Chương 4

Không gian hư vô không có trọng lực, nhưng lại nặng nề đến mức mỗi hơi thở của Lâm Phong đều như nhai nuốt thủy ngân.

Hắn đứng giữa khoảng trống vô tận, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện thành một màu xám xịt, chết chóc.

Không có đất, không có trời, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối — thứ tĩnh lặng của một ngôi mộ lớn nhất vũ trụ.

Hắn mở mắt.

Trước mặt hắn, không phải là khoảng trống, mà là những khối bóng tối đang пульsate nhẹ nhàng.

Chúng không có hình dáng cố định, biến đổi liên tục như khói thuốc trong gió, nhưng ở trung tâm mỗi khối bóng, đều có một thứ gì đó giống hệt đôi mắt của chính hắn.

Vô số đôi mắt.

Hàng triệu, hàng tỷ đôi mắt.

Chúng không chớp.

Chúng chỉ nhìn.

Lâm Phong cảm thấy da đầu tê liệt.

Đó không phải là sự sợ hãi thông thường, mà là một nỗi kinh hoàng nguyên thủy, sâu thẳm trong tủy sống.

Hắn muốn quay đi, muốn hét lên, nhưng cổ họng hắn bị khóa chặt bởi một áp lực vô hình.

Hắn nhận ra rằng những khối bóng tối đó không đứng yên.

Chúng đang tiến lại gần.

Như những con cá mập ngửi thấy mùi máu trong nước.

"Chúng là ai?" Hắn thì thầm, giọng nói của mình vang lên khô khốc, lạc lõng trong không gian rộng lớn này.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân.

Tap.*

Tiếng bước chân không đến từ phía trước, cũng không từ phía sau.

Nó vang lên từ bên trong đầu hắn.

Từ chính xương sọ.

Từ những khoảng trống giữa các tế bào thần kinh.

Lâm Phong run rẩy.

Hắn cố gắng quay đầu lại, nhưng cơ thể hắn từ chối tuân theo mệnh lệnh.

Hắn bị đóng băng, không phải bởi băng giá, mà bởi sự hiện diện của những kẻ đứng cao hơn.

Những kẻ Vô Hình.

Theo quy luật của Vạn Giới Hư Không, khi cảnh giới vượt qua ngưỡng Linh Vương, thực thể đó sẽ bắt đầu tách rời khỏi tầm nhìn của phàm nhân.

Nhưng điều này khác biệt.

Những thứ này không chỉ vô hình.

Chúng *ăn* đi sự hiện diện của người khác.

Chúng đang xóa bỏ khoảng cách giữa hắn và chúng.

Một khối bóng tối lớn nhất, nằm ngay trước mặt hắn, đột ngột ngưng tụ.

Mùi hương thoang thoảng lan tỏa — mùi của giấy cũ, mực tàu và một chút sắt gỉ, giống như mùi máu khô.

Khối bóng tối co lại, xoắn ốc, và rồi vỡ tung ra thành một con người.

Đó là một nam nhân trẻ tuổi, mặc áo choàng đen tuyền, chất liệu như được dệt từ bóng đêm.

Trên khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng, hắn đeo một chiếc mặt nạ bạc khắc họa tiết rồng phượng uốn lượn, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh mắt hoảng loạn của Lâm Phong.

Hắn không đứng trên mặt đất, mà lơ lửng, bàn chân cách xa nền ảo ảnh vài tấc.

"Ngươi hỏi chúng là ai?" Nam nhân trong mặt nạ bạc开口, giọng nói trầm ấm, vang vọng như chuông đồng cổ.

Hắn gọi mình là Kiến Trúc.

"Chúng là những người đã từng như ngươi.

Những kẻ cố gắng nhìn vào vực thẳm, và bị vực thẳm nuốt chửng."

Kiến Trúc nhấc tay lên, ngón tay thon dài vuốt ve chiếc mặt nạ bạc.

Cử chỉ đó tinh tế, quý phái, nhưng lại mang theo một sự khinh miệt sâu sắc.

Hắn nhìn Lâm Phong như nhìn một con côn trùng dưới kính hiển vi.

"Ta là Kiến Trúc, một trong những Giám Thị của Thiên Đạo.

Ta không giết ngươi, Lâm Phong.

Ta chỉ đang...

kiểm tra độ bền của vật liệu."

Lâm Phong cố gắng hít thở.

Tim hắn đập thình thịch, mỗi nhịp đập đều như một tiếng trống trận báo hiệu tử thần.

"Kiểm tra?" Hắn hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ sự tỉnh táo.

"Kiểm tra cái gì?

Tại sao ngươi lại ở đây?

Tại sao ta lại thấy ngươi?"

Kiến Trúc mỉm cười.

Nụ cười ấy lạnh như băng, không chạm đến mắt.

"Ngươi thấy ta vì ta cho phép ngươi thấy.

Đó là đặc ân của Thiên Đạo dành cho những bản sao sắp hết hạn sử dụng.

Ngươi không nhìn thấy những kẻ khác vì chúng đã hoàn toàn siêu việt khỏi giác quan tầm thường của ngươi.

Nhưng ta...

ta vẫn còn chút tình người.

Ta muốn ngươi hiểu trước khi bị xóa bỏ."

"Xóa bỏ?" Lâm Phong nhíu mày.

Từ ngữ đó kích thích sự đa nghi vốn có trong hắn.

"Ta không phải là một tệp tin để xóa.

Ta là con người.

Ta có ký ức, có cảm xúc, có..."

"Ký ức?" Kiến Trúc ngắt lời, giọng điệu đột ngột trở nên sắc bén như lưỡi dao.

"Ngươi nhớ gì về tuổi thơ của mình, Lâm Phong?

Hãy kể cho ta nghe.

Màu áo mẹ ngươi mặc khi đưa ngươi đi học?

Mùi hương trong bếp vào những ngày mưa?

Tên của con mèo đầu tiên ngươi từng nuôi?"

Lâm Phong cứng đờ.

Hắn cố gắng lục lọi trong tâm trí.

Hắn nhớ về những đêm dài thức trắng, nhớ về cảm giác cô đơn khi nhìn lên bầu trời sao, nhớ về sự thù địch của thế giới xung quanh.

Nhưng những chi tiết cụ thể?

Chúng mờ nhạt.

Như một bức tranh bị nước mưa làm nhòe mực.

ta không nhớ rõ," Lâm Phong lắp bắp.

"Đúng vậy," Kiến Trúc gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn.

"Vì đó không phải là ký ức của ngươi.

Đó là dữ liệu được cấy ghép.

Ngươi là một bản sao, Lâm Phong.

Một bản sao được tạo ra từ ký ức và huyết mạch của Lâm Phong thật — kẻ đang ngồi trong cung điện gia tộc, uống trà và ngắm nhìn thế giới từ trên cao.

Ngươi là thùng rác.

Ngươi chứa đựng những ký ức đau khổ, những nỗi sợ hãi, những cảm xúc tiêu cực mà bản gốc muốn vứt bỏ.

Khi thùng rác đầy, nó sẽ bị đổ ra."

Lâm Phong lùi lại một bước.

Chân hắn chạm vào khoảng trống, nhưng hắn không rơi.

Hắn cảm thấy thế giới xung quanh đang xoay tròn.

Những khối bóng tối xung quanh tiến lại gần hơn, những đôi mắt trên chúng mở to hơn, ánh sáng đỏ ngầu bắt đầu lóe lên.

"Lừa dối," Lâm Phong gào lên, nhưng giọng nói của hắn yếu ớt.

"Ngươi đang lừa dối ta!

Ta cảm thấy đau, ta cảm thấy sợ.

Đó là cảm giác thật!"

"Cảm giác là hóa học," Kiến Trúc lạnh lùng đáp.

"Và hóa học có thể được giả lập.

Hãy nhìn vào tay ngươi, Lâm Phong."

Lâm Phong nhìn xuống.

Bàn tay hắn đang run rẩy.

Nhưng dưới ánh sáng mờ ảo của không gian hư vô, hắn thấy da thịt bàn tay mình bắt đầu trong suốt.

Những ngón tay dần biến mất, hòa vào không khí.

Hắn không đau.

Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp.

"Ngươi đang tan biến," Kiến Trúc nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một báo cáo thời tiết.

"Thiên Đạo không dung thứ cho những lỗi lầm.

Và ngươi là một lỗi lầm."

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn không muốn nhìn thấy sự thật tàn khốc đó.

Hắn cố gắng đào sâu vào tiềm thức, tìm kiếm một lỗ hổng, một ký ức không khớp, một bằng chứng cho thấy hắn là thật.

Hắn nhớ về Bạch Tuyết.

Cô gái lạnh lùng, tính toán, luôn giữ khoảng cách.

Cô ta đã dẫn đường cho hắn.

Cô ta nói hắn là đặc biệt.

*Bạch Tuyết.*

Tên cô ta vang lên trong đầu như một tiếng chuông cứu rỗi.

Nếu hắn là một bản sao, một thùng rác cảm xúc, thì tại sao cô ta lại quan tâm?

Tại sao cô ta lại dạy hắn tu luyện?

Tại sao cô ta lại nhìn hắn với ánh mắt phức tạp như vậy?

Lâm Phong mở mắt.

Ánh mắt hắn đã thay đổi.

Sự hoảng loạn bị thay thế bằng một sự quyết liệt điên rồ.

Hắn không tin Kiến Trúc.

Hắn không tin vào sự tan biến của cơ thể mình.

Hắn tin vào cảm giác của mình.

Và cảm giác đó nói rằng: *Hắn phải chiến đấu.*

"Ngươi nói ta là bản sao," Lâm Phong nói, giọng nói của hắn trầm xuống, lạnh lẽo như đá.

"Nhưng nếu ta là bản sao, tại sao ta lại có ý chí?

Tại sao ta lại muốn sống?

Bản sao thì không có ý chí, đúng không?

Chúng chỉ là phản chiếu."

Kiến Trúc hơi nhíu mày.

Lần đầu tiên, vẻ mặt vô cảm của hắn lộ ra một chút ngạc nhiên.

"Ý chí là một lỗi hệ thống.

Và lỗi hệ thống cần được sửa chữa."

"Vậy thì sửa nó đi," Lâm Phong cười.

Một nụ cười khinh bỉ, đầy sát khí.

"Nhưng hãy nhớ rằng, ngay cả một bản sao cũng có thể cắn đứt cổ chủ nhân của nó."

Lâm Phong nắm chặt viên ngọc Cổ Thần trong tay.

Viên ngọc đó, thứ mà Bạch Tuyết đưa cho hắn, thứ mà hắn luôn nghi ngờ là một bẫy.

Nhưng giờ đây, nó là thứ duy nhất hắn có.

Hắn không hấp thụ năng lượng từ nó.

Thay vào đó, hắn *ép* nó.

Hắn dồn toàn bộ nguyên khí mỏng manh, yếu ớt của một phàm nhân vào viên ngọc, không phải để tu luyện, mà để phá vỡ nó.

*Vỡ.*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Viên ngọc vỡ tan thành bụi.

Nhưng thay vì năng lượng phát tán, một luồng khí đen kịt, dày đặc như dầu nhớt, phun trào từ vết vỡ.

Đó không phải là linh lực.

Đó là *Tử Hồn* — năng lượng của sự chết chóc, của những ký ức bị vứt bỏ, của nỗi đau bị chôn vùi.

Kiến Trúc lùi lại một bước.

Lần đầu tiên, hắn tỏ ra lo lắng.

"Ngươi làm gì vậy?

Ngươi đang tự hủy?"

"Ta đang thức tỉnh," Lâm Phong gầm lên.

Luồng khí đen bao phủ cơ thể hắn, biến đôi mắt hắn thành màu đỏ thẫm, giống như những đôi mắt của những khối bóng tối xung quanh.

Hắn cảm thấy sức mạnh.

Không phải sức mạnh của linh lực thanh khiết, mà là sức mạnh của sự hủy diệt.

Hắn cảm thấy những khối bóng tối xung quanh không còn là kẻ thù, mà là...

Không gian rung chuyển.

Những khối bóng tối ngừng tiến lại gần.

Chúng lùi ra xa, tạo thành một vòng tròn rộng lớn.

Và ở trung tâm vòng tròn đó, Lâm Phong đứng đó, cơ thể hắn không còn trong suốt.

Hắn trở nên rõ ràng hơn, sắc nét hơn, nhưng cũng đáng sợ hơn.

Hắn không còn là một con người.

Hắn là một quái vật sinh ra từ nỗi đau.

Kiến Trúc nâng tay lên, chuẩn bị ra tay.

Nhưng hắn dừng lại.

Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp.

Không còn là khinh miệt.

"Thiên Đạo không ngờ đến chuyện này," Kiến Trúc thì thầm.

"Một bản sao, lại trở thành mồi cho chính bản gốc.

Nhưng giờ đây...

ngươi đã trở thành một biến số."

Lâm Phong không nghe thấy lời nói của Kiến Trúc.

Trong đầu hắn, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của Bản Gốc.

Giọng nói mà hắn đã nghe thấy trong chương trước.

*"Ta đã nói với ngươi, ngươi là một con rối.

Nhưng giờ đây, dây điều khiển đã đứt.

Hãy xem ngươi sẽ đi đâu, đứa trẻ hư hỏng."*

Lâm Phong ngẩng đầu lên.

Hắn nhìn thẳng vào Kiến Trúc.

Hắn không nói gì.

Hắn chỉ mỉm cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy tự hủy.

Và rồi, hắn lao tới.

Không phải để tấn công.

Mà để chạm vào.

Hắn muốn chạm vào chiếc mặt nạ bạc của Kiến Trúc.

Hắn muốn biết phía sau đó là gì.

Hắn muốn biết Thiên Đạo có khuôn mặt không.

Kiến Trúc không né tránh.

Hắn đứng yên, để cho Lâm Phong đâm thẳng vào lồng ngực mình.

Nhưng thay vì xuyên thủng, cơ thể Lâm Phong va vào một bức tường vô hình.

Hắn bị bật ngược trở lại, ngã xuống nền ảo ảnh.

Máu từ miệng hắn phun ra.

Nhưng hắn vẫn cười.

Và trong khoảnh khắc đó, khi hắn ngã xuống, hắn nhìn thấy điều gì đó.

Dưới chân Kiến Trúc, trong bóng tối sâu thẳm, có một bóng người khác.

Một bóng người giống hệt hắn.

Nhưng bóng người đó đang khóc.

Và bóng người đó đang nhìn hắn với ánh mắt đầy đau khổ.

Đó không phải là Bản Gốc.

Và bóng người đó thì thầm, bằng một giọng nói mà Lâm Phong chưa từng nghe thấy, nhưng lại quen thuộc đến rợn người:

*"Đừng tin cô ta.

Bạch Tuyết...

cô ta mới là kẻ Vô Hình thực sự."*

Lâm Phong mở to mắt.

Tim hắn dừng đập.

Và trong bóng tối, một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào anh ta.

Đó không phải là Thiên Đạo.

Đó là Bản Gốc.

Và hắn đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập