Chương 1
Hắn bước ra khỏi hang động, đôi chân trần chạm vào đá ẩm ướt, lạnh buốt như xác chết của những con thú đã thối rữa sâu trong bóng tối.
Mùi hôi thối của nội tạng và máu cũ vẫn còn vương vấn, bám dính vào mũi hắn, một mùi vị quen thuộc đến mức khiến dạ dày quặn thắt.
Nhưng điều khiến Lâm Phong run rẩy không phải là mùi hôi, mà là sự im lặng.
Một sự im lặng tuyệt đối, nặng nề, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi hắn phạm sai lầm.
Hắn không nhớ rõ mình đã ở đây bao lâu.
Ký ức trong đầu giống như một tấm gương vỡ, từng mảnh ghép rời rạc, sắc nhọn, cắt xé ý thức mỗi khi hắn cố gắng nhìn vào quá khứ.
Hắn biết mình là Lâm Phong.
Hắn biết mình đang tìm kiếm sự yên tĩnh.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói vô hình thì thầm rằng mọi thứ đều là giả.
Hắn không phải là người đầu tiên bước ra khỏi hang động này.
Hắn là thứ gì đó được đặt vào đây, được nhồi nhét vào một cái xác trống rỗng.
Ánh sáng từ khe núi không mang lại sự ấm áp.
Nó lạnh lẽo, vô cảm, chiếu rọi lên những vết sẹo cũ kỹ trên da thịt hắn.
Những vết sẹo này không phải do kiếm thuật hay thú dữ gây ra.
Chúng là dấu hiệu của sự ghép nối, của những ký ức bị ép buộc xâm nhập vào não bộ.
Lâm Phong đưa tay lên chạm vào trán, nơi đau đớn luôn âm ỉ như một ngọn lửa nhỏ.
Hắn tin rằng thế giới thù địch với hắn.
Hắn tin rằng có một kẻ thù vô hình đang săn đuổi, đang phán xét, đang chờ đợi khoảnh khắc hắn yếu lòng để kết liễu.
Nhưng thực tế thì khốc liệt hơn nhiều: kẻ thù duy nhất mà hắn phải đối mặt chính là sự thật rằng hắn không tồn tại.
Hắn là một bản sao, một cái bóng được tạo ra từ nỗi đau và ký ức của người khác, được cấy ghép vào một đứa trẻ mồ côi để trở thành thùng rác chứa đựng những điều tối tăm mà "Lâm Phong thật" muốn vứt bỏ.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng kiểm soát nhịp tim.
Đa nghi là lá chắn duy nhất còn lại.
Nếu hắn tin vào bất cứ điều gì, hắn sẽ chết.
Nếu hắn tin rằng mình cô đơn, hắn sẽ điên.
Vậy nên, hắn chọn cách quan sát.
Quan sát từng hạt bụi bay trong gió, quan sát từng bóng đổ trên đá, quan sát khoảng trống giữa những tảng núi.
Và trong khoảng trống đó, hắn cảm thấy nó.
Sự hiện diện.
Không phải của một con thú, không phải của gió.
Mà của một cái gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn, và đáng sợ hơn.
Quy luật tối thượng của Vạn Giới Hư Không.
Nơi mà cảnh giới cao hơn trở nên vô hình đối với kẻ thấp kém.
Hắn là Phàm Nhân.
Hắn không thể nhìn thấy Linh Vương.
Nhưng hắn có thể cảm thấy ánh mắt của chúng.
Hàng trăm, hàng ngàn ánh mắt vô hình đang dõi theo hắn từ trên cao, từ trong bóng tối, từ chính trong lòng hắn.
**
Dòng máu đen tuôn ra từ mắt Ma Hầu.
Sinh vật đó gào thét, đau đớn và giận dữ, nhưng tiếng gào thét đó đột ngột bị cắt ngang.
Thay vì tấn công, nó dừng lại, hai chân sau co lại, chuẩn bị cho một cú nhảy chết người.
Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, nhưng ánh mắt đó không còn là của một con thú hoang dã.
Nó chứa đựng sự nhận ra, sự kinh hãi, và một thứ gì đó giống như sự đồng cảm.
"Bản sao..." Ma Hầu thì thầm, giọng nói giờ đây không còn là tiếng gầm rú, mà là một âm thanh trầm thấp, vang vọng trong đầu Lâm Phong.
"Ngươi cũng là một cái bóng."
Lâm Phong sững sờ.
Tảng đá trong tay hắn rơi xuống đất, tạo ra một tiếng vang nhỏ nhưng vang dội trong sự im lặng.
"Cái gì?" Hắn lắp bắp, tim đập loạn nhịp.
Ma Hầu không trả lời.
Nó chỉ lắc đầu, những giọt máu đen rơi xuống đất, bốc hơi thành làn khói tím.
"Hắn đã tạo ra ngươi để chịu đựng nỗi đau.
Để ngươi trở thành thùng rác cho những ký ức hắn không muốn nhớ.
Ngươi không phải là Lâm Phong.
Ngươi là thứ hắn vứt bỏ."
Từ ngữ như những con dao sắc bén, cắt xé từng mảnh ý thức còn lại của Lâm Phong.
Hắn lùi lại, gót chân va vào đá.
"Lời nói dối!" Hắn hét lên, giọng vỡ vạc.
Ta có ký ức!
Ta có nỗi đau!
Ta là thật!"
"Thật?" Ma Hầu cười, một nụ cười đau khổ.
"Vậy tại sao ngươi không thể nhìn thấy chúng?
Tại sao ngươi chỉ cảm thấy sự hiện diện của chúng?
Vì ngươi là một lỗi lầm.
Một bản sao không hoàn hảo.
Thiên Đạo không chấp nhận sự tồn tại của ngươi.
Những thực thể Vô Hình kia...
chúng đang chờ ngươi sụp đổ."
Lâm Phong ôm đầu, đau đớn.
Ký ức trong đầu hắn bắt đầu hỗn loạn.
Những hình ảnh của một cậu bé mồ côi, của những đêm dài khóc lóc, của những ký ức ghép nối đầy bạo lực và đau khổ...
tất cả đều chồng chéo lên nhau.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng run rẩy.
Chúng không phải là tay của một chiến binh.
Chúng là tay của một đứa trẻ yếu đuối, được nhồi nhét sức mạnh giả tạo.
Hắn tự lừa dối mình.
Hắn tin rằng mình đang chiến đấu để sống sót.
Nhưng thực ra, hắn đang chiến đấu để tồn tại như một cái bóng.
Và cái bóng không thể sống lâu trong ánh sáng.
Hắn nhìn về phía những bóng đen mờ nhạt trong tầm nhìn ngoại vi.
Chúng không còn lạnh lùng nữa.
Chúng đang cười.
Một nụ cười vô hình, khinh miệt.
"Ta không quan tâm," Lâm Phong thì thầm, nước mắt chảy xuống má, nhưng hắn không lau đi.
"Nếu ta là bản sao, thì ta sẽ là bản sao mạnh nhất.
Ta sẽ giết chết tất cả những kẻ đang nhìn ta.
Ta sẽ làm cho thế giới này phải nhìn thấy ta."
Ma Hầu gật đầu, rồi lao vào bóng tối, biến mất.
Chỉ còn lại Lâm Phong, đứng giữa sự im lặng, với nỗi đau tột cùng và một quyết định điên rồ.
Hắn không còn sợ hãi nữa.
Hắn chỉ còn lại sự trống rỗng.
Và trong sự trống rỗng đó, một thứ gì đó mới đang thức tỉnh.
**
"Không!" Bản Gốc hét lên, lần đầu tiên lộ ra sự hoảng loạn.
Giọng nói đó vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, như một lời nguyền cuối cùng.
Lâm Phong bản sao cảm thấy linh hồn mình đang bị xé toạc.
Đau đớn tột cùng, nhưng hắn cười.
Một nụ cười điên cuồng, đầy thách thức.
"Ngươi nghĩ ngươi là chủ nhân?" Lâm Phong thì thầm, máu chảy từ khóe mắt.
ngươi cũng sợ."
Vụ nổ năng lượng hỗn độn phát ra từ cơ thể hắn, tạo ra một vòng sóng冲击波 (sóng xung kích) màu tím đen.
Nó quét qua khu vực, làm nứt vỡ những tảng đá, thổi bay lớp bụi dày.
Những thực thể Vô Hình kia, những Linh Vương đang quan sát, lần đầu tiên phải lùi lại.
Sự hiện diện của chúng bị xua đuổi bởi thứ năng lượng hỗn độn, không thuần khiết, nhưng đầy sức sống của nỗi đau.
Lâm Phong mở mắt, nhìn vào khoảng trống trước mặt.
Hắn không nhìn thấy ai.
Nhưng hắn biết rằng họ đang ở đó.
Và lần đầu tiên, hắn không cảm thấy cô đơn.
Hắn cảm thấy được nhìn thấy.
Không phải bởi sự khinh miệt, mà bởi sự sợ hãi.
Hắn nâng tay lên, nhìn vào những tia sét tím đang quấn quanh ngón tay.
"Đây là của ta," hắn nói.
"Nỗi đau của ta.
Ký ức của ta.
Và bây giờ...
sức mạnh của ta."
Ở xa, Bạch Tuyết mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, tính toán.
"Cuộc chơi bắt đầu rồi," cô ta thì thầm.
"Và ngươi, Lâm Phong bản sao, sẽ là quân tốt nhất trên bàn cờ của ta."
Nhưng Lâm Phong không biết điều đó.
Hắn chỉ biết rằng hắn đã thức tỉnh.
Và trong thế giới Vô Hình này, sự thức tỉnh là bước đầu tiên dẫn đến sự hủy diệt...
hoặc sự giải phóng.
Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều in hằn lên mặt đất, để lại dấu vết của một kẻ không thuộc về thế giới này, nhưng đang cố gắng chiếm hữu nó.
Và trong bóng tối sâu thẳm của hang động, một giọng nói khác vang lên, cổ xưa và đầy ác ý.
"Cái bóng đã thức tỉnh.
Thiên Đạo...
hãy chuẩn bị cho sự hỗn loạn."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận