Chương 40

Gió ở đây không thổi, nó xé cắt.

Những luồng khí lạnh lẽo mang theo tàn dư linh lực cổ xưa cuộn xoáy quanh phế tích, tạo thành những âm thanh rít lên giống như than khóc của vạn vật đã chết từ ngàn năm trước.

Tử Hà Đan Lương đứng bất động giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cổ đại, đôi mắt nhắm chặt nhưng giác quan lại mở to hơn bao giờ hết.

Hắn không cần nhìn để biết sự hiện diện của cái gì đó đang ép xuống vai hắn.

Áp lực lực không đến từ một hướng cụ thể nào cả.

Nó tràn ngập không gian, dày đặc như nước thủy ngân, nặng nề đè nén lên đan điền vốn đã suy kiệt của người tu giả Luyện Khí này.

Mỗi lần hô hấp, lồng ngực Tử Hà đều run rẩy đau đớn khi cố gắng đẩy bớt phần khí tức độc hại kia ra khỏi cơ thể.

Hắn cảm nhận được sự biến dạng của không khí trước mặt mình.

Những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong ánh sáng xám xịt bỗng dưng ngừng chuyển động, treo giữa hư không như bị đóng băng bởi một quyền uy vô hình nào đó.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ chương trước về tần số rung động.

Trong thế giới Vô Hình này, sự chênh lệch cảnh giới không chỉ là sức mạnh, mà là sự khác biệt về chiều kích tồn tại.

Người Luyện Khí như hắn đang sống trong một lớp vỏ mỏng manh, dễ vỡ dưới ánh nhìn của những kẻ cao hơn.

Nhưng hiện tại, cảm giác bị quan sát lại đến từ chính bên trong nội tâm hắn.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ sâu thẳm tiềm thức, âm hưởng đầy uy quyền nhưng cũng chứa đựng sự buồn bã khó hiểu.

"Ngươi tìm kiếm sự thật," giọng nói ấy vọng lên, không qua tai mà trực tiếp chạm vào linh hải run rẩy của Tử Hà.

"Nhưng ngươi liệu có dám nhìn thấy nó?" Tử Ha không đáp lại.

Hắn chỉ tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

Mỗi tiếng đập là một lần hắn khẳng định sự tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Da thịt trên lưng nổi đầy gai ốc, phản ứng sinh học tự nhiên trước nỗi sợ hãi tột cùng.

Cậu nhắm mắt, cố gắng lọc bỏ mọi tạp niệm để lắng nghe dòng chảy nguyên lực xung quanh.

Trong thế giới phân tầng nguy hiểm này, người Luyện Khí gần như vô hình đối với những tồn tại cấp Nguyên Anh trở lên nếu họ không chủ động bộc lộ ý chí.

Nhưng kẻ đang ở đây rõ ràng đã phát hiện ra hắn.

Không phải bằng mắt thường, mà bằng sự cảm nhận trực tiếp vào linh căn.

Tử Hà chậm rãi giơ bàn tay trái lên, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào vết thương nơi vai trái.

Mũi tên đá đã biến mất hoàn toàn, không để lại dấu hiệu nào ngoài vệt máu khô trên áo choàng rách nát của hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Nhưng da thịt nơi vết thương ấy đang tái sinh.

Không phải sự lành tự nhiên, mà là một quá trình biến đổi kỳ lạ.

Lớp tế bào mới mọc lên có màu xám xịt, giống hệt bầu trời phía trên phế tích nơi hắn đang đứng giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cổ xưa ấy thật sự rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra điều này.

Đây không phải là máu thịt của Tử Hà Đan Lương thực thụ.

Đây là ký ức đang cố gắng bám víu vào hiện tại để tồn tại.

Hắn cười bitterly, một nụ cười đầy mỉa mai dành cho số phận trớ trêu.

Nếu hắn chỉ là một mảnh vỡ của quá khứ, vậy thì cuộc chiến này còn ý nghĩa gì?

Chiến thắng hay thất bại đều dẫn đến cùng một kết cục: sự hư vô vĩnh cửu chờ đợi ở cuối con đường ngắn ngủi mà hắn đã chọn lựa để đi suốt cả cuộc đời ngắn ngủi của kẻ tu luyện đạo tiên từ khi mới bắt đầu hành trình đầy gian nan vất vả khó khăn nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Bỗng nhiên, không gian trước mặt hắn nứt vỡ.

Một đạo ánh sáng trắng xóa xé toạc bức màn ảo ảnh, lộ ra hình bóng của một người đàn ông mặc áo bào đen tuyền.

Người đó đứng lơ lửng trong không trung, đôi mắt khép hờ nhưng tỏa ra vẻ uy nghiêm khiến Tử Hà cảm thấy như bị đè ép bởi cả núi Thái Sơn.

Thiên Mệnh Trưởng Lão?

Không, dáng điệu này khác biệt hơn, cổ xưa hơn nhiều.

"Lính canh số 7," giọng nói từ tiềm thức vang lên lần nữa, với sắc thái khẩn trương.

"Chạy đi!" Tử Ha không chạy.

Hắn bước về phía trước, từng bước chân nặng nề nhưng kiên định trên nền đá vỡ vụn.

Lưỡi dao nhỏ hắn rút ra từ lưng run rẩy trong tay phải.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ổn của chính linh lực bên trong đang phản ứng dữ dội với trường khí xung quanh.

Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc để điều hòa hơi thở, sau đó mở mắt ra với ánh nhìn sắc lạnh như băng giá mùa đông.

Lưỡi dao chạm vào không gian trước mặt người đàn áo đen.

Không phải thịt, không phải xương.

Đó là một lớp vỏ linh lực dày đặc, đóng rắn thành một lớp giáp vô hình bao quanh thân thể đối phương.

Tử Ha cảm thấy dao của mình cong lại và vỡ vụn dưới sức chịu đựng phi thường ấy.

Kẻ địch không chỉ có cảnh giới cao hơn hẳn hắn, mà còn sở hữu loại phòng thủ gần như bất khả xâm phạm ngay cả với những tu giả cấp Trúc Cơ mạnh mẽ nhất cũng phải e dè.

Tuy nhiên, thay vì rút lui hoặc tấn công thêm, Tử Ha làm một hành động kỳ lạ.

Cậu lao vào, không nhắm vào người kẻ địch, mà nhắm vào không gian xung quanh họ.

Với tốc độ nhanh nhất có thể của cơ thể Luyện Khí tầng 5, hắn phết máu từ vết thương vừa lành ở vai trái lên không khí trước mặt mình, tạo ra một vòng tròn nhỏ bằng huyết khí của chính mình.

Máu tươi rơi xuống đất đá khô cằn, bốc khói nhẹ khi tiếp xúc với nền móng cổ xưa đầy linh lực dư thừa.

Khi người đàn áo đen bước vào vùng ảnh hưởng của vòng tròn máu đó, sự tương phản giữa tần số rung động cao cấp (kẻ địch) và thấp kém (máu Tử Hà) tạo ra một va chạm dữ dội trong không gian vi mô.

Không khí xung quanh bỗng trở nên ồn ào với những tiếng nổ lách tách nhỏ bé, giống như sét đánh bên tai nhưng ở quy cực kỳ nhỏ gọn.

Lớp giáp vô hình bao quanh kẻ địch rung lên mạnh mẽ, xuất hiện những vết nứt li ti mà mắt thường khó có thể nhận ra nếu không quan sát kỹ lưỡng qua giác quan linh lực tinh nhạy của Tử Hà Đan Lương.

"Ngươi đang cố gắng làm gì?" Người đàn áo đen mở mắt ra lần đầu tiên sau nhiều khoảnh khắc im lặng đáng sợ trước đó.

Đôi ngươi ấy màu đỏ tươi rực rỡ như lửa cháy, chứa đựng sự kinh ngạc pha lẫn nghi ngờ sâu sắc dành cho đối thủ yếu đuối trước mặt mình hiện giờ này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

"Ta đang vẽ bản đồ," Tử Ha đáp ngắn gọn, giọng nói khàn đặc vì mất nhiều năng lượng để duy trì trạng thái cảnh giác cao độ suốt thời gian dài đối đầu căng thẳng với kẻ thù nguy hiểm tiềm tàng ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao phủ khu vực rộng lớn xung quanh nơi đây lúc này giờ phút hiện tại ngay bây giờ thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

"Và ngươi vừa bước vào nó." Người đàn áo đen gầm lên giận dữ, vung tay phải về phía trước.

Một luồng gió mạnh mang theo nguyên lực cấp độ Nguyên Anh xé toạc không gian, nhắm thẳng vào Tử Ha với tốc độ kinh hoàng khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo khó phân biệt rõ ràng chi tiết cụ thể nhỏ bé nhất cũng như lớn lao bao quát tổng thể toàn cảnh quan địa hình phức tạp đa dạng phong phú đặc trưng riêng biệt độc đáo hấp dẫn thú vị lôi cuốn kích thích trí tưởng tượng bay bổng sáng tạo vô hạn giới hạn biên độ phạm vi hoạt động ảnh hưởng tác động trực tiếp gián tiếp lâu dài ngắn hạn tức thời chậm trễ dần dà từ từ từng bước một cách có hệ thống khoa học logic hợp lý thuyết thực hành ứng dụng linh hoạt mềm dẻo uyển chuyển khéo léo thông minh tài trí xuất sắc vượt trội đẳng cấp thượng thừa đỉnh cao hoàn hảo tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ trọn đời vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ kết thúc dứt điểm chấm hết xong xuôi làm lễ tiễn đưa tang tóc bi ai thương tiếc đau buồn khóc lóc than vãn kêu gọi cầu xin khẩn nài van nài nỉ nằng nặc đòi hỏi ép buộc bắt bớ giam cầm tù đày tra tấn hành hạ trừng phạt báo đáp trả thù rửa hận giải tỏa stress căng thẳng áp lực đè nặng tâm trí ý nghĩ suy tư trăn trở lo lắng sợ hãi run rẩy hoảng loạn hốt hoảng kinh hoàng khiếp đảm tột cùng cực độ tối đa cao nhất đỉnh điểm chót vót trời xanh mây trắng nắng vàng gió mát mưa rào sấm sét chớp giật bão tố cuồng phong sóng thần động đất núi lửa phun trào thiên tai dịch bệnh chiến tranh xung đột bạo lực tội ác bất công tham nhũng hối lộ lừa đảo gian dối phản bội linh hồn duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ duyên cơ Gió hú gào giữa những vách đá sừng sững, mang theo mùi máu tanh và tro tàn của một kỷ nguyên cũ kỹ.

Đan Lương đứng yên như tượng đá, đôi mắt lạnh băng nhìn xuống lòng vực sâu thăm thẳm trước mặt.

Nơi đây là nơi chôn cất vạn năm linh hồn tu sĩ thất bại, nơi mà ngay cả ánh sáng cũng bị nuốt chửng bởi bóng tối vĩnh hằng.

Hắn không sợ hãi.

Trong tim hắn chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, một vết sẹo cũ kỹ đang rỉ máu dưới lớp da thịt dày cộm của ý chí.

Hắn bước xuống.

Mỗi bước chân chạm vào đá đen óng ánh đều tạo ra tiếng vang khô khốc, như những lời nguyền rủa từ quá khứ vọng về.

Linh lực trong kinh mạch hắn run lên bần bật, không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích tột độ trước bí mật bị che giấu này.

Đây là nơi Tử Hà từng dẫn hắn đến, nơi hai người họ cùng thề nguyện sẽ vượt qua ranh giới sinh tử để tìm ra chân lý về nguồn gốc của thế giới tu luyện.

Vách đá trơn trượt phủ đầy rêu mốc đen ngòm, bám vào chúng là những sợi dây leo khô héo như ngón tay xương xẩu của ma quỷ đang cố gắng níu giữ hắn lại.

Hắn phất tay nhẹ nhàng, nguyên lực bùng nổ thành một vòng xoáy nhỏ gọn, cắt đứt mọi thứ cản trở trên đường đi.

Không cần đến kiếm ý uy hiếp thiên địa lúc này.

Sự tĩnh lặng mới là vũ khí mạnh nhất khi đối diện với bí ẩn của số phận.

Càng xuống sâu, không khí càng nặng nề hơn.

Áp lực từ linh khí cổ xưa tại đây khiến da thịt hắn có cảm giác như bị ngàn vạn kim châm chích vào xương tủy.

Nhưng Đan Lương vẫn bước tiếp.

Hắn nhớ lời Tử Hà nói: "Chân lý luôn nằm ở đáy vực thẳm nơi ánh sáng không thể chạm tới." Lời hứa đó giờ đã trở thành di chúc cuối cùng của người bạn vong niên, một món nợ mà hắn chưa thể thanh toán bằng mạng sống của kẻ thù.

Hắn thấy những mảnh vỡ đá rơi xuống từ phía trên, mang theo tiếng vọng xa xăm của thế giới bên ngoài.

Tiếng sấm sét cách xa ngàn dặm vang lên như lời cảnh báo từ trời cao.

Thiên địa đang giận dữ trước sự xâm phạm vào khu vực cấm địa này.

Nhưng Đan Lương không quay lại.

Hắn đã đi quá đỗi để có thể rút lui an toàn.

Đột nhiên, mặt đất dưới chân hắn rung chuyển mạnh mẽ.

Một khe nứt lớn mở ra ngay trước mắt, lộ ra một khoảng trống tối đen hắc ám bên trong đó tỏa ra luồng khí lạnh giá đến mức đóng băng cả linh lực đang lưu thông trong cơ thể.

Đan Lương dừng lại.

Hắn nheo mắt nhìn vào bóng tối sâu thẳm kia.

Đó không phải là sự vắng lặng của cái chết.

Đó là sự im lìm trước một cơn bão tố sắp bùng nổ.

Hắn cúi người, lấy từ lòng áo ra một khối đá đen nhỏ xíu mà Tử Hà trao cho hắn trước khi hy sinh.

Khối đá này đang phát sáng yếu ớt, phản chiếu lại ánh trăng mờ ảo lọt qua khe hẹp phía trên đầu.

Ánh sáng xanh nhợt nhạt chiếu rọi vào bóng tối bên dưới, và lần đầu tiên, Đan Lương thấy được hình dáng của nơi mình sắp bước tới.

Đó là một hang động khổng lồ, rộng lớn đến mức khó tin rằng nó tồn tại tự nhiên trong lòng núi non này.

Những cột đá thạch nhũ dài như kiếm khí treo ngược từ trần động xuống, nhọn hoắt và đầy sát cơ.

Dưới chân hắn là một hồ nước đen ngòm, phẳng lặng như gương phản chiếu bầu trời sao xa xôi không thể thấy được ở nơi sâu thẳm đất mẹ này.

Dan Lương bước nhẹ nhàng trên cầu đá tự nhiên dẫn vào trung tâm hang động.

Bước chân của hắn tạo ra những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước đen tối.

Mỗi gợn sóng đó dường như mang theo ký ức, tiếng thì thầm từ ngàn xưa vọng lên trong đầu óc hắn.

Hắn nghe thấy tiếng khóc than của vô số linh hồn đã từng đến đây và mất tích mãi mãi.

"Đừng sợ," hắn tự nhủ với bản thân, giọng nói vang lên khàn khạc giữa không gian tĩnh mịch.

"Sợ hãi là điều duy nhất giết chết ngươi trước khi kẻ thù làm được." Hắn tập trung tinh thần, cảm nhận dòng chảy nguyên lực trong cơ thể để chuẩn bị cho mọi khả năng xảy ra.

Đây là vùng đất của những bí mật tối tăm, nơi mà quy luật tu luyện thông thường có thể sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Ở giữa hồ nước đen là một bệ đá hình tròn, trên đó đặt một cuốn sách cũ kỹ được làm từ da thú và xương rồng cổ đại.

Cuốn sách không hề bị mục nát dù đã trải qua hàng ngàn năm gió sương ăn mòn thời gian.

Nó tỏa ra một aura uy nghiêm đến mức Đan Lương cảm thấy khó thở khi tiến lại gần.

Đây chính là thứ mà hắn đang tìm kiếm.

Di sản cuối cùng của tổ sư môn phái đã thất truyền từ bao đời nay.

Hắn chậm rãi đưa tay ra, lòng bàn tay run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi cuốn sách này chứa đựng sức mạnh gì ghê gớm.

Mà bởi vì hắn biết rằng một khi chạm vào nó, cuộc sống hiện tại sẽ không còn nguyên vẹn nữa.

Sự thật thường đau đớn hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào trong thế giới tu luyện phũ phàng này.

Ngón tay Đan Lương vừa chạm nhẹ lên trang bìa cuốn sách thì đột nhiên toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội.

Những cột đá thạch nhũ trên trần nhà bắt đầu rơi xuống, va đập vào nhau tạo thành những âm thanh chói tai như chuông báo tử đang vang lên khắp nơi xung quanh hắn.

"Hắn phải rời đi ngay lập tức!" Một giọng nói trầm thấp vang lên trong tâm trí Đan Lương, không phải từ bên ngoài mà trực tiếp xuất hiện trong ý thức của hắn.

Giọng nói đó nghe quen thuộc đến rợn người, giống hệt như tiếng vọng lại chính giọng điệu lạnh lùng của Tử Hà khi còn sống.

Đan Lương giật mình lùi bước hai bước, linh lực xung quanh cơ thể bùng phát mạnh mẽ tạo thành một lớp bảo vệ vô hình chống đỡ những tảng đá lớn rơi xuống từ phía trên đầu.

Hắn quay ra bốn phía nhưng không thấy bóng dáng ai cả.

Chỉ có cuốn sách vẫn nằm yên bất động trên bệ đá, dường như đang chờ đợi chủ nhân mới của nó với sự kiên nhẫn đáng sợ của kẻ săn mồi ẩn nấp trong bóng tối.

ai đang nói vậy?

" Đan Lương quát lên, thanh kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng trắng xóa cắt ngang không khí lạnh giá trong hang động.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió hú gào qua những khe đá như điệu nhạc tang lễ cho một linh hồn vừa mất đi bình yên cuối cùng của mình.

Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo lụa đen bóng loáng dưới ánh sáng huyền ảo từ khối ngọc trong tay hắn đang tỏa ra ngày càng mạnh hơn theo nhịp đập tim căng thẳng của người tu sĩ trẻ tuổi này.

Đây là bẫy?

Hay đây mới chính là khởi đầu cho hành trình giải mã bí mật lớn nhất mà thế giới Tu Tiên chưa bao giờ dám hé lộ trước công chúng rộng rãi những kẻ yếu đuối không đủ tư cách chứng kiến sự thật tàn khốc phía sau vẻ hào nhoáng giả tạo của tu đạo trường sinh bất tử vĩnh hằng tồn tại trong ký ức mơ hồ xa xưa mờ nhạt dần theo từng ngày trôi qua vô nghĩa đầy dẫy dối trá lừa gạt phản bội đẫm máu xương rơi đầu rụng tan xác hóa tro bụi bay mất vào hư không tăm tối lạnh lẽo cô đơn tuyệt vọng cùng cực tột độ đau thương bi ai thảm kịch hoành tráng vĩ đại hùng ca sử thi bất tử trường tồn vĩnh cửu mãi mãi ngàn đời sau nữa vẫn còn vang dội âm thanh chiến tranh xung đột bạo lực tội ác bất công tham nhũng hối lộ lừa đảo gian dối phản bội linh hồn duyên cơ Đan Lương nhắm chặt đôi mắt lại, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lấy tinh thần đang bị xáo động bởi những tiếng vọng kỳ lạ trong đầu óc mình.

Hắn không thể hoảng loạn lúc này được đâu vì trước mặt hắn là bí mật trọng đại nhất đời người tu luyện như thế này mà nếu bỏ lỡ thì chắc chắn sẽ ân hận cả đời sau này về quyết định sai lầm ngu ngốc đáng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập