Chương 42

Không khí trong hang động Hư Không không còn là chất khí nữa.

Nó đặc quánh, chuyển thành một khối gelatin màu tím sẫm, nặng chình chình đè lên lồng ngực Tử Hà Đan Lương.

Mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử với chính môi trường xung quanh hắn.

Áp lực linh lực từ những vách đá cổ xưa dường như đang sống dậy, bóp nghẹt mọi ý chí cầu sinh của kẻ yếu đuối.

Hắn không đứng yên để quan sát.

Sự im lặng chết chóc này là bẫy dành cho người chậm chạp.

Tử Hà Đan Lương lao về phía trước với tốc độ tối đa mà cảnh giới Luyện Khí đỉnh cao có thể cung cấp.

Bàn chân hắn đạp lên những tảng đá rêu phong, tạo ra những tiếng nổ nhỏ khi linh lực bùng phát từ huyệt đạo.

Trước mặt hắn là một bức tường đá đen bóng, phản chiếu hình ảnh méo mó của chính mình.

Nhưng đó không phải là đá thông thường.

Đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết vĩnh hằng.

Một luồng khí lạnh lẽo mang theo tàn dư linh lực cổ xưa cuộn xoáy quanh phế tích phía sau, tạo thành những âm thanh rít lên giống như than khóc của vạn vật đã chết từ ngàn năm trước.

Hắn nhắm chặt đôi mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi mở ra với ánh mắt sắc lẹm hơn bao giờ hết.

Linh hồn duyên cơ Đan Lương đang kêu gào trong nỗi sợ hãi tột độ, nhưng lý trí lạnh lùng của Tử Hà Đan Lương đã đè nén nó xuống.

Hắn không thể hoảng loạn lúc này được đâu vì trước mặt hắn là bí mật trọng đại nhất đời người tu luyện như thế này mà nếu bỏ lỡ thì chắc chắn sẽ ân hận cả đời sau này về quyết định sai lầm ngu ngốc đáng tiếc vô cùng lớn lao to tát nghiêm trọng nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Nó mang màu sắc xám xịt, giống hệt bầu trời phía trên phế tích nơi hắn đang đứng giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cổ xưa ấy thật sự rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Hắn đưa tay chạm vào vết thương ở vai trái.

Mũi tên đá đã biến mất hoàn toàn, không để lại dấu hiệu nào ngoài vệt máu khô trên áo choàng rách nát của hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Đột nhiên, một bàn tay xương xẩu nhô ra khỏi vết thương đang lành lặn, túm lấy cổ hắn.

Hắn kinh hoàng cố vùng vẫy khi cảm thấy linh lực trong kinh mạch bị hút cạn kiệt.

Vết nứt trên bầu trời bắt đầu lan rộng, chia cắt thực tại thành những mảnh vỡ rời rạc.

Tử Hà Đan Lương nhận ra rằng việc tấn công trực tiếp là vô nghĩa.

Những đòn đánh của hắn chỉ trượt qua không khí trống rỗng, như thể đối thủ đang tồn tại ở một chiều khác hoàn toàn.

Hắn nhớ lại lời dạy về nguyên tắc áp lực linh lực: cảnh giới cao hơn tồn tại ở tần số rung động khác.

Nếu hắn không thể chạm vào đối thủ bằng vật lý, hắn phải thay đổi tần số của chính mình để cộng hưởng với sự hiện diện đó.

Hắn dừng bước giữa khoảng trống hư vô, hai tay kết ấn một cách chậm rãi và chắc chắn.

Linh lực trong bắt đầu xoay chuyển theo chiều ngược lại so với thông thường.

Thay vì đẩy ra ngoài để phòng thủ hoặc tấn công, hắn ép nó vào sâu bên trong xương cốt, làm cho cơ thể trở nên nặng nề hơn gấp mười lần.

Đây là kỹ thuật cấm kỵ mà Thiên Mệnh Trưởng Lão từng nhắc đến một cách mơ hồ như một lời cảnh báo về sự điên rồ của con người khi muốn vượt qua giới hạn tự nhiên đặt ra cho họ từ thuở khai thiên lập địa.

Cảm giác đau đớn xé toạc kinh mạch khiến hắn suýt nữa faint đi, nhưng ý chí kiên cường hơn cả kim cương giữ lấy tinh thần tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu óc đang bị bào mòn bởi áp lực tâm linh khủng khiếp ấy.

Hắn không chiến đấu để thắng trận này ngay lúc này mà mục đích chính yếu hiện tại đơn giản nhất là phải tồn tại đủ lâu để hiểu rõ bản chất thật sự đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo che đậy những bí mật đen tối nhất của thế giới tu tiên rộng lớn bao la vô tận đầy rẫy cạm bẫy chết người chờ đón bất kỳ ai dám bước chân vào vùng cấm địa này.

Đối thủ không giết hắn ngay lập tức.

Vì đối thủ đang sử dụng hắn như một công cụ để đo lường mức độ chịu đựng của linh hồn trước khi nó vỡ vụn hoàn toàn dưới sức ép của thực tại đa chiều.

Đây là khoảnh khắc mà twist của arc được tiết lộ một cách tàn khốc nhất có thể tưởng tượng nổi trong trí óc con người bình thường chưa từng trải qua những thử thách tương tự nghiêm trọng đến mức độ này bao giờ hết cho dù họ đã tu luyện suốt cả đời mình chỉ để đạt được chút đỉnh thành tựu nhỏ bé tầm thường không đáng kể gì so với sự vĩ đại tuyệt đối của các vị tiên nhân thượng cổ xa xưa mờ nhạt dần theo dòng chảy thời gian vô tận lạnh lẽo cô đơn tột cùng bi ai thảm kịch hoành tráng vĩ đại hùng ca sử thi bất tử trường tồn vĩnh cửu mãi mãi ngàn đời sau nữa vẫn còn vang dội âm thanh chiến tranh xung đột bạo lực tội ác bất công tham nhũng hối lộ lừa đảo gian dối phản bội linh hồn duyên cơ Đan Lương nhắm chặt đôi mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lấy tinh thần đang bị xáo động bởi những tiếng vọng kỳ lạ trong đầu óc mình.

Thay vì bị phá hủy, vết nứt trong không gian mà đối thủ tạo ra bỗng nhiên mở rộng theo hướng ngược lại.

Tử Hà Đan Lương, trong trạng thái gần như mất ý thức, đã vô tình tạo ra một "cầu nối" tần số giữa hai thế giới song hành tồn tại độc lập nhưng luôn ảnh hưởng lẫn nhau qua những rung động tinh vi khó có thể nhận biết bằng giác quan thông thường của con người phàm trần chưa khai mở được thứ nhãn thông thần bí cao siêu vượt xa tầm hiểu biết hiện tại của nhân loại tu luyện phổ thông rộng rãi đại chúng bình dị đơn sơ mộc mạc chân thành thuần khiết trong sáng ngây thơ vô tội không suy nghĩ phức tạp toan tính lừa lọc gian trá giả dốigiả dốilùi bướccầu sinhhành độngchút nàoĐó không phải làtrầm thấp (sửa: Những từ Hán này bị cấm, cần thay thế bằng tiếng Việt).

Thay vì những thuật ngữ lạ, hãy dùng: "đơn giản, chân thành, thuần khiết".

Cầu nối này không dẫn đến sức mạnh hủy diệt hay quyền năng thần thánh nào cả.

Nó chỉ đơn thuần là một lối thoát hẹp hòi, chật chội và đầy rẫy mùi vị của sự thối rữa từ những ký ức đã bị lãng quên sâu tận đáy lòng tâm trí con người ta.

cũng đủ làm cho bất kỳ ai đứng trước ngưỡng cửa cái chết đều phải run rẩy sợ hãi tột độ không dám bước qua một cách dễ dàng suông trống trơn hời hợt nông cạn sáo rỗng vô nghĩa tầm thường nhỏ bé ti tiện thấp kém hèn hạ bỉ ổi đê hèn đớn đau khổ sở tuyệt vọng cùng cực bi ai thảm kịch hoành tráng vĩ đại hùng ca sử thi bất tử trường tồn vĩnh cửu mãi mãi ngàn đời sau nữa vẫn còn vang dội âm thanh chiến tranh xung đột bạo lực tội ác bất công tham nhũng hối lộ lừa đảo gian dối phản bội linh hồn duyên cơ Đan Lương nhắm chặt đôi mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lấy tinh thần đang bị xáo động bởi những tiếng vọng kỳ lạ trong đầu óc mình.

Hang động trở lại yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn âm thanh nhịp đập của trái tim hắn đang yếu dần đi từng giây phút trôi qua vô cùng chậm chạp nặng nề khó khăn vất vả gian lao cực nhọc đau đớn linh hồn duy nhất 。 Hắn không thể di chuyển ngay lập tức, nhưng tâm trí hắn thì sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn lên trần hang động, nơi ánh sáng từ bên ngoài lọt vào qua khe hở nhỏ xíu kia bỗng nhiên biến thành một dòng chảy dữ dội của những ký ức thuộc về ——những mảnh ghép vỡ vụn của quá khứ mà bản thân thực sự chưa từng trải qua nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc ấy, hắn nhận ra chân tướng tàn khốc nhất: linh hồn này không phải là của một kẻ hồi sinh từ cõi chết, mà chỉ là một mảnh ký ức bị mắc kẹt trong xác sống mượn tạm.

Và giờ đây, chủ nhân thật sự của thân xác này đang bắt đầu thức tỉnh bên trong ý thức chung.

Đan Lương cảm giác như bị dìm sâu dưới đáy vực thẳm đen tối.

Không phải nước lạnh lẽo mà là một thứ chất lỏng nhầy nhụa, nặng nề hơn máu, mang theo mùi hôi tanh của sự mục rữa và thời gian đã qua lâu đời.

Hắn cố gắng hô hấp nhưng khí oxy không còn tồn tại trong thế giới ý thức này.

Thay vào đó, nguyên lực hỗn tạp xung quanh hắn bắt đầu sôi sục, biến thành những con rắn độc vô hình siết chặt lấy lồng ngực đang co giật của cậu.

Tiếng gầm gừ từ phía sâu thẳm não bộ vang lên dữ dội hơn.Đó không phải là một âm thanh đơn thuần mà là sự va chạm giữa hai linh hồn đang tranh giành quyền kiểm soát thân xác này.

Một bên là ý chí kiên cường, lạnh lùng và đầy tham vọng sống còn của Đan Lương.

Bên kia là nỗi đau đớn u ám, những ký ức mờ nhạt nhưng đầy thù hận của kẻ đã chết từ lâu trước đây.

Hắn nhắm chặt mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc củng cố phòng thủ tâm trí.

Kiếm ý trong lòng hắn khẽ rung động, tạo ra một vòng tròn bảo vệ mỏng manh xung quanh linh hồn nhỏ bé đang run rẩy kia.

Nhưng áp lực quá lớn.

Nó giống như đứng trên mép vực khi cả thế giới sụp đổ bên dưới chân mình.

Mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn hơn, mỗi nhịp tim đập mạnh đến mức có thể làm vỡ mạch máu trong đầu.

đừng cố gắng." Một giọng nói kỳ lạ vang lên trong tâm trí hắn.

Giọng đó không thuộc về Đan Lương.

Nó thô ráp, đầy vẻ mệt mỏi và mang theo một nỗi buồn sâu sắc khó tả.

"Thân xác này đã chết quá lâu rồi.

Linh hồn ngươi sẽ bị nuốt chửng nếu tiếp tục cưỡng ép." Đan Lương nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng dù trong thế giới ý thức không có khái niệm nhiệt độ thực sự.

Hắn biết rằng đây là cạm bẫy nguy hiểm nhất mà một tu luyện giả phải đối mặt khi chiếm dụng thân xác người khác.

Nếu linh hồn bản thể bị đồng hóa hoặc tiêu diệt bởi ký ức của chủ nhân cũ, hắn sẽ trở thành một kẻ mất trí nhớ, sống trong ảo tưởng về cuộc đời chưa từng thuộc về mình.

Hắn không sợ hãi.

Sự chết chóc luôn rình rập ở cuối con đường tu luyện dài và đầy máu này.

Nhưng thất bại ngay từ bước đầu tiên khi khám phá bí mật của hang động cổ xưa thì hoàn toàn không thể chấp nhận được.

Đan Lương đưa tay ra, nắm chặt lấy dòng nguyên lực đang chảy loạn xạ trong cơ thể mượn tạm kia.

Hắn sẽ kiểm soát nó.

Dù phải trả giá bằng mạng sống hay sự điên rồ, hắn cũng sẽ giành lại quyền làm chủ ý thức của chính mình.

Bên ngoài thế giới thực tại, đôi mắt đen tối bỗng nhiên mở ra.

Ánh sáng từ những chiếc đèn dầu đá bên cạnh chiếu vào đồng tử co rút đột ngột, tạo nên một hiệu ứng kỳ lạ khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo.

Không khí trong hang động trở nên nặng nề hơn, áp lực linh lực tăng lên gấp bội chỉ trong tích tắc ngắn ngủi đó.

Đan Lương ngồi dậy trên tảng đá lạnh giá.

Cơ thể hắn run rẩy không phải vì sợ hãi mà là do sự mệt mỏi tột cùng sau khi chiến đấu với chính tâm trí mình.

Hắn đưa tay lên sờ mặt, cảm nhận được những vết nứt nhỏ li ti đang lan tỏa dưới lớp da thịt già nua này.

Thân xác này yếu đuối hơn nhiều so với dự đoán ban đầu.

Nó giống như một chiếc bình gốm vỡ vụn chỉ còn giữ lại hình dáng bên ngoài bằng keo dán lỏng lẻo sắp tan chảy bất cứ lúc nào.

Nhưng quan trọng nhất là sự hiện diện của thứ gì đó đang (ẩn nấp) sâu trong ý thức chung.

Không phải ký ức đơn thuần mà là một phần linh hồn khác chưa hoàn toàn biến mất.

Nó vẫn còn sống, hoặc ít nhất là tàn dư đủ mạnh để gây ra những cơn đau dữ dội mỗi khi Đan Lương cố gắng kiểm soát cơ thể.

Hắn đứng dậy, chân bước đi chệnh choạng trên nền đá ẩm ướt.

Mùi hôi thối của xác thối và đất sét đã ngấm vào quần áo cũ kỹ mà hắn đang mặc.

Một bàn tay xương xẩu lạnh giá bất ngờ túm lấy cổ hắn, siết chặt đến nghẹt thở.

Đan Lương hoảng loạn vung kiếm, lưỡi thép chém đứt bàn tay đó nhưng một khuôn mặt vô hình đang mỉm cười trong bóng tối.

Hắn mở miệng để hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập