Chương 15
Mùi máu tanh nồng nặc pha lẫn với hương thơm nhè nhẹ, ngọt ngào của linh dược đang bốc khói, tạo nên một hỗn hợp mùi vị ghê tởm, kích thích khứu giác đến mức buồn nôn.
Ánh sáng từ quả cầu linh thạch treo lơ lửng trên trần nhà cao vút rọi xuống, trắng xóa và vô hồn, soi rõ từng đường nét trên khuôn mặt của người đang đứng giữa phòng.
Hắn không còn mặc bộ long bào lộng lẫy, rực rỡ sắc màu như những bức tranh vẽ về một vị Đế Quân quyền năng.
Thay vào đó, hắn khoác trên mình một bộ áo blouse trắng sạch sẽ, tay đeo găng tay da thú mỏng, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
Hắn là Lâm Phong thật, hay ít nhất là phiên bản mà thế giới này công nhận.
Trước mặt hắn, trên bàn mổ bằng đá cẩm thạch đen bóng, nằm bất động một cơ thể.
Đó là Lâm Phong bản sao, cơ thể trần trụi, da thịt trắng bệch, những vết nứt đen kìm từ chương trước giờ đã mờ đi, thay bằng một sự trống rỗng đáng sợ.
"Đừng run," giọng nói của Đế Quân vang lên, trầm thấp và bình thản, như thể hắn đang thì thầm với một đứa trẻ sợ sệt.
Nhưng Lâm Phong bản sao không run.
Hắn chỉ mở mắt, đôi mắt đen ngòm, sâu thẳm như vực thẳm, nhìn chằm chằm vào quả cầu linh thạch.
Hắn không nhìn thấy bàn tay của Đế Quân đang cầm con dao linh khí, sắc bén đến mức có thể cắt đứt không gian.
Hắn chỉ nhìn thấy bóng đổ của bàn tay đó, dài và méo mó, lướt qua ngực mình.
"Ngươi không nhìn thấy ta, phải không?" Đế Quân hỏi, một nụ cười nhếch mép hiện lên, không phải sự vui vẻ, mà là sự thỏa mãn của một nhà khoa học quan sát thí nghiệm.
"Đó là quy luật của Thị Tầm Phân Cấp.
Ta đã đạt cảnh giới Linh Vương, ngươi vẫn là Phàm Nhân.
Với ngươi, ta là vô hình.
Ta là gió, là hơi thở, là cái chết đang đứng ngay trước mũi ngươi mà ngươi không thể chạm tới."
Lâm Phong cố gắng cử động ngón tay.
Một sự kháng cự yếu ớt.
Hắn cảm nhận được áp lực đè lên lồng ngực, nặng trĩu như cả một ngọn núi.
Đó không phải là trọng lực, mà là ý chí của Thiên Đạo, đang thông qua Đế Quân để phán xét sự tồn tại của hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, nhưng lại không mang lại chút oxy nào.
Hắn cảm thấy mình đang chết dần, từng chút một, trong sự im lặng ngột ngạt của những thực thể vô hình đang bao quanh.
Họ đến trước một cánh cửa khổng lồ bằng đá đen, khắc họa những hình ảnh đau thương của vạn giới.
Những linh hồn đang la hét, những vì sao sụp đổ, những đại lục tan rã trong biển lửa.
Đế Quân đặt tay lên cửa, giọng nói trở nên nghiêm túc, trầm trọng.
"Trước khi bước vào, ngươi phải hiểu một điều.
Ngươi tin rằng mình là 'bản sao' để chiến đấu.
Nhưng đó chỉ là một nửa sự thật.
Ngươi là bản sao để 'nhận tội'."
Lâm Phong dừng bước.
Cánh cửa đá đen tỏa ra một áp lực khủng khiếp, khiến không gian xung quanh bị bóp méo, tạo thành những đường cong kỳ dị.
Hắn nhìn lên những hình khắc trên cửa.
Hắn nhận ra một khuôn mặt trong đám linh hồn đang la hét.
Đó là mặt của hắn.
Không phải hiện tại, mà là một phiên bản khác, mắt đỏ ngầu, miệng mở rộng trong tiếng thét tuyệt vọng.
"Nhận tội?" Lâm Phong lặp lại, giọng run rẩy.
"Thiên Đạo không cho phép một vị Đế Quân phạm tội," Đế Quân giải thích, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.
"Nếu ta giết người, nếu ta cướp đoạt, nếu ta phản bội...
Thiên Đạo sẽ trừng phạt ta.
Nhưng nếu một 'bản sao' làm điều đó?
Thì đó chỉ là hành vi của một con thú, một lỗi hệ thống.
Ta tách ngươi ra để ngươi gánh chịu những tội ác mà ta muốn thực hiện nhưng không thể để lại dấu vết trên linh hồn mình.
Ngươi là tấm khiên.
Ngươi là cái bóng nhận lấy mọi vết nhơ."
Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình đóng băng.
Hắn nhớ lại những hành động tàn bạo mà hắn đã làm trong quá khứ, những lần hắn giết người mà không cảm thấy tội lỗi, chỉ cảm thấy trống rỗng.
Hắn tưởng đó là bản tính hung bạo của mình.
Nhưng hóa ra, đó là những tội ác của Đế Quân, được cấy ghép vào ký ức của hắn, biến hắn thành công cụ xử tội.
"Vậy thì," Lâm Phong thì thầm, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và đau khổ, "tại sao ngươi lại để ta sống?
Tại sao không giết ta ngay khi ta còn yếu?"
"Vì ngươi cần lớn lên," Đế Quân đáp, giọng lạnh băng.
"Càng lớn, ngươi càng mạnh.
Càng mạnh, ngươi càng có thể gánh chịu nhiều tội ác hơn.
Và giờ, ngươi đã đủ mạnh để mở cánh cửa này.
Bên trong là Hư Không Bên Ngoài.
Nơi mà các vị Thần Cổ đã chết và để lại di vật.
Ta cần di vật đó để hoàn thiện sự bất tử của mình.
Nhưng ta không thể bước vào.
Chỉ có kẻ mang tội lỗi, kẻ bị Thiên Đạo nguyền rủa, mới có thể đi vào nơi mà ánh sáng của Thiên Đạo không chiếu tới."
Lâm Phong nhìn vào cánh cửa.
Hắn hiểu rồi.
Hắn không phải là chiến binh.
Hắn không phải là anh hùng.
Hắn là con vật thí nghiệm, là công cụ bẩn thỉu để một kẻ quyền lực thỏa mãn tham vọng của mình.
Sự cô đơn mà hắn trải qua, sự đa nghi, sự tự cô lập...
tất cả đều là hệ quả của việc hắn là một kẻ mang tội lỗi.
Thiên Đạo vô hình đang quan sát hắn, nhưng không phải để bảo vệ, mà để giám sát, để đảm bảo hắn không thoát khỏi vai trò của mình.
Lâm Phong nhổ bọt ra, mỉm cười.
Nụ cười đó không còn ngây thơ, mà đầy sát khí, lạnh lùng đến rợn người.
Hắn bước ra khỏi bể nước, cơ thể khô ráo, không một giọt nước bám trên da thịt.
Đế Quân đứng đó, lần đầu tiên, ánh mắt của hắn lộ ra sự hoảng sợ.
Hắn nhìn thấy ánh sáng trắng trong mắt Lâm Phong, và hắn biết, mình đã phạm phải một sai lầm chết người.
"Ngươi quên một điều," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc, vang vọng trong không gian hẹp.
"Bóng tối không bao giờ có thể tách rời khỏi ánh sáng.
Nếu ta chết, ánh sáng của ngươi cũng sẽ bị nuốt chửng.
Ta không phải là công cụ của ngươi.
Ta là phần bóng tối của chính ngươi.
Và giờ, ta sẽ trở về để tiêu diệt nguồn gốc của mình."
Hắn vung tay lên, một mảng bóng đen từ cơ thể hắn tách ra, bao phủ lấy Đế Quân.
Trong khoảnh khắc đó, Đế Quân hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì kinh hoàng.
Hắn nhận ra rằng, Lâm Phong không còn là bản sao nữa.
Hắn đã thức tỉnh.
Hắn đã trở thành một thực thể mới, một thực thể kết hợp giữa nỗi đau của bản sao và ý chí của đứa trẻ mồ côi.
Và từ trong hư vô, một giọng nói vang lên, không phải của Thiên Đạo, mà của chính Lâm Phong.
*"Chào mừng trở lại, anh trai.
Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu lại."*
Đế Quân nhìn xuống bàn tay mình.
Đôi mắt xanh dương của hắn bắt đầu chuyển sang màu đen ngòm.
Và nụ cười trên môi hắn, không còn hiền lành nữa.
Nó trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy vẻ điên loạn.
Nhưng lần này, không phải là sự điên loạn của Đế Quân.
Đó là sự điên loạn của Lâm Phong, đang kiểm soát cơ thể của Đế Quân.
Và từ sâu thẳm trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Tiếng cười của một kẻ vừa thức tỉnh, vừa điên loạn, vừa đầy khát vọng hủy diệt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận