Chương 11
Hay…”* vang lên không phải trong tai, mà trực tiếp xé toạc linh hồn Lâm Phong.
Cơn đau dữ dội như ngàn dao đâm vào tủy sống, khiến anh quỳ sụp xuống giữa tàn tích của trận chiến vừa rồi.
Máu tươi từ khóe môi anh nhỏ xuống, rơi trên nền đá lạnh lẽo, nhưng thay vì chảy xuống, những giọt máu đó lại bay lên, lơ lửng trong không khí như những viên ngọc ruby đen ngòm.
Chúng không rơi.
Chúng treo đó, quay chậm, phản chiếu lại khuôn mặt méo mó của anh trong từng giọt chất lỏng ấy.
Lâm Phong cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây đã trở nên đặc quánh, nặng nề như chì.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn vào vết rách trên bầu trời.
Bàn tay khổng lồ bằng đá và xương kia không còn nắm chặt nữa.
Nó đang buông ra, các ngón tay dài ngoằng, thô kệch khẽ cử động, giống như một nghệ nhân đang nhào nặn đất sét.
Nhưng thứ mà nó nhào nặn không phải là đất, mà là không gian xung quanh Lâm Phong.
Mỗi cử động của bàn tay ấy khiến chân trời méo mó, những ngọn tháp của Lâm gia phía dưới bị bẻ cong như những que diêm mềm.
“Ngươi chưa hiểu,” giọng nói ấy tiếp tục, lần này nó không còn lạnh lùng vô cảm.
Nó mang một âm sắc cổ kính, mệt mỏi, và đáng sợ nhất là sự quen thuộc rợn người.
“Ngươi không phải đang chiến đấu với Thiên Đạo.
Ngươi đang chiến đấu với quy luật của sự tồn tại.”
Lâm Phong siết chặt nắm tay.
Những ký ức vừa mới được giải phóng đang va chạm với thực tại.
Anh nhớ lại khoảnh khắc mình “giết” chết bản gốc.
Không có máu.
Không có xác.
Chỉ có một sự biến mất, như thể bản gốc chưa bao giờ tồn tại.
Và giờ, anh đứng đây, một kẻ cô đơn giữa đỉnh núi, đối diện với một thế giới đang nhìn anh bằng hàng tỷ con mắt vô hình.
Anh cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Con dấu đen kịt vẫn còn đó, nhưng nó đang chuyển động.
Nó như một con mắt đang mở to, quan sát anh từ bên trong.
Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng.
Anh không phải là chủ nhân của cơ thể này.
Anh là một chiếc lồng.
Và thứ đang bên trong lồng vừa mới phá vỡ khóa.
“Bạch Tuyết,” anh thì thầm, gọi tên cô ta như một lời cầu cứu vô vọng.
Nhưng không có phản hồi.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe núi, nghe như tiếng khóc của ngàn linh hồn.
Anh cảm thấy mình đang trượt dài vào một vực thẳm tâm lý.
Nếu anh không phải là bản gốc, thì ai là người đang suy nghĩ?
Ai là người đang cảm thấy sợ hãi?
Hay nỗi sợ hãi này cũng chỉ là một phần của kịch bản được cấy ghép?
Một bóng người khác xuất hiện từ phía sau Bạch Tuyết.
Diệp Thanh Long.
Anh ta trông tồi tệ hơn nhiều so với Lâm Phong.
Áo giáp của anh ta rách nát, máu dính đầy khuôn mặt, nhưng ánh mắt anh ta vẫn rực lửa.
Anh ta lao tới, định nắm lấy vai Lâm Phong, nhưng Bạch Tuyết giơ tay chặn lại.
Một bức tường năng lượng vô hình đẩy Diệp Thanh Long bay ngược lại.
“Đừng chạm vào hắn!” Bạch Tuyết hét lên, giọng lần đầu tiên có chút run rẩy.
“Lâm Phong, nghe lời ta.
Đừng để ai chạm vào ngươi.
Đừng để bất cứ ai nhìn vào ngươi.”
“Tại sao?” Diệp Thanh Long gào lên, cố gắng đứng dậy.
“Lâm Phong!
Hắn đang gặp nguy hiểm!
Ta có thể giúp!”
“Ngươi không thể giúp!” Bạch Tuyết quay sang nhìn Diệp Thanh Long, ánh mắt sắc lẹm.
“Chính sự hiện diện ‘cồng kềnh’ của ngươi đang thu hút chúng.
Ngươi là một ngọn đuốc trong đêm tối.
Và những con thú đói đang kéo tới.”
Lâm Phong nhìn Diệp Thanh Long.
Anh thấy sự chân thành trong ánh mắt của người bạn này.
Sự nhiệt tình, sự bốc đồng, và sự vô tư.
Những thứ mà Lâm Phong thiếu.
Những thứ mà bản gốc đã vứt bỏ.
Và giờ, những thứ đó đang đe dọa tính mạng của cả hai.
“Diệp Thanh Long,” Lâm Phong nói, giọng anh bình tĩnh hơn bất ngờ.
Ngay bây giờ.”
“Cái gì?” Diệp Thanh Long không hiểu.
“Rời đi!” Lâm Phong hét lên, giọng anh vang vọng khắp đỉnh núi.
“Nếu ngươi muốn sống, hãy rời đi!
Đừng nhìn vào vết rách đó.
Đừng nhìn vào ta!”
Diệp Thanh Long sững sờ.
Anh nhìn Lâm Phong, rồi nhìn vào Bạch Tuyết, và cuối cùng nhìn vào bầu trời méo mó.
Anh thấy những bóng hình mờ ảo đang tụ tập xung quanh họ.
Không phải là bóng người.
Chúng là những hình khối tối đen, không có hình dạng rõ ràng, nhưng anh có thể cảm nhận được sự thù địch từ chúng.
Chúng đang liếm láp không khí, ngửi mùi máu và nỗi sợ hãi.
“Lâm Phong…” Diệp Thanh Long lắp bắp.
“Đi!” Lâm Phong lặp lại.
Anh không nhìn Diệp Thanh Long nữa.
Anh quay lại đối diện với vết rách.
Anh không còn sợ hãi.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lòng.
Nếu anh là một bản sao, nếu anh là một chiếc lồng, thì nỗi sợ hãi này có ý nghĩa gì?
Diệp Thanh Long cắn răng, quay người và chạy xuống núi.脚步声 (tiếng bước chân) của anh ta vang lên rõ ràng, rồi dần dần biến mất trong tiếng gió.
Lâm Phong nghe thấy tiếng bước chân ấy như một bản nhạc tang lễ.
Anh vừa đẩy người bạn duy nhất của mình ra xa.
Vì lý do gì?
Để cứu anh ta?
Hay để bảo vệ chính mình?
Bạch Tuyết vẫn đứng đó, quan sát anh.
“Ngươi đã làm đúng,” cô ta nói.
“Nhưng đó chỉ là bước đầu tiên.”
Đột nhiên, không gian xung quanh Lâm Phong sụp đổ.
Những tảng đá, tuyết, và không khí đều biến mất.
Anh đứng trong một khoảng trống trắng xóa.
Không có trời, không có đất.
Chỉ có trắng.
Và ở giữa khoảng trống trắng ấy, có một chiếc gương.
Lâm Phong bước lại gần chiếc gương.
Trong gương, anh nhìn thấy chính mình.
Nhưng không phải là Lâm Phong hiện tại.
Đó là một người đàn ông khác.
Người đàn ông đó có khuôn mặt của bản gốc, nhưng đôi mắt thì đen kịt, giống như đứa trẻ trong vết rách.
Người đàn ông trong gương mỉm cười.
“Chào mừng trở lại, anh yêu.”
Lâm Phong giật mình lùi lại.
“Ai là ngươi?”
“Ta là ngươi,” người đàn ông trong gương đáp.
“Ta là phần tốt đẹp.
Phần mà ngươi đã vứt bỏ để trở thành một kẻ chiến binh.
Nhưng ngươi đã quên một điều.”
“Điều gì?”
“Sự cô đơn không thể bị tiêu diệt,” người đàn ông nói, giọng anh ta vang vọng trong khoảng trống trắng.
“Nó chỉ có thể được chuyển hóa.
Và giờ, nó đã trở thành thứ gì đó khác.”
Người đàn ông trong gương đưa tay ra, chạm vào bề mặt gương.
Bề mặt gương vỡ ra, và từ trong đó, hàng ngàn bàn tay nhỏ bé thò ra, nắm lấy cổ tay Lâm Phong.
Chúng lạnh như băng.
Chúng kéo anh vào trong gương.
Lâm Phong hét lên, nhưng không có tiếng động.
Anh bị kéo vào trong thế giới của chính mình.
Một thế giới nơi mọi thứ đều là phản chiếu.
Nơi thật và ảo không còn ranh giới.
Khi anh rơi vào trong gương, anh thấy một thành phố.
Một thành phố làm bằng gương.
Và ở khắp mọi nơi, trên những bức tường, những tòa nhà, những con đường, đều có những khuôn mặt.
Tất cả đều là khuôn mặt của anh.
Hàng ngàn, hàng triệu khuôn mặt của Lâm Phong, đang nhìn anh với ánh mắt trống rỗng.
Và ở trung tâm thành phố, có một tòa tháp cao vút.
Trên đỉnh tháp, một bóng hình đứng đó.
Nó không phải là Bạch Tuyết.
Không phải là Diệp Thanh Long.
Nó là một bóng hình đen kịt, không có hình dạng, nhưng nó đang nhìn anh.
“Hãy đến đây,” bóng hình ấy nói.
“Hãy gặp chính mình.”
Lâm Phong cố gắng bò dậy, nhưng những bàn tay từ gương vẫn đang kéo anh lại.
Anh cảm thấy mình đang tan chảy.
Cơ thể anh, ký ức anh, con người anh, tất cả đang tan biến vào trong thế giới gương này.
Và rồi, anh nhìn thấy thứ gì đó dưới chân mình.
Một tờ giấy.
Nó nằm trên mặt đất bằng gương.
Trên tờ giấy ấy, có một dòng chữ được viết bằng máu.
*“Chào mừng đến với Địa Ngục của Bản Thân.”*
Lâm Phong nhìn dòng chữ ấy, và một nụ cười méo mó hiện lên trên môi anh.
Anh không còn sợ hãi nữa.
Anh cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ.
Nếu đây là địa ngục, thì ít nhất, anh không còn cô đơn.
Và từ sâu thẳm trong tâm trí anh, giọng nói của đứa trẻ lại vang lên, lần này đầy phấn khích.
“Bắt đầu nào.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận