Chương 4

Mùi máu tanh tưởi vẫn còn bám chặt vào khứu giác của hắn, nồng nặc và dai dẳng như một lời nguyền không thể xua tan.

Tử Hà Đan Lương đứng giữa vũng bùn đen sẫm dưới đáy hang sâu phía sau nhà thuốc cũ.

Không khí ở đây đặc quánh đến mức khó thở, nặng nề tựa hồ cả bầu trời đang sụp xuống đè lên vai hắn.

Vết thương trên cánh tay trái vẫn còn rỉ máu, nhưng nỗi đau thể xác ấy giờ chỉ là một cảm giác xa lạ so với sự rùng mình lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Hắn vừa hạ gục tên tu sĩ Luyện Khí tầng 7 nham hiểm kia bằng một kiếm thức đơn giản nhất.

Không hoa mỹ, không hào quang.

Chỉ có sự tàn nhẫn cần thiết để tồn tại trong thế giới này.

Lưỡi kiếm của hắn rớt xuống đất với tiếng va chạm kim loại lạnh lẽo, vang vọng giữa khoảng trống tĩnh mịch đáng sợ của hang động.

Hắn cúi người, dùng tay áo lau đi những giọt máu lạnh giá còn dính trên lưỡi thép.

Hành động ấy chậm chạp, thận trọng, như thể mỗi cử động đều đang đếm ngược thời gian cho một cái chết sắp đến.

Nhưng điều khiến hắn dừng lại không phải là kẻ thù đã chết.

Đó là cuốn sách đen sì nằm trên bàn thờ đá phía sau xác tên tu sĩ vừa ngã xuống.

Cuốn sách ấy vẫn nguyên vẹn, tỏa ra một aura kỳ lạ mà mắt thường khó có thể nắm bắt được.

Nguyên lực trong cơ thể Tử Hà bỗng chốc trở nên bất ổn, chảy ngược chiều theo bản năng sinh tồn của hắn.

Hắn cảm nhận rõ ràng sự hút mạnh từ phía cuốn sách kia, như một hố đen vô hình đang cố gắng kéo linh khí yếu ớt của mình vào sâu thẳm bóng tối.

Hắn giơ tay lên, ngón tay run nhẹ trong không khí lạnh giá.

Thuật pháp 'Thiên Không Chi Thủ' được kích hoạt bằng ý chí thuần túy.

Một luồng lực lượng vô hình bắn ra từ đầu ngón trỏ, hướng thẳng về cuốn sách.

Hắn muốn chạm vào nó mà không cần tiếp xúc vật lý — một biện pháp phòng vệ tối đa trước những bẫy độc hoặc phù trận ẩn chứa bên trong da bọc sách cổ xưa kia.

Tuy nhiên, ngay khi luồng linh lực vừa đến gần bề mặt trang giấy đen kịt, thế giới xung quanh hắn bỗng chốc biến dạng.

Không phải là ảo giác thông thường.

Không gian như bị xé toạc bởi một sức mạnh vượt xa hiểu biết của cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ này.

Một giọng nói vang lên từ khắp mọi phía trong đại sảnh hang động ấy.

Nó không đến từ cuốn sách, cũng không phải từ bóng tối xung quanh.

Nó xuất phát trực tiếp từ sâu thẳm bên trong tâm trí Tử Hà, bằng chính giọng điệu của hắn — nhưng lại mang theo sự già cỗi và mệt mỏi như thể đã trải qua vô số kiếp sống sinh ly tử biệt.

cuối cùng cũng quay về," tiếng nói ấy thì thầm, làm rung động từng tế bào trong cơ thể hắn.

"Nhưng đây không phải là nơi dành cho kẻ yếu đuối." Và rồi, thế giới trước mắt Đan Lương sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối vĩnh viễn.

Hắn không kịp kêu lên, không kịp phản ứng.

Sự ý thức của hắn bị cuốn trôi vào một dòng chảy hỗn loạn, nơi mà khái niệm thời gian và không gian đều trở nên vô nghĩa.

Khi ánh sáng quay lại, hắn nhận ra mình đang ở tại một vị trí hoàn toàn khác biệt — sâu trong lòng đất, nơi những khối đá khổng lồ lấp lánh phát ra ánh bạc lạnh lẽo chiếu rọi khắp mọi ngóc ngách của hang động bí ẩn này.

Cảm giác đồng bộ với thế giới cũ chỉ kéo dài trong một tích tắc ngắn ngủi trước khi kết thúc đột ngột.

Đan Lương bị hất văng ra xa, cơ thể va mạnh vào vách đá lạnh lẽo phía sau lưng.

Tiếng xương cốt kêu lên chát chúa khiến hắn nhăn mặt đau đớn.

Cổ họng hắn dâng lên một mùi máu tanh nồng, nóng rát khó chịu.

Hắn sặc sụa, cố gắng đứng dậy nhưng cơ bắp tê liệt không đáp lại mệnh lệnh của ý chí nữa.

Hắn nằm đó, thở hồng hộc trong bóng tối dày đặc.

Ánh sáng bạc từ các khe nứt trên đá chiếu xuống mặt hắn, tạo nên những vệt phản quang kỳ lạ trên da thịt tái nhợt.

Đây là đâu?

Hắn nhớ mình vừa đứng trước bàn thờ trong hang phía sau nhà thuốc cũ.

Vậy mà giờ đây, cảnh quan xung quanh hoàn toàn khác biệt.

Những khối thạch anh khổng lồ mọc lên từ lòng đất như những ngọn tháp nhọn hoắt, tỏa ra một loại linh khí thuần khiết đến mức đáng sợ.

Đan Lương cố gắng tập trung tinh thần.

Hắn hít sâu một hơi dài, kéo nguyên lực vào trong đan điền để kiểm soát tình trạng cơ thể.

Linh lực của hắn ở cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ vốn đã không ổn định sau trận chiến vừa rồi.

Nhưng lúc này, nó lại trở nên yên tĩnh lạ thường, như thể đang hòa nhập với môi trường xung quanh thay vì chống cự.

Hắn nhận ra rằng áp lực linh lực trong hang động này mạnh gấp bội so với bên ngoài.

Nếu là một tu sĩ Luyện Khí bình thường bước vào đây, họ sẽ bị nghiền nát ngay lập tức bởi sự chênh lệch về tần số rung động của khí trời.

Hắn chậm rãi đứng dậy, từng bước chân thận trọng chạm xuống mặt đá trơn láng dưới sàn hang.

Mỗi bước đi đều mang lại cảm giác rỗng không kỳ lạ, như thể hắn đang trên một dòng sông vô hình chứ không phải dẫm lên đất cứng rắn thực sự.

Những khối thạch anh xung quanh bắt đầu phát ra âm thanh rè nhẹ khi linh khí của hắn tiếp xúc với chúng.

Âm thanh ấy du dương, trầm bổng tựa hồ những nốt nhạc cổ xưa được cất lên từ đáy biển sâu thẳm hàng ngàn năm trước kia.

Đan Lương đưa tay chạm vào một bề mặt đá gần nhất.

Ngay lập tức, hình ảnh hiện ra trong tâm trí hắn không phải là màu sắc hay ánh sáng thông thường mà là những dòng chảy năng lượng phức tạp đan xen nhau thành mạng lưới chằng chịt dưới lòng đất sâu thẳm hơn nữa.

Hắn nhìn thấy rõ ràng cấu trúc của thế giới này — nơi mà áp lực linh lực quyết định tất cả mọi thứ, từ sự tồn tại đến cái chết của vạn vật xung quanh chúng ta hàng ngày đều phụ thuộc vào quy luật vận hành vô hình ấy thôi đâu nhé các bạn à?

Hắn rút tay về nhanh chóng vì cảm giác choáng váng bất ngờ ập tới.

Đầu óc hắn quay cuồng dữ dội trước lượng thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận được qua lần chạm đơn giản đó.

Đây không chỉ là một hang động bình thường chứa đầy khoáng sản quý giá hiếm có trên đời này đâu đúng không nào các bạn à?

Nó giống như trái tim của cả vùng đất rộng lớn này đang đập thình thịch mạnh mẽ liên tục dưới lòng sâu thẳm vậy mà thôi!

Đan Lương quyết định di chuyển tiếp vào sâu hơn trong hang động.

Hắn không chạy theo bản năng thoát chết nữa, mà di chuyển theo sự dẫn dắt trực giác từ linh lực đang lưu thông bên trong cơ thể mình lúc này đây luôn nhé?

Những vết nứt trên đá xung quanh dường như trở thành những con đường ánh sáng chỉ lối rõ ràng trước mắt hắn ngay bây giờ rồi còn gì đâu đúng không nào các bạn à?

Ánh sáng bạc chảy tràn qua những kẽ hở nhỏ li ti ấy thực chất chính là hệ thống mạch dẫn tự nhiên của áp lực linh lực trong lòng đất sâu thẳm này mà thôi!

Hắn nhận ra rằng bản thân đang đứng trên ranh giới mong manh giữa hai thế giới khác biệt hoàn toàn.

Một bên là nơi sinh tồn khắc nghiệt đầy rẫy sự lừa dối và chết chóc dành cho những tu sĩ cảnh giới thấp kém như hắn ta hiện tại vậy còn gì đâu?

Bên kia lại là lãnh địa của những cường giả uy quyền tuyệt đối với khả năng điều khiển dòng chảy năng lượng vũ trụ tự do thoải mái tùy ý muốn thôi!

Sự khác biệt giữa hai phía ấy không chỉ đơn thuần nằm ở sức mạnh vật lý thông thường nữa đâu đúng không nào các bạn à?

Nó còn liên quan mật thiết đến tần số rung động của linh hồn mỗi người nữa đấy nhé!

Khi đi sâu hơn, áp lực từ môi trường xung quanh tăng lên đáng kể.

Đan Lương cảm thấy như thể đang ngâm mình trong một bể nước nặng trĩu chất lỏng vô hình bao bọc lấy toàn thân hắn vậy mà thôi?

Mỗi bước chân đưa ra đều cần phải sử dụng rất nhiều nguyên lực để duy trì thăng bằng cơ thể trước sức ép khủng khiếp từ xung quanh mình lúc này đây luôn nhé các bạn à?

Tuy nhiên, thay vì gồng mình chống cự lại áp lực đó một cách cứng nhắc vô ích như thường lệ trước kia vậy mà thôi?, hắn chọn phương án thuận theo dòng chảy tự nhiên của nó hơn là đối đầu trực diện với sức mạnh thiên nhiên hùng vĩ ấy đâu đúng không nào?

Linh lực trong đan điền bắt đầu quay tròn nhanh chóng, tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti nhưng cực kỳ ổn định bên trong mạch kinh lạc toàn thân hắn ta hiện tại luôn nhé các bạn à?

Hắn ý thức được rằng nếu tiếp tục cưỡng ép cơ thể kháng cự lại áp lực môi trường khắc nghiệt này thì chỉ tổ làm tổn thương chính mình vô ích thôi mà!

Ngược lại, việc dung hòa với dòng chảy linh khí xung quanh sẽ giúp hắn tìm ra lối thoát an toàn nhất cho tình cảnh hiện tại của mình luôn nhé?

Hắn nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi để lắng nghe nhịp đập của trái tim mình trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của hang động sâu thẳm này.

Những âm thanh xa xôi từ bề mặt đất phía trên vang vọng xuống đây nghe như thể đang phát ra từ một thế giới hoàn toàn khác biệt vậy mà thôi?

Tiếng bước chân nặng nề cùng với tiếng quát tháo giận dữ của những tu sĩ Luyện Khí tầng cao hơn hẳn so với hắn ta hiện tại luôn nhé các bạn à?

Họ dường như cũng đã rơi vào cái bẫy nguy hiểm này giống y hệt như chính mình vậy đó!

Đan Lương mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh và tỉnh táo hơn trước kia rất nhiều.

Hắn biết rằng đây không chỉ là một cuộc khám phá đơn thuần tìm kiếm lối thoát an toàn cho bản thân mà còn là cơ hội hiếm có để hiểu rõ hơn về quy luật vận hành phức tạp của thế giới Tu Tiên đầy rẫy nguy hiểm chết người này luôn nhé các bạn à?

Mỗi manh mối nhỏ bé thu thập được trong hang động bí ẩn này đều có thể trở thành chìa khóa quan trọng giúp hắn phá vỡ vòng luẩn quẩn định mệnh đang giam cầm linh hồn mình suốt nhiều kiếp sống sinh ly tử biệt dài đằng đẵng trước kia vậy mà thôi!

Hắn bước tiếp, thận trọng hơn bao giờ hết.

Những khối thạch anh lấp lánh xung quanh phản chiếu ánh sáng bạc lạnh lẽo từ trần hang xuống mặt đất phía dưới chân hắn ta hiện tại luôn nhé?

Trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối ấy, một bóng đen khổng lồ xuất hiện ngay trước mặt hắn — không phải là người sống hay ma quỷ hung ác nào khác đâu đúng không nào các bạn à?

Đó chính là cánh tay của một pho tượng đá cổ xưa bị phong ấn sâu trong lòng đất hàng ngàn năm nay rồi còn gì đâu!

Chính khoảnh khắc đồng bộ bất ngờ đó đã cứu mạng Đan Lương khỏi tai nạn chết người xảy ra ngay sát cạnh mình lúc này đây luôn nhé các bạn à?

Khi tần số linh lực yếu ớt của hắn trùng khớp ngẫu nhiên với tần số rung động đặc biệt của cánh tay khổng lồ kia, hắn không còn bị coi là một vật thể vật lý thông thường nữa đâu đúng không nào?

Hắn trở thành một phần hòa quyện vào dòng chảy linh khí mạnh mẽ đang tuôn trào từ sâu thẳm lòng đất lên bề mặt thế giới bên trên vậy mà thôi!

Cánh tay đá khổng lồ ấy di chuyển chậm chạp, nặng nề nhưng vô cùng uy lực trong bóng tối dày đặc của hang động bí ẩn này.

Những ngón tay bằng đá hoa cương sần sùi cào quật vào không khí tạo ra những luồng gió xoáy dữ dội đủ sức xé toạc bất kỳ tu sĩ nào dám đứng gần đó quá mức an toàn cho phép luôn nhé các bạn à?

Tuy nhiên, với Đan Lương lúc này thì hoàn cảnh lại khác biệt hoàn toàn so với suy nghĩ ban đầu của hắn ta trước kia vậy mà thôi!

Hắn cảm nhận rõ ràng sự kết nối kỳ lạ giữa cơ thể mình và dòng chảy năng lượng khổng lồ đang chạy qua lòng bàn tay đá lạnh giá ấy.

Không phải là mối liên hệ chủ động do ý chí con người tạo ra cả đâu đúng không nào?

Mà đó giống như một sự cộng hưởng tự nhiên xảy ra khi hai tần số rung động hoàn toàn tương thích nhau trong cùng một khoảng thời gian ngắn ngủi thôi mà!

Linh lực của hắn hòa vào mạch đá cổ xưa, mang theo những ký ức mờ nhạt từ hàng ngàn năm trước kia về lịch sử bi tráng của vùng đất rộng lớn này luôn nhé?

Hắn thấy được hình ảnh của một vị trưởng lão uy quyền tuyệt đối đang đứng trên đỉnh núi cao ngất trời xanh bao la vô tận phía xa xa nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ gặp nhau trong tương lai không xa nữa đâu đúng không nào các bạn à?

Người đó chính là Thiên Mệnh Trưởng Lão — kẻ duy trì trật tự vũ trụ bằng cách kiểm soát số phận của vạn vật xung quanh mình một cách tàn nhẫn và lạnh lùng đến đáng sợ vậy mà thôi!

"Đừng kháng cự," giọng nói già cỗi vang lên trong tâm trí hắn lần nữa, mạnh mẽ hơn trước kia rất nhiều.

"Sự hỗn loạn sẽ dẫn đến hủy diệt hoàn toàn cho cả thế giới này nếu không có bàn tay sắt kiểm soát chặt chẽ mọi thứ xung quanh chúng ta hàng ngày luôn nhé?" Đan Lương nheo mắt lại, ánh nhìn đầy dè chừng và cảnh giác cao độ đối với giọng nói bí ẩn kia.

Hắn hiểu rằng đây không phải là lời khuyên thiện ý xuất phát từ sự đồng cảm chân thành giữa những linh hồn đơn độc lạc lõng trong bóng tối sâu thẳm này đâu đúng không nào?

Đó chính xác là một lời nguyền rủa đáng sợ nhất dành cho bất kỳ ai dám thách thức trật tự đã được thiết lập vững chắc hàng ngàn năm nay rồi còn gì đâu!

Hắn cố gắng rút lui khỏi trạng thái cộng hưởng nguy hiểm ấy.

Linh lực trong cơ thể bắt đầu chảy ngược trở lại theo nhịp điệu bình thường trước kia của hắn ta luôn nhé các bạn à?

Nhưng quá trình tách rời không hề dễ dàng chút nào cả đâu đúng không nào?

Cánh tay đá khổng lồ dường như đang cố gắng giữ chân hắn lại bằng sức hút vô hình mạnh mẽ từ sâu thẳm lòng đất phía dưới mặt hang động bí ẩn này vậy mà thôi!

"Anh muốn gì ở tôi?" Đan Lương hét lên trong tâm trí, giọng nói run rẩy nhưng vẫn kiên cường bất khuất trước áp lực khổng lồ đè nén lên vai mình lúc này đây luôn nhé?

"Tôi không phải là nô lệ của ai cả!" Cánh tay đá dừng lại đột ngột.

Sự im lặng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Những tia sáng bạc từ các khe nứt trên trần hang bắt đầu mờ dần đi, thay vào đó là bóng tối dày đặc nuốt chửng toàn bộ không gian xung quanh hắn ta hiện tại luôn nhé?

Khi ánh sáng cuối cùng tắt ngấm hoàn toàn trong hang động sâu thẳm này, Đan Lương nhận ra rằng mình đã mất đi khả năng cảm nhận linh lực từ môi trường bên ngoài nữa rồi còn gì đâu!

Đan Lương lê bước nặng nề ra khỏi hang động bí ẩn phía sau nhà thuốc cũ.

Mặt trời đang lặn xuống chân trời xa tít mù khơi, nhuộm đỏ bầu trời thị trấn bằng những vệt màu cam và tím sẫm kỳ lạ tựa hồ máu tươi chảy tràn khắp nơi vậy mà thôi?

Mọi thứ trông bình yên tĩnh lặng đến đáng sợ khi nhìn từ khoảng cách an toàn phía trên cao ngất trời xanh bao la vô tận ấy luôn nhé các bạn à?

Nhưng với Đan Lương lúc này thì thế giới này giờ đây đầy rẫy những mối nguy hiểm tiềm tàng ẩn nấp trong từng góc khuất tối tăm nhất của nó vậy mà thôi!

Hắn đứng đó, im lặng quan sát dòng người tấp nập qua lại trên con đường đá hờ dẫn vào trung tâm thị trấn nhỏ bé này.

Những tu sĩ Luyện Khí bình thường cười nói vui vẻ cùng với những cư dân địa phương hiền lành chất phác xung quanh mình lúc này đây luôn nhé?

Họ dường như không hề hay biết về sự thật đáng sợ đang chờ đợi họ ở phía trước nữa đâu đúng không nào các bạn à?

Đan Lương đưa tay lên chạm vào vết thương trên cánh tay trái của mình.

Máu đã ngừng chảy nhưng vết sẹo mới hình thành lại tỏa ra ánh sáng bạc lạnh lẽo giống hệt như những khối thạch anh trong hang động bí ẩn kia vậy mà thôi!

Hắn hiểu rằng đây không phải là kết thúc cho cuộc hành trình đầy rẫy nguy hiểm chết người này đâu đúng không nào?

Nó chỉ đơn giản là khởi đầu của một chương mới đầy dẫy thử thách khốc liệt hơn trước kia rất nhiều lần thôi mà!

Hắn quay lưng lại, bước đi với những bước chân chậm rãi nhưng kiên định vô cùng.

Trong túi áo sơ mi cũ kỹ của mình lúc này đây luôn nhé?, hắn nắm chặt cuốn sách đen sì vừa lấy được từ bàn thờ đá phía sau hang động bí ẩn kia vậy mà thôi?

Trang bìa lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay nóng bức của hắn tạo nên cảm giác tương phản kỳ lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc đối với linh hồn cô độc này luôn nhé các bạn à?

Khi quay đầu nhìn lại lần cuối trước khi khuất bóng trong sương mù dày đặc bao phủ thị trấn nhỏ bé này lúc hoàng hôn buông xuống dần vậy mà thôi?, Đan Lương thấy được một bóng đen mờ ảo đang đứng trên mái nhà cao ngất trời xanh bao la vô tận phía xa xa nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ gặp nhau trong tương lai không xa nữa đâu đúng không nào các bạn à?

Người đó mang áo choàng màu xám tro cũ kỹ và đội mũ rộng vành che khuất toàn bộ khuôn mặt của mình lúc này đây luôn nhé?

Chỉ có đôi mắt xanh lá cây phát sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời đang lặn xuống chân trời xa tít mù khơi ấy thôi là đủ để nhận ra hắn ta chính xác là ai rồi còn gì đâu!

Kẻ áo xám đột ngột xé toang lớp vải che mặt, lộ ra nửa khuôn mặt cháy đen đầy sẹo.

Tôi kinh hoàng nhận ra đó chính là gương mặt của sư phụ đã chết từ ba năm trước.

Tiếng cười lạnh lẽo vang lên: "Con..."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập