Chương 13

Lâm Phong đứng giữa tàn tích của Cung Điện Linh Vương, nhưng thân thể anh không còn thuộc về thế giới này.

Cảm giác "Vô Hình" không phải là một kỹ năng, mà là bản chất tồn tại mới của anh.

Khi anh hít thở, không khí xung quanh không di chuyển; khi anh bước chân, đất đá không rung chuyển.

Anh là một lỗ hổng trong thực tại, một khoảng trống đen kìm nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh.

Trước mặt anh, những cột đá khổng lồ vỡ vụn vẫn đang rơi chậm rãi, như thể thời gian ở đây đã bị đông cứng.

Nhưng Lâm Phong không nhìn thấy chúng rơi.

Anh chỉ cảm nhận được sự hiện diện của chúng.

Một áp lực vô hình đè lên vai, nặng nề hơn cả núi Thái Sơn.

Anh đưa tay lên, cố gắng chạm vào một mảnh vỡ lơ lửng.

Ngón tay anh xuyên qua đá, không có ma sát, không có phản lực.

Chỉ có sự trống rỗng.

"Lâm Phong?"

Giọng nói vang lên từ phía sau.

Không phải từ không khí, mà trực tiếp trong đầu anh.

Một giọng nói lạnh lẽo, quen thuộc đến rợn người.

Bạch Tuyết.

Cô ta đứng đó, nhưng Lâm Phong không thể nhìn thấy cô ta.

Anh chỉ cảm thấy một luồng khí nguyên khí tinh khiết, sắc bén như dao cứa vào da thịt vô hình của mình.

"Anh không thể nhìn thấy tôi," Bạch Tuyết nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một cuốn sách.

"Và tôi cũng không thể nhìn thấy anh, trừ khi tôi dùng linh lực để quét.

Nhưng ngay cả khi đó, tôi chỉ thấy một bóng đen mờ ảo.

Anh đang trở thành...

một cái bóng."

Lâm Phong không đáp.

Anh quay người về hướng giọng nói.

Trong tâm trí anh, hình ảnh của Bạch Tuyết hiện lên qua giác quan thứ sáu – một hình bóng mảnh khảnh, mặc áo trắng, đôi mắt lạnh như băng.

Anh giơ tay, định vung một đòn nguyên khí.

Nhưng nguyên khí của anh không còn màu sắc.

Nó đen ngòm, hỗn loạn, và quan trọng nhất, nó không tuân theo quy luật của thiên địa.

Nó tự sinh, tự diệt, và tự ăn mòn chính chủ nhân của nó.

"Đừng làm vậy," Bạch Tuyết cảnh báo, bước lùi lại một bước.

"Anh đang mất kiểm soát.

Cơn đói đó...

nó không phải là đói nguyên khí.

Nó là đói sự tồn tại.

Anh muốn nuốt chửng những gì xung quanh để chứng minh rằng anh vẫn còn ở đây."

Lâm Phong nghiến răng.

Từ khi thức tỉnh, một khoảng trống hổng hác xuất hiện trong lồng ngực anh.

Nó không ngừng mở rộng, nuốt chửng lý trí, nuốt chửng cảm xúc.

Anh cảm thấy mình đang tan biến.

Nếu anh không tìm thấy thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống đó, anh sẽ biến thành hư vô.

"Giúp tôi," anh thì thầm, giọng nói khô khốc như tiếng sỏi cọ xát.

Bạch Tuyết im lặng.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Phong cảm nhận được sự do dự của cô ta.

Không phải sự từ chối, mà là sự tính toán.

Cô ta đang cân nhắc giá trị của anh so với rủi ro.

Và rồi, cô ta nói: "Có một nơi.

Nơi mà Thiên Đạo vứt bỏ những thứ thừa thãi.

Nếu anh muốn ngừng tan biến, hãy đến đó."

Lâm Phong không hỏi thêm.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của Bạch Tuyết.

Anh bước theo, không phải bằng mắt, mà bằng bản năng của kẻ săn mồi đang bị đói khát.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, không gian xung quanh lại rung chuyển nhẹ, như thể thực tại không thể chịu đựng được sự hiện diện của một thực thể không thuộc về nó.

***

Họ đi suốt ba ngày đêm, hoặc có lẽ là ba tháng.

Thời gian ở vùng biên giới của Hư Không không có ý nghĩa.

Khi họ cuối cùng cũng đến được điểm đến, Lâm Phong mở mắt ra.

Trước mặt anh là một vực thẳm sâu不见底, tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc của cái chết và sự thối rữa.

"Thung Lũng Xương Tội," Bạch Tuyết giải thích, giọng nói nhỏ lại, như sợ làm phiền những linh hồn đang ngủ yên dưới đáy vực.

"Đây là nơi Thiên Đạo 'đốt bỏ' những thực thể không còn giá trị sử dụng.

Những kẻ thất bại trong việc đột phá, những bản sao lỗi, và những ký ức đau khổ mà các vị thần muốn quên đi."

Lâm Phong nhìn xuống.

Dưới đáy vực, không phải là bùn lầy hay đá cuội, mà là hàng núi xương cốt trắng bệch, chồng chất lên nhau thành những ngọn đồi nhỏ.

Chúng không phân hủy.

Chúng tồn tại vĩnh cửu, như những lời nguyền bị đóng băng.

"Anh phải nhảy xuống," Bạch Tuyết nói.

"Cơn đói của anh sẽ được thỏa mãn ở đây.

Nhưng cẩn thận.

Nếu anh ăn quá nhiều, anh sẽ quên đi chính mình là ai.

Anh sẽ trở thành một phần của đống xương đó."

Lâm Phong nhìn xuống những chiếc xương.

Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Chúng gọi tên anh.

Không phải bằng lời nói, mà bằng một tần số rung động trong máu.

Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt – một đứa trẻ khóc trong bóng tối, một người đàn ông lạnh lùng nhìn xuống, và một cảm giác tội lỗi sâu sắc mà anh không nhớ nguồn gốc.

"Ta không sợ," Lâm Phong nói, mặc dù tim anh đập thình thịch.

Anh bước tới mép vực.

Gió từ dưới sâu thổi lên, mang theo tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn.

*"Lại đây...

Ngủ đi..."*

Anh nhảy xuống.

Sự rơi kéo dài mãi mãi.

Khi anh chạm đất, anh không bị thương.

Những chiếc xương mềm mại như bông, đỡ lấy cơ thể anh.

Anh quỳ xuống, hai tay chôn sâu vào đống xương.

Và rồi, anh bắt đầu ăn.

Không phải bằng miệng.

Anh dùng linh lực đen kìm của mình để hấp thụ linh hồn còn sót lại trong những chiếc xương.

Mỗi linh hồn anh nuốt vào, khoảng trống trong lồng ngực lại nhỏ đi một chút.

Anh cảm thấy sức mạnh tràn về, nhưng kèm theo đó là những mảnh ký ức không thuộc về anh.

Một cô gái khóc vì bị phản bội.

Một chiến binh chết vì vinh quang giả tạo.

Một đứa trẻ chết vì đói.

Những cảm xúc đó tràn vào tâm trí anh, hỗn loạn, đau đớn.

Anh gào thét, nhưng không có ai nghe thấy.

Ở đây, anh hoàn toàn cô đơn.

Và trong sự cô đơn đó, anh tìm thấy một sự bình tĩnh đáng sợ.

Anh nhận ra rằng, anh không cần ai cả.

Anh chỉ cần tồn tại.

Khi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đã thay đổi.

Con ngươi đen ngòm, không còn tròng trắng.

Anh nhìn thấy Bạch Tuyết đang đứng trên mép vực, nhìn xuống anh với ánh mắt phức tạp.

"Anh ổn chứ?" cô ta hỏi.

Lâm Phong mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ vừa trở về từ địa ngục.

"Ta chưa bao giờ ổn hơn thế này."

*

A Tịch đứng lặng người, nhìn bóng dáng to lớn kia bay lên trời.

Bà ta không chạy.

Bà ta lấy từ trong lòng ra một vật nhỏ – một mảnh vỡ của "Gương Phản Chiếu Tâm Ma" mà bà ta đã đập vỡ từ đầu.

Trong mảnh vỡ đó, phản chiếu lại hình ảnh của chính bà ta.

Nhưng trong gương, sau lưng bà ta, có một bóng người khác đang đứng.

Bóng người đó không phải là Lâm Phong bản sao.

Nó cao lớn, mặc áo trắng tinh khiết, khuôn mặt giống hệt Lâm Phong, nhưng đôi mắt thì lạnh lùng, vô cảm.

Đó là Lâm Phong thật.

Và ông ta đang mỉm cười.

"Làm tốt lắm, A Tịch," giọng nói của Lâm Phong thật vang lên trong đầu bà ta.

"Ngươi đã giúp ta loại bỏ được bóng ma.

Giờ thì, thế giới này sẽ thuộc về ta."

A Tịch run rẩy.

Bà ta nhìn vào mảnh vỡ, rồi nhìn lên bầu trời.

Lâm Phong bản sao đang bay cao hơn, nhỏ dần, như một con ruồi bị hút vào trong một lỗ đen.

"Không," bà ta thì thầm.

"Chưa kết thúc."

Bà ta ném mảnh vỡ xuống đất.

Mảnh vỡ vỡ tan thành bụi.

Và từ trong bụi đó, một tia sáng nhỏ li ti lóe lên.

Đó là hy vọng.

Hay là một bẫy khác?

Lâm Phong bản sao, ở trên cao, cảm nhận được tia sáng đó.

Anh dừng lại.

Anh nhìn xuống, và lần đầu tiên, anh cảm thấy một cảm xúc mới.

Không phải sợ hãi.

Không phải giận dữ.

Mà là tò mò.

Anh quay người, bay ngược lại.

Hướng về phía A Tịch.

Hướng về phía sự thật.

Và từ sâu thẳm trong tâm trí anh, giọng nói của đứa trẻ lại vang lên, lần này đầy vẻ kích động và hung bạo.

"Chúng ta đã bắt đầu rồi, anh trai.

Hãy xem ai sẽ là kẻ chiến thắng trong trò chơi này."

Lâm Phong mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ điên.

Nụ cười của một vị thần mới sinh.

"Được thôi," anh thì thầm.

"Hãy bắt đầu."

Và từ trong hư vô, một tiếng cười vang lên.

Tiếng cười của chính anh.

Tiếng cười của Gốc.

Tiếng cười của Thiên Đạo.

Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành bản nhạc nền cho vở kịch mới.

Vở kịch của sự hủy diệt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập