Chương 14
Hắn quỳ sụp xuống trên nền đá lạnh lẽo, những mảnh vỡ của thanh kiếm gãy nát nằm rải rác quanh người như những chiếc răng nanh của một con thú đã chết.
Tiếng thở của hắn nặng nề, từng nhịp đập của trái tim vang lên trong đầu như tiếng trống trận, đánh phá sự im lặng chết chóc của hang động cổ thần.
Trước mặt hắn, thi thể của "Ma Vương" – kẻ hắn vừa giết chết sau ba ngày đêm đẫm máu – đang tan rã thành bụi tro.
Không có xác thịt, không có xương cốt, chỉ còn lại một vệt bóng tối đậm đặc, dần phai nhạt vào không khí.
Lâm Phong nheo mắt, cố gắng tập trung thị lực vào đống tàn dư đó.
Hắn tin rằng mình đã chiến thắng.
Hắn tin rằng mình là người duy nhất sống sót trong mê cung này.
Nhưng cảm giác bất an, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dán chặt vào lưng hắn, lại ngày càng trở nên dày đặc, Suffocating.
"Im đi," hắn thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc.
Hắn lau máu trên môi, nhìn xuống bàn tay run rẩy.
Những ngón tay ấy vẫn còn giữ lại dư âm của cú đấm cuối cùng, nhưng bên trong, một khoảng trống hổng hác đang mở rộng.
Nó không phải là đói nguyên khí.
Nó là đói *sự chứng nhận*.
Hắn cần ai đó nhìn thấy hắn.
Cần ai đó xác nhận rằng hắn tồn tại.
Nhưng ở đây, chỉ có bóng tối.
Và bóng tối thì không bao giờ đáp lại.
Lâm Phong đứng dậy, chân bước nặng nề.
Hắn di chuyển về phía sâu hơn trong hang động, nơi ánh sáng từ cửa hang đã tắt lịm từ lâu.
Mỗi bước chân đặt xuống, âm thanh vang lên khác thường.
Không phải tiếng đá va đá, mà là tiếng vang rỗng, như thể hắn đang đi trên một lớp vỏ mỏng che giấu một vực thẳm.
Hắn cảm thấy nguyên khí trong cơ thể mình đang hỗn loạn, đen ngòm, tự ăn mòn các kinh mạch.
Nhưng hắn không dừng lại.
Sự sợ hãi trước cái chết đã bị thay thế bằng một cơn khát điên cuồng: tìm ra nguồn gốc của sự hiện diện vô hình đang ám ảnh hắn.
Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Những ký tự trên đá tiếp tục biến đổi, kể lại một câu chuyện mà hắn không thể phủ nhận.
Hắn thấy hình ảnh một đứa trẻ mồ côi, gầy gò, bẩn thỉu, đang khóc trong một góc tối.
Rồi một bàn tay lớn, trắng trẻo, xuất hiện, đưa cho đứa trẻ một quả cầu sáng lấp lánh.
Khi đứa trẻ cầm lấy quả cầu, hàng ngàn ký ức không thuộc về nó tràn vào đầu nó.
Ký ức về một gia tộc hùng mạnh, về một thiên phú dị hạng, và về một nỗi đau sâu sắc đến mức muốn tự hủy diệt.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình.
Đôi tay của một chiến binh, đầy sẹo và vết nứt.
Nhưng trong ký ức đó, đôi tay này mềm mại, tinh tế, thuộc về một thiếu gia được cưng chiều.
"Không..." Lâm Phong lắc đầu, cố gắng xua đuổi những hình ảnh đó.
"Đó là bẫy.
Đó là tâm ma của Ma Vương."
*"Tâm ma không thể tạo ra ký ức của chính ngươi,"* giọng nói trong đầu cười nhạt.
*"Ngươi là một bản sao, Lâm Phong.
Một bản sao được tạo ra từ ký ức và huyết mạch của Lâm Phong thật.
Ngươi là vật chứa cho những ký ức đau khổ mà bản gốc muốn vứt bỏ.
Ngươi tồn tại để chịu đựng nỗi đau, để bản gốc có thể tiếp tục sống trong sự hoàn hảo giả tạo."*
Lâm Phong hét lên, vung mảnh kiếm chém vào không khí.
"Đừng nói nhảm!"
Nhưng khi mảnh kiếm chém xuống, nó không cắt vào không khí.
Nó cắt vào một thứ gì đó vô hình.
Một luồng máu đỏ tươi phun ra từ không trung, rơi xuống đất, tạo thành một vệt dài.
Lâm Phong sững sờ.
Hắn nhìn quanh, không thấy ai.
Nhưng mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa khắp gian phòng.
Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: Hắn vừa chém vào một người.
Một người mà hắn không thể nhìn thấy.
Một người có cảnh giới cao hơn hắn, một người đang đứng ngay trước mặt hắn, quan sát hắn với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một con chuột trong lồng thí nghiệm.
"Có ai đó ở đây," hắn thì thầm, giọng run rẩy.
"Tôi biết có ai đó ở đây."
Im lặng.
Rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ trong đầu, mà từ không khí xung quanh.
Giọng nói của một người đàn ông, điềm tĩnh, lịch sự, và đầy vẻ thương hại.
"Ngươi cuối cùng cũng nhận ra rồi.
Như vậy, ta không cần phải tốn công giải thích thêm."
Lâm Phong quay người, kiếm chỉ về phía giọng nói.
"Ai là ngươi?"
"Ta là Lâm Phong," giọng nói đáp.
"Lâm Phong thật."
Không gian trắng xóa bắt đầu nứt vỡ.
Những mảnh vỡ rơi xuống, tạo thành những hố sâu đen ngòm.
Lâm Phong bước về phía trung tâm, nơi giọng nói của "Lâm Phong thật" phát ra.
Hắn không biết đối thủ đang ở đâu, nhưng hắn biết rằng, chỉ cần hắn bước tiếp, hắn sẽ chạm vào hắn.
Và rồi, hắn thấy nó.
Không phải là một con người.
Không phải là một bóng tối.
Mà là một chiếc gương.
Chiếc gương lớn bằng một vách đá, đứng sừng sững trước mặt hắn.
Trong gương, phản chiếu lại hình ảnh của chính hắn.
Nhưng hình ảnh trong gương không phải là Lâm Phong bản sao với đôi mắt đen ngòm.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, xinh đẹp, mặc áo trắng tinh khiết, đôi mắt xanh dương trong trẻo, và nụ cười hiền lành, vô tội.
Đó là Lâm Phong thật.
Và hắn đang nhìn ra từ chiếc gương, với ánh mắt đầy sự thương hại và...
"Ngươi đã đến được đây," Lâm Phong thật nói, giọng run rẩy.
"Ta không ngờ ngươi lại mạnh mẽ đến vậy."
Lâm Phong bản sao nhìn vào chiếc gương.
Hắn nhìn thấy sự yếu đuối trong đôi mắt xanh dương của đối thủ.
Hắn nhận ra rằng, người đàn ông trong gương không phải là kẻ mạnh.
Hắn là kẻ yếu đuối, kẻ cần một bóng ma để che giấu sự thật về chính mình.
"Ngươi sợ ta," Lâm Phong bản sao nói.
"Ngươi sợ rằng, nếu ta tồn tại, sự hoàn hảo của ngươi sẽ bị phá vỡ."
Lâm Phong thật không đáp.
Hắn chỉ đứng đó, run rẩy.
Lâm Phong bản sao nâng mảnh kiếm lên.
Hắn không chém vào chiếc gương.
Hắn chém vào chính mình.
Mảnh kiếm xuyên qua ngực hắn, nhưng không có máu chảy ra.
Thay vào đó, những ký ức, những nỗi đau, những ký ức không thuộc về hắn, bắt đầu tuôn trào ra từ vết thương, như một dòng sông đen kìm, chảy vào chiếc gương.
Lâm Phong thật trong gương hét lên, ôm lấy đầu.
Những ký ức đó đang tràn vào đầu hắn, nhấn chìm sự hoàn hảo giả tạo của hắn.
"Đừng!" Lâm Phong thật gào thét.
"Ngươi đang làm gì vậy?
Ngươi đang hủy hoại ta!"
"Không," Lâm Phong bản sao nói, giọng bình thản, trong khi cơ thể hắn dần tan biến thành bụi tro.
"Ta đang giải phóng ngươi.
Và ta cũng đang giải phóng chính mình."
Khi cơ thể hắn hoàn toàn tan biến, chiếc gương cũng vỡ tan.
Những mảnh vỡ rơi xuống, biến thành hàng ngàn con chim trắng, bay vút lên bầu trời, mang theo những ký ức đau khổ, bay vào hư vô.
Và trong sự im lặng tuyệt đối, một giọng nói vang lên, không phải từ Lâm Phong thật, cũng không phải từ Lâm Phong bản sao.
Đó là giọng nói của Thiên Đạo.
*"Bản sao đã chết.
Nhưng bóng tối không bao giờ thực sự biến mất.
Nó chỉ chờ đợi cơ hội để trở lại."*
Và từ trong hư vô, một tiếng cười vang lên.
Tiếng cười của một kẻ vừa thức tỉnh.
Lâm Phong thật nhìn xuống bàn tay mình.
Đôi mắt xanh dương của hắn bắt đầu chuyển sang màu đen ngòm.
Và nụ cười trên môi hắn, không còn hiền lành nữa.
Nó trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy vẻ điên loạn.
"Chào mừng trở lại, anh trai," hắn thì thầm với chính mình.
"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu lại."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận