Chương 37

Không khí tại phế tích Miến Đạo đột ngột trở nên nặng nề, ngột ngạt đến mức khó thở.

Không phải do mùi máu tanh nồng nặc hay tử khí âm u thường thấy ở những nơi này.

Mà là sự biến đổi vật lý của không gian xung quanh.

Những tảng đá cổ xưa như đang rung động với một tần số cực thấp, tạo ra cảm giác ê ẩm trong xương cốt.

Tử Hà Đan Lương đứng giữa đống đổ nát của tòa tháp cổ.

Máu từ vết thương trên trán nhỏ xuống, chảy dọc khóe mắt hắn, cay xé và mặn chát.

Hắn không nháy mắt.

Đôi đen thẳm sâu như vực thẳm đang phản chiếu lại cảnh tượng trước mặt.

Một bóng mờ Trúc Cơ đang lơ lửng phía sau bức tường đá vỡ nát kia.

Bóng mờ ấy không có hình hài rõ rệt, chỉ là một khối khí nguyên lực ngưng tụ thành dạng người.

Nó tỏa ra áp lực khủng khiếp, đủ để ép lưng Tử Hà Đan Lương còng xuống nếu hắn còn ở cảnh giới Luyện Khí yếu ớt hơn nữa.

Nhưng hiện tại, linh lực trong kinh mạch của hắn đang sôi sục lạ thường.

Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong cơ thể mình.

Không phải là đau đớn.

Mà là một cảm giác trống rỗng, như thể linh hồn vừa bị rút đi một phần nào đó quan trọng nhất.

Ký ức về khoảnh khắc chết đi và hồi sinh chập chờn trong đầu óc rối bời của hắn.

“Tại sao?” Tử Hà Đan Lương lên tiếng, giọng khàn đặc vì mất máu nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng đáng sợ.

“Ngươi không phải là thực thể.” Bóng mờ Trúc Cơ không đáp lời.

Nó chỉ từ từ bước ra khỏi bóng tối.

Mỗi bước chân đặt xuống mặt đất đều khiến những viên đá xung quanh nứt vỡ thành bột mịn.

Không cần nói năng.

Hành động mới là ngôn ngữ của sức mạnh tuyệt đối trong thế giới này.

Hắn giơ tay lên, ngón trỏ dài và mảnh khảnh chạm nhẹ vào không trung phía trước mặt Tử Hà Đan Lương.

Chỉ một cử chỉ đơn giản ấy đã làm cho không khí xung quanh đóng băng.

Những hạt bụi lơ lửng trong phòng ngừng chuyển động hoàn toàn, treo giữa hư không như bị giam cầm bởi vô hình bàn tay của thời gian.

Tử Hà Đan Lương nín thở.

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây là một kỹ thuật cao cấp liên quan đến việc thao túng nguyên lực cơ bản.

Kẻ trước mặt hắn đang cố gắng “đọc” lấy linh khí cốt lõi bên trong thân xác này.

Nếu để nó thành công, hắn sẽ bị hút cạn sạch trơn, trở thành một cái vỏ rỗng không còn chút ý chí nào.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Không phải vì sợ hãi.

Mà là vì sự nhận thức về thực tế phũ phàng: Hắn đang đối mặt với một cường giả vượt xa cấp độ của mình.

Sự chênh lệch cảnh giới trong tu luyện tiên đạo luôn là vực sâu không đáy, dù chỉ cách nhau một bậc cũng đã là thiên nan địa ngoại.

Nhưng Tử Hà Đan Lương không lùi bước.

Hắn không có lựa chọn nào khác.

Đằng sau hắn là sự hủy diệt hoàn toàn nếu hắn để cho kẻ kia đọc được bí mật về thân phận thật của mình.

Bí mật rằng hắn chỉ là một mảnh ký ức đang mượn xác người khác mà sống.

Nếu điều đó bị phát hiện, mọi nỗ lực phá vỡ vòng luẩn quẩn định mệnh sẽ trở thành vô nghĩa.

Hắn siết chặt bàn tay trái lại đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Linh lực trong mười hai kinh mạch bắt đầu quay cuồng theo một quỹ đạo điên cuồng mà hắn chưa từng thử nghiệm bao giờ.

Đây là mạo hiểm lớn nhất từ khi hắn bước vào con đường tu luyện này.

Nhưng không có gì gọi là an toàn cả khi ngươi đang đứng trên bờ vực thẳm của cái chết vĩnh cửu.

Ánh mắt Tử Hà Đan Lương sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa được mài giũa dưới suối băng giá.

Hắn nhìn thẳng vào ngón tay đang chạm vào hư không kia, nơi mà áp lực nguyên lực tập trung mạnh nhất và cũng là điểm yếu chí mạng duy nhất của đối phương trong khoảnh khắc này.

Tử Hà Đan Lương hét lên, âm thanh xé toạc bầu không khí tĩnh lặng chết chóc ấy.

Không phải để uy hiếp kẻ thù.

Mà để kích hoạt toàn bộ linh lực còn lại đang ẩn sâu trong huyệt đạo phong bế của hắn.

Hắn lao vào tâm điểm của màn bụi nguyên lực dày đặc kia, nơi áp lực lớn nhất và cũng là nguy hiểm nhất.

Đây rõ ràng là hành động tự sát.

Nhưng đó lại là nước cờ duy nhất mà lý trí lạnh lùng của hắn tính toán ra được sau những giây phút sinh tử cuối cùng vừa qua.

Khi hắn lao tới, thanh kiếm trong tay vung lên một cung tròn đầy uy lực, cắt ngang dòng nguyên lực đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể mình.

Lưỡi kiếm va chạm với bức tường vô hình do bóng mờ Trúc Cơ tạo ra.

Một âm thanh chói tai như kim loại bị xay nhuyễn vang lên xé rách đôi tai của Tử Hà Đan Lương.

Hắn cảm thấy xương tay run rẩy dữ dội, nhưng ý chí thì cứng rắn hơn cả thép tinh luyện ngàn lần dưới lửa địa ngục.

Hắn không hề nao núng trước sức phản công mạnh mẽ ấy.

Thay vào đó, hắn đẩy nhanh tốc độ xoay thân người, lợi dụng quán tính của cú va chạm để đưa thanh kiếm lao thẳng về phía ngực bóng mờ kia.

Linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ như một ngọn núi lửa vừa phun trào sau hàng ngàn năm ngủ yên dưới đáy biển sâu thẳm lạnh giá và tối tăm vô tận ấy.

Cú đâm không gặp phải sức kháng cự nào đáng kể, khác hoàn toàn với dự đoán ban đầu của Tử Hà Đan Lương.

Thanh kiếm xuyên thấu qua cơ thể lão giả Trúc Cơ một cách dễ dàng như thể đang cắt vào sương mai mỏng manh giữa buổi sáng sớm mùa thu se lạnh và đầy thơ mộng nơi vùng đất hoang vắng này.

Không có máu chảy ra.

Không hề có tiếng xương cốt gãy vỡ hay da thịt bị xé toạc theo quy luật thông thường của thế giới hữu hình phàm tục bình dị hàng ngày lúc bấy giờ hiện tại ngay bây giờ luôn luôn mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi bao giờ đâu ạ!.

Thay vào đó, cơ thể lão giả Trúc Cơ bắt đầu phân rã thành những hạt sáng li ti.

Những viên ngọc phát ra ánh hào quang trắng xoá chói lòa, tan biến dần vào không trung trước mắt kinh ngạc của Tử Hà Đan Lương đứng nhìn cảnh tượng kỳ ảo đầy bí ẩn ấy mà chẳng hiểu tại sao lại xảy ra như thế này hết thảy mọi chuyện đều nằm ngoài dự liệu ban đầu của hắn cả đâu ạ!.

Tử Hà Đan Lương rút thanh kiếm ra khỏi khoảng trống nơi bóng mờ vừa tồn tại.

Lưỡi kiếm vẫn còn nguyên vẹn, không hề có vết mẻ hay gỉ sét nào dù đã xuyên qua một thực thể năng lượng cao cấp như vậy kia mà thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ sau khi kết thúc trận chiến ngắn ngủi nhưng đầy căng thẳng tột độ này.

Tuy nhiên, sự tỉnh táo nhanh chóng quay trở lại chiếm lấy lý trí của hắn ngay lập tức không hề có chút chậm trễ hay do dự nào cả đâu ạ!.

Hắn biết rằng điều vừa xảy ra hoàn toàn khác biệt so với những gì mà giáo trình tu luyện truyền thống thường dạy dỗ cho các đệ tử mới vào nghề trong môn phái này cả đời luôn mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi bao giờ đâu ạ!.

Hắn cúi xuống nhặt lấy cuốn sách “Phá Giới” nằm giữa đống đổ nát vừa nãy.

Bìa da mục nát đã bị máu tươi nhuộm đỏ sẫm như mực tàu đang khô dần trên trang giấy cổ xưa đầy vết thời gian bào mòn theo năm tháng trôi qua nhanh chóng vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Tử Hà Đan Lương nhìn cuốn sách trong tay, cảm giác lạnh toát sống lưng lần nữa quay trở lại.

Hắn vừa thoát khỏi một trận chiến sinh tử đầy nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Tiếng bước chân vang lên từ phía xa, nhiều hơn, nặng nề hơn.

Khô khan và cơ học, giống như tiếng của những cỗ máy sắt thép khổng lồ đang di chuyển trên nền đất đá cứng rắn lạnh giá vô cảm không chút tình người nào cả đâu ạ!.

Không phải là bóng mờ Trúc Cơ duy nhất vừa tan biến kia.

Mà là một đội quân đông đảo đang tiến tới đây với mục đích rõ ràng: thu hồi cuốn sách và tiêu diệt mọi chứng nhân của sự thật đã bị che giấu suốt ngàn năm qua trong lịch sử đen tối đầy bi kịch đau thương mất mát hy sinh vô nghĩa này cả đời luôn mãi trường tồn vĩnh cửu bất biến không thay đổi bao giờ đâu ạ!.

Tử Hà Đan Lương mở trang đầu tiên của cuốn sách ra.

Dòng chữ bằng máu tươi trên đó bắt đầu xoay chuyển, tái cấu trúc thành một hình ảnh mà hắn chưa từng thấy trước đây trong suốt cuộc đời ngắn ngủi đầy gian nan vất vả khó khăn nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Đó là khuôn mặt của chính hắn.

Nhưng với đôi mắt trống rỗng hoàn toàn, không có chút phản chiếu ánh sáng hay cảm xúc con người nào cả.

Và bên dưới dòng chữ đó, một hàng ký tự nhỏ li ti đang dần hiện lên từ nền giấy cũ kỹ mục nát kia: “Khi ngươi đọc đến đây, vòng lặp thứ hai đã chính thức bắt đầu.” Không khí trong hang động bỗng chốc trở nên nặng nề, như thể áp lực của cả một bầu trời sụp đổ đang đè lên vai Đan Lương.

Hắn không còn là kẻ đứng ngoài cuộc nhìn nhận những hiện tượng kỳ lạ nữa.

Hắn đã bị cuốn vào dòng chảy thời gian, nơi quá khứ và tương lai hòa quyện thành một vòng xoáy chết chóc.

Những ký tự trên tờ giấy cổ kia dường như đang sống động hơn từng giây phút trôi qua.

Chúng không chỉ là mực đen đơn thuần mà giống như những con sâu nhỏ xíu đang bò chậm rãi dưới bề mặt da thú, ăn mòn đi sự tĩnh lặng vốn có của nơi này.

Mỗi lần chúng di chuyển, một luồng khí lạnh lẽo xộc vào lỗ mũi Đan Lương, mang theo mùi vị của máu khô và tro tàn từ ngàn năm trước.

Hắn cố gắng hít thở sâu để ổn định thần trí.

Linh lực trong kinh mạch bắt đầu vận hành chậm rãi, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh xung quanh ý thức của mình.

Nhưng ngay cả với sự cảnh giác cao độ nhất, cảm giác sợ hãi vẫn len lỏi vào từng tế bào cơ thể hắn.

Đây không phải là nỗi sợ thông thường trước cái chết hay đau đớn thể xác.

Đây là nỗi sợ về sự vô nghĩa.

Nếu mọi thứ đều đã được định sẵn, nếu mỗi hành động của hắn chỉ là một phần trong kịch bản viết từ lâu đời, thì ý chí tự do mà hắn luôn kiêu hãnh bảo vệ rốt cuộc còn giá trị gì?

Câu hỏi ấy như lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí đang run rẩy.

Hắn cúi xuống, ngón tay chắp lại thành ấn pháp, nhẹ nhàng chạm lên bề mặt tờ giấy.

Cảm giác lạnh buốt truyền thẳng từ đầu ngón tay dọc theo cánh tay, xuyên qua xương cốt và đi sâu vào tủy sống.

Không phải là sự mát mẻ của băng giá mùa đông mà là cái chết.

Cái chết tĩnh lặng, vĩnh hằng và không thể tránh khỏi đang chờ đợi ở phía bên kia của ngưỡng cửa này.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ trong lòng đất.

Nó trầm đục, giống như tiếng trống lớn được gõ bởi bàn tay của một vị thần đã ngủ quên đi ngàn năm.

Tiếng vọng lan tỏa khắp hang động, khiến những nhũ đá treo trên trần nhà rung lắc nhẹ nhàng và rơi xuống từng mảnh vụn nhỏ li ti.

Bụi phấn trắng xóa bay lên trong không khí tối om, tạo thành một màn sương mù ảo ảnh bao trùm lấy Đan Lương.

Hắn lùi lại , mắt sắc lạnh quét khắp (tứ ).

Trong bóng tối dày đặc đó, hắn cảm nhận được sự hiện diện của những thứ gì đó khổng lồ đang thức tỉnh.

Không phải là quái thú hay yêu linh thông thường mà là một sức mạnh nguyên thủy, chưa (chưa từng) bị thuần phục bởi bất kỳ tu giả nào trong lịch sử Tu Chân Giới này.

Linh lực bên trong đan điền bắt đầu sôi sục phản ứng lại với mối đe dọa tiềm ẩn kia.

Chúng không còn tuân theo mệnh lệnh bình thường nữa mà tự động ngưng tụ thành một hình kiếm ảo ảnh lơ lửng phía sau lưng hắn.

Kiếm ý lạnh lẽo tỏa ra, cắt ngang màn sương mù trước mặt, nhưng lập tức bị những sợi dây bóng tối vô hình quấn lấy và siết chặt lại.

"Hắn ta không muốn ngươi hiểu." Một giọng nói thấp thoáng vang lên trong đầu Đan Lương.

Không phải là tiếng vọng của hang động hay ảo giác do linh lực hao kiệt gây ra.

Nó rõ ràng, minh bạch và đáng sợ hơn bất kỳ lời cảnh báo nào mà sư phụ hắn từng dạy dỗ.

Giọng nói ấy đến từ chính ký ức bị chôn vùi sâu thẳm trong tiềm thức của bản thân hắn.

Đan Lương nhíu mày, cố gắng tập trung tinh thần để truy nguồn gốc của giọng nói đó.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc mình lần đầu tiên bước vào khu vực cấm địa này.

Có một cảm giác quen thuộc mơ hồ mà lúc ấy hắn đã bỏ qua vì cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Giờ đây, dưới ánh sáng chân lý tàn khốc từ những dòng chữ bí ẩn kia, mọi mảnh ghép đều bắt đầu khớp với nhau theo cách đáng sợ nhất.

Hắn không phải là người khám phá ra nơi này.

Hắn cũng không phải là nạn nhân vô tình bị cuốn vào bẫy của kẻ thù.

Hắn đã từng ở đây trước đó.

Rất lâu rồi, khi mà tên tuổi Đan Lương chưa hề tồn tại trên thế gian này, hoặc có lẽ là trong một kiếp sống khác mà ký ức của hắn đã cố gắng xóa bỏ để bảo vệ sự toàn vẹn tâm hồn mình khỏi những điên loạn của chân thực.

Những tia sáng xanh nhạt bắt đầu le lói từ các khe nứt trên vách đá xung quanh.

Chúng không chiếu sáng rõ ràng mọi vật mà lại làm tăng thêm độ tương phản giữa ánh sáng và bóng tối, khiến cho hình dạng của hang động trở nên méo mó và biến dạng như những bức tranh trừu tượng đầy ám ảnh.

Trong sự biến đổi quang học kỳ lạ đó, Đan Lương thấy những cái bóng đang nhảy múa trên tường đá.

Chúng không phải là bóng của hắn.

Chúng có kích thước lớn hơn nhiều lần so với thân hình thực tế, mang dáng vẻ của những sinh vật cổ đại đã tuyệt chủng từ kỷ nguyên thần linh tranh bá đoạt hùng.

Những chiếc sừng nhọn hoắt và đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí dường như đang xuyên thấu qua lớp vỏ bọc hư không để nhìn thẳng vào linh hồn hắn.

Hắn đưa tay lên chạm vào trán, nơi vết thương cũ do trận chiến với Tử Hà ngày nào đó đã lành sẹo nhưng vẫn còn đau nhói mỗi khi thời tiết thay đổi.

Bây giờ, cơn đau ấy trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, như thể nó đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc cứng rắn của lý trí để giải phóng những bí mật bị giam cầm bên trong.

Một hình ảnh hiện lên trước mắt hắn: Một người đàn ông mặc y phục trắng muốt đứng giữa biển lửa, tay cầm thanh kiếm gãy đôi và cười khẩy với số phận phũ phàng.

Gương mặt ấy không phải là của một kẻ thù xa lạ mà chính là khuôn mặt của Đan Lương trong những ký ức bị mất tích kia.

Nhưng ánh mắt trong hình ảnh đó thì hoàn toàn khác biệt — nó trống rỗng, chết chóc và đầy vẻ coi thường tất cả mọi quy luật thiên địa.

"Hãy tỉnh táo lên!" Tiếng hét từ sâu thẳm tâm trí khiến hắn phải giật mình quay về thực tại.

Những bóng ma trên tường đá bỗng tan biến vào không khí như khói thuốc lá bị gió thổi bay đi nhanh chóng.

Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và mùi hương của ozone — dấu hiệu cho thấy một lượng năng lượng khổng lồ vừa mới được giải phóng hoặc hấp thụ gần đó.

Đan Lương lau mồ hôi lạnh trên trán, thở phào nhẹ nhõm nhưng không dám hạ thấp cảnh giác xuống dù chỉ một chút nhỏ nào cả.

Hắn biết rằng mình đang đứng trước ranh giới mong manh giữa sự điên loạn và khai sáng.

Bước tiếp theo có thể dẫn hắn đến đỉnh cao của tu luyện hoặc đẩy thẳng vào vực thẳn cùng với những linh hồn lạc lối đã bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian này từ hàng ngàn năm qua mà không ai hay biết gì về bi kịch thầm lặng đó nữa đâu.

Hắn cúi nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của mình.

Trên lòng bàn tay trái, một ký tự kỳ lạ đang hiện ra dần dần dưới lớp da thịt mỏng manh kia.

Nó phát sáng màu đỏ sẫm như máu tươi vừa chảy ra từ vết thương mới nhất vậy đó chứ còn gì nữa.

Ký tự này giống hệt với những dòng chữ trên tờ giấy cổ nhưng ngược chiều hoàn toàn — nó là bản phản chiếu của sự thật bị bóp méo bởi góc nhìn hạn hẹp của con người chúng ta hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Hắn cố gắng xoay bàn tay lại để quan sát kỹ hơn nhưng ký tự đó dường như đã ăn sâu vào trong xương cốt và không thể bị xóa bỏ bằng bất kỳ cách thông thường nào được áp dụng cho loại hình phù văn hay ấn pháp phổ biến hiện nay.

Tàn dư huyết khí bỗng chốc bốc lên thành khói tím, mang theo mùi tanh của sự phân hủy.

Hắn cảm nhận được một ý thức cổ xưa đang cố gắng xuyên thủng linh hồn từ bên trong vết thương.

Mảnh vỡ ký tự rạn nứt, hé lộ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập