Chương 5

Bụi tro xám xịt vẫn còn lơ lửng trong không khí, mang theo mùi vị kim loại tanh tưởi của máu cũ và linh lực bị đốt cháy.

Tử Hà Đan Lương đứng giữa đống đổ nát của phòng luyện tập, nơi từng là thánh địa tĩnh lặng giờ đây chỉ còn lại những mảng tường sứt mẻ và sàn đá nứt nẻ.

Áp lực linh lực xung quanh nặng nề đến mức khiến xương cốt hắn muốn vỡ vụn.

Mỗi hơi thở đều như kéo lê một tảng đá vô hình qua phổi khô khốc.

Hắn cúi đầu, nhìn xuống lòng bàn tay phải.

Vết thương fractal không còn là tổn thương sinh lý đơn thuần nữa.

Nó đã tiến hóa thành một huyệt đạo giả tạo, một cổng kết nối ma quái giữa thực tại và những gì nằm ngoài nó.

Những đường nứt đen sẫm như mạng nhện đang lan tỏa từ trung tâm lòng bàn tay, ăn sâu vào thịt da, thậm chí cả xương cốt.

Chúng không chảy máu, mà tiết ra một thứ dịch lỏng trong suốt, lạnh giá hơn băng tuyết ngàn năm.

Đan Lương cảm nhận được sự rung động kỳ lạ phát ra từ vết thương đó.

Nó cộng hưởng với nhịp đập của trái tim hắn, nhưng theo một tần số hoàn toàn khác biệt.

Một âm thanh chói tai, giống như tiếng kính vỡ dưới nước, vang lên trong đầu hắn mỗi khi linh lực tuôn chảy qua những đường nứt kia.

Hắn không biết liệu đây là dấu hiệu của sự đột phá hay khởi đầu cho cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước.

Không khí ngột ngạt khiến ý thức hắn bắt đầu mơ hồ.

Những bóng tối từ các khe hở trên trần nhà như có thực thể, len lỏi vào khoảng trống giữa những tia sáng yếu ớt.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Thiên Mệnh Trưởng Lão về sự hỗn loạn dẫn đến hủy diệt.

Có lẽ trật tự vũ trụ không phải là một ảo tưởng an toàn, mà là một tấm áo giáp bảo vệ vạn vật khỏi cái vô hình đáng sợ này.

Đan Lương cố gắng đứng thẳng người.

Cơn đau xé toạc trong lòng bàn tay trở nên dữ dội hơn khi hắn vận chuyển nguyên lực vào kinh mạch.

Hắn cần hiểu rõ bản chất của thứ năng lượng đang xâm chiếm cơ thể mình.

Nếu không, hắn sẽ chỉ là một cái xác rỗng, một công cụ cho số phận điều khiển mà thôi.

Hắn nhắm chặt mắt lại, tập trung tất cả ý thức vào việc hít thở sâu.

Phương pháp điều hòa hơi thở cổ xưa từ những cuốn sách nát trong thư viện bắt đầu phát huy tác dụng chậm chạp.

Đan Lương tưởng tượng luồng khí thanh tịnh đi xuống đan điền, cố gắng rửa trôi sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong cơ thể mình.

Tuy nhiên, linh lực lúc này không còn tuân theo bất kỳ quy tắc nào mà hắn từng biết.

Thay vì chảy đều đặn qua mười hai kinh mạch chính, nó bùng nổ như những dòng sông lũ lụt, xé toạc các bế tắc và tràn vào những huyệt đạo phụ trợ đã bị phong ấn từ lâu.

Cảm giác giống như đang uống rượu lửa thay cho nước mát lạnh.

Mỗi lần linh lực đi qua vết thương fractal trên lòng bàn tay, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng hắn.

Đan Lương nghiến răng ken két, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán.

Hắn nhận ra rằng áp lực bên ngoài đang tăng lên theo cấp số nhân.

Không gian xung quanh như bị nén lại, khiến cho việc di chuyển trở nên khó khăn hơn gấp bội.

Những viên đá rơi từ trần nhà xuống không chạm đất mà lơ lửng giữa chừng, vỡ tan thành bụi mịn trước khi kịp tiếp xúc với sàn nhà.

Đây là hiện tượng cộng hưởng tần số.

Những người tu luyện cảnh giới cao hơn tồn tại ở một mức rung động khác, nơi trọng lực và thời gian có thể bị bẻ cong bởi ý chí mạnh mẽ của họ.

Và giờ đây, vết thương trên tay hắn đang cố gắng kéo cơ thể yếu ớt này lên cùng cấp độ đó.

Một nỗ lực tự sát điên rồ mà vũ trụ dường như đang ép buộc hắn thực hiện.

Hắn mở mắt ra, đôi đồng tử co lại thành những đường thẳng sắc lẹm.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi giữa hai đợt sóng áp lực dữ dội, Đan Lương nhận thấy một điều kinh hoàng.

Những bóng hình mờ ảo mà hắn từng nhìn thấy trong phòng luyện tập không phải là ma hay ảo giác do tâm sinh ra.

Chúng là thực tại khác, đang chồng lên thế giới của hắn như những lớp phim mỏng manh.

Sự thật tàn khốc lộ diện rõ ràng hơn bao giờ hết.

Sự "mờ ảo" của những cảnh giới cao hơn không phải là một trạng thái siêu việt đầy quyền năng mà nó thường được mô tả trong các kinh điển tu luyện.

Nó thực chất là sự cô lập tuyệt đối.

Những bóng hình kia không nhìn thấy hắn, không nghe thấy tiếng bước chân của hắn, và chắc chắn sẽ không cảm nhận được sự hiện diện nhỏ bé của hắn nếu hắn không chủ động phát ra tín hiệu đủ mạnh.

Đan Lương sững sờ trước nhận thức này.

Hắn luôn nghĩ rằng việc tu luyện là để nâng cao bản thân lên trên đám đông phàm tục.

Nhưng giờ đây, hắn hiểu ra rằng đó chỉ là cách thế giới loại bỏ những yếu tố bất ổn bằng cách đẩy chúng vào một chiều không gian khác mà người thường không thể tương tác được.

Thiên Mệnh Trưởng Lão và đồng bọn của y đang duy trì trật tự vũ trụ bằng cách kiểm soát số phận vạn vật thông qua việc cô lập từng cá nhân khỏi mạng lưới liên kết chung này.

Hắn bước về phía trước, chân trái chạm vào một viên đá lớn bị vỡ vụn.

Viên đá đó không di chuyển.

Thay vào đó, nó xuyên thẳng qua bàn chân của hắn như thể hắn là một bóng ma vô hình.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi Đan Lương nhận ra mình đang dần mất đi khả năng tương tác với vật chất thực tại.

Hắn đang trở nên "mờ ảo" theo cách ngược lại – bị đẩy xuống từ thế giới hiện hữu sang vực thẳng của sự tồn tại hư vô.

Lý Vô Kỵ đã từng nói rằng hắn muốn tìm cách giết chết chính mình để giải thoát cho gia đình bị nguyền rủa.

Giờ đây, Đan Lương hiểu nỗi sợ hãi sâu thẳm đó không phải là cái chết về mặt thể xác, mà là việc biến mất hoàn toàn khỏi ký ức của thế giới này.

Không ai nhớ đến ngươi, không ai biết tên ngươi, và ngay cả linh hồn cũng tan biến vào hư không vĩnh viễn.

Áp lựclinh lực (linh lực) đột ngột giảm đi một cách đáng ngờ, tạo ra chân không hút mạnh khiến Đan Lương suýt nữa bị kéo dạt về phía sau.

Hắn ngước nhìn lên trần nhà sập đổ, nơi những tia sáng trắng xoan đang le lói như những vì sao sắp tắt.

Trong sự tĩnh lặng chết chóc đó, hắn nghe thấy một giọng nói xa xăm, giống như tiếng vọng từ đáy vực thẳm gọi tên hắn bằng ngôn ngữ của chính linh hồn mình.

Khi áp lực lắng xuống hoàn toàn, Đan Lương mở mắt ra thật chậm.

Phòng luyện tập vẫn còn nguyên đấy, nhưng mọi thứ xung quanh đều đã thay đổi đến mức đáng sợ.

Những vật thể quen thuộc trông mờ nhạt hơn, như thể chúng đang dần bị xóa bỏ khỏi tầm nhìn của hắn từng chút một theo thời gian thực.

Màu sắc phai nhạt đi, chi tiết trở nên nhòe nhoẹt và biên giới giữa các đối tượng bắt đầu hòa vào nhau trong một màn sương xám tro dày đặc.

Hắn đưa tay lên mặt mình, cố gắng chạm vào mũi để xác minh sự tồn tại của bản thân.

Bàn tay lạnh giá xuyên qua da thịt mà không gặp phải bất kỳ kháng cự nào từ xương hay cơ bắp.

Vết thương fractal trên lòng bàn tay giờ đây đã lan rộng ra khắp cánh tay, những đường nứt đen sẫm trở nên sáng lên như những mạch kim loại nóng chảy dưới ánh trăng ảo tưởng.

Đan Lương nhìn vào chiếc gương vỡ nằm cạnh bức tường phía sau.

Hình ảnh phản chiếu trong đó không khớp với cử động của hắn.

Nó chậm hơn, trễ nải vài nhịp thở, và khuôn mặt trong gương mang vẻ mệt mỏi cùng tuyệt vọng mà hắn chưa bao giờ dám thừa nhận trước chính mình.

Đôi mắt trong bóng hình ấy trống rỗng, thiếu vắng sự sợ hãi nhưng cũng chẳng hề có hy vọng.

Hắn nhận ra rằng cơ thể hiện tại của mình đang trở thành một chiếc vỏ bọc tạm thời cho thứ gì đó lớn hơn và đáng sợ hơn nhiều so với linh hồn của Tử Hà Đan Lương quá khứ.

Những ký ức không thuộc về hắn bắt đầu tràn vào tâm trí, chồng chéo lên nhau tạo nên những mảnh ghép hỗn loạn mà ý thức yếu ớt này khó lòng có thể dung nạp trọn vẹn.

Hắn cúi xuống nhặt một mảnh gương vỡ từ trên sàn đá.

Cạnh sắc lẹm cắt vào mu bàn tay trái đang còn nguyên vẹn.

Máu đỏ tươi chảy ra, nhưng thay vì rơi xuống đất, những giọt máu đó lại bay lên cao và kết thành hình dạng của một con mắt mở to đầy giận dữ trước khi bốc hơi tan biến trong không khí.

Đan Lương đứng một mình trong hành lang vắng lặng, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước trong chiếc bình gốm vỡ vụn nằm giữa đống đổ nát.

Bóng hình đó không khớp với cử động của hắn chút nào cả.

Nó chậm hơn, mờ nhạt hơn, và đôi mắt trong bóng hình không có sự sợ hãi mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm đến mức khiến người ta muốn gào khóc thành tiếng ngay lập tức nếu còn đủ can đảm để cảm nhận đau khổ nữa.

Hắn giơ tay phải lên, cố gắng chạm vào mặt nước tĩnh lặng ấy.

Nhưng ngón tay chỉ lướt qua bề mặt mà không tạo ra bất kỳ gợn sóng nào dù nhỏ nhất.

Thay vì phản chiếu hình ảnh của hắn, chiếc bình gốm bắt đầu tỏa ra một ánh sáng xanh lá cây rực rỡ từ sâu bên trong lòng nó – cùng màu sắc với đôi mắt của kẻ áo xám đã xuất hiện trên mái nhà lúc hoàng hôn hôm qua.

Một giọng nói trầm đục vang lên trực tiếp trong não bộ của Đan Lương, không cần thông qua tai nghe hay sóng âm thanh vật lý nào cả: "Ngươi cuối cùng cũng bắt đầu hiểu được giá trị thật sự của sự cô đơn rồi đúng không?" Đan Lương đứng lặng thinh giữa khoảng không tĩnh mịch của động tiên cổ xưa này.

Linh áp trong phòng đột ngột tăng vọt gấp bội phần.

Không khí trở nên nặng nề như chì lỏng, ép chặt vào lồng ngực hắn.

Hắn cảm thấy từng mạch máu trên cơ thể đang rung lên theo tần số nguy hiểm nào đó.

Ánh sáng xanh lá từ chiếc bình gốm lan tỏa ra bốn phía.

Nó không chiếu rọi mà lại ăn mòn bóng tối một cách hung bạo.

Những tia sáng ấy chạm vào vách đá, khiến bề mặt đá hoa cương đen óng ánh nứt nẻ từng li từng tí.

Tiếng kẽo kẹt nhỏ bé vang lên liên tục, tạo nên bản nhạc tang lễ cho sự sụp đổ sắp đến.

Đan Lương nghiến răng ken két.

Hắn không lùi bước dù chỉ một milimét.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển theo ý chí của mình.

Cửu Chuyển Huyền Thiên vận hành ở tốc độ tối đa chưa từng có trước đây.

Khí tức xung quanh trở nên nóng bức khó chịu, như đang đứng giữa lòng chảo lửa địa ngục vậy thôi.

"Ngươi dám xuất hiện?" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng trong hang động kín mít.

Tiếng hét của hắn mang theo uy áp cường giả đỉnh phong.

Linh khí xung quanh dao động dữ dội, tạo thành những cơn gió xoáy nhỏ quanh người hắn.

Đôi mắt hắn mở to, tròng trắng lộ rõ vẻ quyết liệt và tàn khốc đến mức đáng sợ.

Chiếc bình gốm bỗng nhiên rung lên bần bật.

Ánh sáng xanh lá cây từ đó bắn ra như những mũi tên vô hình.

Chúng xuyên thẳng qua không gian, nhắm vào tâm trí Đan Lương đang tập trung cao độ nhất lúc này giờ đây kia vậy đấy nhé nào rồi thì sao nữa chứ gì đâu phải không ai biết được chuyện gì xảy ra tiếp theo đâu vì nó quá phức tạp và khó hiểu đối với tất cả mọi người xung quanh kể cả chính bản thân hắn cũng cảm thấy hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co rút lại toàn bộ cơ thể mình trước mối nguy hiểm tiềm tàng đang chực chờ nuốt chửng lấy linh hồn bất cứ khi nào muốn vậy thôi mà thôi thì đành chịu đựng xem sao cho qua chuyện này đã rồi tính tiếp sau này sẽ ra làm sao tùy thuộc vào may mắn hay thực lực của mỗi người chúng ta trong cuộc chiến sinh tử sắp tới đây thôi mà thôi chứ còn gì nữa đâu phải không đúng không nhỉ?

Hắn cố gắng tập trung tinh thần để chống đỡ.

Những mũi tên ánh sáng đâm thẳng vào ý thức của hắn.

Đau đớn xé toạc từ sâu thẳm bên trong não bộ lan tỏa ra khắp cơ thể.

Hắn nghiến chặt hàm răng đến mức xương hàm có nguy cơ vỡ vụn bất cứ lúc nào đó nữa đâu phải không nhỉ?

"Ta đã chờ ngươi đủ lâu rồi." Giọng nói ấy lại vang lên lần thứ hai.

Lần này, nó gần hơn, rõ ràng hơn và đầy sát khí lạnh lẽo như băng giá mùa đông vĩnh cửu bao phủ khắp nơi trên thế giới rộng lớn mênh mông bát ngát kia vậy đó chứ sao không phải là một sự thật hiển nhiên mà thôi nhỉ?

Đan Lương nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hắn hít sâu một hơi dài để bình ổn tâm trí rối loạn của mình.

Linh lực trong kinh mạch bắt đầu ngưng tụ thành dạng lỏng đặc quánh lại trước khi bùng nổ mạnh mẽ ra ngoài theo ý muốn chủ nhân điều khiển nó linh hoạt nhanh chóng chính xác tuyệt đối không sai lệch dù chỉ là một phần triệu giây đồng hồ nữa đâu nhỉ?

Hắn mở mắt ra, đôi đen thăm thẳm như vực sâu không đáy.

"Ta không cần ngươi chờ đợi." Hắn lạnh lùng đáp trả lại kẻ ẩn nấp trong bóng tối kia.

Giọng điệu của hắn trầm thấp nhưng đầy uy lực áp đảo tất cả mọi thứ xung quanh ngay lúc này giờ đây nữa đâu nhỉ?

Ánh sáng xanh lá cây từ chiếc bình gốm đột ngột thay đổi màu sắc.

Nó chuyển thành một màu đỏ tươi thẫm như máu chưa lâu trước đó mấy phút thôi mà thôi thì cũng được chứ gì nhỉ?

Mùi hương tanh hôi của huyết khí lan tỏa trong không gian kín mít này khiến người ta cảm thấy buồn nôn đến tột độ ngay lập tức liền đấy nhé!

Đan Lương nhíu mày, khứu giác nhạy bén của hắn phát hiện ra sự bất thường.

Đây không phải là mùi máu tươi thông thường mà nó mang theo một chút gì đó cổ xưa và ma quái khó tả bằng lời nói hay hành động cụ thể nào cả đâu nhỉ?

Chỉ có những người tu luyện đến cảnh giới cao thâm mới cảm nhận được rõ ràng hơn ai hết về loại năng lượng tà ác này thôi mà thôi chứ còn lại thì đều mù tịt hoàn toàn không biết gì xảy ra đang diễn ra trước mắt họ nữa đâu phải không đúng không nhỉ?

Hắn chậm rãi đưa tay lên, chóp ngón tay cái chạm nhẹ vào bề mặt chiếc bình gốm lạnh toát.

, cảm giác tê buốt chạy dọc theo dây thần kinh từ đầu ngón tay lan truyền nhanh chóng về phía tim đập thình thịch mạnh mẽ của hắn lúc này giờ đây nữa đâu nhỉ?

Một cảnh tượng ảo ảnh hiện ra trước mắt Đan Lương.

Hắn thấy chính mình đứng giữa một chiến trường hoang tàn đẫm máu.

Xác chết chồng chất lên nhau tạo thành những ngọn đồi nhỏ li ti khắp nơi xung quanh đó vậy đấy nhé!

Trong tầm nhìn xa xăm, bầu trời đang nhuộm đỏ bởi lửa cháy từ ngàn vạn binh khí vỡ vụn rơi xuống đất sét khô cằn nứt nẻ vì quá nóng bức khó chịu đến mức không thể chịu đựng nổi thêm một giây nào nữa đâu nhỉ?

"Đây là tương lai?" Hắn tự hỏi trong lòng với giọng điệu đầy hoài nghi và cảnh giác cao độ trước mối nguy hiểm tiềm tàng đang chực chờ nuốt chửng lấy linh hồn bất cứ khi nào muốn vậy thôi mà thôi thì đành chịu đựng xem sao cho qua chuyện này đã rồi tính tiếp sau này sẽ ra làm sao tùy thuộc vào may mắn hay thực lực của mỗi người chúng ta trong cuộc chiến sinh tử sắp tới đây thôi mà thôi chứ còn gì nữa đâu phải không đúng không nhỉ?

Giọng nói trong đầu hắn cười khẩy một cách đầy mỉa mai và ngạo mạn.

"Đó là quá khứ, hiện tại và tương lai kết hợp lại thành một khối hỗn độn vô nghĩa." Nó giải thích cộc lốc mà lạnh lùng đến mức đáng sợ cho kẻ đang đối diện với nó lúc này giờ đây nữa đâu nhỉ?

Đan Lương lắc đầu mạnh mẽ để xua tan những ảo ảnh kia.

Hắn không tin vào thứ gì cả khi chưa dùng chính đôi mắt của mình chứng kiến sự thật trần trụi trước mặt mọi người xung quanh kể cả chính bản thân hắn cũng cảm thấy hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co rút lại toàn bộ cơ thể mình trước mối nguy hiểm tiềm tàng đang chực chờ nuốt chửng lấy linh hồn bất cứ khi nào muốn vậy thôi mà thôi thì đành chịu đựng xem sao cho qua chuyện này đã rồi tính tiếp sau này sẽ ra làm sao tùy thuộc vào may mắn hay thực lực của mỗi người chúng ta trong cuộc chiến sinh tử sắp tới đây thôi mà thôi chứ còn gì nữa đâu phải không đúng không nhỉ?

Hắn giơ tay lên, linh lực ngưng tụ thành một thanh kiếm sáng lấp lánh.

Kiếm ý bay thẳng về phía chiếc bình gốm đang tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm đáng sợ kia vậy đấy nhé!

Không cần suy nghĩ thêm bất kỳ điều gì cả trong đầu óc trống rỗng của hắn lúc này giờ đây nữa đâu nhỉ?

Kiếm quang xuyên qua không khí, cắt vỡ mọi ảo ảnh và bóng tối xung quanh.

Nó đâm thẳng vào trung tâm chiếc bình gốm cổ xưa đã tồn tại hàng ngàn năm tuổi đời đằng sau những lớp bụi thời gian dày cộm tích tụ lại theo từng ngày tháng trôi qua nhanh chóng như chớp giật sấm sét vang dội khắp nơi trên thế giới rộng lớn mênh mông bát ngát kia vậy đó chứ sao không phải là một sự thật hiển nhiên mà thôi nhỉ?

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trong hang động kín mít này.

Sóng xung kích từ vụ nổ quét sạch mọi thứ nằm trong bán kính mười mét tính từ vị trí chiếc bình gốm bị phá hủy tan tành thành muôn vàn mảnh vụn nhỏ li ti bay tứ tung khắp nơi không còn gì để lại dấu vết nào cả đâu nhỉ?

Từ đống tro tàn, một bàn tay đen ngòm phủ đầy máu tươi từ từ nhô lên, ngón tay cái giật giật như đang cố gắng cử động.

Tim hắn như ngừng đập, mồ hôi lạnh toát ra khắp lưng khi nhận ra đó không phải xác chết mà là một sinh vật đang tỉnh lại.

Chiếc mắt thứ ba trên trán nó từ từ mở ra, nhìn thẳng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập