Chương 3

Không khí trong hang động cổ xưa như bị đông cứng.

Những mảnh vỡ đá lơ lửng, ngừng rơi, treo lơ lửng trong trọng lực bị bóp méo.

Lâm Phong đứng đó, thân hình run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự chồng chéo của hai luồng ký ức đang va chạm dữ dội trong đầu hắn.

Bản Gốc — kẻ mặc áo choàng đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như huyết ngọc — nhìn xuống Lâm Phong với vẻ khinh miệt pha lẫn thương hại.

Hắn không nói lời nào, nhưng tiếng bước chân của hắn vang lên như tiếng chuông tang lễ, đập vào màng nhĩ Lâm Phong, xé toạc sự tĩnh lặng giả tạo.

"Ngươi nghĩ mình là ai?" Bản Gốc hỏi, giọng nói vang vọng từ khắp mọi hướng, không phải từ miệng, mà từ chính không gian xung quanh.

"Một bóng ma?

Một lỗi hệ thống?

Hay chỉ là rác thải mà ta đã vứt bỏ?"

Lâm Phong cắn chặt răng, mùi vị sắt gỉ của máu tan trong miệng.

Anh ta cố gắng tập trung vào cơ thể mình, cảm nhận những mạch kinh lạc đang mở rộng, nhưng chúng lại giống như những con rắn độc đang quấn lấy tim anh ta, siết chặt từng nhịp đập.

"Ta không phải là rác thải," Lâm Phong gằn giọng, nhưng giọng nói của anh ta yếu ớt, bị nuốt chửng bởi sự ồn ào của vạn giới.

"Ta là Lâm Phong."

Bản Gốc cười.

Tiếng cười đó không có âm thanh, nhưng nó làm rung chuyển linh hồn.

"Lâm Phong?

Tên đó thuộc về ta.

Ngươi chỉ là một cái bóng, một bản sao chép tồi tàn, được tạo ra để chứa đựng những nỗi đau mà ta không muốn nhớ.

Ngươi là thùng rác cảm xúc của ta."

Diệp Thanh Long bước về phía trước, nắm chặt thanh kiếm sắt gỉ trong tay.

Dù ngươi là ai, ngươi đang đe dọa bạn tôi!"

Bản Gốc thậm chí không nhìn Diệp Thanh Long.

Hắn chỉ phẩy tay nhẹ, một động tác đơn giản, nhưng không gian xung quanh Diệp Thanh Long đột ngột co lại.

Thanh kiếm sắt gỉ trong tay chàng trai trẻ vỡ vụn thành những mảnh vụn nhỏ bé, bắn ra tứ phía như mưa rào.

Diệp Thanh Long bị ném bay ra xa, đập vào vách đá, máu phun ra như suối.

"Đồ phàm nhân," Bản Gốc lạnh lùng nói.

"Ngươi thậm chí không đủ tư cách để ta nhìn thấy.

Ngươi chỉ là một chấm đen trên tờ giấy trắng, vô nghĩa và thừa thãi."

Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình sôi lên.

Không phải vì tức giận, mà vì một sự đồng cảm kỳ lạ.

Anh ta hiểu cảm giác đó.

Cảm giác bị coi là vô hình, bị coi là không tồn tại.

Nhưng anh ta không để cho cảm xúc đó kiểm soát mình.

Anh ta hít thở sâu, cố gắng kết nối với dòng nguyên khí hỗn độn mà anh ta vừa thức tỉnh.

"Ta không cần ngươi công nhận," Lâm Phong nói, giọng nói của anh ta trở nên vững vàng hơn.

"Ta tồn tại.

Và đó là điều duy nhất quan trọng."

Bản Gốc nhíu mày.

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn sáng lên, chiếu rọi toàn bộ hang động bằng một ánh sáng u ám.

Ngươi không thể tồn tại nếu ta không cho phép.

Ngươi là một phần của ta.

Khi ta chết, ngươi cũng sẽ biến mất.

Khi ta quên, ngươi cũng sẽ tan biến."

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Bản Gốc.

Trong đó, anh ta không thấy sự thù hận, mà thấy sự trống rỗng.

Một sự trống rỗng khủng khiếp, giống như một vực thẳm không đáy.

Và anh ta nhận ra, chính sự trống rỗng đó là thứ đang ăn mòn anh ta từ bên trong.

"Không," Lâm Phong nói, bước về phía trước, bất chấp áp lực khổng lồ đang đè lên vai anh ta.

"Ta không phải là một phần của ngươi.

Ta là một thực thể độc lập.

Và ta sẽ chứng minh điều đó."

Bạch Tuyết đứng ở phía sau, quan sát mọi thứ với ánh mắt lạnh lùng.

Cô ta không can thiệp, nhưng cô ta đang tính toán.

Cô ta biết rằng cuộc đối đầu này không chỉ là về sức mạnh, mà là về ý chí.

Và cô ta nghi ngờ rằng, Lâm Phong đang chiến đấu không chỉ với Bản Gốc, mà còn với chính bản ngã của mình.


Bạch Tuyết bước ra khỏi bóng tối.

Cô ta không nhìn Lâm Phong, mà nhìn vào Bản Gốc.

"Ngươi đã sai," cô ta nói, giọng nói lạnh lùng như băng.

"Anh ta không phải là một bản sao.

Anh ta là một sự tiến hóa."

Bản Gốc quay sang nhìn Bạch Tuyết.

"Cô ta là ai?"

"Ta là Bạch Tuyết," cô ta nói.

"Và ta là người sẽ giúp anh ta phá vỡ hệ thống Vô Hình."

Bản Gốc cười, nhưng lần này, tiếng cười của hắn có chút run rẩy.

"Phá vỡ hệ thống?

Cô ta nghĩ mình có thể làm được điều đó?

Cô ta chỉ là một con người phàm tục."

"Phàm tục?" Bạch Tuyết mỉm cười.

"Ngươi không biết gì về thế giới này.

Ngươi chỉ là một kẻ trốn chạy trong bóng tối, sợ hãi ánh sáng."

Bản Gốc gầm lên, một tiếng gầm khủng khiếp làm rung chuyển cả hang động.

"Ta sẽ giết cả hai ngươi!"

Hắn vung tay, và một cơn sóng năng lượng tím đen ập về phía Bạch Tuyết và Lâm Phong.

Lâm Phong không né tránh.

Anh ta đứng đó, mở rộng lòng bàn tay, và đón lấy cơn sóng năng lượng đó.

"Ngươi điên sao?" Diệp Thanh Long hét lên từ phía sau.

Lâm Phong không trả lời.

Anh ta cảm thấy năng lượng đó chảy vào cơ thể mình, nhưng thay vì bị hủy diệt, nó được anh ta hấp thụ.

Những mạch kinh lạc trong cơ thể anh ta sáng lên, dẫn dắt dòng năng lượng đó chảy khắp người, biến nó thành một phần của chính anh ta.

Bản Gốc kinh ngạc.

"Làm sao...

làm sao ngươi có thể làm được điều đó?"

"Vì ta không phải là một bản sao," Lâm Phong nói, giọng nói của anh ta vang vọng khắp hang động.

"Ta là một thực thể mới.

Một thực thể nằm giữa hữu hình và vô hình.

Và ta sẽ không để ngươi kiểm soát ta."

Anh ta vung tay, và một cột sáng trắng xóa bắn ra, xuyên thẳng vào ngực Bản Gốc.

Bản Gốc hét lên, thân hình của hắn bắt đầu tan rã.

Nhưng anh ta không chết.

Anh ta biến thành những hạt bụi nhỏ, tan biến vào không khí.

"Ta sẽ trở lại," giọng nói của hắn vang lên trong đầu Lâm Phong.

"Và lần sau, ta sẽ không tha thứ cho ngươi."

Lâm Phong thở dài, cơ thể anh ta run rẩy.

Anh ta vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt, không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý thức.

Bạch Tuyết bước lại gần, nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp.

"Ngươi đã làm tốt," cô ta nói.

"Nhưng đây chỉ là bắt đầu."

Lâm Phong nhìn vào tay mình.

Những tia sét tím đen đã biến mất, nhưng anh ta vẫn cảm thấy sự kết nối với thế giới xung quanh.

Anh ta có thể cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ Vô Hình, những kẻ đang quan sát anh ta từ xa.

"Chúng ta phải đi," Bạch Tuyết nói.

"Thiên Đạo Hội sẽ không để yên cho chúng ta."

Diệp Thanh Long bò dậy, mặt mày bầm tím, nhưng anh ta vẫn mỉm cười.

Ta sẽ đi cùng các ngươi."

Lâm Phong nhìn về phía cửa hang động.

Ánh sáng ban ngày chiếu vào, nhưng nó không ấm áp.

Nó lạnh lẽo, đe dọa.

"Đi đâu?" Lâm Phong hỏi.

"Đến nơi mà mọi thứ bắt đầu," Bạch Tuyết nói.

"Đến nơi mà sự thật được giấu kín."

Lâm Phong không hỏi thêm.

Anh ta biết rằng, cuộc hành trình của anh ta mới chỉ bắt đầu.

Và anh ta không biết rằng, kẻ dẫn đường cho anh ta, cũng là kẻ đang săn đuổi anh ta.


Họ đi suốt cả ngày.

Mặt trời lặn, bầu trời chuyển sang màu tím thẫm.

Những ngôi sao xuất hiện, nhưng chúng không lấp lánh.

Chúng nhìn chằm chằm xuống, như những con mắt của những vị thần vô cảm.

Lâm Phong cảm thấy mệt mỏi.

Không phải mệt mỏi thể xác, mà là mệt mỏi tinh thần.

Sự hiện diện của những kẻ Vô Hình khiến anh ta căng thẳng, bất an.

Anh ta luôn cảm thấy như có ai đó đang đứng sau lưng mình, đang quan sát từng cử động của anh ta.

"Ngươi ổn chứ?" Diệp Thanh Long hỏi, giọng nói của anh ta run rẩy.

"Ta ổn," Lâm Phong nói, nhưng giọng nói của anh ta không thuyết phục.

Bạch Tuyết đi phía trước, không quay lại.

Cô ta biết rằng, họ cần phải đến được nơi đó trước khi đêm khuya.

Vì vào ban đêm, những kẻ Vô Hình trở nên mạnh mẽ hơn.

Họ đến một ngôi làng nhỏ, nằm giữa một thung lũng sâu.

Ngôi làng đó im lặng, không có tiếng động.

Không có trẻ con chơi đùa, không có người lớn làm việc.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

"Đây là nơi?" Lâm Phong hỏi.

"Đây là nơi bắt đầu," Bạch Tuyết nói.

"Nơi mà sự thật được giấu kín."

Họ bước vào ngôi làng.

Những ngôi nhà bằng gỗ cũ kỹ, mái ngói rêu phong.

Không có ai.

Không có tiếng động.

Chỉ có gió thổi qua những con đường vắng vẻ.

Lâm Phong cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ hãi trước nguy hiểm, mà là sợ hãi trước sự cô đơn.

Sự cô đơn khủng khiếp, giống như khi anh ta còn là một đứa trẻ mồ côi.

"Chúng ta phải tìm ai?" anh ta hỏi.

"Ta không biết," Bạch Tuyết nói.

"Nhưng ta biết rằng, câu trả lời ở đây."

Họ đi sâu vào ngôi làng.

Và rồi, họ nhìn thấy một ngôi nhà ở cuối con đường.

Ngôi nhà đó có một cánh cửa mở hé.

Bên trong, có một ánh sáng yếu ớt.

Lâm Phong bước về phía ngôi nhà.

Anh ta cảm thấy một sức hút kỳ lạ, như thể ngôi nhà đó đang gọi anh ta.

"Đừng vào," Bạch Tuyết nói, giọng nói của cô ta khẩn cấp.

"Nó là một bẫy."

Nhưng Lâm Phong không nghe.

Anh ta bước vào ngôi nhà.

Bên trong, có một ông già ngồi trên một chiếc ghế bành.

Ông ta đang đọc một cuốn sách cổ.

Ông ta không nhìn lên khi Lâm Phong bước vào.

"Ông là ai?" Lâm Phong hỏi.

Ông già không trả lời.

Ông ta chỉ tiếp tục đọc cuốn sách của mình.

Lâm Phong bước lại gần.

Anh ta nhìn vào cuốn sách.

Trên bìa sách, có một dòng chữ bằng chữ Hán cổ: "Ký Ức Của Kẻ Vô Hình".

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập nhanh.

Anh ta biết rằng, cuốn sách đó chứa đựng sự thật.

Sự thật về anh ta, về thế giới này, và về những kẻ Vô Hình.

Anh ta với tay ra, định cầm lấy cuốn sách.

Nhưng rồi, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai anh ta.

"Đừng," giọng nói của Bạch Tuyết vang lên.

"Nó sẽ giết ngươi."

Lâm Phong quay lại.

Bạch Tuyết đứng sau lưng anh ta, ánh mắt của cô ta đầy lo lắng.

"Ngươi nói dối," Lâm Phong nói.

"Ngươi muốn ta đọc cuốn sách đó."

Bạch Tuyết không trả lời.

Cô ta chỉ nhìn vào ông già.

Ông già cuối cùng cũng nhìn lên.

Đôi mắt của ông ta trống rỗng, giống như đôi mắt của Bản Gốc.

"Ngươi đã đến," ông ta nói.

"Ta đã chờ đợi ngươi."

Lâm Phong cảm thấy lạnh toát.

Anh ta biết rằng, ông già này không phải là một con người bình thường.

Anh ta là một trong những kẻ Vô Hình.

Và anh ta đã chờ đợi Lâm Phong từ rất lâu.

"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của anh ta run rẩy.

"Ta là người giữ ký ức," ông già nói.

"Và ta sẽ cho ngươi thấy sự thật."

Ông ta mở cuốn sách ra.

Và từ trong cuốn sách đó, một luồng ánh sáng trắng xóa bắn ra, chiếu thẳng vào mắt Lâm Phong.

Lâm Phong hét lên.

Những ký ức ập vào đầu anh ta, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh ta thấy mình được sinh ra, được cấy ghép, được huấn luyện.

Anh ta thấy mình là một công cụ, một bản sao, một con rối.

Và rồi, anh ta thấy một hình ảnh khác.

Một hình ảnh về một đứa trẻ, khóc lóc trong bóng tối.

Đứa trẻ đó có khuôn mặt giống hệt anh ta.

"Đó là ngươi," giọng nói của ông già vang lên.

"Đó là ngươi thật.

Và ngươi là một bản sao."

Lâm Phong quỳ xuống, khóc.

Anh ta không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.

Anh ta là một bản sao.

Anh ta không phải là con người.

Anh ta là một công cụ.

Và rồi, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh ta.

Giọng nói của Bản Gốc.

"Ta đã nói với ngươi," giọng nói đó thì thầm.

"Ngươi là một con rối.

Và giờ, ngươi đã nhận ra điều đó."

Lâm Phong ngẩng đầu lên.

Anh ta nhìn vào ông già.

Đôi mắt của ông ta vẫn trống rỗng, nhưng trong đó, có một sự đồng cảm kỳ lạ.

"Ngươi không phải là một con rối," ông già nói.

"Ngươi là một lựa chọn.

Và giờ, ngươi phải chọn."

"Chọn cái gì?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của anh ta nghẹn ngào.

"Chọn giữa sự thật và sự dối trá," ông già nói.

"Chọn giữa việc chấp nhận số phận của ngươi, hoặc chiến đấu chống lại nó."

Lâm Phong nhìn vào cuốn sách.

Ánh sáng từ cuốn sách đó vẫn đang chiếu vào mắt anh ta, nhưng nó không còn đau đớn nữa.

Nó ấm áp, như thể nó đang ôm lấy anh ta.

Anh ta biết rằng, đây là một lựa chọn khó khăn.

Một lựa chọn mà anh ta không thể quay lại.

Và rồi, anh ta đưa tay ra, cầm lấy cuốn sách.

"Ta chọn sự thật," anh ta nói.

Ông già mỉm cười.

"Vậy thì, hãy chuẩn bị.

Vì sự thật, đôi khi, tàn khốc hơn sự dối trá."

Và rồi, cuốn sách đó mở ra, và một thế giới mới xuất hiện trước mắt Lâm Phong.

Một thế giới nơi mà những kẻ Vô Hình không còn là những kẻ quan sát, mà là những kẻ thống trị.

Và anh ta, một bản sao, sẽ phải chiến đấu để tồn tại trong thế giới đó.

Nhưng anh ta không biết rằng, kẻ dẫn đường cho anh ta, Bạch Tuyết, cũng đang ẩn giấu một bí mật.

Một bí mật mà nếu anh ta biết, anh ta sẽ không bao giờ tin tưởng cô ta nữa.

Và trong bóng tối, một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào anh ta.

Đó không phải là Thiên Đạo.

Đó là Bản Gốc.

Và hắn đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập