Chương 1

Máu từ khóe miệng Tử Hà Đan Lương chảy ra, mặn chát và đắng ngắt, không phải vì vết thương thể xác, mà vì áp lực linh lực đang xé toạc các mao mạch trong phổi.

Anh không nhìn thấy kẻ thù.

Trong thế giới Vô Hình, kẻ thù là những bóng mờ ở tần số cao hơn, tồn tại ở chiều thứ hai mà mắt thường không thể chạm tới.

Chỉ có một thứ anh thấy rõ: Đồng hồ sinh mệnh treo lơ lửng trong tâm trí, đếm ngược từng giây với sự lạnh lùng tàn nhẫn.

*00:12:43.*

Con số đỏ thẫm, khắc sâu vào ý thức, như một vết thương không lành.

Tử Hà Đan Lương đứng giữa bãi đá cuội của Thung Lũng Hư Không, nơi gió mang theo mùi sắt rỉ và sự thối rữa của linh khí đã chết.

Hắn là một phế vật Luyện Khí tầng một, thấp hèn đến mức thậm chí không đủ tư cách để bị giết.

Nhưng hôm nay, hắn đang chết.

Không phải vì thương tích, mà vì sự hiện diện của một thực thể cấp Trúc Cơ đang đi ngang qua.

Hắn vặn chiếc nhẫn bạc trên ngón tay cái.

Động tác cơ học, vô thức, nhưng nó giúp hắn giữ chân trên mặt đất.

Nếu không có nó, linh lực của kẻ kia sẽ xé nát thân xác mỏng manh này thành bụi.

"Chúng ta không thể thấy họ," Tử Hà thì thầm, giọng khàn đặc.

"Nhưng họ biết chúng ta ở đó."

Lý Vô Kỵ, người đồng đội bất đắc dĩ của hắn, đang run rẩy phía sau một tảng đá lớn.

Lý Vô Kỵ, kẻ luôn khoác lác về những cuộc chiến với yêu thú, giờ đây chỉ còn biết nín thở.

Hắn nhìn Tử Hà với ánh mắt sợ hãi, không phải vì sợ chết, mà vì sợ sự vô nghĩa của cái chết này.

"Đan Lương," Lý Vô Kỵ gọi, giọng nứt nẻ.

Tần số của hắn đang tăng.

Nếu hắn bước thêm một bước nữa, toàn bộ khu vực này sẽ bị hấp thụ vào chân không."

Tử Hà không đáp.

Hắn đang tập trung vào cảm giác.

Trong hệ thống tu tiên, cảnh giới cao hơn không chỉ mạnh hơn, họ tồn tại ở một thực tại song song.

Người Luyện Khí như hắn giống như những con kiến dưới chân một vị thần.

Vị thần không nhìn thấy con kiến, nhưng nếu vị thần dẫm phải, con kiến sẽ bị nghiền nát.

Và tệ hơn, nếu vị thần phát hiện ra con kiến, con kiến sẽ bị xóa sổ để duy trì sự thuần khiết của tần số.

Hắn cảm thấy linh lực trong kinh mạch mình đang bị hút ra ngoài, như nước trong một chiếc bình bị thủng đáy.

Đó là mùi ozon — mùi của sự hủy diệt tĩnh lặng.

*00:11:58.*

Tử Hà hít sâu.

Không khí lạnh buốt, cào xát vào phế quản.

Hắn không sợ.

Sự sợ hãi là một xa xỉ phẩm mà hắn không thể chi trả.

Hắn đã biết chính xác giờ chết từ khi sinh ra — hay ít nhất là từ khi hắn "thức tỉnh" trong thân xác này.

Bí mật ẩn sâu trong ký ức hắn, mảnh vỡ của một linh hồn khác, thì thầm rằng: *Cái chết không phải là kết thúc.

Nó là sự xóa bỏ.*

"Chúng ta không chạy," Tử Hà nói, giọng lạnh như băng.

"Chúng ta tạo ra biến số."

Lý Vô Kỵ tròn xoe mắt, hoảng loạn: "Mày điên hả?

Mày là Luyện Khí!

Mày không thể chạm vào hắn!"

"Đúng," Tử Hà đáp, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi không khí đang bắt đầu méo mó.

"Vì vậy, tôi sẽ không cố chạm vào hắn.

Tôi sẽ chạm vào quy luật."

Hắn rút thanh kiếm cũ kỹ từ lưng.

Lưỡi kiếm gỉ sét, nhưng linh khí bên trong vẫn còn một chút tàn dư.

Hắn không tấn công kẻ thù.

Hắn tấn công không gian xung quanh.

Không khí xung đột.

Một cơn gió vô hình quét qua, không mang theo mùi đất hay cỏ, mà là mùi ozon của linh lực cường độ cao.

Kẻ thù đã đến.

Không hình hài, không âm thanh, chỉ là một vùng chân không hấp thụ ánh sáng.

Tử Hà lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để *tạo ra biến số*.

Anh vung kiếm cũ kỹ, đánh vào không trung.

Lưỡi kiếm cắt qua không khí, tạo ra một tiếng rít chói tai.

Hắn không dùng linh lực để tấn công, mà dùng nó để *gây nhiễu*.

Trong thế giới Vô Hình, sự hỗn loạn là thứ duy nhất có thể làm chậm bước chân của trật tự.

Lưỡi kiếm va vào một bức tường vô hình.

Không có cảm giác va chạm, chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ, như thể cánh tay của hắn đã bị cắt đứt khỏi cơ thể.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn tiếp tục vung kiếm, tạo ra những vòng xoáy linh lực hỗn loạn.

*00:10:30.*

Đồng hồ trong đầu hắn nhanh hơn.

Mỗi cú vung kiếm đều rút cạn thêm một phần sinh lực.

Máu từ mũi hắn chảy xuống, nhỏ lên nền đá lạnh.

"Đừng làm vậy!" Lý Vô Kỵ hét lên, giọng hắn vang lên khác thường, như thể bị bóp nghẹt bởi áp lực.

"Hắn sẽ nhận ra mày!

Hắn sẽ giết mày ngay lập tức!"

"Để hắn nhận ra," Tử Hà đáp, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy xuống trán.

"Nếu hắn không nhận ra, chúng ta sẽ chết trong vô hình.

Nếu hắn nhận ra, chúng ta có một cơ hội."

Cơ hội để gì?

Tử Hà không biết.

Nhưng sống trong bóng tối, chờ đợi cái chết đến như một định mệnh, là một sự sống giả.

Hắn cần một lý do.

Một lý do để tồn tại trong những giây phút cuối cùng này.

Kẻ thù — bóng mờ — bắt đầu tập trung linh lực.

Áp lực tăng lên.

Tử Hà cảm thấy xương cốt mình kêu réo, như thể đang bị ép vào một chiếc máy nghiền khổng lồ.

Đồng hồ trong đầu: *00:04:15*.

Anh phải đưa ra lựa chọn.

Chạy, hy vọng kẻ thù không đuổi theo.

Tấn công trực tiếp, một hành động tự sát.

hy sinh thứ duy nhất hắn coi là quan trọng.

Lý Vô Kỵ đang nhìn hắn, đôi mắt mở to, đầy sự kinh hoàng và...

kính trọng?

Hay là thương cảm?

Tử Hà không quay lại.

Anh biết Lam Sát (Lý Vô Kỵ) đúng.

Nhưng anh cũng biết rằng nếu Lam Sát đi, anh sẽ mất đi cơ hội duy nhất.

Hắn cần một chứng nhân.

Một người để thấy cái chết của hắn không phải là sự im lặng, mà là một tuyên ngôn.

Hắn dừng lại.

Thanh kiếm cũ kỹ rung lên, phát ra âm thanh kim loại chói tai.

Hắn nhắm mắt lại, và mở rộng cảm nhận.

Thay vì phòng thủ, hắn *mở* tất cả các huyệt đạo.

Hắn để linh lực của kẻ thù tràn vào cơ thể mình.

*Đau.*

Nỗi đau không thể diễn tả bằng ngôn ngữ.

Nó như lửa đốt, như băng giá, như sự xé rách linh hồn.

Cơ thể hắn không được thiết kế để chứa đựng nguyên lực cấp Trúc Cơ.

Các kinh mạch bắt đầu nứt vỡ.

Máu bên trong cơ thể hắn sôi lên.

Nhưng hắn không ngừng.

Hắn cần sự chú ý.

Trong thế giới Vô Hình, kẻ yếu không thể nhìn thấy kẻ mạnh.

Nhưng nếu kẻ yếu phát ra đủ nhiều năng lượng, họ sẽ trở thành một nguồn sáng.

Một ngọn đèn pin trong bóng tối.

Tử Hà hét lên.

Tiếng hét của hắn không phải là sự sợ hãi, mà là sự thách thức.

Hắn phóng toàn bộ linh lực còn lại trong cơ thể ra ngoài, tạo thành một vụ nổ nhỏ, một tia sáng trắng xoá trong bầu không khí u ám.

Và thế giới, lần đầu tiên, quay lại nhìn hắn.

Tử Hà mở mắt.

Thế giới xung quanh trở nên sắc nét hơn, nhưng màu sắc nhạt hơn.

Anh đang ở tần số cao hơn.

Bóng mờ của kẻ thù giờ đây có hình dáng rõ rệt: Một người đàn ông mặc áo choàng xám, mặt nạ đồng, đang nhìn anh với vẻ tò mò.

Người đàn ông đó không lớn.

Hắn trông bình thường, thậm chí là nhàm chán.

Nhưng ánh mắt sau chiếc mặt nạ đồng thì lạnh lẽo như vũ trụ sâu thẳm.

Đó là Thiên Mệnh Trưởng Lão — hay ít nhất là một đại biểu của hắn.

"Ồ," người đàn ông nói, giọng vang vọng như từ xa, như thể hắn đang nói từ một chiều không gian khác.

"Một con chuột biết phát sáng."

Tử Hà quỳ xuống.

Cơ thể hắn gần như tê liệt.

Các khớp xương kêu lên từng tiếng.

Hắn không thể đứng dậy.

Nhưng hắn vẫn nhìn lên.

"Ta là Tử Hà Đan Lương," hắn nói, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng.

Người đàn ông nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo dưới mặt nạ.

"Tên không quan trọng.

Số phận mới quan trọng.

Và số phận của ngươi đã được viết."

"Đúng," Tử Hà đáp.

"Nhưng ai viết nó?"

Người đàn ông im lặng.

Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Hắn bước về phía trước.

Mỗi bước chân của hắn làm rung động không khí, tạo ra những sóng xung kích khiến Tử Hà cảm thấy như bị đánh bằng búa.

"Ta không viết," người đàn ông nói.

"Ta chỉ đảm bảo nó được tuân thủ.

Ngươi đang cố gắng phá vỡ trật tự.

Ngươi đang cố gắng tạo ra tiếng động trong sự im lặng.

Điều đó là...

không phù hợp."

"Thì sao?" Tử Hà hỏi.

"Nếu sự im lặng là chết, thì tiếng động là sống."

Người đàn ông dừng lại.

Hắn đưa tay lên, ngón tay mảnh khảnh chạm vào trán Tử Hà.

"Ngươi hiểu sai bản chất của sự tồn tại," hắn nói.

"Sự tồn tại không phải là tiếng động.

Nó là sự cân bằng.

Và ngươi...

là một lỗi."

Ngón tay của hắn ấn vào trán Tử Hà.

Một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức.

Tử Hà cảm thấy ký ức của mình đang bị xé rời.

Không phải ký ức hiện tại, mà là ký ức sâu xa hơn.

Mảnh vỡ của quá khứ.

*Hắn không thực sự được hồi sinh.

Hắn là một mảnh ký ức của bản thân quá khứ, đang sống trong thân xác của một người khác.*

Sự thật đó, vốn bị chôn sâu trong tiềm thức, giờ đây bị phơi bày dưới ánh mắt của kẻ mạnh.

"Ngươi không phải là Tử Hà Đan Lương," người đàn ông nói, giọng lạnh lùng.

"Ngươi là một bóng ma.

Một lỗi trong hệ thống.

Và lỗi thì phải được sửa."

Tử Hà cười.

Một nụ cười đau đớn, nhưng tự do.

"Vậy thì hãy sửa," hắn nói.

"Nhưng trước khi ngươi làm điều đó, hãy nhìn kỹ vào thứ ngươi đang cố xóa bỏ."

Hắn dùng tay run rẩy chạm vào chiếc vòng cổ trên ngực mình.

Chiếc vòng cổ bằng đá đen, vốn tưởng chừng vô tri, giờ đây đang nóng lên.

Nó hấp thụ linh lực từ người đàn ông, tạo ra một phản ứng dây chuyền.

Người đàn ông giật lùi lại, vẻ mặt lần đầu tiên xuất hiện sự bất ngờ.

"Đồ ngốc," Lý Vô Kỵ thì thầm từ phía sau, giọng hắn run rẩy.

"Mày vừa đánh thức thứ gì đó."

Tử Hà nằm trên nền đá lạnh.

Lam Sát vẫn đứng đó, nhưng không đi.

Đôi mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ trên tay Tử Hà.

"Đồ ngốc," Lam Sát thì thầm.

"Mày vừa đánh thức thứ gì đó."

Tử Hà nhìn vào chiếc vòng.

Nó không còn nứt vỡ nữa.

Một tia sáng xanh nhạt, giống như linh lực của người Nguyên Anh, đang tỏa ra từ bên trong.

Nó không phải là của hắn.

Nó là của ai đó khác.

Ai đó mạnh hơn.

đã chết từ lâu.

Người đàn ông mặt nạ đồng bước lùi lại, ánh mắt sau mặt nạ trở nên nghiêm trọng.

"Điều đó không thể," hắn nói.

"Đồ vật này đã bị phong ấn.

Nó thuộc về kỷ nguyên trước."

Tử Hà cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang tràn vào cơ thể.

Không phải linh lực.

Nó là thứ gì đó cũ hơn.

Thứ gì đó...

nguyên thủy.

Đồng hồ sinh mệnh trong đầu hắn dừng lại.

*00:00:00.*

Nhưng hắn không chết.

Thay vào đó, một giọng nói vang lên trong đầu hắn, không phải của hắn, không phải của người đàn ông, mà của chính chiếc vòng cổ.

*"Cuộc chơi mới bắt đầu."*

Bóng tối bao trùm.

Và khi ánh sáng quay trở lại, Tử Hà Đan Lương không còn là một mình.

Một bóng người khác, cao lớn và uy nghiêm, đang đứng bên cạnh hắn.

Bóng người đó không nhìn hắn.

Nó nhìn thẳng vào người đàn ông mặt nạ đồng, và mỉm cười.

"Đã bao lâu rồi," bóng người đó nói, giọng vang vọng khắp thung lũng, làm rung chuyển cả mặt đất.

"Từ khi ta nghe thấy tiếng động của một con chuột."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập