Chương 10

Lâm Phong cố gắng đứng vững, nhưng lực hấp dẫn nơi đây không tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào mà anh từng biết.

Đôi chân của anh chôn sâu vào mặt đất, nhưng mặt đất ấy lại mềm mại như thịt sống, nóng hổi và đập thình thịch theo nhịp tim của chính anh.

Không khí xung quanh đặc quánh, mang mùi vị của ozone và máu tanh, từng phân tử không khí như những lưỡi dao li ti cứa vào da thịt, ăn mòn sự tồn tại của một kẻ phàm nhân.

Theo quy luật "Thị Tầm Phân Cấp" mà Bạch Tuyết từng nhắc đến, một kẻ ở cấp độ Linh Vương hoặc cao hơn sẽ trở nên vô hình đối với mắt phàm.

Nhưng ở đây, sự vô hình không phải là sự vắng mặt.

Nó là sự hiện diện áp đảo.

Lâm Phong cảm thấy cổ họng mình bị nghẹn lại, không phải vì sợ hãi, mà vì một áp lực vô hình đang ép chặt lồng ngực.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng hít thở, nhưng mỗi hơi thở đều kéo theo cảm giác như có hàng ngàn đôi mắt đang liếc nhìn anh từ bên trong phổi.

Anh không nhìn thấy ai.

Không có bóng dáng, không có âm thanh bước chân.

Chỉ có sự im lặng chết chóc, một sự im lặng toát lên từ chính cốt tủy của thế giới này.

Anh đưa tay lên sờ vào mặt mình, ngón tay run rẩy chạm vào làn da lạnh toát.

"Ai đó ở đó," anh thì thầm, giọng nói của anh vang lên méo mó, như thể phát ra từ một giếng sâu.

"Hãy hiện ra."

Không có lời đáp.

Chỉ có tiếng gió rít lên, nhưng tiếng gió ấy nghe giống như tiếng thì thầm của hàng triệu người đang cười nhạo anh.

Lâm Phong quay người lại, mắt anh quét qua khoảng không đen kịt.

Anh tin rằng mình đang bị bao vây.

Anh tin rằng có một kẻ thù đang đứng ngay sau lưng, chờ đợi khoảnh khắc anh sơ hở để kết liễu.

Sự đa nghi bẩm sinh của anh, thứ đã giúp anh sống sót qua những năm tháng cô độc trong gia tộc Lâm gia, giờ đây trở thành con dao hai lưỡi cắt nát tâm trí anh.

Anh không biết kẻ thù là ai, nhưng anh biết chắc chắn rằng nó không phải là một con người.

Nó là thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn, và quan trọng nhất, nó *biết* anh.

Anh cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay.

Con dấu màu đen hình con mắt vẫn còn đó, nhưng giờ nó không còn tĩnh tại.

Mống mắt đen kịt ấy đang xoay tròn chậm rãi, như một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình.

Mỗi vòng quay đều kéo theo một cơn đau nhói trong đầu, những mảnh ký ức lạ lẫm, không thuộc về anh, bắt đầu xâm nhập.

Anh thấy một căn phòng đầy sách, mùi giấy cũ và mực tàu.

Anh thấy một bàn tay khác, to lớn và mạnh mẽ hơn, đang viết những ký tự phức tạp lên không trung.

Và anh thấy một khuôn mặt – khuôn mặt của chính anh, nhưng với đôi mắt lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy kiêu ngạo.

Lâm Phong lắc đầu, cố gắng xua đuổi hình ảnh đó.

"Đó không phải là tôi," anh tự nhủ, nhưng giọng nói trong đầu anh vang lên rõ mồn một: "Ngươi nói dối."

**

Lâm Phong bản sao cảm thấy một nỗi đau xé lòng, không phải từ thể xác, mà từ sự sụp đổ của toàn bộ nhận thức về bản thân.

Anh luôn tin rằng mình là người đặc biệt, được chọn lọc bởi số phận để đối mặt với những thử thách.

Anh tin rằng sự cô đơn của anh là một phần của con đường tu luyện, một thử thách để tôi luyện ý chí.

Nhưng hóa ra, anh chỉ là một công cụ.

Một linh vật thí nghiệm.

Một bản sao bị ném vào thế giới này để gánh chịu những nỗi đau mà bản gốc không muốn chịu đựng.

"Vậy tại sao?" Lâm Phong hỏi, giọng anh nghẹn ngào.

"Tại sao ngươi lại làm điều đó?

Tại sao không giết chết tôi ngay từ đầu?"

Lâm Phong thật ngồi xuống, đối diện với bản sao của mình.

Vẻ mặt y dịu dàng hơn, như một người thầy đang giảng dạy cho một người học trò ngu muội.

"Bởi vì ta cần ngươi," y nói.

"Thiên Đạo không cho phép một kẻ mạnh như ta tồn tại mãi mãi mà không có cân bằng.

Những ký ức đau khổ, những tội lỗi, chúng là gánh nặng.

Nếu ta giữ chúng, ta sẽ điên.

Vì vậy, ta đã tạo ra ngươi.

Ngươi là nơi chứa đựng sự điên loạn của ta.

Ngươi là bóng ma của ta.

Và giờ, khi ngươi đã đủ mạnh, khi ngươi đã hấp thụ đủ nhiều nỗi đau, ta có thể lấy lại chúng.

Ta có thể trở nên hoàn hảo."

Lâm Phong bản sao nhìn vào đôi mắt đen kịt của đối phương.

Anh thấy sự trống rỗng.

Không có tình cảm, không có sự hối hận.

Chỉ có sự tính toán lạnh lùng.

"Hoàn hảo?" anh cười, một tiếng cười chua chát.

"Ngươi gọi sự tàn nhẫn là hoàn hảo?

Ngươi gọi việc vứt bỏ nỗi đau của chính mình cho một kẻ khác là đạo đức?"

"Đạo đức là thứ của kẻ yếu," Lâm Phong thật đáp lại.

"Trong Vạn Giới Hư Không, chỉ có sức mạnh mới là thật.

Và ta sẽ có nó.

Bằng cách loại bỏ ngươi."

Lâm Phong bản sao cảm thấy sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

Anh không còn biết mình là ai.

Anh không còn biết điều gì là thật.

Ký ức của anh, tình cảm của anh, tất cả đều có thể là giả.

Anh là một kẻ lừa dối chính mình.

Anh đã sống cả đời trong một lời nói dối.

Và giờ, kẻ đã tạo ra lời nói dối đó đang đứng trước mặt anh, sẵn sàng xóa sổ anh.

Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong đầu anh.

Không phải từ ký ức, mà từ con dấu trên lòng bàn tay.

Con mắt đen kịt ấy đang mở to, và từ trong đó, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng của Lâm Phong thật, cũng không phải giọng của Bạch Tuyết.

Đó là giọng của chính anh.

Nhưng nó mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn.

"Ngươi sai rồi," giọng nói ấy vang lên trong đầu anh.

"Ta không phải là bóng ma của ngươi.

Ta là sự phản chiếu.

Và sự phản chiếu...

không thể bị xóa bỏ."

*Nhân Đạo Chi Lực*

Lâm Phong thở hổn hển, rơi xuống mặt đất cứng ngắc.

Anh mở mắt ra.

Anh đang đứng trên đỉnh núi cao nhất của lục địa Trung Nguyên, nơi gió tuyết lạnh buốt thổi qua.

Bên dưới chân anh là thành trì Lâm gia, nơi anh từng là một kẻ bị ruồng bỏ.

Những ngọn tháp cao chọc trời, những bức tường đá vững chãi, tất cả đều nằm trong tầm nhìn của anh.

Nhưng thứ khiến anh sợ hãi không phải là vị trí, mà là bầu trời.

Trên bầu trời, một vết rách lớn đang mở ra.

Nó không phải là mây, cũng không phải là bão.

Đó là một khe nứt trong chính cấu trúc của không gian, đen kịt và sâu thẳm.

Từ trong vết rách đó, một bàn tay khổng lồ, bằng đá và xương, đang thò ra.

Nó nắm chặt lấy bầu trời, như thể muốn xé toạc nó ra.

Và từ trong vết rách, một giọng nói vang lên, không phải từ một người, mà từ chính Thiên Đạo.

Giọng nói ấy lạnh lùng, vô cảm, và đầy giận dữ.

"Ngươi đã phá vỡ quy tắc," giọng nói ấy vang vọng khắp lục địa.

"Ngươi đã xóa bỏ ranh giới giữa thật và ảo.

Giờ đây, ngươi phải trả giá."

Lâm Phong nhìn lên, đôi mắt anh mở to.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự tò mò kỳ lạ.

Anh đã chiến thắng bản gốc.

Anh đã chấp nhận nỗi đau.

Và giờ, Thiên Đạo đang xuống tội đồ.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy quyết tâm.

"Vậy thì," anh thì thầm, gió tuyết cuốn theo lời nói của anh, bay vào vết rách trên bầu trời.

"Hãy đến và lấy mạng ta đi."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập