Chương 5

Máu từ miệng Lâm Phong bắn ra, rơi xuống nền ảo ảnh lạnh lẽo như những hạt mưa axit ăn mòn thực tại.

Nỗi đau xé toạc lồng ngực, nhưng anh không hét lên.

Thay vào đó, anh cười.

Một nụ cười gượng gạo, méo mó, như thể khuôn mặt anh đang bị kéo căng bởi một bàn tay vô hình từ bên trong da thịt.

Anh nhìn thẳng vào Kiến Trúc.

Con quái vật cơ giới khổng lồ ấy vẫn đứng đó, bất động như một cột mốc của thế giới cũ.

Nhưng trong mắt Lâm Phong, nó đang run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ổn của chính cấu trúc tồn tại.

"Ngươi không hiểu," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc, vang lên trong không gian im lặng đáng sợ.

"Ta không muốn chạm vào ngươi.

Ta muốn chạm vào sự thật."

Anh lại lao tới.

Lần này, không có kỹ năng, không có nguyên khí.

Chỉ là một cú đâm của một kẻ tuyệt vọng.

Cơ thể anh va vào bức tường vô hình bao quanh Kiến Trúc.

Tiếng va chạm không phải là âm thanh của thịt với kim loại, mà là tiếng vỡ của thủy tinh.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên không trung, ngay trước mũi Lâm Phong.

Qua vết nứt đó, anh không nhìn thấy ruột gan của Kiến Trúc.

Anh nhìn thấy một khoảng trống.

Một khoảng trống đen kịt, sâu thẳm, nơi ánh sáng chết đi và thời gian ngừng chảy.

Và trong khoảng trống đó, có hàng ngàn đôi mắt.

Chúng mở to, quan sát.

Không chớp.

Không nháy.

Chúng nhìn anh từ mọi góc độ, từ quá khứ đến tương lai.

Những con mắt thuộc về những Linh Vương, những tồn tại Vô Hình mà anh không thể nhìn thấy trong thế giới bình thường.

Nhưng giờ đây, qua vết nứt của sự điên loạn, anh thấy họ.

Họ đang phán xét.

Lâm Phong lùi lại, thở hồng hộc.

Tim anh đập loạn nhịp, như một con thú bị nhốt trong lồng sắt.

Anh lau máu khỏi môi, tay run rẩy.

Anh vừa chứng kiến điều cấm kỵ: Sự hiện diện của những kẻ ở tầng trên.

"Ngươi đã nhìn thấy rồi," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Lâm Phong quay phắt lại.

Bạch Tuyết đứng đó, tay chống nạnh, ánh mắt sắc bén như dao cạo.

Cô ta không nhìn anh, mà nhìn vào vết nứt đang dần khép lại trên không trung.

"Cô thấy gì?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.

"Ta thấy sự ngu ngốc," Bạch Tuyết đáp, bước tới, giơ tay ra trước mặt anh.

"Ngươi nghĩ mình đã phá vỡ bức tường?

Ngươi chỉ đang cào cấu vào mắt của những vị thần.

Và họ không thích điều đó."

Lâm Phong nhìn bàn tay cô.

Nó trong suốt.

Không, không phải trong suốt.

Như một hình ảnh phản chiếu trên mặt nước gợn sóng.

"Cô là ai?" anh hỏi, mặc dù anh đã biết tên cô.

"Ta là Bạch Tuyết.

Và ngươi là một lỗi lầm," cô ta nói, ánh mắt lướt qua anh như thể anh là một vật thể vô tri.

"Nhưng lỗi lầm này có thể sửa được.

Nếu ngươi biết cách sử dụng nỗi đau."

Lâm Phong nắm chặt đấm.

Đúng, nỗi đau là thứ duy nhất anh cảm nhận được rõ ràng trong thế giới này.

Nó là mỏ neo duy nhất giữ anh lại với thực tại.

"Giúp ta," anh nói.

Bạch Tuyết mỉm cười.

Một nụ cười mỏng manh, đầy tính toán.

Nhưng trước hết, ngươi phải học cách im lặng.

Thiên Đạo không thích tiếng ồn."


####

Họ đến trước cửa phòng của Diệp Thanh Long.

Cửa đóng kín, nhưng Lâm Phong có thể nghe thấy tiếng thở dốc bên trong.

Tiếng va đập.

Tiếng gỗ vỡ.

"Diệp Thanh Long," Lâm Phong gọi, giọng run rẩy.

Không có phản hồi.

Lâm Phong đẩy cửa vào.

Phòng tối om.

Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ chiếu vào, cắt ngang căn phòng thành hai nửa sáng tối.

Diệp Thanh Long nằm trên sàn, cơ thể cuộn tròn lại, hai tay ôm đầu.

Anh ta đang run rẩy dữ dội.

Mồ hôi ướt đẫm mái tóc đen.

"Thanh Long!" Lâm Phong bước tới, quỳ xuống bên cạnh anh.

Diệp Thanh Long ngẩng đầu lên.

Đôi mắt anh ta đỏ hoe, tràn đầy sợ hãi.

họ ở đây," anh ta lắp bắp.

"Họ không nhìn thấy ta, nhưng ta thấy họ.

Ta thấy bóng của họ.

Chúng đang cười.

Chúng đang ăn thịt tâm trí ta."

Lâm Phong nhìn xung quanh.

Phòng trống rỗng.

Không có ai.

Nhưng không khí nặng trĩu, ngột ngạt, như thể có hàng ngàn người đang đứng trong phòng, thở lên mặt anh.

"Không ai cả," Lâm Phong nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Chỉ là ảo giác.

Do áp lực cảnh giới."

"Không!" Diệp Thanh Long gào lên, nắm lấy tay Lâm Phong.

"Ngươi không hiểu!

Ta là một Linh Vương!

Ta có thể nhìn thấy họ!

họ không phải là người!

Họ là những con quái vật!

Họ muốn ăn thịt linh hồn ta!"

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Diệp Thanh Long.

Anh thấy sự điên loạn.

Nhưng anh cũng thấy sự thật.

Diệp Thanh Long không điên.

Anh ta đang trải qua điều mà Lâm Phong sắp phải trải qua.

Sự sụp đổ của nhận thức.

"Ta sẽ giúp ngươi," Lâm Phong nói, nhẹ nhàng gỡ tay Diệp Thanh Long ra.

"Nhưng trước hết, ngươi phải ngủ."

Anh đặt tay lên trán Diệp Thanh Long.

Một luồng năng lượng tím than chảy ra từ lòng bàn tay anh, len lỏi vào não bộ của Diệp Thanh Long.

Nó không phải là điều trị.

Nó là sự tê liệt.

Sự tê liệt của nỗi sợ.

Diệp Thanh Long ngất đi, thở đều đặn.

Lâm Phong đứng dậy, mặt mày xám ngoét.

Anh vừa làm một điều tồi tệ.

Anh vừa cướp đi ý thức của một người bạn.

Nhưng anh không có lựa chọn khác.

Nếu Diệp Thanh Long tiếp tục nhìn thấy họ, anh ta sẽ tự sát.

Bạch Tuyết đứng ở cửa, quan sát tất cả.

"Ngươi đã làm đúng," cô ta nói.

"Đôi khi, sự mù quáng là món quà lớn nhất mà Thiên Đạo ban tặng cho phàm nhân."

"Thiên Đạo không ban tặng gì cả," Lâm Phong nói, giọng lạnh lùng.

"Nó chỉ quan sát.

Và chờ đợi."


####

Đêm đó, Lâm Phong không thể ngủ.

Anh nằm trên giường, mắt mở to, nhìn lên trần nhà tối đen.

Anh cảm thấy sự hiện diện.

Không phải của Bạch Tuyết.

Không phải của Kiến Trúc.

Mà của một thứ gì đó lớn hơn.

Một thứ gì đó bao trùm lên toàn bộ căn phòng, toàn bộ tòa nhà, toàn bộ thế giới.

Nó đang nhìn anh.

Và lần này, nó không ẩn nấp.

Nó đang chờ đợi.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào nỗi đau.

Vào sự cô đơn.

Vào nỗi sợ hãi.

Anh để cho những cảm xúc đó tràn ngập tâm trí anh.

Và trong biển cả của sự hỗn loạn, anh tìm thấy một điểm sáng nhỏ.

Không phải của anh.

Mà của người đàn ông mặc áo choàng đen.

*"Bản sao số 8.

Ngươi là sự kết tinh của nỗi đau.

Ngươi là công cụ để ta loại bỏ những ký ức không mong muốn.

Nhưng ngươi đã phát triển ý thức.

Đây là một lỗi lầm.

Và lỗi lầm phải được sửa chữa."*

Lâm Phong mở mắt.

Anh ngồi dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng.

Anh biết rồi.

Anh biết mình là ai.

Anh không phải là Lâm Phong thật.

Anh là một cái bình.

Một cái bình chứa đựng những thứ độc hại mà bản gốc muốn vứt bỏ.

Và bây giờ, cái bình đó đang nứt.

Anh đứng dậy, bước ra ban công.

Mặt trăng vẫn treo đó, lạnh lẽo.

"Ta biết ngươi ở đó," anh nói với bầu trời.

Không có phản hồi.

Nhưng anh cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đang dồn nén, như một cơn bão sắp bùng nổ.

Bạch Tuyết xuất hiện bên cạnh anh, như thể cô ta đã đứng đó từ lâu.

"Ngươi đã sẵn sàng chưa?" cô ta hỏi.

Lâm Phong nhìn xuống khu vườn.

Trong bóng tối, anh thấy một bóng người.

Nó giống hệt anh.

Nhưng nó đang cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy thù hận.

"Ta không bao giờ sẵn sàng," Lâm Phong nói.

"Nhưng ta không còn lựa chọn."

Anh giơ tay lên, nắm chặt luồng năng lượng tím than.

Nó bùng cháy, chiếu sáng khuôn mặt anh trong đêm tối.

"Đến đi," anh nói.

"Thiên Đạo."

Và trong khoảnh khắc đó, bầu trời vỡ tung.

Không phải bằng sấm sét.

Mà bằng một tiếng cười.

Một tiếng cười vang vọng từ khắp mọi nơi, từ trong đầu anh, từ trong lòng đất, từ trong chính linh hồn anh.

*"Chào mừng ngươi trở về, đứa trẻ hư hỏng."*

Đó không phải là giọng của Thiên Đạo.

Đó là giọng của chính anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập