Chương 41
Nó đặc lại, chuyển thành một khối gelatin màu tím sẫm, nặng chình chình đè lên lồng ngực Tử Hà Đan Lương.
Mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử với chính môi trường này.
Đây không phải là áp lực thông thường của cảnh giới Luyện Khí đang cố gắng ổn định trong đan điền hắn.
Đây là sự hiện diện của thứ gì đó cổ xưa hơn, dữ dội hơn.
Thứ gì đó từ thời đại mà những vị Tiên cổ còn chưa bị lãng quên hoàn toàn.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cổ xưa, nơi từng là trung tâm nghiên cứu linh lực của một thế lực đã biến mất cách đây ngàn năm.
Bụi tro xám bay lơ lửng, nhưng chúng không rơi xuống đất theo quy luật trọng lực thông thường.
Chúng xoáy tròn quanh hắn, bị hút vào những khe hở nhỏ li ti trên sàn đá hoa cương vỡ vụn.
Tử Hà Đan Lương nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Linh hải trong đan điền của hắn đang run rẩy, phản ứng lại với nguồn năng lượng dị biệt này.
Nó không mang tính công phá như nguyên lực lửa hay âm nhu như linh khí nước.
trống rỗng.
Một sự trống rỗng đầy ma sát, giống như việc chạm tay vào bề mặt của một hố đen thu nhỏ.
Hắn đưa tay lên, ngón tay run nhẹ khi cố gắng điều khiển chút ít khí trong cơ thể ra ngoài da thịt để thăm dò.
Ngay lập tức, những tia sáng tím sẫm bắn ra từ lòng bàn tay hắn, không phải do hắn chủ động phóng xuất.
Chúng tự nhiên bị hút vào không gian phía trước mặt, nơi một phiến đá khắc đầy văn tự kỳ lạ đang nằm nghiêng dưới bóng tối.
Văn tự trên đó không phải là chữ Hán cổ, cũng không phải là linh phù của bất kỳ tông môn nào mà hắn từng nghe qua trong các bộ sử ký tàn khuyết.
Chúng giống như những vết nứt trên kính vỡ, nhưng sắp xếp theo một trật tự toán học hoàn hảo đến đáng sợ.
Mỗi lần hắn nhìn vào lâu hơn, đầu óc hắn lại đau nhói,dường như có kim đâm sâu vào thùy não.
Hắn lùi bước, gót chân chạm phải một mảnh xương trắng toát nằm giữa bụi tro.
Xương đó thuộc về một sinh vật có kích thước khổng lồ, nhưng cấu trúc khớp nối lại giống con người đến rợn người.
Tử Hà Đan Lương cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ nhỏ từ bên cạnh phiến đá văn tự.
Nó nóng rực, rung động nhẹ nhàng trong lòng bàn tay hắn như thể nó đang sống.
"Không phải là ma pháp," hắn lẩm bẩm với chính mình, giọng khàn đặc vì khô họng.
"Là sự cộng hưởng tần số."
Hắn nhận ra rằng những ký hiệu này không dùng để ghi chép thông tin theo nghĩa đen.
Chúng là một loại khóa linh lực phức tạp, được thiết kế để giữ chân thứ gì đó lại trong thế giới thực tại của họ.
Và giờ đây, chiếc khóa ấy đang nới lỏng.
Không khí đặc quánh hơn nữa, mùi vị ozone pha lẫn với hương thơm thối rữa của hoa mai nở giữa mùa đông lan tỏa khắp nơi.
Hắn cần phải hiểu rõ cơ chế hoạt động trước khi nó sụp đổ hoàn toàn.
Nếu không, cả khu vực này sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ thế giới Vô Hình, cùng với bất kỳ ai đang đứng trong bán kính ba trăm trượng.
Tử Hà Đan Lương hít sâu một hơi, ép linh lực Trúc Cơ sơ cảnh của mình vào đôi mắt để tăng cường tầm nhìn pháp thuật.
Lớp vỏ bọc thực tại bắt đầu nứt ra dưới ánh nhìn sắc bén của hắn.
Những đường kẻ tím sẫm xuất hiện trong không trung, giống như những vết khâu may giữ cho vũ trụ lại với nhau đang bị thủng dần.
Hắn thấy được sự thật đằng sau vẻ ngoài bình thường: thế giới này mỏng manh hơn nhiều so với những gì các trưởng lão luôn tuyên truyền.
Và hắn là người đầu tiên chứng kiến nó từ bên trong cơn bão sắp tới.
Không có lời cảnh báo nào cả.
Chỉ một luồng gió lạnh lẽo cắt qua không khí, mang theo mùi vị của ozone và máu tanh tưởi.
Tử Hà Đan Lương phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, thân pháp của hắn di chuyển sang trái với tốc độ tối đa mà cơ thể Luyện Khí thượng thừa cho phép.
Một lưỡi kiếm vô hình suýt nữa cũng chém đứt cổ hắn.
Không khí nơi vai phải của hắn nổ tung thành một cột khói trắng xóa, vải áo rách toạc bay ra ngoài như những cánh bướm chết.
Hắn quay người lại, tay phải nắm chặt lấy thanh kiếm sắt cũ kỹ đeo sau lưng, nhưng bàn tay không chạm vào chuôi kiếm nào cả.
Kẻ địch không có hình hài vật lý trong phạm vi nhận thức thông thường của hắn.
Nó tồn tại ở một tần số rung động cao hơn, nơi mà linh lực của cảnh giới Nguyên Anh trở lên mới có thể tương tác hiệu quả.
Đối với Tử Hà Đan Lương lúc này, kẻ đó giống như một bóng ma giữa ban ngày, không thấy nhưng cảm nhận được sự chết chóc đang áp sát từng li từng inch da thịt.
Hắn quay lại lần nữa, là nghiêng người về phía trước, mặt chạm vào nền đất lạnh giá.
Lưỡi kiếm vô hình thứ hai lướt qua ngay trên đỉnh đầu hắn, cắt bay một tóc dài đen nhánh.
Cơn gió từ cú chém tạo ra khiến đôi mắt của hắn cay xé, nhưng hắn không dám nhắm lại dù chỉ trong tích tắc.
Máu chảy từ vết thương hỏ nhẹ ở cổ tay nơi vừa mới né đòn trước đó rơi xuống đất.
Nhưng thay vì ngấm vào đá, những giọt máu ấy bốc hơi ngay lập tức, tạo thành một đám sương mù đỏ nhạt lơ lửng giữa không trung.
Tử Hà Đan Lương nheo mắt nhìn kỹ hơn hiện tượng này.
Linh lực của kẻ địch đang hấp thụ năng lượng sống xung quanh nó để duy trì trạng thái "vô hình".
Đó là lý do tại sao hắn cảm thấy lạnh đến tận xương tủy, dù nhiệt độ môi trường không hề thay đổi đáng kể.
Hắn đang mất dần khí huyết chỉ bằng cách đứng gần nơi chiến đấu diễn ra.
Hắn lùi thêm ba bước nữa, lưng tựa vào bức tường đá đổ nát phía sau.
Tại đây, anh có thể quan sát toàn bộ khu vực mở trước mặt mà vẫn hạn chế tối đa diện tích tiếp xúc với luồng gió chết chóc kia.
Hắn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lắng nghe nhịp đập của trái tim mình và sự dao động linh lực xung quanh.
Thế giới Vô Hình vận hành dựa trên nguyên tắc áp lực, nhưng kẻ địch này đang phá vỡ quy luật đó bằng cách tạo ra những vùng chân không nhỏ li ti giữa các phân tử khí.
Hắn cần một thứ gì đó để neo giữ cảm nhận của mình vào thực tại vật lý, nếu không hắn sẽ bị lạc trong mê cung vô hình do đối phương tạo ra.
Hắn mở mắt ra, ánh sáng lạnh lẽo chiếu rọi từ những khe hở trên trần nhà vỡ nát giúp hắn nhìn thấy một điều kỳ lạ: bóng của kẻ địch.
Không phải là bóng tối thông thường do che khuất ánh sáng mà tạo thành.
Nó là sự biến dạng không gian, giống như khi nhìn qua một tấm kính bị cong vênh bởi nhiệt độ cao quá mức cho phép.
Bóng đó dài và mảnh mai, kéo dài từ phía sau phiến đá văn tự ra đến tận vị trí hắn đang đứng cách đây mười trượng trước kia.
Nó di chuyển chậm chạp, uyển chuyển như đuôi của một con rắn biển khổng lồ dưới đáy đại dương sâu thẳm vô cùng rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh biếc trong lành mát mẻ dịu dàng dễ chịu thư giãn thoải mái nhẹ nhàng êm ái thanh bình an lạc tĩnh lặng yên ắng im lìm không tiếng động chút nào cả.
Tử Hà Đan Lương mỉm cười bitterly, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt dành cho số phận trớ trêu này.
Hắn đã tìm ra điểm yếu duy nhất của kẻ vô hình: nó vẫn cần kết nối với thực tại vật lý để tồn tại tạm thời trong tần số thấp hơn mà hắn có thể chạm tới được bằng linh lực hạn hẹp hiện nay của chính mình đang tu luyện khổ hạnh hy sinh tất cả vì đạo tiên trường sinh bất tử vĩnh hằng tồn tại mãi mãi ngàn đời sau nữa vẫn còn vang dội âm thanh chiến tranh xung đột bạo lực tội ác bất công tham nhũng hối lộ lừa đảo gian dối phản bội linh hồn duyên cơ Đan Lương nhắm chặt đôi mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lấy tinh thần đang bị xáo động bởi những tiếng vọng kỳ lạ trong đầu óc mình.
Hắn không thể hoảng loạn lúc này được đâu vì trước mặt hắn là bí mật trọng đại nhất đời người tu luyện như thế này mà nếu bỏ lỡ thì chắc chắn sẽ ân hận cả đời sau này về quyết định sai lầm ngu ngốc đáng tiếc vô cùng lớn lao to tát nghiêm trọng nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
Hắn đưa tay chạm vào vết thương ở vai trái.
Mũi tên đá đã biến mất hoàn toàn, không để lại dấu hiệu nào ngoài vệt máu khô trên áo choàng rách nát của hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
Nhưng da thịt nơi vết thương ấy đang tái sinh [Ch.40 - ĐẦU] ## Chương 40 Gió ở đây không thổi, nó xé cắt.
Những luồng khí lạnh lẽo mang theo tàn dư linh lực cổ xưa cuộn xoáy quanh phế tích, tạo thành những âm thanh rít lên giống như than khóc của vạn vật đã chết từ ngàn năm trước.
Tử [Ch.40 - CUỐI] chính là khởi đầu cho hành trình giải mã bí mật lớn nhất mà thế giới Tu Tiên chưa bao giờ dám hé lộ trước công chúng rộng rãi những kẻ yếu đuối không đủ tư cách chứng kiến sự thật tàn khốc phía sau vẻ hào nhoáng giả tạo của tu đạo trường sinh bất tử vĩnh hằng tồn tại trong ký ức mơ hồ xa xưa mờ nhạt dần theo từng ngày trôi qua vô nghĩa đầy dẫy dối trá lừa gạt phản bội đẫm máu xương rơi đầu rụng tan xác hóa tro bụi bay mất vào hư không tăm tối lạnh lẽo cô đơn tuyệt vọng cùng cực tột độ đau thương bi ai thảm kịch hoành tráng vĩ đại hùng ca sử thi bất tử trường tồn vĩnh cửu mãi mãi ngàn đời sau nữa vẫn còn vang dội âm thanh chiến tranh xung đột bạo lực tội ác bất công tham nhũng hối lộ lừa đảo gian dối phản bội linh hồn duyên cơ Đan Lương nhắm chặt đôi mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lấy tinh thần đang bị xáo động bởi những tiếng vọng kỳ lạ trong đầu óc mình.
Hắn không thể hoảng loạn lúc này được đâu vì trước mặt hắn là bí mật trọng đại nhất đời người tu luyện như thế này mà nếu bỏ lỡ thì chắc chắn sẽ ân hận cả đời sau này về quyết định sai lầm ngu ngốc đáng tiếc vô cùng lớn lao to tát nghiêm trọng nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
Nó mang màu sắc xám xịt, giống hệt bầu trời phía trên phế tích nơi hắn đang đứng giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cổ xưa ấy thật sự rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
Hắn đưa tay chạm vào vết thương ở vai trái.
Mũi tên đá đã biến mất hoàn toàn, không để lại dấu hiệu nào ngoài vệt máu khô trên áo choàng rách nát của hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
Đột nhiên, một bàn tay xương xẩu nhô ra khỏi vết thương đang lành lặn, túm lấy cổ hắn.
Hắn kinh hoàng cố vùng vẫy khi cảm thấy linh lực trong kinh mạch bị hút cạn kiệt.
Vết nứt trên bầu trời bắt đầu
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận