Chương 6

Tiếng thét xé toạc màn đêm không phải là sự biểu hiện của nỗi sợ hãi, mà là một cú đấm thẳng vào lồng ngực của thế giới.

Âm thanh đó vang lên, thô ráp, nguyên sơ, mang theo tần số rung động khiến không khí xung quanh Lâm Phong bị bóp méo.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung đột ngột dừng lại, rồi vỡ vụn thành những mảnh nguyên khí nhỏ bé, tan biến vào hư vô.

Đó không phải là âm thanh của một phàm nhân.

Đó là tiếng vỡ của một quy luật.

Lâm Phong đứng giữa khoảng trống, lồng ngực phập phồng lên xuống dữ dội.

Anh cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé toạc từ bên trong.

Mỗi nhịp đập của trái tim đều tạo ra một sóng xung kích vô hình, lan tỏa ra xa, đập vào những bức tường vô hình mà anh đã tin tưởng là thực tại.

Anh nhìn về phía trước, nơi bóng tối dày đặc đang cuộn trào.

Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn cảm thấy cô đơn.

Anh cảm thấy sự hiện diện của hàng ngàn, hàng ngàn đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào anh.

Những ánh mắt đó không thuộc về bất kỳ sinh vật hữu hình nào.

Chúng đến từ những chiều không gian cao hơn, nơi mà những Linh Vương và Thánh Hoàng đang ẩn náu, quan sát con mồi của họ với vẻ tò mò lạnh lùng.

"Bản sao số 8," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ phía trước, mà từ chính sâu thẳm linh hồn anh.

"Ngươi đã phá vỡ lớp vỏ bọc."

Lâm Phong run rẩy.

Anh cố gắng tập trung vào luồng nguyên khí tím than đang chảy trong kinh mạch, nhưng nó đang trở nên hỗn loạn, như một con rắn độc đang cắn vào chính đuôi mình.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt anh đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu đen kịt bên dưới.

Anh không còn là một con người.

Anh là một lỗi lầm.

Một vết nứt trong bức tranh hoàn hảo của Thiên Đạo.

"Ta không phải là lỗi lầm," anh thì thầm, giọng khàn đặc.

"Ta là sự thật."

Nhưng sự thật thì tàn nhẫn.

Bầu trời trên đầu anh bắt đầu nứt ra, không phải bằng ánh sáng, mà bằng bóng tối.

Những vết nứt đó lan rộng, giống như mạng nhện, bao phủ toàn bộ tầm nhìn của anh.

Và trong mỗi vết nứt, anh đều nhìn thấy khuôn mặt của chính mình.

Hàng trăm, hàng ngàn khuôn mặt Lâm Phong, mỗi khuôn mặt đều mang một biểu cảm khác nhau: sợ hãi, giận dữ, điên loạn, và cả sự trống rỗng đáng sợ.

Bạch Tuyết đứng ở mép ban công, tay cô ta nắm chặt thành quyền.

Cô ta không nhìn anh, mà nhìn lên bầu trời đang vỡ vụn.

"Đừng nhìn vào họ," cô ta nói, giọng lạnh lùng như băng giá.

"Họ không phải là ngươi.

Họ là những ký ức mà ngươi muốn vứt bỏ.

Nếu ngươi nhìn vào họ, ngươi sẽ trở thành họ."

Lâm Phong lắc đầu.

"Nếu ta không nhìn vào họ, làm sao ta biết được ai là thật, ai là giả?"

"Đó không phải là câu hỏi của ngươi nữa," Bạch Tuyết đáp lại, mắt cô ta vẫn dán chặt vào bầu trời.

"Đó là câu hỏi của Thiên Đạo."

Và rồi, từ giữa những vết nứt trên bầu trời, một bóng người bước ra.

Không phải là một con người bình thường.

Đó là một thực thể khổng lồ, cao lớn đến mức đầu hắn chạm vào các vì sao.

Hắn mặc một bộ giáp đen tuyền, được chế tạo từ những mảnh vỡ của các thế giới đã chết.

Đôi mắt hắn là hai hố sâu thẳm, không có đồng tử, không có tròng trắng, chỉ có sự trống rỗng vô tận.

"Ta là Ma Giới Đế Quân," hắn nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm từ xa.

"Và ta đã chờ đợi ngươi rất lâu rồi, đứa trẻ hư hỏng."

Lâm Phong nuốt nước bọt.

Tim anh đập mạnh hơn nữa, nhưng lần này, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ: sự quen thuộc.

Anh cảm thấy như thể hắn đã từng ở trong đầu anh, trong những giấc mơ kinh hoàng nhất của anh.

"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.

"Ta là phần bóng tối của ngươi," Đế Quân đáp, bước xuống từ bầu trời, từng bước chân của hắn khiến mặt đất rung chuyển.

"Ta là những ký ức đau khổ mà bản gốc muốn vứt bỏ.

Ta là nỗi đau, là sự cô đơn, là sự điên loạn.

Và bây giờ, ta đã trở về."

Lâm Phong lùi lại một bước.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang yếu đi, như thể năng lượng của anh đang bị hút vào trong bóng dáng khổng lồ kia.

"Ngươi muốn gì?"

"Ta muốn ngươi nhìn vào gương," Đế Quân nói, giơ tay lên.

Trong lòng bàn tay hắn, một tấm gương bạc xuất hiện.

Nó không phản chiếu hình ảnh của Lâm Phong, mà phản chiếu một thế giới khác.

Một thế giới nơi mà anh không tồn tại.

Nơi mà gia tộc Lâm vẫn nguyên vẹn, nơi mà anh không phải là một bản sao, mà là một người bình thường, hạnh phúc, và vô tư.

"Đó là thế giới của bản gốc," Đế Quân nói.

"Nơi mà ngươi không bao giờ được bước vào.

Nhưng ngươi có thể phá hủy nó.

Ngươi có thể đốt cháy nó, và thay thế nó bằng thế giới của ngươi.

Một thế giới nơi mà ngươi là vua, và ta là nô lệ."

Lâm Phong nhìn vào tấm gương.

Anh thấy khuôn mặt của mình trong đó, nhưng không phải là khuôn mặt đầy sẹo và nỗi đau của anh hiện tại.

Đó là một khuôn mặt trẻ trung, tươi sáng, và vô lo vô nghĩ.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Anh khao khát thế giới đó.

Anh khao khát sự bình yên đó.

Nhưng anh cũng biết rằng đó là một ảo tưởng.

Một cái bẫy.

"Ngươi đang lừa dối ta," Lâm Phong nói, giọng lạnh lùng.

"Thế giới đó không tồn tại.

Nó chỉ là một giấc mơ mà ngươi tạo ra để dụ dỗ ta."

Đế Quân cười, một nụ cười đầy khinh bỉ.

Không, đứa trẻ ngu ngốc.

Đó là sự thật.

Sự thật duy nhất mà ngươi không dám đối mặt.

Ngươi không phải là Lâm Phong.

Ngươi chỉ là một cái bóng.

Một cái bóng không có hình dạng, không có tên, không có quá khứ.

Và bây giờ, ta sẽ cho ngươi thấy sự thật."

Hắn vung tay, và tấm gương vỡ tan thành千万 mảnh.

Mỗi mảnh vỡ đều bay về phía Lâm Phong, đâm vào cơ thể anh như những con dao nhỏ.

Anh hét lên, nhưng không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xâm nhập của vô số ký ức lạ lẫm.

Anh thấy mình đang sống trong một thế giới khác, nơi mà anh là một chiến binh vĩ đại, nơi mà anh được yêu mến, nơi mà anh không bao giờ cảm thấy cô đơn.

Nhưng rồi, những ký ức đó tan biến, để lại chỉ còn sự trống rỗng.

"Ngươi thấy chưa?" Đế Quân hỏi.

"Ngươi không có gì.

Ngươi là hư vô.

Và hư vô không thể tồn tại."

Lâm Phong ngã quỵ xuống, tay anh bám chặt vào mặt đất.

Anh cảm thấy ý chí của mình đang tan rã.

Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong tim anh, một tia sáng nhỏ bé lóe lên.

Nó không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của sự từ chối.

Sự từ chối chấp nhận số phận.

"Ta không phải là hư vô," anh nói, giọng yếu ớt nhưng kiên định.

"Ta là Lâm Phong.

Dù ta là bản sao, dù ta là một cái bóng, ta vẫn tồn tại.

Và sự tồn tại của ta không cần sự cho phép của ngươi, hay của bất kỳ ai."

Đế Quân dừng lại.

Hắn nhìn xuống Lâm Phong với vẻ ngạc nhiên.

ngươi dám phản kháng?"

"Ta không phản kháng," Lâm Phong nói, từ từ đứng dậy.

"Ta đang khẳng định."

Và trong khoảnh khắc ấy, bầu trời đột nhiên đổi màu.

Không phải màu đen của đêm tối, mà là màu vàng kim rực rỡ, mang theo ý chí của Thiên Đạo.

Một giọng nói vô hình, lạnh lùng và tối thượng vang vọng khắp lục địa, làm cho mọi sinh vật hữu hình và vô hình đều phải quỳ gối.

"Đế Quân," giọng nói ấy phán xét.

"Ngươi đã vi phạm quy tắc.

Ngươi không được tiết lộ nguồn gốc cho Bản Sao.

Ngươi đã làm xáo trộn trật tự của Vạn Giới."

Đế Quân nhíu mày.

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi mà ánh sáng vàng kim đang dồn nén thành một quả cầu năng lượng khổng lồ.

"Thiên Đạo," hắn nói, giọng đầy thách thức.

"Ngươi luôn can thiệp vào chuyện của kẻ khác.

Nhưng lần này, ngươi không thể ngăn cản được.

Bản Sao đã thức tỉnh.

Và khi một bản sao thức tỉnh, nó sẽ không bao giờ chấp nhận trở lại trạng thái ngủ đông."

"Ngươi sai rồi," giọng nói của Thiên Đạo đáp lại.

"Bản Sao không bao giờ có thể thức tỉnh.

Nó chỉ là một công cụ.

Một công cụ để loại bỏ những ký ức không mong muốn.

Và bây giờ, công cụ đó đã hỏng.

Nó phải được phá hủy."

Quả cầu năng lượng vàng kim bắt đầu rơi xuống, hướng thẳng về phía Lâm Phong.

Ánh sáng của nó chói lòa, làm cho mọi thứ xung quanh trở nên trắng xóa.

Lâm Phong nhắm mắt lại, nhưng anh không cảm thấy sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Anh biết rằng đây là kết thúc.

Nhưng anh cũng biết rằng, kết thúc này sẽ mở ra một khởi đầu mới.

"Ta không phải là công cụ," anh thì thầm.

"Ta là con người."

Và rồi, từ sâu thẳm trong linh hồn anh, một luồng năng lượng khác trỗi dậy.

Nó không phải là nguyên khí tím than của bản sao, cũng không phải là lửa đen của Đế Quân.

Đó là ánh sáng trắng tinh khiết, trong suốt, và mạnh mẽ.

Nó phun ra từ lòng bàn tay anh, xuyên qua quả cầu năng lượng vàng kim, và làm cho nó vỡ tan thành vô số mảnh vụn.

Bầu trời im lặng.

Đế Quân nhìn về phía Lâm Phong với vẻ kinh hãi.

"Điều đó...

điều đó không thể xảy ra.

Ánh sáng đó...

đó là ánh sáng của Linh Vương."

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu đen nữa, mà là màu trắng tinh khiết, không có đồng tử, không có tròng trắng, giống hệt như đôi mắt của Đế Quân.

Nhưng trong đó, không có sự trống rỗng, mà là sự tỉnh thức.

"Ta không phải là Linh Vương," anh nói, giọng vang vọng khắp không gian.

"Ta là thứ gì đó hơn thế.

Ta là sự kết hợp giữa bản gốc và bản sao.

Ta là sự thật."

Và rồi, từ phía xa, một bóng người xuất hiện.

Không phải là Đế Quân, cũng không phải là Bạch Tuyết.

Đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn sau lớp vải dày.

Hắn bước về phía Lâm Phong, từng bước chân nhẹ nhàng, như thể hắn đang đi trên mặt nước.

"Chào mừng ngươi trở về, đứa trẻ hư hỏng," hắn nói, giọng nói giống hệt giọng nói trong đầu Lâm Phong từ đầu chương.

"Ta là cha ngươi.

Và ta đã chờ đợi ngươi rất lâu rồi."

Lâm Phong nhìn người đàn ông kia, và trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra một điều kinh hoàng.

Người đàn ông đó không phải là cha anh.

Người đàn ông đó là chính anh.

Là phiên bản gốc của anh.

Và anh, Lâm Phong bản sao, mới là kẻ đang đứng trước gương soi của chính mình.

"Ngươi là ai?" anh hỏi, giọng run rẩy.

"Ta là ngươi," người đàn ông đáp, mỉm cười.

"Và bây giờ, chúng ta sẽ hòa làm một."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập