hình không?"

Lâm Phong lắc đầu.

"Thiên Đạo sẽ đánh dấu ngươi," Bạch Tuyết nói, giọng cô ta trầm xuống.

"Ngươi sẽ trở thành một 'Điểm Nhạy'.

Mọi kẻ Vô Hình trong bán kính ngàn dặm sẽ cảm thấy sự hiện diện của ngươi.

Họ sẽ bị thu hút bởi sự 'ồn ào' của linh hồn ngươi.

Và họ sẽ đến để im lặng nó."

Không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt.

Những tảng đá xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

Không phải do áp lực, mà do sự hiện diện của hàng ngàn, hàng vạn thực thể Vô Hình đang tập trung về phía này.

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Anh nhìn về phía chân trời.

Bầu trời xám xịt bỗng tối sầm lại.

Những đám mây đen cuộn xoáy, tạo thành một hình dạng khổng lồ, giống như một con mắt đang mở ra.

Đó là Thiên Đạo.

Nó đang nhìn anh.

"Chạy đi!" Diệp Thanh Long hét lên, đẩy Lâm Phong về phía sau.

Nhưng đã quá muộn.

Từ trong bóng tối, những bàn tay vô hình vươn ra.

Chúng không có hình hài, nhưng Lâm Phong cảm thấy chúng.

Chúng lạnh lẽo, trơn trượt, và đầy sức mạnh hủy diệt.

Chúng bao quanh anh, siết chặt anh, như thể muốn nghiền nát anh thành bụi phấn.

Lâm Phong cố gắng hô hấp.

Anh cố gắng tập trung.

Anh nhớ lại cảm giác của ánh sáng trắng tinh khiết.

Ánh sáng của sự tỉnh thức.

Ánh sáng của bản ngã.

Anh nhắm mắt lại.

Và trong bóng tối của tâm trí mình, anh nhìn thấy một thứ gì đó.

Không phải là Lâm Phong bản gốc.

Không phải là Bạch Tuyết.

Không phải là Diệp Thanh Long.

Mà là một bóng người.

Một bóng người nhỏ bé, đứng một mình giữa một cánh đồng hoa trắng xóa.

Bóng người đó quay lại, nhìn anh.

Và trong đôi mắt của bóng người đó, anh nhìn thấy sự sợ hãi.

Sự sợ hãi của chính anh.

"Ngươi không thể chạy trốn," giọng nói của Thiên Đạo vang lên, không từ bầu trời, mà từ trong đầu anh.

"Ngươi là một phần của trật tự.

Và trật tự không cho phép sự hỗn loạn tồn tại."

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt anh lại chuyển sang màu trắng tinh khiết.

Nhưng lần này, trong đó không còn sự tỉnh thức.

Mà là sự điên loạn.

Một nụ cười điên rồ, đầy vẻ khinh miệt.

"Thiên Đạo à," anh thì thầm, giọng anh vang vọng khắp không gian.

"Ngươi nghĩ ngươi là luật lệ?

Ngươi chỉ là một kẻ sợ hãi sự thay đổi."

Và rồi, từ sâu thẳm trong linh hồn anh, một luồng năng lượng khác trỗi dậy.

Không phải nguyên khí.

Không phải ánh sáng.

Mà là bóng tối.

Bóng tối của sự vô hình.

Lâm Phong bước về phía trước.

Những bàn tay vô hình rút lui, sợ hãi trước sự hiện diện của một kẻ Vô Hình mới.

"Ta không phải là bản sao," anh nói, nhìn thẳng vào con mắt khổng lồ trên bầu trời.

"Ta là sự phản chiếu.

Và bây giờ...

ta sẽ nuốt chửng ngươi."

Bạch Tuyết nhìn anh, mắt cô ta mở to.

Diệp Thanh Long nhìn anh, đầy kinh hãi.

Còn Lâm Phong bản gốc...

hắn mỉm cười.

Một nụ cười đầy vẻ thất vọng, nhưng cũng đầy sự chấp nhận.

"Ngươi đã chọn con đường của bóng tối," hắn nói.

"Và bóng tối...

luôn đói khát."

Lâm Phong không đáp lại.

Anh chỉ bước tiếp.

Bước chân anh không gây ra tiếng động.

Anh đang trở nên Vô Hình.

Nhưng khác với những kẻ khác, anh vẫn có thể nhìn thấy mình.

Và anh vẫn có thể nhìn thấy họ.

Đó là lợi thế duy nhất của anh.

Và đó cũng là lời nguyền lớn nhất của anh.

Vì trong thế giới Vô Hình, kẻ có thể nhìn thấy chính mình...

là kẻ cô đơn nhất.

Và cô đơn...

là thứ duy nhất có thể giết chết Thiên Đạo.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập