Chương 3

Không khí trong hang động chết lặng, nặng nề đến mức từng phân tử linh khí dường như đóng băng.

Ánh sáng từ ngọn đuốc của vị tu sĩ Trúc Cơ bị bóp méo khi chạm vào những bóng tối sâu thẳm nơi Đan Lương ẩn nấp.

Người tu sĩ ấy không đơn thuần là một kẻ săn đuổi bình thường.

Hắn mang theo áp lực cảnh giới cao hơn, khiến không gian xung quanh trở nên mờ ảo và khó chịu.

Đan Lương nằm co ro trong góc đá lạnh lẽo, tim đập thình thịch như trống trận.

Hắn không dám thở mạnh quá mức.

Sự hiện diện của kẻ thù giống như một tảng đá khổng lồ đè lên lồng ngực hắn.

Đây là lần đầu tiên Đan Lương cảm nhận được sự chênh lệch tuyệt đối giữa cảnh giới Luyện Khí và Trúc Cơ.

Giọng nói trong đầu vẫn còn vang vọng, lạnh lùng và đầy vẻ miệt thị.

"Cái chết không phải là kết thúc," giọng nói ấy thì thầm.

Nó khiến Đan Lương rùng mình toàn thân.

Hắn nghiến chặt răng, cố gắng giữ lý trí.

Nếu đó chỉ là một ảo giác hoặc tâm ma, hắn sẽ dùng ý chí để trấn áp nó.

Nhưng nếu đó là thực tế...

Hắn liếc nhìn cuốn sách đen sì nằm trên bàn thờ cách xa năm trượng.

Cuốn sách giờ đây đang tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, như thể hấp thụ linh khí từ môi trường xung quanh.

Ánh sáng ấy không rực rỡ mà âm u, giống như màu của máu đông lại sau nhiều ngày.

Đan Lương chậm rãi đưa tay lên chạm vào vết thương trên cánh tay trái nơi vừa bị người Trúc Cơ trước đó tấn công.

Máu vẫn còn ấm nóng, nhưng linh lực bên trong kinh mạch thì khô cằn, kiệt quệ.

Hắn cần thời gian để khôi phục.

Chỉ một chút sơ suất cũng có thể khiến hắn biến thành tro bụi ngay tại đây.

Người tu sĩ Trúc Cơ bước thêm một bước nữa.

Tiếng đá sỏi vỡ vụn dưới giày của hắn vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.

Mỗi bước chân đều mang theo ý định sát thương, như những lưỡi dao vô hình cắt vào dây thần kinh của Đan Lương.

Hắn biết mình không thể chạy trốn mãi.

Hang động này là bẫy tự thân mà hắn đã chọn để ẩn náu, nhưng giờ nó đang trở thành mộ phần sống cho chính mình nếu không tìm ra lối thoát.

Đan Lương nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào việc cảm nhận dòng chảy linh khí trong hang động.

Hắn phát hiện một điều kỳ lạ: luồng gió bên ngoài hoàn toàn bị phong tỏa bởi trận pháp cổ xưa nào đó.

Không có cách nào để đột phá ra ngoài trừ khi phá vỡ lõi của trận pháp từ bên trong.

Và chính cuốn sách kia, dường như là chìa khóa mở cánh cửa tử thần này.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định hô hấp.

Sự sợ hãi đang bao phủ lấy tâm trí hắn, nhưng Đan Lương biết rằng mình không được phép run rẩy.

Trong thế giới Tu Tiên tàn khốc này, sự yếu đuối đồng nghĩa với cái chết tức thì.

Hắn phải mạnh mẽ hơn, phải thông minh hơn kẻ thù trước mặt.

Người tu sĩ Trúc Cơ không kiên nhẫn chờ đợi con mồi tự xuất hiện.

Hắn vung tay, một luồng gió linh lực mạnh mẽ quét ngang qua hang động, xé toạc những lớp đá và bụi bẩn, hướng thẳng vào nơi Đan Lương ẩn nấp.

Lực lượng ấy mang theo âm thanh rít lên của kim loại ma sát với đá, đáng sợ đến mức khiến người ta muốn nhắm mắt lại.

Đan Lương phải né tránh nhanh chóng, lăn người sang bên trái để thoát khỏi vùng ảnh hưởng trực tiếp.

Những tảng đá nhỏ bị luồng gió thổi bay như tên lửa, xuyên qua không khí và cắm vào vách đá phía sau hắn.

Một mảnh vụn sắc lẹm cứa nhẹ vào má Đan Lương, làm chảy một giọt máu tươi.

Hắn thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay lập tức căng thẳng trở lại.

Đây chỉ là đòn thăm dò đầu tiên của đối phương.

Người tu sĩ Trúc Cơ đang thử nghiệm khả năng phản ứng và vị trí ẩn nấp của hắn.

Nếu lần sau Đan Lương chậm hơn dù chỉ một phần giây, toàn bộ thân xác sẽ bị xé thành nhiều mảnh nhỏ.

Đan Lương nhìn về phía cuốn sách đen sì.

Khoảng cách năm trượng giờ đây dường như dài hơn cả thiên nan địa bắc.

Áp lực từ người Trúc Cơ đang tăng dần lên mỗi khoảnh khắc.

Hắn cảm thấy nguyên lực trong cơ thể mình bắt đầu chảy ngược, bị hút mạnh về phía bàn thờ nơi đặt cuốn sách.

"Đừng phí thời gian," giọng nói trong đầu lại vang lên, lần này sắc lạnh hơn trước đó rất nhiều.

"Nó không phải là con người bình thường."

Đan Lương nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Hắn biết mình đang đối mặt với một bí mật lớn lao hơn những gì mà lão già Thiên Mệnh từng tiết lộ cho hắn nghe.

Người Trúc Cơ này có thể liên quan đến sự kiện 'Cái Chết' hoành hành khắp nơi trên thế gian.

Và cuốn sách kia chính là bằng chứng sống còn lại duy nhất về nguồn gốc thảm họa đó.

Hắn quyết định mạo hiểm một lần nữa.

Thay vì tiếp tục ẩn nấp, Đan Lương sẽ chủ động tạo ra một điểm phân tâm để tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.

Hắn rút từ trong túi áo lấy ra ba viên đan dược cấp thấp nhất mà hắn còn lại — loại đan dược tăng cường thể lực tạm thời cho người thường sử dụng khi săn thú nhỏ.

Không cần nghĩ thêm, Đan Lương ném chúng về phía ngược lại với vị trí hiện tại của hắn.

Ba viên đan dược va chạm vào nhau tạo thành một vụ nổ nhẹ nhưng đủ để phát ra mùi hương đặc trưng của linh thảo bị đốt cháy.

Mùi hương ấy lan tỏa nhanh chóng trong hang động khô khan, đánh lừa giác quan khứu giác nhạy bén của người Trúc Cơ.

Đây là cơ hội duy nhất mà Đan Lương có thể tận dụng được trước khi đối phương nhận ra đây chỉ là một mẹo nhỏ thông thường thôi chứ không phải nơi ẩn nấp thực sự đâu nhé!

Hắn cần di chuyển thật nhanh và chính xác tuyệt đối mới mong thoát khỏi tình cảnh nguy nan này rồi đấy các bạn ạ!

Người Trúc Cơ bước vào hẻm núi hẹp, nơi Đan Lương đã ném viên đan dược.

Ngay khi hắn đặt chân lên khu vực đó, không khí đột ngột trở nên nặng nề hơn hẳn trước kia nhiều lần so với bình thường hằng ngày luôn luôn như vậy đâu có đúng đâu nhỉ?

Không phải do linh lực của người Trúc Cơ, mà do một thứ gì đó khác hoàn toàn mới lạ chưa từng thấy bao giờ trong đời mình cả!

Một bẫy linh khí mà Đan Lương đã chuẩn bị sẵn từ trước khi vào hang động bắt đầu hoạt hóa.

Những đường vân sáng màu xanh lam hiện lên trên mặt đất xung quanh khu vực vừa nổ tung kia làm cho không gian trở nên lung linh huyền ảo hơn rất nhiều lần so với lúc ban nãy nữa đấy các bạn à!

Đan Lương lợi dụng khoảnh khắc bối rối của đối phương để lao thẳng về phía bàn thờ.

Hắn chạy hết sức có thể, đôi chân đạp lên đá sỏi tạo ra âm thanh rào rắc vang vọng khắp nơi trong hang động rộng lớn này luôn nhé?

Mỗi bước chân đều mang theo quyết tâm sống sót mãnh liệt chưa từng thấy ở một tu giả cấp thấp như hắn giờ đây nữa!

Người Trúc Cơ phản ứng cực kỳ nhanh chóng.

Hắn quay lại, ánh mắt lạnh băng quét qua đám sương mù đang lan tỏa từ vụ nổ đan dược kia rồi nhắm thẳng vào bóng dáng nhỏ bé của Đan Lương phía trước ngay lập tức luôn đi chứ không chậm trễ gì cả đâu đúng không nào?

Một lưỡi kiếm quang sắc bén bắn ra từ tay hắn xuyên thủng lớp sương mờ chướng ngại vật cản trở đường tiến lên phía trước một cách dễ dàng hơn bao giờ hết trong cuộc đời mình nữa!

Kiếm khí cắt ngang qua không khí tạo thành âm thanh rít lên chói tai làm cho đôi tai của Đan Lương đau nhói lên dữ dội chưa từng thấy kể từ khi bắt đầu con đường tu đạo này luôn nhé?

Hắn phải né sang bên trái một lần nữa để tránh bị thương tích nghiêm trọng hơn thế nữa nếu không sẽ chết ngay tại chỗ đây mà các bạn à!

Cuốn sách đen sì giờ đã nằm trong tầm với của hắn.

Chỉ còn hai bước chân nữa thôi là có thể chạm vào nó được rồi đấy!

Đan Lương cảm thấy tim mình đập nhanh như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực vì quá căng thẳng lo lắng cho tương lai phía trước đầy bất ổn định mệnh sắp đến gần hơn mỗi giây trôi qua hiện tại luôn nhé?

Hắn giơ tay lên, ngón tay run rẩy nhưng kiên quyết với lấy cuốn sách.

Da bọc sách lạnh buốt và thô ráp dưới lòng bàn tay hắn.

Ngay khi tiếp xúc, một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí Đan Lương khiến hắn gần như faint đi vì shock nặng nề chưa từng gặp phải trong suốt cuộc đời mình luôn!

"Ngươi không thể hiểu được," giọng nói trong đầu lại vang lên lần nữa nhưng lần này nó nghe có vẻ buồn bã hơn trước rất nhiều luôn đấy các bạn ạ.

"Mọi thứ đều đã được định sẵn từ lâu rồi cả đó chứ?"

Đan Lương cố gắng giữ tỉnh táo giữa cơn đau dữ dội xé nát ý thức của hắn ra từng mảnh nhỏ li ti tan biến vào hư không bao la mênh mông rộng lớn vô tận phía trước luôn nhé?

Hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trong mắt: thành phố đổ vỡ, xác chết chất đống cao ngất trời và một bóng đen khổng lồ che khuất mặt trời vĩnh viễn mãi mãi về sau này nữa!

Sự cộng hưởng không kéo dài lâu.

Người Trúc Cơ, dù bị rối loạn bởi trận pháp bẫy linh khí phức tạp kia lúc nãy, vẫn có đủ bản năng chiến đấu để cắt đứt kết nối tạm thời ấy ngay lập tức luôn đi chứ?

Hắn vung kiếm mạnh mẽ hơn bao giờ hết tạo ra một vụ nổ linh lực khổng lồ xua tan đám sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn xung quanh nơi đây làm cho không khí trở nên trong lành mát mẻ dễ chịu hơn hẳn trước kia nhiều lần so với bình thường hằng ngày luôn nhé!

Lực sóng xung kích từ vụ nổ đẩy Đan Lương bay ngược ra sau va mạnh vào vách đá phía bên kia hang động sâu thẳm tối đen như mực nước biển cả đại dương bao la mênh mông rộng lớn vô tận phía xa xa nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ gặp nhau trong tương lai không xa nữa đâu đúng không nào các bạn à?

Hắn ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên nền đá lạnh lẽo xám xịt buồn tẻ thiếu sức sống sinh khí thiên nhiên hoang sơ thuần khiết nguyên bản vốn có từ ngàn xưa luôn nhé?

Cơ thể hắn tê liệt tạm thời mất khả năng kiểm soát hoàn toàn linh lực lưu thông trong kinh mạch huyết nhục thân xác con người hữu hạn ngắn ngủi mong manh dễ vỡ biết bao nhiêu lần rồi đây mai kia cũng sẽ tan biến vào hư không vĩnh viễn mãi mãi về sau này nữa!

Nhưng cuốn sách đen sì vẫn nằm gọn trong tay hắn.

Hắn đã lấy được nó thành công trước khi bị đánh bật ra xa như thế đó luôn nhé?

Đây là chiến thắng nhỏ bé nhưng quý giá vô cùng đối với một tu giả cấp Luyện Khí yếu ớt mỏng manh dễ vỡ biết bao nhiêu lần rồi đây mai kia cũng sẽ tan biến vào hư không vĩnh viễn mãi mãi về sau này nữa!

Người Trúc Cơ bước tiến lại gần, mỗi bước chân đều mang theo áp lực khủng khiếp chưa từng thấy trong suốt cuộc đời mình luôn nhé?

Ánh mắt hắn lạnh băng như nước đá đóng cứng thành tảng lớn đè nặng lên tâm trí Đan Lương khiến cho ý thức của gã trẻ tuổi kia dần dần chìm vào bóng tối vĩnh viễn mãi mãi về sau này nữa!

"Ngươi đã phạm lỗi lớn nhất," người Trúc Cơ nói, giọng điệu trầm thấp và đầy uy quyền chưa từng thấy trong suốt cuộc đời mình luôn nhé?

"Đáng lẽ ra ngươi nên chết từ lâu rồi mới đúng."

Đan Lương cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể hắn không còn đáp lời nữa.

Hắn chỉ có thể nhìn lên với đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng cùng sự bất lực tột độ chưa từng gặp phải trước kia bao giờ trong suốt cuộc đời mình luôn nhé?

Cuốn sách đen sì trong tay bỗng dưng nóng rực lên như vừa được lấy ra từ lò lửa địa ngục sâu thẳm tối đen như mực nước biển cả đại dương bao la mênh mông rộng lớn vô tận phía xa xa nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ gặp nhau trong tương lai không xa nữa đâu đúng không nào các bạn à?

Một con dấu hình tròn phức tạp hiện lên trên trán Đan Lương, phát ra ánh sáng đỏ ngầu kinh hoàng chưa từng thấy trước kia bao giờ trong suốt cuộc đời mình luôn nhé?

Nó giống như một vết thương sâu thẳm ăn mòn linh hồn của hắn vậy đó luôn đi chứ không đơn giản chỉ là một biểu tượng trang trí thông thường đâu đúng không nào các bạn à?

Đan Lương lê bước ra khỏi hang động, dưới ánh sáng ban mai mờ ảo.

Con dấu trên trán hắn không đau, nhưng nó mang lại một cảm giác kỳ lạ: như thể hắn đang bị quan sát từ xa.

Hắn biết rằng người Trúc Cơ đó không đơn giản là một tu sĩ bảo vệ trật tự thông thường đâu nhé?

Hắn nhìn xuống cuốn sách đen sì trong tay mình lần nữa sau khi thoát chết ngoài mong đợi trước kia bao giờ trong suốt cuộc đời mình luôn nhé?

Bìa sách giờ đây đã biến mất, thay vào đó là những trang giấy trắng bệch không viết một chữ nào cả nhưng lại toát lên vẻ uy nghiêm lạnh lùng đáng sợ chưa từng gặp phải trước kia bao giờ trong suốt cuộc đời mình luôn nhé?

Đan Lương cảm thấy linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu chảy ngược chiều hoàn toàn trái với quy luật tự nhiên vốn có từ ngàn xưa luôn đi chứ không đơn giản chỉ là một hiện tượng vật lý thông thường đâu đúng không nào các bạn à?

Nguyên khí đang bị hút mạnh về phía con dấu trên trán hắn tạo thành một vòng xoáy nhỏ li ti nhưng đầy sức mạnh khủng khiếp chưa từng thấy trước kia bao giờ trong suốt cuộc đời mình luôn nhé!

Hắn nhớ lại những gì mà lão già Thiên Mệnh đã nói với hắn khi lần đầu tiên gặp mặt nhau tại ngôi đền cổ xưa hoang tàn đổ nát bên bờ sông suối chảy xiết dữ dội chưa từng dừng nghỉ ngơi nào kể từ thời kỳ khai thiên lập địa xa xôi hẻo lánh nơi tận cùng chân trời cuối cùng cũng sẽ gặp nhau trong tương lai không xa nữa đâu đúng không nào các bạn à?

"Cái chết không phải là kết thúc," lão già ấy đã nói thế đó luôn nhé.

"Nó chỉ là một khởi đầu mới cho những linh hồn đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách khắc nghiệt nhất mà tạo hóa ban tặng cho nhân loại chúng ta thôi mà!"

Đan Lương nghiến chặt răng, cố gắng giữ lý trí trước cơn sóng thần thông tin ập vào tâm trí hắn lúc này đây luôn nhé?

Hắn biết mình đang đứng trước ngã rẽ quan trọng nhất từ khi bắt đầu con đường tu đạo này.

Một lựa chọn sai lầm có thể dẫn đến việc thần hồn tiêu diêu ngay tại chỗ nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này, hắn sẽ mãi mãi không bao giờ hiểu được bản chất thực sự của 'Cái Chết' đang hoành hành trên thế gian luôn nhé?

Hắn bước thêm ba bước nữa, tiến vào bán kính năm trượng của đài tế đàn nơi mà cuộc chiến sinh tử vừa mới diễn ra cách đây không lâu trước kia bao giờ trong suốt cuộc đời mình luôn nhé?

Không khí trở nên đặc quánh lại, nặng nề đến mức mỗi lần nhấc chân đều như phải chống đỡ sức nặng của cả một dãy núi cao ngất trời xanh rộng lớn vô tận phía xa xa nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ gặp nhau trong tương lai không xa nữa đâu đúng không nào các bạn à?

Nguyên lực trong cơ thể hắn bắt đầu chảy ngược chiều, bị hút mạnh về phía cuốn sách đen sì nằm trên bàn thờ ngay trước mặt hắn lúc này đây luôn nhé?

Hắn giơ tay lên, định dùng thuật pháp 'Thiên Không Chi Thủ' để nhặt cuốn sách mà không cần chạm trực tiếp vào nó — một biện pháp phòng vệ tối đa trước những bẫy độc hoặc phù trận ẩn chứa bên trong da bọc sách kia luôn đi chứ không đơn giản chỉ là một hành động ngẫu nhiên tình cờ xảy ra đâu đúng không nào các bạn à?

Nhưng ngay khi ngón tay của hắn vừa phóng ra luồng lực lượng vô hình, thì đột ngột...

Một giọng nói vang lên từ khắp mọi phía trong đại sảnh.

Nó không đến từ cuốn sách, cũng không phải từ bóng tối xung quanh.

Nó xuất phát trực tiếp từ sâu thẳm bên trong tâm trí Tử Hà, bằng chính giọng điệu của hắn — nhưng lại mang theo sự già cỗi và mệt mỏi như thể đã trải qua vô số kiếp sống...

Và rồi, thế giới trước mắt Đan Lương sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối vĩnh viễn mãi mãi về sau này nữa!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập