Chương 12

Tiếng sấm không phải là âm thanh, mà là một cú sốc sóng thần kinh trực tiếp đánh vào ý thức Lâm Phong.

Nó xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mà anh đã tự xây dựng, một bức tường vô hình ngăn cách giữa sự điên loạn bên trong và thế giới bên ngoài.

Bức tường kính vỡ vụn không tạo ra những mảnh thủy tinh sắc lẹm, mà hóa thành hàng tỷ hạt bụi ánh sáng tím nhạt, tan biến vào không khí ẩm ướt của "thế giới giả tạo".

Cảm giác ngột ngạt, nặng nề đè lên lồng ngực từ suốt nhiều năm qua bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một khoảng trống lạnh lẽo, tê cóng.

Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát của ký ức, nhìn xung quanh.

Thành phố gương đã sụp đổ.

Những tòa nhà phản chiếu khuôn mặt anh giờ chỉ còn là những khối đá xám xịt, nứt nẻ, lộ ra những mạch năng lượng nguyên khí màu đen tuyền đang chảy xiết như máu đông đặc.

Anh cúi xuống, nhìn bàn tay mình.

Da thịt run rẩy, những đường vân trên lòng bàn tay đang thay đổi, uốn lượn thành những ký tự cổ xưa mà anh không thể đọc nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

"Đây không phải là địa ngục," anh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Đây là phòng thí nghiệm."

Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi hương của hoa tử đinh hương thối rữa.

Lâm Phong quay đầu lại.

Phía sau lưng anh, vực thẳm đen kịt vẫn mở toang, nhưng không còn những bàn tay nhỏ bé thò ra nữa.

Thay vào đó, từ trong bóng tối, một bóng hình bước ra.

Nó cao lớn, mặc áo choàng đen dài quét đất, khuôn mặt bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc.

Nhưng Lâm Phong có thể cảm thấy ánh mắt của nó.

Một ánh mắt đầy vẻ thương hại, lạnh lùng và xa cách, giống như một người thợ rèn đang nhìn một thanh sắt bị uốn cong sai lệch.

Lâm Phong quay lưng lại với vực thẳm, đối diện với "bản thân" kia.

Không khí giữa họ căng thẳng như dây cung sắp đứt.

Người đàn ông áo đen không công kích, mà chỉ đứng đó, quan sát với ánh mắt của một nhà khoa học đang nghiên cứu một mẫu vật lỗi.

Hắn không hề có ý định giết chết Lâm Phong ngay lúc này.

Hắn đang chờ đợi.

Chờ đợi khoảnh khắc mà sự thật sẽ ăn mòn ý chí của kẻ yếu đuối.

"Ta là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc, giọng điệu của một đứa trẻ lạc đường hơn là một chiến binh.

"Ngươi là Echo," người đàn ông đáp, giọng nói trầm thấp, vang vọng từ khắp mọi hướng, không phải từ miệng hắn mà từ chính không gian xung quanh.

"Ngươi là tiếng vang.

Là thứ rác rưởi mà ta đã vứt bỏ."

Lâm Phong nhíu mày, linh lực trong cơ thể anh – thứ mà anh luôn nghĩ là do mình khổ luyện – bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Những luồng nguyên khí đen kìm trong kinh mạch anh bắt đầu sôi sục, phản ứng lại với sự hiện diện của người đàn ông áo đen.

Ta có ký ức.

Ta có cảm xúc.

Ta đã chiến đấu, đã đau khổ.

Làm sao ngươi có thể nói ta là rác rưởi?"

Người đàn ông áo đen khẽ cười, một âm thanh khô khốc như tiếng lá rơi mùa thu.

"Ký ức của ngươi là của ta.

Cảm xúc của ngươi là của ta.

Những nỗi đau mà ngươi trải qua?

Đó là những mảnh vỡ linh hồn mà ta không còn cần nữa.

Ta đã cắt chúng ra, nén chúng lại, và cấy ghép chúng vào một cái xác trống rỗng – cái xác mà ngươi đang sử dụng.

Ngươi không phải là Lâm Phong.

Ngươi chỉ là cái thùng chứa đựng sự điên loạn của Lâm Phong thật."

Lời nói ấy như một nhát dao cứa vào tim Lâm Phong.

Anh lùi lại một bước, chân anh chạm vào một mảnh gương vỡ.

Trong đó, anh nhìn thấy phản chiếu của mình, nhưng khuôn mặt trong gương đang khóc.

Những giọt nước mắt đen sì chảy xuống, hòa lẫn với máu.

"Lừa dối," Lâm Phong lặp lại từ đó, môi mím chặt, răng nghiến lại kèn kẹ.

"Toàn bộ cuộc đời ta là một vở kịch?"

"Không chỉ là kịch," người đàn ông áo đen – ta hãy gọi hắn là "Gốc" – đáp.

"Mà là một thí nghiệm.

Linh hồn gốc của ta bị phong ấn trong lõi thế giới này để làm pin năng lượng duy trì sự ổn định cho Thiên Đạo.

Nhưng linh hồn không thể tồn tại mãi trong trạng thái tĩnh.

Nó cần sự giải tỏa.

Nó cần một nơi để đổ bỏ những cảm xúc tiêu cực, những ký ức đau thương, những nỗi sợ hãi.

Và ngươi, Echo, chính là cái bể chứa đó."

Gốc bước gần lại, mỗi bước chân của hắn khiến không gian xung quanh rung chuyển.

"Thiên Đạo không phải là luật lệ vô tri, Lâm Phong.

Thiên Đạo là một thực thể sống.

Nó đói khát.

Nó cần sự hỗn loạn, cần nỗi đau, cần sự tuyệt vọng để duy trì sự cân bằng của vạn giới.

Và gia tộc Lâm, với huyết mạch đặc biệt của chúng ta, là nguồn cung cấp hoàn hảo.

Ta phải hy sinh phần 'yếu đuối' của mình để trở nên mạnh mẽ hơn, để có thể bảo vệ những gì còn lại.

Ngươi là cái giá phải trả."

Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình đóng băng.

Anh nhớ lại Bạch Tuyết, cô gái lạnh lùng luôn giữ khoảng cách.

Anh nhớ lại Diệp Thanh Long, người bạn nhiệt tình nhưng luôn có vẻ gì đó bất an khi ở gần anh.

Họ phải biết.

Hoặc ít nhất, họ nghi ngờ.

Anh không phải là một con người.

Anh là một công cụ.

Một con rối được điều khiển bởi những sợi dây vô hình của sự thật tàn khốc.

"Sao ngươi lại đến đây?" Lâm Phong hỏi, giọng nói giờ đây đầy vẻ thù hận.

"Nếu ta chỉ là một cái thùng, tại sao ngươi lại cần gặp ta?"

Gốc dừng lại, cách Lâm Phong vài bước chân.

Lớp sương mù che khuất khuôn mặt hắn tan đi một chút, lộ ra đôi mắt đỏ ngầu, đầy vẻ mệt mỏi và điên loạn.

"Vì ngươi đã thức tỉnh.

Vì ngươi đã nhìn thấy sự thật.

Và vì Thiên Đạo đang đói.

Nó không còn muốn chờ đợi nữa.

Nó muốn nuốt chửng tất cả.

Ngươi, với lượng nỗi đau khổng lồ mà ngươi đang chứa đựng, là một bữa tiệc thịnh soạn.

Nếu ngươi không tự hủy, Thiên Đạo sẽ kéo ngươi vào, và ngươi sẽ trở thành một phần của nó, vĩnh viễn."

Lâm Phong cười.

Một nụ cười điên rồ, méo mó, đầy vẻ khinh miệt.

"Vậy là ngươi đến để cứu ta?

Để giải phóng ta khỏi số phận này?"

"Ta đến để dọn dẹp," Gốc nói, giọng điệu lạnh băng.

"Ta sẽ tiêu diệt ngươi, Echo.

Đó là cách nhân từ nhất.

Ngươi sẽ không còn phải chịu đựng.

Ngươi sẽ trở về với hư vô."

Gốc giơ tay lên.

Những ngón tay của hắn bắt đầu phát ra ánh sáng trắng chói lòa, một loại năng lượng thuần khiết, mạnh mẽ, đủ sức xé toạc không gian.

Đó là sức mạnh của một Linh Vương, một thực thể vô hình đối với phàm nhân.

Nhưng đối với Lâm Phong, giờ đây, hắn rõ ràng như ban ngày.

Lâm Phong không né tránh.

Anh đứng yên, nhắm mắt lại, và để cho nỗi đau, sự cô đơn, và sự lừa dối tràn ngập tâm trí.

Anh nhớ lại những đêm dài không ngủ, những lần tự hỏi tại sao mình luôn cảm thấy trống rỗng.

Anh nhớ lại ánh mắt của Bạch Tuyết, ánh mắt của một kẻ săn mồi đang quan sát con mồi.

Anh nhớ lại sự nhiệt tình giả tạo của Diệp Thanh Long.

Tất cả những điều đó, tất cả những nỗi đau đó, giờ đây trở thành nhiên liệu.

"Ngươi nói ta là tiếng vang," Lâm Phong mở mắt, đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen nữa, mà là màu đỏ thẫm, giống như Gốc.

"Nhưng tiếng vang cũng có thể vang vọng mãi mãi.

Tiếng vang cũng có thể xé toạc nguồn gốc của nó."

Lâm Phong hét lên, không phải vì đau, mà vì sự giải phóng.

Anh không còn cố gắng chiến đấu lại với những cánh tay bóng tối, mà đón nhận chúng.

Chúng chui vào cơ thể anh, hòa vào dòng máu, biến anh thành một thực thể lai giữa nhân loại và ma vật.

Sức mạnh của Ma Giới Đế Quân thức tỉnh.

Không phải là sức mạnh do tu luyện, mà là sức mạnh của sự tồn tại bị từ chối.

Cơ thể anh bắt đầu biến đổi.

Da thịt nứt ra, lộ ra những mạch năng lượng đen kìm bên trong.

Tóc anh chuyển sang màu trắng bạc, bay phấp phới trong luồng gió dữ dội.

Anh không còn là một phàm nhân.

Anh là một quái vật.

Một quái vật sinh ra từ nỗi đau của chính bản ngã.

Gốc nhíu mày, vẻ mặt lần đầu tiên xuất hiện sự bất an.

"Ngươi không thể làm được điều đó.

Ngươi không có linh hồn thực sự.

Ngươi chỉ là một bóng ma."

"Bóng ma cũng có thể giết chết người sống," Lâm Phong đáp, giọng nói giờ đây là sự kết hợp của hai giọng nói: một giọng của anh, và một giọng của đứa trẻ trong gương.

Anh vung tay ra.

Một luồng năng lượng đen kìm, dày đặc như mực tàu, bắn ra từ lòng bàn tay anh, hướng thẳng về phía Gốc.

Gốc vội vàng giơ tay lên đỡ, nhưng luồng năng lượng đó không phải là nguyên khí thông thường.

Nó là sự hỗn loạn.

Nó là sự điên loạn.

Nó là tất cả những gì mà Gốc đã cố gắng vứt bỏ.

Va chạm tạo ra một vụ nổ âm thanh chói tai.

Không gian xung quanh bắt đầu nứt nẻ, những vết nứt lan tỏa ra như mạng nhện, bao phủ toàn bộ thành phố gương.

Gốc bị đẩy lùi lại, đôi mắt hắn mở to, đầy vẻ kinh hoàng.

Hắn không ngờ rằng một cái thùng chứa rác rưởi lại có sức mạnh khủng khiếp đến vậy.

Lâm Phong bước tới, từng bước chân của anh in hằn lên mặt đất bằng gương, để lại những dấu chân đen kìm.

Anh nhìn Gốc, nhìn kẻ mà anh từng coi là hình mẫu, là lý tưởng, và giờ đây chỉ là một kẻ hèn nhát, một kẻ chạy trốn.

"Ngươi muốn dọn dẹp?" Lâm Phong hỏi, nụ cười trên môi anh càng lúc càng rộng, càng lúc càng đáng sợ.

"Vậy hãy dọn dẹp ta đi."

Nhưng ngay khi anh nghĩ rằng mình đã giành được thượng风, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng anh.

Không phải từ Gốc.

Mà từ phía trên.

Từ bầu trời.

Bầu trời xám xịt bỗng chốc chuyển sang màu đỏ thẫm, như màu máu.

Những đám mây cuộn xoáy lại, tạo thành một con mắt khổng lồ, nhìn xuống Lâm Phong.

Đó không phải là mắt của Gốc.

Đó là mắt của Thiên Đạo.

Thiên Đạo đang nhìn anh.

Và nó đang cười.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, đối diện với con mắt khổng lồ ấy.

Anh cảm thấy một sức ép vô hình đè lên đầu anh, nặng hơn cả núi Thái Sơn.

Nhưng anh không quỳ xuống.

Anh đứng thẳng, với đôi mắt đỏ ngầu, và hét lên vào bầu trời.

"Ta ở đây!" anh hét.

"Ta không phải là tiếng vang!

Ta là Lâm Phong!

Và ta sẽ không để ngươi ăn thịt ta!"

Con mắt khổng lồ nhấp nháy.

Một giọng nói vang lên, không phải từ một người, mà từ vạn vật, từ không gian, từ thời gian.

*"Lâm Phong...

Không quan trọng.

Ngươi đã thức tỉnh.

Và giờ, trò chơi mới bắt đầu."*

Bầu trời sụp đổ.

Những mảnh vỡ của không gian rơi xuống như mưa đá.

Gốc đứng đó, nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, nhưng cũng có sự kính nể.

"Ngươi đã đánh thức nó," Gốc nói, giọng nói run rẩy.

"Bây giờ, cả vạn giới đều sẽ biết đến ngươi.

Và cả vạn giới đều sẽ săn đuổi ngươi."

Lâm Phong không đáp.

Anh chỉ nhìn vào bàn tay mình, những mạch năng lượng đen kìm đang nhảy múa.

Anh cảm thấy mạnh mẽ.

Nhưng anh cũng cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.

Vì giờ đây, anh không còn là một người bình thường.

Anh là một mối đe dọa.

Anh là một dị biến.

Và từ sâu thẳm trong tâm trí anh, giọng nói của đứa trẻ lại vang lên, lần này đầy vẻ kích động và hung bạo.

"Chúng ta đã bắt đầu rồi, anh trai.

Hãy xem ai sẽ là kẻ chiến thắng trong trò chơi này."

Lâm Phong mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ điên.

Nụ cười của một vị thần mới sinh.

"Được thôi," anh thì thầm.

"Hãy bắt đầu."

Và từ trong bóng tối, một bóng hình khác xuất hiện.

Không phải Gốc.

Không phải Thiên Đạo.

Mà là một bóng hình quen thuộc.

Bạch Tuyết.

Cô ta đứng ở xa, dưới mưa đá không gian, nhìn Lâm Phong với ánh mắt lạnh lùng, nhưng trong đó có một tia sáng kỳ lạ.

Một tia sáng của hy vọng?

Hay là của sự tính toán?

Cô ta không nói gì.

Cô ta chỉ gật đầu.

Và rồi, cô ta biến mất, tan vào trong bóng tối, giống như một bóng ma.

Lâm Phong nhìn theo bóng dáng của cô ta, cảm giác bất an lại trỗi dậy.

Anh không biết cô ta là kẻ thù hay đồng minh.

Anh chỉ biết rằng, từ giây phút này trở đi, không còn gì là an toàn.

Không còn gì là thật.

Và từ trong hư vô, một tiếng cười vang lên.

Tiếng cười của chính anh.

Tiếng cười của Gốc.

Tiếng cười của Thiên Đạo.

Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành bản nhạc nền cho vở kịch mới.

Vở kịch của sự hủy diệt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập