Chương 2

Cơn đau xé toạc cơ thể Lâm Phong không phải từ thương tích thể xác, mà từ áp lực tinh thần nặng nề như núi Thái Sơn đè xuống.

Bầu trời đen kịt phía trên không còn là mây, mà là một khối hư vô đang xoay vần, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.

Hắn cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể như bị đóng băng trong băng giá của Thiên Đạo, mỗi nhịp tim đều trở thành một tiếng trống vang lên trong sự im lặng chết chóc.

*"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?"*

Giọng nói đó không vang lên qua không khí, mà trực tiếp in sâu vào tủy xương, lạnh lẽo và khô khan như tiếng sỏi đá ma sát nhau trong bóng tối.

Lâm Phong nghiến răng, máu từ khóe miệng chảy xuống, dính vào đất đá, tạo thành những vệt đỏ thẫm giữa nền xám xịt.

Hắn ngước lên, dù đôi mắt mờ đục vì đau đớn, nhưng hắn cảm nhận được một cái gì đó khổng lồ đang俯视 (nhìn xuống) hắn.

Không phải là một con người, không phải là một quái thú, mà là một khái niệm.

Một sự hiện diện quá lớn đến mức não bộ của hắn không thể xử lý, chỉ còn lại cảm giác sợ hãi nguyên thủy, giống như một con chuột đang đối diện với bóng dáng của một con rắn khổng lồ.

Đó là Bản Gốc.

Kẻ đang đứng trên đỉnh của sự vô hình, nơi mà ngay cả ánh mắt của Thiên Đạo cũng khó lòng thấu triệt.


### PHẦN 3: Gương Mặt Của Kẻ Lừa Dối

Khi Lâm Phong mở mắt ra, anh ta thấy Diệp Thanh Long đang đứng trước mặt mình, vẻ mặt lo lắng nhưng vẫn giữ vẻ tự tin vốn có.

Cậu ta mặc một bộ giáp sắt cũ kỹ, nhưng ánh mắt thì sáng ngời như ngọn lửa.

"Ngươi ổn chứ?" Diệp Thanh Long hỏi, đưa tay ra kéo Lâm Phong dậy.

"Tôi thấy một vụ nổ năng lượng khủng khiếp từ đây.

Tôi biết là ngươi, vì không ai khác có thể tạo ra thứ năng lượng hỗn độn như vậy."

Lâm Phong lắc đầu, gạt tay Diệp Thanh Long ra.

"Tôi không cần ngươi giúp đỡ."

"Đừng có ngạo mạn," Diệp Thanh Long cười, nhưng nụ cười đó có gì đó gượng gạo.

"Chúng ta đều là phàm nhân trong thế giới này.

Nếu chúng ta không cùng nhau, chúng ta sẽ bị nuốt chửng."

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào Diệp Thanh Long.

Trong khoảnh khắc đó, anh ta thấy một sự khác biệt.

Diệp Thanh Long quá "hữu hình".

Sự hiện diện của cậu ta quá rõ ràng, quá ồn ào, giống như một ngọn đuốc trong đêm tối.

Điều đó khiến những thực thể Vô Hình tránh xa, nhưng cũng khiến cậu ta trở thành mục tiêu dễ dàng.

"Ngươi không hiểu," Lâm Phong nói, giọng trầm.

"Thế giới này không chơi theo quy luật mà ngươi nghĩ."

"Vậy thì quy luật là gì?" Diệp Thanh Long hỏi, nhíu mày.

Lâm Phong không trả lời.

Anh ta quay sang Bạch Tuyết.

"Cô biết điều này từ bao giờ?"

Bạch Tuyết khẽ nhún vai.

"Từ khi tôi sinh ra.

Hoặc có lẽ là từ khi tôi chết.

Thời gian trong thế giới Vô Hình không có ý nghĩa."

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Những ký ức kỳ lạ bắt đầu tràn vào.

Không phải ký ức của anh ta, mà là ký ức của một người khác.

Một người đàn ông đứng trên đỉnh tháp cao nhất, nhìn xuống thế giới với ánh mắt đầy khinh miệt.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt anh ta, nhưng đôi mắt thì lạnh băng.

*"Ngươi là bản sao,"* giọng nói trong đầu vang lên.

*"Ngươi là thứ rác rưởi mà ta đã vứt bỏ.

Ngươi là nỗi đau mà ta không muốn nhớ."*

Lâm Phong ôm đầu, quỳ xuống.

"Đau quá..."

"Ngươi đang nghe thấy hắn," Bạch Tuyết nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng.

"Đừng kháng cự.

Hãy để hắn nói.

Hắn sẽ tiết lộ sự thật cho ngươi."

"Sự thật?" Lâm Phong cười bitterly.

"Sự thật là tôi là một con quái vật?

Một bản sao lỗi?"

"Sự thật là ngươi là một phần của hắn," Bạch Tuyết đáp.

"Và ngươi là phần mà hắn sợ hãi nhất."


### PHẦN 5: Bóng Tối Thức Tỉnh

Bàn tay của Thiên Đạo rút lại, tan biến vào trong khối hư vô.

Bầu trời trở lại bình thường, nhưng không khí vẫn nặng nề, ngột ngạt.

Những thực thể Vô Hình vẫn còn đó, nhưng chúng đã lùi xa hơn, giữ một khoảng cách an toàn.

Diệp Thanh Long nhìn Lâm Phong với ánh mắt kinh ngạc lẫn sợ hãi.

ngươi vừa làm gì?"

Lâm Phong không trả lời.

Anh ta cảm thấy cơ thể mình thay đổi.

Những mạch kinh lạc trong cơ thể anh ta mở rộng, dẫn dắt dòng năng lượng hỗn độn chảy khắp người.

Anh ta không còn là một phàm nhân.

Anh ta là một thứ gì đó mới.

Một thứ gì đó nằm giữa hữu hình và vô hình.

Bạch Tuyết bước lại gần, nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp.

Có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có sự lo lắng.

"Ngươi đã thức tỉnh Thiên Phú," cô ta nói.

"Nhưng ngươi cũng đã đánh thức sự chú ý của Thiên Đạo Hội.

Họ sẽ không để ngươi sống yên."

"Thiên Đạo Hội?" Lâm Phong hỏi.

"Một tổ chức bí mật, đứng sau mọi thứ," Bạch Tuyết giải thích.

"Họ kiểm soát những kẻ Vô Hình.

Và họ sẽ không cho phép một 'lỗi hệ thống' như ngươi tồn tại."

Lâm Phong nhìn vào tay mình.

Những tia sét tím đen vẫn đang quấn quanh ngón tay, nhưng chúng đã dịu đi, trở nên ổn định hơn.

Anh ta cảm thấy một sự kết nối mới với thế giới xung quanh.

Anh ta có thể cảm nhận được nhịp đập của vạn giới, sự chảy trôi của thời gian, và sự hiện diện của những kẻ Vô Hình.

Anh ta không còn cô đơn.

Nhưng anh ta cũng không còn tự do.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Diệp Thanh Long hỏi, giọng run rẩy.

Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi mà những đám mây đang tan biến, để lộ ra một bầu trời xanh ngắt nhưng đầy đe dọa.

"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự vô hình," anh ta nói.

"Và chúng ta phải phá vỡ nó."

Bạch Tuyết mỉm cười.

"Cuộc chơi vừa mới bắt đầu, Lâm Phong.

Và ngươi không biết rằng, kẻ dẫn đường cho ngươi, cũng là kẻ đang săn đuổi ngươi."

Lâm Phong không nghe thấy câu nói cuối cùng đó.

Anh ta chỉ nhìn vào khoảng không, nơi mà một bóng tối dày đặc đang ngưng tụ, và trong bóng tối đó, một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào anh ta.

Đó không phải là Thiên Đạo.

Đó là Bản Gốc.

Và hắn đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập