Chương 43

Không khí trong hang động Hư Không không còn là chất khí nữa.

Nó đặc quánh, chuyển thành một khối gelatin màu tím sẫm, nặng chình chình đè lên lồng ngực Tử Hà Đan Lương.

Mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử với chính môi trường này.

Đây không phải là sự tĩnh lặng của thiền định mà là tiếng gầm rú câm nín của thiên địa đang hấp hối.

Hắn lao vào bóng tối dày đặc, phổi cháy rát từ việc cưỡng ép hấp thụ luồng linh lực độc hắc vừa rồi.

Cảm giác giống như nuốt trọn một cục than hồng đang âm ỉ bốc khói trong dạ dày.

Không có thời gian để thở phào nhẹ nhõm.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau, rung động truyền qua nền đá ẩm ướt, xâm nhập vào xương sống hắn.

Đó là những gã Luyện Khí tầng 7 từ phe phái "Hắc Yểm".

Chúng không chạy theo cách của người tu tiên thông thường mà di chuyển như những con thú săn mồi đói khát.

Tiếng bước chân của chúng đa dạng nhưng đồng điệu, tạo nên một nhịp điệu đáng sợ: *bệt.

bệt.* Mỗi tiếng đạp đều kèm theo âm thanh ướt át, như thể chúng đang dẫm lên thịt sống.

Đan Lương dừng lại ở một góc khuất phía sau tảng đá granit khổng lồ.

Hắn ép lưng vào bề mặt lạnh lẽo, cố gắng làm dịu những cơn co thắt trong kinh mạch.

Linh lực trong người hắn hỗn loạn, giống như một dòng sông lũ vỡ đê đang xé toạc các con kênh nhỏ bé.

Nhưng nỗi sợ hãi lớn hơn cả sự đau đớn thể xác là thứ mùi hương tỏa ra từ phía sau lưng gã đàn ông sẹo mặt vừa xuất hiện.

Gã đàn ông đó bước vào tầm nhìn giới hạn của ánh mắt Đan Lương, dù nơi đây tối như mực.

Ánh mắt hung dữ quét qua bóng tối, đôi đồng tử đỏ ngầu phát sáng yếu ớt trong bóng đêm.

Anh ta chưa thấy Đan Lương, nhưng cảm giác bị theo dõi khiến anh ta cảnh giác cao độ.

Cơ bắp trên thân thể trần trụi của gã đàn ông sẹo mặt phồng lên, những vết sẹo cũ nổi gồ ghề dưới làn da nhợt nhạt.

Ta biết ngươi đang ở đây," gã đó gầm lên, giọng nói khàn đặc như cát mài vào đá.

Gã vung kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi kiếm dài hai thước không phát sáng mà ngược lại, nó hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, tạo thành một vết đen trên thị giác.

Đan Lương nín thở.

Hắn nhận thấy sự bất thường trong cách gã kia cầm kiếm.

Không phải là thế công phá thủ của Kiếm Đạo truyền thống, mà là thế cắt đứt nhân quả — một kỹ thuật cấm địa chỉ những kẻ đi vào đường tà đạo mới dám sử dụng.

Nếu hắn bước ra bây giờ, hắn sẽ bị chém làm đôi trước khi kịp phản ứng.

Hắn không tấn công.

Thay vào đó, Đan Lương lùi sâu hơn vào bóng tối, tìm kiếm lối thoát trong mê cung đá này.

Hắn nhớ lại bản đồ địa hình mơ hồ mà Lý Vô Kỵ từng phác họa vội vàng trên lưng bàn tay mình trước khi chia đường.

Có một hẻm nhỏ hẹp nằm sâu dưới lòng đất, nơi dòng chảy nguyên khí bị tắc nghẽn.

Đó làduy nhất điểm mù trong sự quét tầm của kẻ thù.

Hắn di chuyển thật chậm, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh làm rơi bất kỳ viên sỏi nào.

Những kẻ thù không theo ngay lập tức.

Chúng nghi ngờ.

Sự im lặng đột ngột trong hang động trở nên nặng nề hơn cả tiếng gầm gừ trước đó.

"Cạm bẫy," gã đàn ông sẹo mặt nghi ngờ, nhưng sự tự tin của anh ta bị lung lay bởi một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Hắn quay sang đồng đội bên cạnh — hai bóng tối đang rình rập ở lối vào hang động chính.

"Ngươi ngửi thấy không?

Mùi máu tươi pha lẫn mùi hương hoa mai tàn."

Đan Lương cứng đờ người.

Hoa mai tàn?

Tại sao lại có mùi đó trong cơ thể hắn?

Hắn chỉ mới hấp thụ linh lực độc hắc từ những tảng đá đen sì ở khu vực trung tâm hang động.

Đây là nơi được gọi là "Nghĩa Địa Cổ Xưa", nơi các thế hệ tu tiên giả thất bại đã hóa thân vào đất đá, không phải là một vườn hoa thanh tao.

Sự nghi ngờ này tạo ra khoảng trống quý giá.

Đan Lương chui vào hẻm nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho một người đi qua.

Bề mặt đá bên trong lạnh buốt, phủ đầy những lớp rêu phát sáng màu xanh nhạt — thứ rêu độc hại nhưng lại là nguồn dinh dưỡng duy nhất cho linh lực của hắn lúc này.

Hắn bò sâu hơn, tiếng thở gấp gáp vang vọng trong không gian hẹp như tiếng khóc than của quỷ dữ.

Trong lúc Đan Lương đang cố gắng cầm máu từ vết thương cũ trên vai trái và hồi phục linh lực tiêu tan nhanh chóng, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong cơ thể anh ta.

Không phải là sự mệt mỏi hay đau đớn thông thường mà là một sự rung động nhẹ, giống như khi chạm vào những tảng đá trong hang động lần đầu tiên ở chương trước, nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội phần.

Rung động ấy bắt nguồn từ đáy tim hắn.

Nó không đến từ trái tim thịt máu đang đập thình thịch vì sợ hãi, mà từ thứ gì đó sâu xa hơn — nơi linh hồn kết nối với thể xác.

Một tiếng vọng vang lên trong đầu: *Tại sao ngươi lại tồn tại?*

Câu hỏi đó không phải là lời thì thầm của ai khác.

Nó xuất hiện trực tiếp vào ý thức Đan Lương, rõ ràng và sắc bén như lưỡi dao mổ.

Hắn sững sờ dừng chân giữa hẻm đá tối om.

Bàn tay hắn run rẩy chạm lên ngực áo rách nát.

Dưới lớp vải cũ kỹ, da thịt đang nóng lên một cách dị thường.

Hắn nhớ lại bí mật an của chính mình — sự thật ghê tởm mà hắn đã cố gắng chôn vùi sâu trong tiềm thức: Hắn không thực sự được hồi sinh.

Hắn là một mảnh ký ức của bản thân quá khứ, đang sống tạm thời trong thân xác của một người khác.

Khi cái chết đến gần, hoặc khi linh lực suy kiệt hoàn toàn, lớp vỏ bọc này sẽ vỡ ra.

Đan Lương nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy nguyên khí bên trong kinh mạch.

Thay vì chống cự cảm giác nóng rát đó, hắn chủ động mở rộng các huyệt đạo, cho phép luồng năng lượng kỳ lạ này tràn ngập cơ thể.

Hắn cần hiểu rõ bản chất của thứ rung động này trước khi nó tiêu diệt hắn từ bên trong.

Cảnh giới Trúc Cơ sơ thành đang hiện ra phía chân trời ý thức.

Nhưng con đường dẫn đến đó không phải là sự thanh tịnh mà là một vực thẳm hỗn loạn.

Những ký ức không thuộc về hắn bắt đầu tràn vào — hình ảnh của những người tu tiên giả đã chết hàng trăm năm trước, tiếng hét khi họ bị phản phệ đạo tâm, và cả khoảnh khắc cuối cùng khi Thiên Mệnh Trưởng Lão đặt con dấu số phận lên trán họ.

"Không thể nào." Đan Lương lẩm bẩm trong bóng tối, giọng nói khàn đặc do mất nước.

"Đây không phải là hang động.

Đây là lăng mộ của ý chí."

Hắn nhận ra rằng những tảng đá xung quanh mình không chỉ là địa chất đơn thuần.

Chúng được tạc khắc bằng văn tự cổ xưa — những ký hiệu linh lực đã bị phong ấn bởi chính thời gian.

Mỗi bước chân hắn đi đều đang kích hoạt một phần nhỏ của hệ thống phòng thủ tinh thần còn sót lại từ ngàn năm trước.

Và giờ, hệ thống đó đang nhận diện hắn không phải là kẻ xâm lược, mà là.

chủ nhân hợp pháp?

Một sự hiểu lầm tai hại hay một cơ duyên sinh tử?

Đan Lương không dám chắc chắn.

Nhưng anh ta cảm thấy sức mạnh đang tuôn chảy vào trong người mình theo cách chưa từng có trước đây.

Linh lực đặc lại, chuyển từ màu tím sẫm độc hại sang sắc thái trắng đục như sương mù buổi sáng sớm.

Hắn đứng dậy khỏi nền đá ẩm ướt, bước ra khỏi hẻm nhỏ hẹp đó với tư thế thẳng thắn hơn.

Hang động vẫn tối đen tuyền, nhưng ánh mắt anh ta đã khác hẳn so với vài phút trước.

Sự sợ hãi bóng tối đã biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh lạnh lùng đến đáng sợ.

Anh ta không còn cảm thấy mình là nạn nhân của hoàn cảnh nữa.

Anh ta cảm thấy một sự kết nối mới với thế giới xung quanh — một mạng lưới vô hình gồm những sợi chỉ số phận liên kết mọi vật thể trong hang động này lại.

Hắn có thể "nhìn" thấy dòng chảy nguyên khí qua tường đá, nghe được nhịp đập yếu ớt của linh lực đang chết dần ở phía sâu hơn nữa của mê cung.

Lý Vô Kỵ từng nói rằng sự thật thường đau đớn hơn lời dối trá nhất thời.

Nhưng giờ đây, Đan Lương nhận ra rằng sự thật còn có thể mang lại sức mạnh — nếu ngươi đủ điên rồ để chấp nhận nó.

Hắn đưa tay lên trước mặt, quan sát đôi bàn tay gầy guốc của mình dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ lớp rêu xanh.

Những vết nứt nhỏ li ti trên da thịt không còn là dấu hiệu của sự già nua và suy yếu nữa.

Chúng giống như những đường vân kim loại quý giá đang lộ diện sau khi được đánh bóng bởi lửa thử thách.

Hắn quay lại hướng lối vào, nơi gã đàn ông sẹo mặt vẫn đang nghi ngờ rình rập.

Nhưng lần này, Đan Lương không định trốn chạy.

Hắn cần đối đầu để kiểm tra giới hạn mới của mình — hoặc chết trong nỗ lực đó thì cũng chẳng khác gì kết cục đã được ấn định sẵn từ lâu.

Khi hắn bước ra khỏi bóng che của tảng đá granit, ánh mắt gã đàn ông sẹo mặt lập tức khóa chặt vào hình hài mảnh khảnh trước mặt hắn.

Không khí dường như đóng băng trong một tích tắc dài lê thê.

Gã kia nhíu mày, mũi kiếm hơi hạ xuống thấp hơn nữa — động tác cảnh giác khi đối thủ vượt trội về tiềm năng ẩn chứa bên ngoài.

"Ngươi." gã đàn ông sẹo mặt mở miệng, giọng nói run nhẹ lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện ở đây.

"Tại sao ngươi không còn mùi của kẻ yếu đuối?"

Đan Lương không trả lời ngay lập tức.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng nguyên lực trắng đục đang xoáy tròn trong đan điền.

Nó lạnh giá nhưng lại mang theo sức sống mãnh liệt đến kinh ngạc — giống như nước từ những ngọn núi tuyết cao tít chạm mây rơi xuống thung lũng khô cằn.

"Vì ta đã chết rồi," Đan Lương nói, giọng đều đều không chút cảm xúc, "Và thứ đứng trước mặt ngươi bây giờ chỉ là tàn dư của sự từ chối chấp nhận cái kết."

Gã đàn ông sẹo mặt gầm lên giận dữ vì bị khiêu khích về niềm tin đạo tâm của hắn.

Lưỡi kiếm đen ngòm lao thẳng vào ngực Đan Lương với tốc độ ánh chớp, cắt nát không khí tạo thành tiếng xé toạc đáng sợ.

Nhưng lần này, Đan Lương không né tránh.

Hắn giơ tay phải ra, nắm chặt lòng bàn tay hướng lên trời như đang bắt lấy một tia sét vô hình từ trần hang động phía trên.

Va chạm xảy ra mà không có âm thanh kim loại va đập.

Thay vào đó là một luồng sóng xung kích màu trắng xóa lan tỏa ra , thổi bay lớp bụi dày tích tụ hàng thế kỷ phủ trên mặt đất.

Gã đàn ông sẹo mặt bị hất văng lùi lại ba bước, hai chân đào sâu xuống nền đá mềm yếu dưới tác động của lực đẩy mạnh mẽ đến khó tin từ một kẻ Luyện Khí tầm thường.

Đan Lương đứng yên như đinh đóng cột tại chỗ.

Mồ hôi lạnh trán rơi xuống nhưng hắn không chớp mắt dù chỉ một lần duy nhất trong suốt khoảnh khắc căng thẳng đó.

Hắn nhìn thấy những dòng chữ cổ xưa bắt đầu phát sáng rực rỡ trên vách đá xung quanh họ — phản ứng lại với sự cộng hưởng giữa linh lực trắng đục của mình và hệ thống phòng thủ cổ đại đang thức tỉnh dần từ giấc ngủ ngàn năm dài đằng đng sau lưng gã đàn ông sẹo mặt kinh hoàng.

Và rồi, một giọng nói trầm đục vang lên từ chính sâu thẳm trong tâm trí Đan Lương — không phải là suy nghĩ của hắn, mà là lời thì thầm đầy uy quyền của Thiên Mệnh Trưởng Lão đang quan sát từ tần số rung động cao hơn: "Cuối cùng cũng tìm được ngươi.

đứa con cách mạng."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập