Chương 2

Hang Thải Hư không phải là nơi dành cho sự sống, ít nhất cũng không phải đối với những sinh linh yếu ớt như Tử Hà Đan Lương lúc này.

Không khí ở đây loãng đến mức mỗi lần hít vào đều cảm thấy phổi bị cào xước bởi những hạt bụi đá mài mòn, lẫn mùi thối rữa nồng nặc của xác thú linh mục và máu cũ đã khô đen lại từ bao đời nay.

Hắn nằm sấp trên nền đá lạnh lẽo, thân thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà do sự kiệt quệ tột độ của nguyên lực trong kinh mạch.

Chiếc vòng cổ đang phát sáng xanh nhạt trên tay hắn vẫn còn nóng hổi, tỏa ra một loại năng lượng cổ xưa và nguy hiểm mà hắn hoàn toàn xa lạ.

Nhưng ngay cả với cảm giác kỳ dị ấy, Tử Hà cũng không thể lơ là thực tại trước mắt.

Từ sâu thẳm trong bóng tối của hang động, tiếng hú của một con Lang Hồn Thú vang lên, âm thanh chói tai xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc nơi đây.

Đôi mắt đỏ ngầu xuất hiện giữa màn đêm dày đặc, hai chấm lửa rực cháy đầy hung dữ và đói khát.

Con thú bước ra từ bóng tối, móng vuốt sắc nhọn cào nhẹ vào đá granit cứng rắn, tạo nên những tiếng lạo xạo đáng sợ.

Nó không vội lao vào ngay lập tức.

Lang Hồn Thú là kẻ săn mồi thông minh, chúng thích nghi với môi trường thiếu ánh sáng bằng cách dựa vào khứu giác và khả năng cảm nhận linh lực yếu ớt của con mồi.

Tử Hà nín thở, cơ thể co cứng lại như một hòn đá vô tri.

Hắn biết rằng nếu di chuyển ngay lúc này, hắn sẽ trở thành bữa ăn tối dễ dàng nhất cho con quái vật hung dữ kia.

Nhưng thời gian trôi qua chậm chạp và đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trên thân xác.

Mỗi nhịp tim đều vang lên trong tai hắn như tiếng trống chiến trường, báo hiệu cái chết đang tiến gần từng bước một.

Lang Hồn Thú không cho Đan Lương cơ hội nghỉ ngơi hay suy nghĩ thêm về những bí ẩn vừa xảy ra.

Nó quay người, đuôi quét mạnh tạo thành một luồng gió nhỏ mang theo mùi hôi tanh của thú dữ làm cay xé mắt cậu.

Con thú bước lại chậm rãi, từng bước nặng nề nhưng dứt khoát, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên vẻ hung dữ tột cùng.

Đan Lương biết mình không thể chạy trốn trong địa hình chật hẹp này.

Hang động phía sau đã bị sập một phần do dư chấn từ cuộc đối đầu của những thực thể cấp độ Nguyên Anh trước đó, lối thoát duy nhất đang bị chặn bởi những tảng đá khổng lồ.

Hắn chỉ còn lại hai lựa chọn: chiến đấu hoặc chết.

Và với cảnh giới Luyện Khí tầng 3 mong manh này, khả năng sống sót gần như bằng không nếu hắn dựa vào sức mạnh vật lý thuần túy.

Hắn chậm rãi nâng tay lên, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ đang phát sáng.

Ánh xanh nhạt lan tỏa từ bên trong vòng đeo dần thấm vào da thịt hắn, mang theo một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.那不是 linh lực thông thường mà là thứ gì đó nguyên thủy hơn, thô bạo hơn, giống như dòng chảy của thời gian bị ngưng đọng lại trong tích tắc.

Con thú gầm lên một tiếng dài, xé toạc không khí xung quanh rồi lao thẳng về phía hắn với tốc độ kinh hoàng.

Móng vuốt của nó lóe lên ánh kim loại sắc bén dưới làn sáng mờ ảo từ chiếc vòng cổ.

Tử Hà nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung toàn bộ ý chí vào việc kiểm soát dòng năng lượng lạ lùng đang tuôn chảy trong cơ thể hắn.

Hắn cần một khoảng trống, dù chỉ là phần nghìn giây, để tìm ra kẽ hở trong tấn công của đối thủ.

Đây là khoảnh khắc quyết định, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh hơn cả sợi tơ nhện.

Kỹ năng này — nếu có thể gọi đó là kỹ năng — hoàn toàn dựa trên trực giác bản năng và sự hiểu biết sai lệch mà Tử Hà đã tích lũy qua những ký ức rời rạc của quá khứ.

Hắn không hề chuẩn bị cho điều gì như thế này, nhưng cơ thể hắn lại di chuyển một cách tự nhiên đến đáng sợ.

Con thú, bị kích thích bởi sự "trượt" kỳ lạ của mồi khi nó dường như biến mất khỏi tầm nhìn trong tích tắc, gầm lên và lao vào lần nữa với sức mạnh hủy diệt.

Lần này, Tử Hà không né tránh hoàn toàn.

Hắn chọn một hướng di chuyển khác — tiến về phía trước, đâm thẳng vào khoảng trống giữa hai chân trước của con thú.

Móng vuốt sắc nhọn xé qua áo vải thô sơ trên vai trái hắn, máu tươi bắn ra thành vệt đỏ thẫm nhưng cũng đồng thời tạo ra khoảng cách cần thiết để Tử Hà đưa tay phải lên cao.

Chiếc vòng cổ phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết khi hắn ấn lòng bàn tay vào ngực con Lang Hồn Thú đang lao tới.

Một xung động năng lượng mạnh mẽ bùng nổ từ điểm tiếp xúc, không phải là một tia lửa hay ánh sét mà giống như sóng âm thanh vô hình lan tỏa ra khắp mọi hướng.

Đá vụn bay tứ tung, trần hang rung chuyển dữ dội khiến những khối đá lớn rơi xuống với tiếng sấm vang rền.

Con thú bị hất văng ngược lại, đập mạnh vào vách đá phía sau trước khi trượt dài trên nền đất ẩm ướt đầy bùn lầy và xương cốt mục nát.

Tử Hà ngã quỵ về phía trước, thở hồng hộc, mồ hôi lạnh đẫm lưng áo.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang rung lên từng nhịp đập yếu ớt, như thể vừa trải qua một trận chiến sinh tử kéo dài cả ngày chứ không phải vài giây ngắn ngủi đó.

Nhưng quan trọng hơn là hắn vẫn còn sống — và con thú đối diện thì đã bất động hoàn toàn dưới đống đổ nát mới hình thành từ mái hang sụp xuống.

Trong bóng tối của hang động bị sập, Đan Lương ngồi giữa đống đổ nát, xác chết của con Lang Hồn Thú nằm bên cạnh hắn như một lời nhắc nhở tàn khốc về giá phải trả cho sự tồn tại.

Cậu cảm thấy kiệt sức đến mức không thể cử động ngay cả ngón tay út nhất, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ — vừa sợ hãi vừa thích thú.

Cậu vừa sống sót bằng cách sử dụng một kỹ thuật mà hắn hoàn toàn chưa từng học hỏi hay luyện tập trước đây.

Chiếc vòng cổ đã hấp thụ linh lực từ cơ thể yếu ớt của hắn và chuyển hóa nó thành dạng năng lượng nguyên thủy đủ mạnh để đánh bật kẻ thù hung dữ kia.

Điều này đồng nghĩa với việc sức mạnh thực sự ẩn chứa trong vật phẩm bí ẩn còn lớn hơn rất nhiều so với những gì Tử Hà từng tưởng tượng.

Hắn cúi đầu nhìn xuống tay mình, nơi ánh sáng xanh nhạt vẫn đang tỏa ra đều đặn dù đã giảm bớt cường độ đáng kể sau cú va chạm ban nãy.

Có một điều chắc chắn rằng chiếc vòng cổ không đơn thuần chỉ là đạo cụ trang trí hay di vật vô hồn như hắn nghĩ lúc đầu — nó có ý thức riêng, và dường như chọn chính Tử Hà làm người nắm giữ duy nhất trong kỷ nguyên hiện tại đầy hỗn loạn này.

Một giọng nói低沉 vang lên từ sâu thẳm trong hang động, không rõ nguồn gốc nhưng lại đủ lớn để xuyên qua lớp bụi dày đặc đang lắng xuống chậm rãi sau trận chiến vừa kết thúc: *"Cuộc chơi mới bắt đầu."* Lần này thì chắc chắn rằng đó là tiếng vọng của chính chiếc vòng cổ chứ không phải ảo giác nào cả.

Tử Hà nhắm mắt lại một lúc lâu, cố gắng thu thập tinh thần và sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình.

Hắn biết rõ ràng hơn bao giờ hết rằng cuộc đời hắn sẽ không còn đơn giản như trước nữa khi đã sở hữu thứ năng lượng nguy hiểm này — dù cho chính bản thân chiếc vòng cổ đang dần trở thành gánh nặng đè lên vai gầy guốc của cậu ta mỗi ngày qua đi...

Đan Lương nhìn vào lõi linh thực của Lang Hồn Thú, rồi ngước mắt lên phía trên nơi ánh sáng từ trận chiến vẫn còn chiếu xuống khe hở nhỏ hẹp giữa đống đổ nát.

Cậu biết mình không thể ở lại đây thêm giây phút nào nữa — hang động sẽ sập hoàn toàn nếu một đạo linh lực lớn hơn xuất hiện trong khu vực này bất kỳ lúc nào.

Hắn đứng dậy khó khăn, chân bước chậm chạp nhưng kiên quyết hướng về phía lối thoát tạm thời mà những tảng đá vừa tạo ra sau cú va chạm dữ dội ban nãy.

Trong tay hắn nắm chặt lõi linh thực lấy từ xác chết của con thú — thứ có thể giúp cải thiện chút ít tình trạng kiệt sức hiện tại nhờ hàm lượng tinh khiết tương đối cao so với bình thường dù vẫn chưa đạt tới mức tuyệt đỉnh nào cả...

Nhưng điều khiến Tử Hà dừng lại giữa đường không phải là nỗi sợ hãi hay mệt mỏi cơ bắp nữa mà chính cảm giác kỳ lạ xâm chiếm toàn bộ tâm trí hắn lúc này đây — như thể có ai đó đang quan sát anh từ một góc khuất xa xôi nơi mà ánh sáng không thể chạm tới được vậy...

Và rồi, đột ngột, mặt đất dưới chân Tử Hà bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn nữa.

Không phải do hang động sắp sập, mà là bởi một sức mạnh khổng lồ đang di chuyển phía dưới lòng đất sâu thẳm — thứ gì đó cổ xưa và đáng sợ hơn bất kỳ con thú nào từng xuất hiện trước mắt hắn cho đến nay...

Bụi đất rơi xuống như mưa, không còn là những hạt li ti mà thành từng khối đá vỡ vụn, va đập vào da thịt Tử Hà với sức nặng của ngàn cân.

Hắn lùi bước, chân đạp sâu vào lòng đất ẩm ướt và trơn trượt, kiếm trong tay run lên một nhịp — không phải vì sợ hãi, mà do cộng hưởng với tần số rung động đang lan tỏa từ đáy vực thẳm phía dưới.

Mùi hương nồng nặc bốc lên, không phải mùi hôi thối của xác thịt hay bùn lầy, mà là mùi kim loại gỉ sét pha lẫn vị mặn chát của máu khô đã đóng lại hàng ngàn năm trước.

Khí tức đó mang theo áp lực vô hình, đè nén lên lồng ngực hắn khiến việc hít thở trở nên khó khăn hơn gấp bội.

Linh hải trong cơ thể Tử Hà bắt đầu cuộn sóng dữ dội, nguyên khí tuôn chảy qua các kinh mạch bị cản trở bởi một loại ngoại力行 (ngoại lực) cổ xưa đang xâm nhập từ dưới lòng đất.

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là địa chấn tự nhiên.

Đây là sự thức tỉnh.

"Phải kiểm soát nó," Tử Hà lẩm bẩm, giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú xa xăm vọng lên từ sâu thẳm.

Hắn ép mình đứng vững trên tảng đá duy nhất còn nguyên vẹn giữa khu vực sụp đổ, mắt nhắm lại để tập trung vào cảm nhận linh giác.

Trong thế giới tu tiên, đôi khi tai nghe và mắt thấy đều là giả dối, chỉ có trực giác của sinh mệnh mới dẫn lối đến sự thật tàn khốc nhất.

Hắn đưa bàn tay trái lên trước mặt, năm ngón tay xòe rộng, khẽ niệm chú quyết.

Một luồng ánh sáng xanh lam mờ nhạt tỏa ra từ huyệt đạo Chong mạch trên lòng bàn tay, chiếu thẳng xuống vực sâu đen kịt phía dưới chân mình.

Ánh sáng yếu ớt ấy như một giọt nước rơi vào biển lửa, lập tức bị bóng tối nuốt chửng, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, nó phản chiếu lại hình ảnh của những gì đang ẩn nấp trong bóng tối.

Đó không phải là đá.

Đó cũng không phải là kim loại thông thường.

Dưới lớp vỏ bọc giả tạo của hang động này, một cấu trúc khổng lồ bằng xương cốt và sắt máu đang nằm cuộn mình ngủ say — hay đúng hơn là nghỉ ngơi sau một giấc mơ dài đằng đẵng về sự hủy diệt.

Những ngón tay xương sần sùi, lớn như những cây cột đình cổ, đang co quắp lại trong tư thế phòng thủ vĩnh cửu.

Và giữa lòng bàn tay đó, nắm chặt lấy thứ gì đó phát ra nguồn năng lượng hỗn loạn mà Tử Hà vừa cảm nhận được.

Tử Hà mở mắt, đồng tử co rút lại thành một đường thẳng mảnh mai.

Hắn đã từng đọc qua những ghi chép cổ xưa trong thư viện của Tông môn về các 'Thần Thú' hoặc 'Quỷ Vật' bị phong ấn dưới lòng đất sau khi Thế Giới Đại Chiến kết thúc cách đây ba ngàn năm.

Nhưng không có tài liệu nào mô tả thứ này với vẻ ngoài đáng sợ đến mức khiến lý trí phải run rẩy như thế.

Hắn cần biết chính xác nó là gì, và quan trọng hơn, tại sao nó lại thức dậy đúng lúc hắn bước vào nơi chết chóc này.

Có thể đây là trùng hợp ngẫu nhiên của thiên địa, hoặc có thể...

hang động này vốn dĩ là một chiếc lồng giam giữ được thiết kế đặc biệt cho sinh vật này, và sự xuất hiện của Tử Hà chính là chìa khóa mở cửa?

Suy nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu thì ngay lập tức bị dập tắt bởi một tiếng nứt toạc.

Tảng đá mà hắn đang đứng bỗng nhiên vỡ ra thành hai nửa rõ rệt.

Một khe hở rộng lớn lộ ra, dẫn thẳng xuống bóng tối sâu thẳm hơn nữa.

Từ dưới đó, luồng gió lạnh lẽo thổi lên, mang theo mùi vị của thời gian mục rữa và sự hủy diệt thuần khiết.

Tử Hà không do dự.

Trong thế giới tu tiên, cơ hội thường đi kèm với cái chết, nhưng退缩 (lùi bước) là con đường nhanh nhất để kết thúc đời tu đạo của mình.

Hắn hít một hơi thật sâu, điều hòa nguyên khí trong toàn thân về trạng thái phòng thủ tối đa.

Kiếm ý trên thanh kiếm 'Hàn Băng' bùng lên mạnh mẽ hơn, cắt ngang không khí ẩm ướt, tạo thành những lưỡi dao gió vô hình xoáy quanh người hắn để xua tan bớt phần nào cảm giác bị bao vây từ mọi phía.

Việc rơi tự do kéo dài lâu hơn dự kiến.

Không phải vì khoảng cách quá xa, mà là bởi luồng khí bên trong hang động dường như đang cố gắng giữ chân hắn lại, hoặc có thể đẩy hắn đi nhanh hơn nữa tùy thuộc vào ý muốn của kẻ kiểm soát nó.

Tử Hà xoay người trong không trung, dùng kiếm phong để hãm tốc độ rơi và tìm điểm bám.

Khi đôi chân chạm đất lần nữa, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một lão tu sĩ đã trải qua vô số trận chiến cũng phải nín thở.

Đây là một đại sảnh ngầm khổng lồ, rộng lớn đến mức ánh sáng từ ngọn lửa trên tay hắn không thể chiếu hết được biên giới của nó.

Những cột đá cao vút như những cây trụ trời bị gãy đổ nằm la liệt khắp nơi, phủ đầy rêu mốc và xương cốt trắng bệch.

Trên đó, không có thi thể, cũng không có bảo vật lấp lánh.

Chỉ có một cuốn sách cũ kỹ, bọc trong da thú đã mục nát, nằm ngay ngắn giữa vòng tròn phù văn đang mờ dần.

Cuốn sách ấy tỏa ra luồng khí kỳ lạ — vừa thu hút lại vừa khiến người ta muốn quay đi trốn chạy.

Đó là cảm giác của sự cám dỗ tối thượng dành cho những kẻ ham mê tri thức và sức mạnh tuyệt đối.

Tử Hà tiến về phía trước, từng bước một thận trọng.

Những dấu chân của hắn in lên mặt đất phủ đầy bụi tro để lại vết tích ẩm ướt — không phải nước mưa, mà là mồ hôi lạnh toát ra từ cơ thể căng thẳng đến cực độ của hắn.

Linh giác mách bảo rằng cuốn sách này nguy hiểm hơn bất kỳ con quái thú nào trong hang động.

Nó chứa đựng thứ gì đó có khả năng thay đổi quy luật tu hành, hoặc tệ hơn nữa — hủy hoại tâm thần của người đọc.

Hắn dừng lại cách đài tế đàn mười bước chân.

Đây là khoảng cách an toàn để quan sát mà không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi trường khí xung quanh vật phẩm.

Tử Hà đưa mắt nhìn kỹ vào những ký tự khắc trên nền đá bao quanh cuốn sách.

Chúng không phải văn tự của thế gian này, cũng không phải chữ tiên cổ xưa thường thấy trong các thánh địa.

Những đường nét ngoằn ngoèo, gồ ghề như thể được viết bằng móng vuốt của thú dữ, mang theo ý niệm 'khốn cùng' và 'vô nghĩa'.

"Hư vô sinh hữu...

Hữu quy về hư..." Tử Hà đọc thầm những từ ngữ đầu tiên mà hắn có thể giải mã phần nào nhờ vào uyên bác trong lĩnh vực cổ văn.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói lên ở giữa trán, nơi huyệt đạo Thần Thải đang rung động bất thường.

Trí não của hắn bị tấn công bởi luồng thông tin phi lý này, như thể có ai đó đang cố gắng ép buộc đưa những ký ức không thuộc về mình vào trong đầu hắn.

Hắn nhắm mắt lại, đè nén cơn đau bằng ý chí sắt đá.

"Ta là Tử Hà," hắn tự nhủ, giọng nói trầm thấp vang lên trong tâm trí để củng cố nhận thức bản thân.

"Ta đến đây để tìm đáp án cho sự sụp đổ của thế giới bên ngoài, không phải để trở thành nô lệ cho những lời thì thầm điên rồ." Khi mở mắt ra lần nữa, ánh sáng trong đôi mắt hắn đã thay đổi.

Sự do dự đã biến mất, chỉ còn lại quyết đoán lạnh lùng như thép.

Hắn biết mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng nhất từ khi bắt đầu con đường tu đạo này.

Một lựa chọn sai lầm có thể dẫn đến việc thần hồn tiêu diêu ngay tại chỗ, nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội này, hắn sẽ mãi mãi không bao giờ hiểu được bản chất thực sự của 'Cái Chết' đang hoành hành trên thế gian.

Tử Hà bước thêm ba bước nữa, tiến vào bán kính năm trượng của đài tế đàn.

Không khí trở nên đặc quánh lại, nặng nề đến mức mỗi lần nhấc chân đều như phải chống đỡ sức nặng của cả một dãy núi.

Nguyên lực trong cơ thể hắn bắt đầu chảy ngược chiều, bị hút mạnh về phía cuốn sách đen sì nằm trên bàn thờ.

Hắn giơ tay lên, định dùng thuật pháp 'Thiên Không Chi Thủ' để nhặt cuốn sách mà không cần chạm trực tiếp vào nó — một biện pháp phòng vệ tối đa trước những bẫy độc hoặc phù trận ẩn chứa bên trong da bọc sách.

Nhưng ngay khi ngón tay của hắn vừa phóng ra luồng lực lượng vô hình, thì đột ngột...

Một giọng nói vang lên từ khắp mọi phía trong đại sảnh.

Nó không đến từ cuốn sách, cũng không phải từ bóng tối xung quanh.

Nó xuất phát trực tiếp từ sâu thẳm bên trong tâm trí Tử Hà, bằng chính giọng điệu của hắn — nhưng lại mang theo sự già cỗi và mệt mỏi như thể đã trải qua vô số kiếp sống
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập